Gia Ðình & Con Cái
Thubten Chodron
Diệu Liên-
dịch
---o0o---
Thubten
Chodron, là một nữ tu sĩ Phật
giáo
Mỹ. Bà đã tu học ở Aán Ðộ, Nepal và đã đến nhiều nơi trên thế giới để
thuyết giảng Phật Pháp cũng như dạy tu Thiền. Bà từng dạy ở Trung tâm
Phật giáo Amitabha ở Singapore, trước khi trở về Seatle, Mỹ, để trông coi
Hội Pháp Hữu (Dharma Friendship Foundation).
Sau đây là trích dịch những câu
hỏi thường được đặt ra của Phật tử về gia đình và con cái.
Phật
giáo có thể giúp
được gì cho
đời sống
gia đình của
chúng ta?
Sự
hòa thuận trong gia
đình rất
quan trọng. Gia
đình xào xáo, tan vỡ
gây khổ
đau cho cha mẹ
cũng như
con cái. Nếu những
cặp uyên
ương tiến
tới hôn nhân với
ý nghĩ là hôn nhân sẽ
mang đến cho họ
lạc thú hay niềm
vui thì họ sẽ
thất vọng,
rồi
đi
đến tan vỡ.
Vì khi họ không tìm
được niềm
vui, lạc thú như
họ mong
đợi, họ
sẽ thất
vọng, khổ
đau
đưa
đến bất
hòa, mầm móng
đổ vỡ.
Có nhiều người
lại tiếp
tục
đi tìm
đối tượng
mới,
để rồi
cũng lại
thất vọng.
Ðây là một thí dụ
điển
hình về việc
bám víu, theo đuổi
hạnh phúc cá nhân chỉ
mang lại khổ
đau cho chính cá nhân
đó và những
người chung quanh.
Tốt
hơn là trong mối
quan hệ giữa
hai người khác phái, nên
đặt trọng
tâm vào Phật Pháp. Có
nghĩa là cả
hai người
đều quyết
tâm sống
đạo
đức và phát triển
lòng từ bi
đối với
mọi chúng sinh. Nếu
hai người
đã trao
đổi, cam kết
với nhau rõ ràng như
thế, họ
sẽ có thể
giúp đở nhau trên nhiều
phương diện:
Khi một thành viên trở
nên chán lười, bê trể
trong việc tu tập,
họ có thể
ngồi lại
với nhau bàn phương
cách sửa
đổi. Nếu
có con cái, họ sẽ
giúp nhau có thì giờ
để tĩnh
tâm hay thì giờ dành cho
con cái. Nên nhớ con
cái không phải là một
chướng ngại
trên đường tu của
chúng ta. Cha mẹ có thể
học
được rất
nhiều từ
con cái và cha mẹ có thể
giúp đở nhau vượt
qua những khó khăn
trong vai trò làm cha mẹ
dựa trên các giá trị
của Phật
giáo.
Bị
ảnh hưởng
của các nhà tâm lý học
hiện
đại, nhiều
người có thói quen nghĩ
rằng tất
cả những
vấn
đề trong
đời sống
của họ
đều bắt
nguồn từ
thời thơ
ấu của
họ. Tuy nhiên nếu
việc
đó
được thực
hiện với
thái độ trách móc: “Tôi
có vấn
đề nầy
nọ, vì cha mẹ
tôi đã làm
điều
nầy,
điều
nọ hay không làm
điều
nọ,
điều
kia’ -thì chính ngay những
người
đó lại
thường mặc
cảm tội
lổi, lo sợ
rằng họ
sẽ làm hại
cho con cái họ khi họ
có gia đình riêng. Thái
độ hoang mang, lo lắng
nầy khó thể
dẩn
đến các cách dạy
dổ con cái tốt,
hoặc khiến
họ có lòng thương
cảm
đối với
chính bản thân họ.
Nếu ta coi thời
thơ
ấu của
mình như một
thứ ám
ảnh cần
xa lánh, thì thái độ nầy
tạo
ảnh hưởng
xấu cho chính ta và cả
con cái ta.
Dù chúng
ta không chối bỏ
rằng tuổi
thơ
ấu có thể
đã
để lại
những
ảnh hưởng
không tốt cho ta, nhưng
ta cũng cần
phải nghĩ
đến những
sự tử
tế, những
ích lợi mà gia
đình
đã mang
đến cho ta. Không kể
chúng ta đã lớn
lên trong bất cứ
hoàn cảnh sống
nào, chắc chắn
là ta đã mang
ơn của
bao người
để
được sống
đến ngày hôm nay. Cách
suy nghĩ
đó giúp ta có lòng biết
ơn
đối với
mọi người.
Qua đó ta có thể
truyền cho con ta lòng tử
tế, bao dung mà ta
đã nhận
được.
Phật Pháp có ích lợi gì cho trẻ con? Làm sao giáo dục chúng về những điều
Phật dạy?
