Mở
-Phim màu Đại Hàn (Sony Pictures Classics), dài 103 phút;
-Xếp loại R (có cảnh khỏa thân, làm tình…);
-Nói tiếng Đại Hàn với phụ đề Anh ngữ;
-Đạo
diễn : Kim Ki Duk.
-Kỹ
thuật và quay phim (Cinematographer/ Cameraman): Baek Dong Hyeon. Phim được dàn
dựng và quay tại Hồ Pusan là một hồ nhân tạo có trên 200 năm, phía Bắc tỉnh
Kyungsang.
-Thành
phần tài tử và diễn viên: Sư ông (Oh Young Soo). Chú tiểu trải qua bốn chặng
đường thế hệ: tiểu (Kim Jong Ho) – thiếu niên (Sae Jae Kyung) – thanh niên (Kim
Young Min) – Sư trung niên (đạo diễn Kim Ki Duk). Cô gái đẹp ở lứa tuổi chín
muồi của dậy thì, mang bệnh trầm uất (Ha Yeo Jin).
Kim Ki Duk là một đạo diễn tự học, nhưng đã chứng tỏ tài năng qua 7 cuốn phim đủ
loại. Năm 2000 với phim “Hòn Đảo” (The Isle) đã tạo sự chú ý của giới thưởng
ngoạn điện ảnh quốc tế tại đại hội phim quốc tế ở Venise. Phim “Địa chỉ vô danh”
(Address unknown) 2001 là một phim chính trị về cuộc chiến Hàn quốc năm 1950, đã
làm cho ông trở thành một đạo diễn lừng danh ở nước ông. Và năm nay 2004, phim
“Xuân, Hạ, Thu, Đông.. rồi Xuân” – là một bài thơ tuyệt tác, một bản kinh Bát
Nhã Ba-la-mật.
Đi Vào Nội Dung Phim:
--Xuân

Một ngôi chùa nhỏ nổi lên giữa mặt hồ rộng, cách chừng 100 thước có cổng chùa vẻ
hai vị Hộ pháp đứng hai bên cánh cửa. Chung quanh rừng cây thâm u. Mùa Xuân về
cây cối xanh tươi, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Bầu trời trong, nắng nhẹ. Đêm xuống,
những ngọn đèn cầy trong chùa thắp sáng, nhìn từ xa như một viên kim cương khổng
lồ giữa đêm rừng u tịch.
Có
hai thầy trò, sáng tối cùng nhau kinh kệ. Có hôm cả hai cùng chèo thuyền nan lên
rừng hái dược thảo đem về làm thuốc chữa bệnh cho chúng sinh. Trong những giây
phút nhìn Sư chèo thuyền, lòng chú tiểu tràn ngập yêu thương…
Ngoài việc học Sư tụng kinh, gõ mõ, tiểu còn học Sư về cách chèo thuyền, biết
nhận dạng những cọng lá dược thảo nào là tốt nên giữ, lá xấu bỏ đi.
.........................
--Nhân
chi sơ tánh bản thiện ?

Ở
lứa tuổi lên bảy, lên tám, tiểu thể hiện bản năng của một đứa bé thích vui đùa,
ngỗ nghịch. Do vậy, tiểu có thể làm việc “ác” vô tư lự như bắt cá rồi dùng sợi
dây cột cục đá nhỏ quấn vào mình cá, xong thả xuống dòng suối bắt cá lội. Bắt
con ếch, làm tương tự rồi thả xuống nước bắt ếch bơi. Bắt rắn quấn vào đầu sợi
dây cột đá, bắt rắn bò. Nhìn những con vật khốn khổ này cố bơi, cố chống chọi
với dòng nước, cố trườn mình tới, tiểu cười thỏa thích. Sư Ông bắt gặp, đứng
nhìn trộm vài phút rồi lắc đầu bỏ đi.
Tối đến, tiểu ngủ say. Sư Ông dùng dây cột quanh mình chú tiểu với một phiến đá
to cỡ bằng cái đầu chú. Sáng ra, tiểu thức giấc đứng dậy bước ra sân trong sự
khó khăn, xiêu vẹo rồi ngã nhào xuống sàn.
