Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Tập san

Nghiên Cứu Phật Học


...... ... .

 
Thơ

--- o0o ---

TÌNH ĐẠO SĨ

Tuệ Nguyên

Mặt trời lên sương tan hòa trong lá

Nuôi màu xanh cây cỏ đẹp cho đời:

Tình đạo sĩ có, không nào ai biết.

Mắt đăm chiêu sâu hút vạn trùng khơi!

 

Hoàng hôn xuống sóng cồn đùa cát trắng

Kiếp dã tràng theo sóng bạc về mô…

Giọt nước mặn cũng ấm lòng lữ thứ

Ấm lòng khách thương hải giữa tang hồ!

 

Tình đạo sĩ như trăng ngời vô tận

Giữa vô cùng soi dẫn bước chân ai…

Như non xanh, đứng ngàn đời vững chãi

Dẫu biết rằng mây theo gió ham chơi!

 

Tình đạo sĩ không như tình viễn xứ;

Không như tình lưu ảnh giữa cố hương:

Tình lồng lộng như hư không ngời sáng

Giữa vô cùng và mãi mãi vô chung…

 

 

II 

Tình đạo sĩ ôi cuộc tình hoằng vỹ

Lên non cao không vướng bận kiêu kỳ

Xuống thác ghềnh không lênh đênh theo thác

Sống thênh thang giữa gió nội trăng nghìn!

 

Không kiêu bạc giữa muôn lời xưng tụng

Không tủi hờn giữa phụ bạc phù vân:

Nhìn biển nghiệp mỉm cười trong tĩnh lự

Đời an nhiên trong từng mỗi bước chân!

 

Bình minh dậy thở, cười nghe chim hót.

Và nhìn sương trên cỏ biếc lung linh:

Dù gánh cả càn khôn vai vẫn nhẹ

Nhẹ tâm mình hơi thở hoá thành kinh!

 

Chừ Tịnh độ không đi mà vẫn đến

Cõi hồng trần cát đá hoá lưu ly;

Từng hạt nắng thấm vào từng cỏ dại

Giữa muôn trùng giun dế hát Từ bi…

 

 

III

 

Tình đạo sĩ ôi cuộc tình kỳ lạ

Một trái tim dung hoá vạn mặt trời:

Một trái tim máu lưu chuyển ngàn nơi,

Dù địa ngục hay Niết bàn tịch lạc!

 

Tình đạo sĩ là tình yêu siêu bạt …

Giữa mênh mông vằng vặc ánh trăng xưa

Đưa ai đi, giữa tháng ngày mưa bão

Dìu ai về, giữa trăm thắng ngàn thua!

 

Trong bão lửa tình hoá thành sen trắng

Giưã trần hồng tình hoá nắng tinh khôi,

Tình không phải là cuộc tình chờ đợi

Tình sáng tinh khi mới có luân hồi!

 

Tình đưa ai ức kiếp trở về ngôi,

Cho hoa, cỏ cũng biết cười dung thứ,

Và thượng đế cũng biết lời khiêm ngữ,

Để tâm linh sáng rực cõi luân hồi!

 

Tình tâm linh là cả vạn mặt trời

Tình tâm linh là phép lạ vạn đời

Tình bất diệt đi giữa đời sinh diệt…

Giữa diệt, sinh mà kỳ tuyệt vô cùng…!

 

 

 

 

Về lại thăm Thầy

Trúc Lam

 

Yên tử hôm ấy con về

Ngàn năm sương gió ru mê cuộc đời

Thầy đi gởi lại mây trời

Gởi trăng, gởi gió đùa chơi chốn Thiền

Giữa bao la cõi bình yên

Vọng chuông giao hưởng thâm huyền xưa nay

Con về thăm lại bóng thầy

Sóng mây gợn nhớ đong đầy đường đi.

Nhớ Thăng Long chốn trị vì

Núi sông danh lợi nghĩa gì đường tu

Thuyền tâm chở gót vân du

Dựng lều Yên Tử công phu đạo Thiền

Trúc Lâm đuốc tuệ trao truyền

Dấu chân còn mãi trên miền quê hương

Niềm tin thắp sáng dặm trường

Con về hôn xuống đất thương nhớ thầy.

 

 

 

Dụng Tâm

Phổ Đồng

Vô thường

gió thoảng chao cánh bướm,

Động cả

chân thường cõi tịch không;

Người ơi!

Cảnh động hay tâm động,

Mà cả trời thơ

chợt vỡ tung?

 

 

 

Trăng lên

Phổ Đồng

 

 Bờ trăng

đáy nước đôi đường

Nửa pha màu sắc

nửa nhường thu không

Có - không,

huyễn tưởng vô thường

Xem ra hư - thật

sao lường được đây?

Triều dâng

sương đợi nguyệt đầy

Dấu chân du mục

nhớ ngày nguyên sơ

Bước đầu cuối dặm bơ vơ

Còn nguyên sơ mộng

bên bờ trăng lên.

 

 

--- o0o ---

 |Mục Lục Tập San 5 |

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-02-2003


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Thư Mục Mừng Xuân

Đầu trang

 

Biên tập nội dung : Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ : quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thư :  Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544