|
CHƯƠNG
CHÍN
- Tủ sách thật huyền diệu. Những gì loài người
thấy và biết đều bị xếp nằm im lặng trong
đó.
- Khi nghĩ rằng rồi mình sẽ già, sẽ yếu, sẽ
chết, cô Hoa hậu thấy mình có quyền được thưởng
thức nhiều người đàn ông. Thì cũng như thay
đổi hương vị cà phê, phẩm chất nước giải
khát, nhãn hiệu nước hoa, mốt áo quần giày mũ.
- Hãy mang kính lúp vào là bạn sẽ không dám ăn
đĩa thịt xào quen thuộc.
- Những triết gia, những giáo chủ có tư tưởng
trái ngược nhau thường kính trọng nhau, coi nhau
như thầy, như bạn, như anh em. Chỉ các đệ
tử của họ mới coi nhau là thù địch.
- Với chế độ nhà tù ngày càng nhân đạo,
với tấm lòng thương xót bảo vệ thú hoang
khỏi nạn diệt chủng, hy vọng tới ngày Phán xét
cuối cùng, chế độ Địa ngục sẽ không còn
đáng sợ nữa. Loài người mà còn biết vị tha,
huống chi là Thượng Đế. Và lúc đó ta sẽ thích
ở Địa Ngục hơn lên Thiên Đàng, vì nơi này có
đông bà con, bè bạn, người quen.
- Người hà tiện trở thành rộng rãi sau khi
chết.
- Con gà không biết hôm nay đã là 29 tháng Chạp
rồi. Vẫn vui vẻ tự tin cất tiếng gáy dõng
dạc kiêu hãnh.
- Ở dưới phố người ta nhìn ngược nhìn ngang,
hằm hằm nhìn vào sự sống. Ở trên Chùa và Nhà
Thờ, người ta dịu dàng ngước mắt lên nhìn,
nhìn cõi Hư vô.
- Dễ thấy rõ cái Sai mà khó nhận ra cái Đúng.
Cái Sai lộ ra trước mắt, đòi hỏi phải sửa
ngay, còn cái Đúng thì tiềm ẩn, nhiều khi không
nhận thấy.
- Các ông Thánh đang xầm xì với nhau, ngạc nhiên
về một số các hành vi và tư tưởng cao cả mà
người đời cứ khăng khăng gán cho họ.
- Cuộc sống trên trái đất duy trì được là
nhờ những con người tầm thường chiếm đa
số.
- Nhiều lần sự im lặng đã cứu ta, tránh để
lộ ra cái sai, cái dốt.
- Sự huyền diệu của chữ viết và trang giấy
là cứ nhìn vào đã nghe ào ào tiếng động,
rực rỡ màu sắc, loạn mắt vì vật vì người,
từ thời Cléopâtre đến ngày chinh phục vũ
trụ.
- Không cần bằng cấp, khỏi cần sắc đẹp,
miễn nói đạo đức, dẹp đưa lý luận, ngu
ngốc và bất tài, nhưng Vàng chiến thắng tất
cả.
- Làm nghề gì cũng phải nể nang khách hàng, là
thạc sĩ Y khoa cũng phải nể nang ông bệnh nhân
bác học, anh bệnh nhân dao búa. Chỉ có nghề giáo
viên dạy lớp nhỏ là ngự trị trọn vẹn, như
ánh sáng, như chân lý bất khả tư nghì.
- Tục ngữ, danh ngôn là cái kho chân lý nhắc người
đời làm việc tốt, nhưng đồng thời vô tình
làm chỗ dựa, làm đồng minh cho việc xấu: Cây
khô tưới nước cũng khô... Vô sự tiểu thần
tiên...
- Từ khi có đồng hồ, con người thêm lật đật.
Từ khi có cuốn lịch, cuộc đời như ngắn đi.
- Hàng ngày con người sống giữa sự nói láo cùng
khắp bộn bề, nói láo trâng tráo, nói láo tế
nhị, nói láo biến thành công thức xã hội.
Từ việc mặc cả mua bán đến những báo cáo
thành tích lấp lánh tĩnh từ, rộn ràng con số.
- Ngôn ngữ khác nhau giữa các dân tộc, chỉ có
sự im lặng là có nghĩa giống nhau.
- Tôi ghét chữ" hiền thê" nhưng bởi tính
vợ tôi quá hung dữ nên tôi không dám dùng chữ
khác để thay.
- Nếu cấm nói tốt về mình và nói xấu cho người
thì bớt đi được bao nhiêu thì giờ trò
chuyện.
- Trong nhiều trường hợp, sự im lặng kèm theo
ánh mắt còn thâm thúy hơn lời nói, khiến người
nghe phải tinh tế hiểu. Im lặng là hứng chịu.
Im lặng là từ khước.
- Không dễ mà được lưu danh, cho dẫu ô danh.
Bởi phải có can đảm làm việc thật xấu, làm
điều thật ác thì cái xấu, cái ác mới đủ
tầm cỡ được lưu truyền.
- Có thể tin lời người thất bại, có thể
nghi ngờ lời người thành công.
- Người quân tử cỡ nhỏ thường có tính
phục tùng nên ít giúp ích được cho ai.