Thấy vậy, Sư Ông hỏi chú tiểu :
“Con khổ sở vì cục đá quấn vào thân lắm phải không?”
“Dạ thưa Ông, có” Chú tiểu đáp.
“Vậy con đã làm tương tự cho rắn, cá, và ếch phải không?”
“Thưa Ông, phải ạ”
“Con thử đứng dậy rồi bước đi xem sao!”
Với phiến đá còn đè nặng trên lưng, tiểu đứng dậy loạng quạng vài bước rồi ngã
nhào lần nữa.
“Con không thể đi được Sư Ông à” Chú tiểu nhăn nhó nói.
“Như thế những con vật mà con hành hạ, làm sao chúng chịu thấu hỡ con?” Sư Ông
nói.
“Bẩm Ông, con đã làm việc sai trái”
“Vậy thì con phải đi tìm những con vật kia để tháo dây cho chúng, xong rồi ta sẽ
tháo dây cho con. Nhưng nếu có con vật nào bị chết, con sẽ mang nặng cục đá vào
TÂM con suốt đời” Sư Ông truyền lệnh.
Chú tiểu vâng lời, với phiến đá cột sau lưng vất vả trở lại chỗ ngày hôm qua đã
đùa nghịch. Tìm thấy cá, cá đã chết. Tìm thấy ếch, may thay nhờ bản năng thích
ứng môi trường sống của nó, ếch còn sống. Ếch được tháo gỡ dây, phóng mình vượt
theo dòng suối. Nhưng con rắn không đủ sức trườn mình lên phía trước, rắn bị dập
dầu vào các mũi đá nhọn, máu me lênh láng, nằm chết. Thấy rắn chết, chú tiểu
nức nỡ khóc trong cảm xúc của một đứa bé. Vậy là, trong bản năng của đứa bé -ngoài
mặt ác vô tư lự, tiểu còn mang tính thiện. Thiện/ Ác là hai mặt đã đeo đẳng
trong con người, từ lúc ý thức chưa được phát triển.
--Hạ
Rồi bao mùa Xuân đi qua, mùa Hạ đến. Chú tiểu đã trở thành một thiếu niên. Ở vào
lứa tuổi 17 dậy thì, một hôm vào rừng hái thảo dược, tình cờ tiểu chứng kiến hai
con rắn trong hốc đá đang quấn quít làm tình. Một phát hiện mới của tiểu ở cõi
trần gian này: có đực thì có cái, có dương thì có âm. Âm Dương giao hòa.
..........................
--Nhân
duyên trùng ngộ !
Một sáng mùa Hạ, chú tiểu chào đón người mẹ dẫn theo con gái đến chùa nhờ Sư
chữa trị cho chứng bệnh “trầm uất” (“spriritual ill” –là thứ bệnh thời đại :
‘depression/ anxiety v.v…’). Đưa tay đỡ cô gái xuống thuyền, chú chợt bàng hoàng
với lần đầu tiếp cận bất ngờ giữa âm dương, một sóng điện cảm len vào da thịt.
Giữa chốn cô liêu tĩnh mịch ấy, âm và dương thu hút nhau như một quy luật tự
nhiên của trời đất. Chiếc cầu thời gian nối hai miền cảm xúc; chú tiểu và cô gái
chia xẻ những cảm nhận mới về nụ cười và sự âu yếm lạ. Như một buổi, cô gái ngồi
tư lự nhìn xuống mặt hồ dưới cơn mưa phơ phất, chú tiểu mang nón tre đứng che
đầu cho tóc cô khỏi ướt. Rồi có hôm vô tình, chú mở cửa phòng ngỡ ngàng nhìn cô
gái đang thay áo với chiếc lưng trần. Chú sững sờ trong vài giây, khẽ đóng vội
cánh cửa lại.