Căn
bản những
điều
Phật dạy
là không làm hại
đến người
khác, và cố gắng
giúp đở mọi
người càng nhiều
càng tốt. Ðây là những
giá trị
đạo
đức mà cha mẹ
nào, dù là Phật tử
hay không, cũng muốn
truyền dạy
cho con mình, để giúp
chúng sống hòa thuận
với mọi
người. Trẻ
con thường học
qua gương của
người lớn,
vì thế cách hữu
hiệu nhất
để dạy
dổ con cái về
những giá trị
đạo
đức của
Phật giáo là chính cha mẹ
phải sống
đúng theo
đó. Dỉ
nhiên không phải dể
thực hành những
điều
ta nói. Nhưng nếu
cha mẹ có cố
gắng thực
hiện, thì cũng
ảnh hưởng
tốt
đến con cái.
Nếu
trong gia đình có thờ
hình tượng Ðức
Phật,
điều
nầy cũng
giúp ích cho con cái của
ta. Ta có thể giao cho
chúng việc lau chùi bàn
thờ, dâng cúng phẩm
vật. Bạn
tôi và đứa con ba tuổi
của cô
ấy
đều lạy
Phật mổi
sáng. Sau đó
đứa trẻ
dâng cúng Phật bánh
trái.
Trẻ
con rất thích âm nhạc,
và những âm thanh từ
lời kinh tiếng
kệ, cũng
như các bài ca Phật
giáo có thể dùng
để thay thế
cho các điệu
nhạc thế
gian. Tôi biết một
số gia
đình dùng các bài tụng
để ru con ngủ
hay để dổ
khi chúng quấy rất
có kết quả.
Gia đình khác thì
đọc kinh trước
bữa
ăn, và
để con cái họ
làm nhiệm vụ
xướng lể.
Ðây chỉ là một
số cách
đơn giản
giúp cha mẹ và con cái
chia sẽ, nuôi dưỡng
đời sống
tâm linh với nhau.
Các gia
đình Phật
tử cũng
có thể họp
lại hằng
tuần hay hằng
tháng để tu tập
chung với nhau. Thay vì
chỉ dắt
con đến chùa
để chúng sinh hoạt
với các trẻ
con khác, cha mẹ và con
cái ở bên cạnh
nhau, thực tập
chung với nhau,
đó sẽ
là khoảng thời
gian hiếm hoi, quý báu
khi cả gia
đình có thể
cùng nhau chia sẽ những
giờ phút thiêng liêng
trong cuộc sống
vốn luôn bận
rộn nầy.
Sinh hoạt nầy
cũng gắn
bó các gia đình Phật
tử với
nhau, giúp đở nhau khi
hoạn nạn.
Ngoài ra
đọc các sách Phật
dành cho tuổi thiếu
nhi hay xem các video Phật
giáo cũng là những
sinh hoạt mà cha mẹ
có thể chia sẻ
với con cái. Giảng
giải cho con cái về
những khái niệm
như luân hồi,
nghiệp, từ
bi với súc vật,
vân vân cũng là những
việc làm hữu
ích.
Nếu con cái không thiết tha tìm hiểu về Phật giáo, chúng ta phải làm sao?
Không
nên ép buộc ai trong vấn
đề chọn
lựa tôn giáo. Nếu
con cái chúng ta không cảm
thấy thiết
tha với Phật
giáo, hãy để chúng tự
do. Tuy nhiên, nhìn vào tâm gương,
cách sống của
cha mẹ, chúng vẫn
có thể học
sống tử
tế với
mọi người.
Ngay như
nếu chúng muốn
tham gia các sinh hoạt
tôn giáo khác như
đi nhà thờ,
cũng
đừng ngăn
cấm. Nhưng
phải dạy
cho chúng biết rằng
mổi người
có thể chọn
lựa tôn giáo riêng cho
mình, đồng thời
cũng phải
tôn trọng, chấp
nhận tôn giáo của
người khác.
Bằng cách nào chúng ta có thể giúp con cái làm quen với Thiền?
Khi cha
mẹ hành Thiền
mổi ngày
ở nhà, chắc
chắn sẽ
khiến con cái tò mò, muốn
tìm hiểu. Ta có thể
nhân đó dạy
cho các con phương pháp
Thiền
đơn giản
bằng cách theo dõi hơi
thở. Trẻ
con thích được ngồi
cận kề
cha mẹ trong sự
im lặng trong khoảng
thời gian ngắn
chừng năm
hay mười phút. Sau
đó, chúng có thể
sang chơi chổ
khác để cha mẹ
tiếp tục
tham Thiền.
Trẻ
con cũng có thể
học Thiền
bằng cách tưởng
tượng. Bản
chất trẻ
con là thích tưởng tượng
ra nhiều việc.