Một buổi khác, cô gái đến quỳ lễ Phật nơi chánh điện. Lễ xong, cô buồn ngủ, ngã
xuống chiếu ngủ vô tư như nàng Bạch Tuyết nằm ngủ quên giữa rừng xanh. Chú tiểu
bất ngờ hiện đến. Sợ cô gái nhiễm lạnh, chú lấy chăn đắp lên người nàng. Bất
giác, chú cúi xuống nhìn ngắm khuôn mặt khả ái, dịu hiền của cô. Lòng chú rạo
rực, sai khiến hai bàn tay thò vào cái vú nhô nhô mời gọi. Cô gái chợt thức giấc,
tát cho chú một cái nên thân. Chú hoảng lên, hồn xiêu phách tán, chạy vội lên
phía trước chánh điện, chấp tay khấn vái ăn năn. Cô gái như động lòng với sự
hoảng sợ của chú, để nhẹ bàn tay lên vai chú như thầm tha thứ.
Ngày lại ngày, tình cảm giữa chú tiểu và cô gái nảy sinh tự nhiên như chiếc nụ
đến lúc nở hoa, như cái bào thai tới ngày phải đập bầu. Có dịp, chú mời cô gái
cùng chèo thuyền trên hồ, lội xuống suối tung tăng bắt cá. Nước ướt đẫm thịt da
mơn trớn…
Và,
giữa trời đất bao la, da thịt dính chặt vào nhau đến bốc hơi. Như hai con vịt
kêu cạp cạp trên mặt hồ bên gốc cây Phong, như hai con rắn quấn quyện vào nhau
bên hốc đá. Có lẽ đây là một trong vài cảnh làm cuốn phim được xếp vào loại R (cấm
trẻ em dưới tuổi vị thành niên). Nhưng, cảnh làm tình được quây từ xa, đạo diễn
không khai thác kỹ thuật “cận ảnh” (gross plan) làm tình như phim Tây phương. Đó
là một bài thơ về cảnh làm tình, một án triết văn về “hiện tượng luận của da
thịt”.
Thế rồi, bệnh tình của cô gái dường như thuyên giảm. Một sáng trời trong xanh,
Sư Ông ngồi trước hiên chùa bốc từng hạt đậu cho con gà trống ăn. Bên cạnh, chú
tiểu đùa nghịch bắt con châu chấu để trên vai cô gái, làm cô la hoảng. Hai trẻ
đuổi bắt nhau quanh hòn non bộ. Nhìn đôi bạn trẻ đùa giỡn với nhau, Sư Ông nở nụ
cười độ lượng.

Và,
lạ lắm. Với thảo dược của Sư, với âm dương hòa khí, cô gái đã hoàn toàn bình
phục. Sức sống của đôi trẻ chợt bùng lên.
Tình ơi réo gọi, phút giây không rời.
Đạo diễn lại cho đôi trẻ làm tình thêm lần nữa, trên chiếc thuyền nan. Lần này
Sư Ông bắt gặp đôi trẻ với chiếc áo choàng hờ lên người, ôm nhau ngủ say sau
cuộc mây mưa.
Bằng một trừng phạt “đáng yêu”, Sư Ông “tinh nghịch” kéo dây cho thuyền vào sát
rồi rút lỗ mối cho nước tràn vào thuyền để đánh thức đôi trẻ.
Nước tràn vào thuyền thấm lưng ướt lạnh, chú tiểu và cô gái thức giấc, hoảng lên…
Chú vào chánh điện tìm Sư tạ lỗi.
“Con đã làm sai, xin Ông tha cho con.” Quỳ xuống cạnh Sư, chú tiểu ngập ngừng
van xin thầy tha thứ.
Sư
đang điềm nhiên tọa thiền niệm chú, cất tiếng :
“Đó chỉ là chuyện bình thường trong nhiên giới”
Rồi quay qua cô gái, Sư hỏi:
“Con đã hết bệnh ?”
Cô
gái trả lời bằng cái cúi đầu, im lặng trong e thẹn.
“Thế là bệnh con đã trúng thuốc. Con có thể rời khỏi nơi đây được rồi đó.”