Cha mẹ có thể
dạy con cái tưởng
tượng ra Ðức
Phật bằng
những luồng
ánh sáng. Tưởng tượng
ánh sáng từ Ðức
Phật tõa
đến chúng,
đến mọi
người chung quanh. Nếu
người thân, bạn
bè hay thú vật trong nhà
bị
đau
ốm, bịnh
tật,
đứa trẻ
có thể nghĩ
đến người
đó, và tưởng
tượng ánh sáng của
Ðức Phật
cũng tõa sáng
đến họ,
thể hiện
lòng từ bi.
Làm sao để sự liên hệ giữa cha mẹ và con cái được tốt, nhất là ở độ tuổi
thiếu niên?
Có
được sự
liên hệ tốt
với con cái khi chúng
đang
độ tuổi
thiếu niên là
điều
quan trọng, và phần
nào tùy thuộc vào sự
liên hệ của
ta với chúng khi chúng
còn bé. Nhưng việc
đó lại
tùy thuộc vào thời
gian ta đã dành cho con
cái, cũng như
thái độ thương
yêu, hiểu biết
của ta
đối với
chúng. Những bậc
cha mẹ luôn bận
rộn, thường
coi con cái là gánh nặng
cho họ. Con cái họ
sẽ cảm
nhận
được
điều
đó, khiến
cho liên hệ giữa
mẹ cha và con cái không
được tốt.
Muốn tạo
được mối
liên hệ tốt
với con cái, cha mẹ
cần phải
đặt lại
ưu tiên của
mình. Có thể là họ
phải chấp
nhận một
công việc ít lương
nhưng bù lại
có được nhiều
thì giờ dành cho gia
đình, con cái; hay phải
từ chối
một cơ
hội nghề
nghiệp dầu
nó đem lại
nhiều tiền
hơn, nhiều
quyền hạn
hơn, nhưng
cũng mang
đến nhiều
stress hơn, và ít thì giờ
ở nhà hơn.
Ðối với
con trẻ, tình thương
quan trọng hơn
là của cải
vật chất.
Nếu cha mẹ
chọn kiếm
ra nhiều tiền,
bất chấp
hạnh phúc gia
đình bị
đe dọa,
thì có thể sau nầy
họ phải
dùng chính những
đồng tiền
ấy vào việc
chữa trị
hay tư vấn
tâm lý cho cả cha mẹ
và con cái!
Trẻ con có cần kỷ luật không? Ta phải kỷ luật chúng như thế nào mà không
có thái độ nóng giận?
Con cái
thường là cơ
hội tốt
nhất -và khó nhất-
để các bậc
cha mẹ thực
tập tính kiên nhẫn.
Tuy nhiên, kiên nhẫn
không có nghĩa là
để con cái muốn
làm gì thì làm. Kiểu tự
do đó thật
tai hại cho con cái sau
nầy. Chúng sẽ
có những thói quen xấu,
khiến người
khác không thể gần
gủi chúng. Con cái cần
phải
được hướng
dẩn
để biết
đâu là giới
hạn; chúng cần
được giáo dục
về hậu
quả của
các hàng động của
chúng, cũng như
phân biệt tốt
xấu
để biết
điều
gì cần tránh,
điều
gì cần tiếp
thu, học hỏi.
Một trong những giáo lý cơ bản của Phật giáo là sự bằng lòng, biết đủ.
Làm thế nào ta dạy cho con cái những điều đó?
Tôi nghĩ
một trong những
nguyên nhân dẫn
đến sự
khó khăn là chúng ta cho
con cái quá nhiều lựa
chọn
để thõa mãn các ham muốn
của chúng. Ngay từ
tuổi nhỏ,
chúng đã
được hỏi:
“Con uống nước
dừa hay nước
cam? Con muốn xem chương
trình TV nào? Con thích xe đạp
loại nầy
hay loại kia? Con muốn
đồ chơi
màu đỏ hay màu xanh?”.
Do đó thay vì
được rèn luyện
để bằng
lòng với cái mình có,
con cái gần như
luôn bị ép buộc
phải chọn
lựa,
để rồi
khi lớn lên, chúng sẽ
tự hỏi:
“Cái gì sẽ
đem lai cho tôi hạnh
phúc nhất? Tôi còn cần
có thêm gì nữa
để
được hạnh
phúc?” Ðiều
đó làm cho con cái khó xử
cũng như
tập cho chúng tánh
tham. Ngược lại
cha mẹ cũng
không nên quá độc tài,
không cho con cái được
có ý kiến hay
đòi hỏi
gì khác. Tốt hơn
là cha mẹ không nên
đặt nặng
vần
đề phải
thỏa mãn những
đòi hỏi
của dục
vọng. Tất
cả sẽ
tùy thuộc vào thái
độ của
cha mẹ
đối với
việc thỏa
mãn các ham muốn vật
chất của
riêng mình. Nếu cha mẹ
luôn tỏ ra bằng
lòng với cái mình có,
thì con cái cũng dể
dàng noi theo gương
đó.
Diệu
Liên-L.T.Linh
(Theo Family and Children, NXB Snow Lion)