Sư
Ông lại răn dạy thêm chú tiểu:
“Ái dục đánh thức khát vọng chiếm hữu, và đồng thời nó cũng khởi vọng đưa tới
việc ác”.
Hôm sau, cô gái vâng lời Sư, đành từ biệt chùa, Sư Ông, chú tiểu với những giây
phút nồng nàn say đắm bên nhau. Âm và dương từ đây cách biệt.
Nhưng, chú tiểu ở lại trong quay quắt. Quỳ lạy trước tượng Phật, nhưng tâm chú
cứ vướng vất đến người yêu, chú tiểu nức nỡ khóc như cái khóc ngày chú thấy con
rắn nằm chết vì sự tinh nghịch của chú. Nhớ thương thôi thúc chú trốn thầy, bỏ
chùa, gói tượng Phật Thích Ca Mâu Ni (Shakyamuni Buddha) đeo lên vai, cất bước
lên đường.
Đang ngủ Sư thức giấc, biết việc đệ tử đang làm, nhưng thản nhiên không cản ngăn.
--Thu
Mấy mùa Hạ trôi qua, mùa Thu đến. Lá cây Phong đỏ ối trên mặt hồ gợn sóng. Đệ tử
và cũng là người bạn của Sư bây giờ là con mèo trắng, đi về có nhau.
Một hôm với chú mèo trắng từ rừng về, bụng đói Sư lấy cơm vắt được gói gọn gàng
trong tờ nhật trình cũ ra ăn. Vừa ăn, Sư vừa liếc mắt đọc một bản tin án mạng
vừa xảy ra. Một người đàn ông 30 tuổi giết vợ phụ tình rồi trốn thóat. Sư Ông
bâng khuâng, ngẫng mặt nhìn trời đăm chiêu. Có mối liên hệ nào chăng giữa người
đệ tử của Sư với vụ án mạng này?
Thế rồi vào một ngày trời Thu, một thanh niên xuất hiện trước cổng chùa. Sư Ông
chèo thuyền nan ra đón vào, mới nhận ra là người đệ tử năm xưa của mình. Giờ đây
chàng là một đấng mày râu trong lứa tuổi ba mươi chững chạc.
Sư
hỏi thăm sự tình của đệ tử trong thời gian qua có gì vui không, không dè động
tới niềm khổ đau, uất hận vẫn còn đầy tràn trong tim anh ta.
“Xin thầy hãy để cho con yên, con đang đau khổ lắm thầy biết không ? Tội lỗi của
con là chỉ vì yêu. Con không muốn gì cả trên đời này, ngoài nàng. Nhưng nàng đã
bỏ con đi theo người đàn ông khác, làm sao con chịu nỗi chứ !” Đệ tử ta thán.
“Vậy là con không biết gì về nam giới trong cõi ta bà này sao ? Đôi khi, ta phải
biết từ bỏ một điều gì đó. Những gì con yêu thương ham muốn, kẻ khác cũng có
lòng tương tự.” Sư ôn tồn nói.
Nhưng nỗi uất hận cứ dính chặt vào người thanh niên, tuôn tràn ra lời nói.

Tình còn đâu nữa mà thù đấy thôi !
Trong phút giây nào đó, lòng cậu chợt dịu lại, mở tấm vải lấy tượng Phật ngày
xưa, đặt tượng vào vị trí cũ. Vậy mà cơn hận vẫn như hỏa diệm sơn phụt lửa. Màu
đỏ vấy máu người yêu hằn trên con dao găm vẫn chưa phai.
Hận rồi thù, thù lại hận. Giết người yêu rồi nhưng nỗi hận vẫn chưa nguôi, bởi
tình dâng cao trong tim, không chịu cạn.
Đêm về, đôi mắt cậu ráo hoảnh. Sáng dậy, cậu vật vã điên cuồng với suối sông.
Cậu muốn tự hủy đời mình. Sư Ông biết được, dùng roi quất cho cậu một trận nên
thân.
Cậu lại khóc, dằn vặt, khổ đau. Trong phút giây xuất kỳ bất ý, cậu dùng con dao
giết vợ, tự cắt tóc mình. Lòng nguyện nương tựa Phật.
Ngoài sân, Sư lấy bột con sò pha mực Tàu rồi cầm đuôi con mèo trắng chấm mực,
viết lên sân gỗ bài kinh Bát Nhã Ba-la-mật. Viết xong, Sư bảo đệ tử:
“Con có thể giết người dễ dàng, nhưng tự giết con rất khó. Con hãy nghe ta lấy
dao khắc từng chữ cho hết bài kinh này và hãy xả cơn giận theo từng chữ khắc
xong.”
Cậu vâng lời Sư. Cậu khắc được một phần năm bài kinh, là lúc hai cảnh sát hình
sự lù lù xuất hiện trước chùa. Họ đi lùng bắt phạm nhân.
“Bỏ con dao xuống không chúng tôi bắn.” Chĩa mũi súng vào cậu, cả hai ông cảnh
sát cùng la lên.
Phạm nhân và cảnh sát gầm gừ nhau. Bên dao găm lăm le, bên hai mũi súng chực chờ
nhã đạn.
“Con đang làm gì vậy? Hãy ngồi xuống tiếp tục khắc bài kinh đi.” Sư đưa mắt về
phía đệ tử, lớn tiếng.
Trong vài giây cậu trấn tỉnh, nghe lời Sư quỳ gối xuống sàn khắc tiếp.
Quay qua hai người cảnh sát, Sư giải thích:
“Đây là bài kinh Bát Nhã Ba-la-mật, giúp tái lập sự an bình trong tâm kẻ khổ đau.”
“Thế chừng nào mới xong ?” Cảnh sát hỏi.
“Sáng hôm sau là xong.” Sư đáp.
Có lẽ nào hai ông cảnh sát cũng biết đến sự tinh diệu của bài kinh Bát Nhã? Họ
nhìn nhau rồi đồng lòng để cho phạm nhân được khắc tiếp.
Phạm nhân khắc đến tối khuya, đổ mồ hôi trán. Một ông cảnh sát thấy thế động tâm,
ngồi bên cạnh cầm hộ đèn cầy soi cho phạm nhân được nhìn rõ. Cậu ta càng khắc
càng say mê. Mệt nhoài, cậu nằm lăn ra ngủ. Ông cảnh sát ngủ thiếp một hồi, giật
mình thức giấc nhìn phạm nhân ngủ thiếp dưới trời sương lạnh lại động lòng, cởi
chiếc áo ấm của mình khóac lên người phạm nhân. Tình người thắm thiết quá, không
còn tâm phân biệt thường nhân/ phạm nhân, tốt/ xấu, không còn biên giới giữa bờ
Thiện/ Ác nữa.
Sáng ra, thấy đệ tử đã khắc xong bài kinh, Sư lại lấy bột con sò pha mực làm năm
màu khác nhau. Hai ông cảnh sát lại tích cực tham gia giúp Sư sơn màu lên chữ,
biến thành bài kinh ngũ sắc.
Phạm nhân thức giấc, thời khắc lên đường đã điểm. Cậu chắp tay bái tạ thầy rồi
cùng hai người cảnh sát lên đường thụ lý.
Sư
đứng nhìn bâng khuâng, dõi theo trong sương mờ cho đến lúc ba người khuất bóng.
Cảnh cửa chùa từ từ khép lại, khuất sau những chùm lá cây Phong vàng đỏ ối.
Những mùa Thu kế trôi qua…
Sức khỏe của Sư Ông cũng bắt đầu tàn tạ. Sư cảm nhận ngày ra đi của mình đã tới
nơi. Sư chuẩn bị cho mình một lễ tự thủy-hỏa-táng trên sông. Chất củi theo vòng
tròn làm thành đụn cao giữa thuyền. Sư tháo lỗ mối cho nước từ từ tràn vào. Sư
viết chữ “Không” trên ba miếng giấy, xong bịt kín mắt, tai, mũi miệng. Sư bước
lên ngồi trên đụn củi, tự châm lửa đốt bùng cháy lên. Thuyền chìm dần xuống hồ,
Sư trở về với cái KHÔNG.
--Đông
Mùa Đông đến, tuyết rơi phủ trắng ngôi chùa, rừng cây. Nước hồ đóng băng. Trời
đất một màu trắng xóa. Một ông trung niên xuất hiện, cất từng bước chân, mắt dõi
về ngôi chùa nhỏ. Chú tiểu của thuở xa xưa, phạm nhân của hơn mười năm trước trở
về.
Trông thấy chiếc thuyền nan ngày xưa phủ ngập tuyết, ông chấp tay vái lạy; xong
dùng búa đập vỡ băng, khoét một lỗ tròn ngay chỗ Sư Ông ngồi hỏa táng, ông tìm
thấy mấy viên ngọc Xá-lợi.
Mở
cửa đi vào chánh điện, ông thấy y tràng, đôi dày của Sư Ông xếp gọn gàng trên
nền nhà, một con rắn quấn tròn nằm yên trên đó. Trong phân đoạn, rắn xuất hiện
nhiều lần, có khi nằm trên bàn thờ Phật. Rắn (naga) trong huyền thoại của Ấn Độ
giáo là một linh vật, biểu hiện sức mạnh và sự che chở. Ngày xưa lúc Đức Phật
ngồi thiền định cũng có chín con rắn hổ mang làm thành chiếc dù bảo vệ cho Đức
Phật.
Tìm lại cuốn sách võ đã úa màu với ngày tháng, ông ra đứng giữa trời tuyết luyện
tập võ công.

Giữa lúc băng tuyết đang chuẩn bị tan dần, một thiếu phụ quấn khăn kín đầu và
mặt, bế trên tay đứa con nhỏ đến chùa. Bà đến lễ Phật, rồi khóc nức nỡ trước khi
để đứa con lại cho chùa. Bà lặng lẽ ra đi…
Con ai đem bỏ chùa này,
Nam Mô Di Phật con thầy, thầy nuôi.
Như muốn trả lại nghiệp quả ngày xưa với con rắn, ông cột một tảng đá nặng vào
thân, vác tượng Phật Quán Thế Âm (Avaloketeshvara) cố vượt lên đỉnh đồi trong sự
khó nhọc, xong tọa vị Phật ngồi trên cao nhìn xuống thế gian, xuống ngôi chùa
nhỏ lênh đênh giữa mặt hồ…
…rồi Xuân
lại đến, hoa đào màu hồng tía nở rộ. Cảnh đẹp như một bài thơ. Giờ đây ông đã
nghiễm nhiên trở thành một Sư Ông mới. Đứa con bỏ rơi cho chùa lớn lên làm chú
tiểu. Bốn mùa xuân hạ thu đông tiếp diễn như một chu kỳ của vạn vật. Sư Ông và
chú tiểu lại gánh vác một duyên nghiệp mới…
Kết
Thú thật trong lúc xem cho đến lúc hết cuốn phim, tôi đi từ những xúc động này
đến kinh ngạc khác. Trong một thời gian dài hầu như không theo dõi những tiến bộ
kỹ thuật và nghệ thuật của điện ảnh Á châu nói chung, tôi không ngờ Đại Hàn đã
có đạo diễn thực hiện được một tuyệt tác như thế này. Đúng ra, tôi có biết Trung
Hoa (Hồng Kông, Đài Loan, lục địa) đã có những bước tiến rất xa về điện ảnh;
riêng Hàn quốc tôi vẫn còn mang một mối hoài nghi. Nhờ qua cuốn phim, tìm hiểu
thêm mới biết Kim Ki-Duk đã là một đạo diễn lừng danh trong gần thập niên qua.
Thuở nhỏ, ông Kim được huấn luyện trong môi trường giáo dục Ki-tô giáo, ông đã
cảm nhận ra đó là một nền giáo dục nhồi sọ, tẩy não tuổi trẻ bằng hy vọng và hứa
hẹn vào sự cứu rỗi viễn mơ. Nhưng với ý lực, ông đã thoát ra được tinh thần
Ki-tô giáo.
“Springs,
Summer…” là một cuốn phim đạt cả hai bình diện: nghệ thuật và xiển
dương Phật pháp. Về nghệ thuật, đây là bài thơ tuyệt vời kèm trong kỹ thuật “cận
ảnh” (‘gross plan’), để diễn ý thay lời. Tài tử diễn xuất nhiều hơn đối thoại.
Về “pháp” - như nội dung trong năm phân đoạn đã ghi lại ở trên, không đơn giản
là đạo diễn chỉ muốn nói về sự cám dỗ, sa lầy của con người về “ái dục”. Dù
trong một cuộc phỏng vấn của ai đó, Kim Ki-Duk đã trả lời khiêm tốn rằng, “Tôi
chỉ muốn mô tả sự hỷ nộ ái ố trong cuộc sống của chúng ta qua bốn mùa, và qua
cuộc đời của một nhà sư trong ngôi chùa ở Hồ Pusan vây bọc bởi thiên nhiên” ,
cuốn phim còn chất chứa sự mênh mông và huyền diệu theo với bài kinh Bát Nhã
Ba-la-mật (Prajanaparamita Sutra). Nhưng hiểu Pháp thế nào qua một cuốn
phim là sự tùy thuộc vào trí huệ, duyên ngộ Pháp của mỗi cá thể.
Friday, November 12, 2004
****

Movie Review
by Frederic
and Mary Ann Brussat
Spring, Summer,
Fall, Winter . . . and Spring
Kim
Ki-duk
Columbia TriStar Home Entertainment 03/04 VHS/DVD
R - some strong sexuality
Welcome to a small Buddhist
monastery situated on a raft floating in the center of a mountain pond. An old
monk (OH Young-soo) is trying to pass on his wisdom to a child monk (KIM Jong-ho).
His teachings are connected to the four seasons, and they accrue over the years.
The student still has some
rough edges. In "Spring," the first part of the film, the boy and the master go
to gather herbs from the forest for use in their healing arts. Off on his own,
the boy plays a game in which he ties stones to a fish, a frog, and a snake,
laughing as his victims move away slowly with their new burdens. The next day,
he wakes up to discover that the Old Monk has tied a large stone on his back. He
is told that he must find and release the animals and if any of them is dead,
"you'll carry the stone in your heart for the rest of your life." The lesson
burns its way into the boy's consciousness.
In "Summer," the young monk (SEO
Jae-kyung) is 17 and just getting interested in the outside world. He is quite
excited when a woman (KIM Jung-young) arrives at the monastery with her sickly
daughter (HAYeo-jin). After some time spent in prayer, the Old Monk tells the
mother, "When she finds peace in her soul, her body will return to health." The
young Monk's desire is aroused from contact with the girl, and they eventually
have sex. The Old Monk does not chastise his protégé but warns him that lust
awakens the need to possess, and this can lead to even greater troubles. But the
young Monk cannot hear the words and after the girl is sent away healed, he
follows after her taking a Buddha statue and his few possessions.
In "Fall," the Old Monk brings
a large white cat to be his companion on the raft. The Young Adult Monk (KIM
Young-Min) returns to the monastery as a fugitive from the law consumed by
anger. To calm him down so that he can tap into the peace within, the Old Monk
orders him to carve Buddhist sutras into the deck of the hermitage. Two
policemen arrive to arrest the Young Adult Monk, but they allow him to finish
his penance. When he collapses in exhaustion, they help decorate the sutras
before taking him away. This is a beautiful scene and a rare one — a visual
metaphor for the impact of sacred teachings upon a small community.
In "Winter," many years have
passed, and the Old Monk has died. Ice covers the pond when the mature Adult
Monk (KIM Ki-duk, also the director of the film) returns to pick up where he
left off so many years ago in his training. To make sure that his mind and body
are fit, he practices a martial art on the ice. A woman who has covered her face
with a purple cloth arrives at the monastery with an infant. Then, after leaving
her child behind, she falls through a hole in the ice and drowns.
The Adult Monk takes out a
statue of Kwan Yin, the Goddess of Compassion, then attaches a millstone to his
body with a rope and drags it the top of a mountain. With this act, he carries
in his heart all the suffering he has endured as well as the suffering of those
he has come in contact with. From a place overlooking the pond in the distance,
he meditates on Kwan Yin. Then he returns to pick up the cycle of the seasons.
In "Spring" again, he begins training the child to be a monk, even as he was
trained in the wisdom of Buddhism and the healing arts
This sense luscious film
written and directed by KIM Ki-duk is one of the best films of the year. It is a
luminous meditation on the wisdom of Buddhism and the cycles of human life as
they are played out in the pristine beauty of the natural world. The images of
the monastery floating on a raft are perfect in that they enable us to see the
transitory and impermanent qualities of the world we live in day by day. Using
the four seasons as a backdrop for the spiritual teachings of compassion,
suffering, loss, desire, attachment, and transformation works perfectly. We
loved feasting our senses upon the 300-year-old tree, the ripples of the pond,
the varied animals at the hermitage, the mist that shrouds the pond in mystery,
the monks' daily devotional rituals, and the many excursions to shore where a
gate opens to the wider world that lies beyond. Everyone who experiences this
extraordinary film will savor the complex emotions that make life such an
exquisite spiritual teacher.
Screened at the New Directors/New Films Festival, March/April 2004, New York
City
***
Spring, Summer,
Fall, Winter...and Spring
The
seasons in the title of Spring, Summer, Fall, Winter...and Spring
mark the passage of time and symbolize the stages in the life of man.
Everything is centered on a small floating shrine in a lake surrounded
by tall, tree covered mountains. The setting is the most striking
element of Kim Ki-Duk's (Coast Guard, Bad Guy) film. It is
absolutely gorgeous. The shrine is a pristine hideaway, filmed on a 200
year-old man made Jusan Pond in the Korean province of North Kyungsang
Province. There is a timelessness to the setting, and it isn't until
later that one realizes that the film takes place in the present. The
camera revels in the beauty of the lake and its surrounding environs,
with languid tracking shots. Kim is extremely sparse with dialogue,
perfectly willing to let the images wash over the viewer, and this also
makes what happens in the film take on a larger significance.
Spring,
Summer, Fall begins with an old monk (Oh
Yeong-Su, A Little Monk) and a child monk (Kim Jong-Ho). There are no
names in the film, and none are really necessary. They pass the day doing small
chores and in prayer, with the old monk frequently imparting some lesson on the
child. At one point, like any curious child, the boy ties a string to various
animals to see how they will react. As a lesson, the old monk ties a rock to his
back and tells him to free the animals. Later, as a young man (Seo Jae-Kyeong,
Wild Card, Love is Oh-Yeah), he falls in love with a girl (Ha Yeo-Jin)
sent to the small island to recuperate from an illness. The old monk warns him
that lust leads to murder, which seems a little harsh, but soon the boy runs off
to the world in order to be with the girl.
He returns later
as a young adult (Kim Young-Min, Address Unknown) under very different
circumstances, and later stays and grows old, and is now played by Kim Ki-Duk.
Each season is like a chapter, where each chapter signifies on part of the life
of the monk. There is a circle of life feel to the film, but don't let this
pithy comparison be a detraction. There is a contemplative, poetic feel to the
film, and every word feels important. Kim posits that life is a learning
experience, and that one must learn from one's mistakes in order to move
forward. The outside world is too unnecessarily complicated. Life on the island
is simpler, maybe even purer.
1
hour, 43 minutes, Korean with English subtitles, Rated R for some strong
sexuality.
--- o0o ---
Source:
www.giaodiem.com
http://www.spiritualityhealth.com/newsh/items/moviereview/item_8350.html
http://www.haro-online.com/movies/spring_summer_fall.html
--- o0o ---
Cập
nhật
ngày:
01-02-2005