- Dư luận phê phán việc làm tốt xấu nên thường
khuyến khích người làm việc tốt, cản tay người
làm việc xấu. Nhưng quá tin dư luận thì sẽ thành
mù quáng, quá coi trọng dư luận thì dễ thành
đồng loã.
- Người đàn bà nhiều khi phải gắng bấm
bụng nín cười khi nghe đó đây người ta ca
ngợi đạo đức và tài năng của chồng mình.
- Khổ cho người giàu: vãi giống xuống miếng
ruộng, nhẹ hơn khi gặt lúa. Ngồi vùi chơi
một hột nhãn xuống đất, nhưng khi cây ra trái
thì phải nhọc công mới leo hái hết.
- Cái Xấu là bản chất của cuộc sống. Khi
nghe kể về một người, ta tin ngay cái xấu
của người ấy. Về cái Tốt thì còn nghi ngờ,
đợi đã.
- Chỉ khi trí thức thật, người ta mới nói năng
giản dị. Chỉ khi giàu có thật người ta mới
ăn mặc giản dị.
- Đừng ân hận vì đã yêu, yêu một bài thơ,
một loài hoa, một người đàn bà... Cho dẫu hôm
nay anh đã đổi thay, thì chúng cũng đã làm êm
đềm tâm hồn anh trong thời gian anh yêu.
- Người đàn bà đẹp, giàu và nhiều quyền uy
giận sao Tạo hóa ban cho chỉ một thân thể để
chỉ được bận một bộ quần áo, chỉ một
bộ ngực để chỉ được một bàn tay vuốt ve.
Đáng lẽ phải có đến năm đến mười.
- Nếu biết khéo nói, con người có thể mua được
tiếng khen là hào phóng, là nhân từ... bằng đồng
tiền của kẻ khác.
- Hãy coi chừng kẻo tránh cái sai này ta lại rơi
nhằm cái dở ngược lại.
- Thi sĩ Ấn Độ Bhartrhari, thế kỷ thứ 8
viết: " Người đàn bà nói chuyện với
một người đàn ông, nhìn một người đàn ông
khác và nghĩ đến người đàn ông thứ ba".
Tôi thêm: " Còn người đàn ông thì nói
chuyện với một người đàn bà, nhìn hai người
đàn bà đứng gần đó và nghĩ đến ba người
đàn bà khác, không biết nên chọn rủ ai để
đi dự khiêu vũ đêm nay".
- Triết gia nào thành công lớn trong tác phẩm là
người thất bại nặng giữa cuộc đời.
- Trước cái huyền diệu của sự sống, con người
bái phục quỳ xuống. Tôn giáo bắt đầu như
vậy.
- Cứ tới tấp dồn mọi ưu điểm để khen
tặng một người đàn bà: đẹp, sang, giàu, thông
minh, trí thức, tế nhị, thâm thúy...thì người
đó sẽ hết nói.
- Đừng tưởng người khác qua tâm trạng của mình.
Mình trân trọng từng chỉ vàng trong khi có người
cất vài trăm lượng, không biết nên tiêu vào
mục gì. Lại cũng có những người không biết
mượn đâu ra hai ngàn để mua viên thuốc hạ
sốt cho con.
- Nhiều người lầm lũi suốt đời như chỉ để
lo trả nợ. Họ không dám nói:" Tôi
muốn..." nên họ không hề biết rằng trong
ngôn ngữ có chữ " Tôi có thể...Tôi có
quyền..."
- Nhiều người nói trước khi nghĩ. Thậm chí,
họ không hề nghĩ, không dám nghĩ. "Nghĩ"
là việc của người khác. Họ chỉ có bổn
phận nghe, thuộc và lập lại rập khuôn.
- Người nghèo, hèn, can đảm hơn người giàu
sang. Vì họ không có gì để phải sợ mất.
- Hãy tự soát lại xem có lần nào ta nhìn kỹ
một đóa hoa quen thuộc: hoa sen, hoa huệ, hoa
hồng...một cái lá, một con gà, một trái
ớt... Ta chỉ thấy chúng từ xa. Ta thường chỉ
"thấy" qua lời người khác nói.
- Thân thể con người giống tựa một lâu đài,
nhưng không như lâu đài, khi đổ xập thì vôi
gạch ầm ì nhào lăn. Mà chỉ cần hơi thở
nhẹ nhàng ngừng lại là cái lâu đài khởi sự
tan rã, cũng rất nhẹ nhàng.
- Muốn xã hội thật tốt hơn, hãy dồn sức vào
việc giáo dục người phụ nữ.
- Muốn sống lâu thì điều kiện đầu tiên là
phải già.
- Con người chỉ phí thì giờ để tiếc Quá
khứ, để lo Tương lai, mà quên vui Hiện tại.
- Có thể không phải là thất bại đầu tiên,
nhưng nhất định đó là thất bại cuối cùng
của mọi con người. Nó là sự Chết.
- Nghe theo lẽ phải thì chưa đủ. Hãy nghe thêm
trái tim. Nếu phải chọn giữa lẽ phải và trái
tim thì thà chọn trái tim. Lỡ thất bại, ta sẽ
ít ân hận bằng nếu chỉ nghe theo lẽ phải.
-
Phải thỉnh thoảng nhớ tới
những khốn khó, tai họa mà mình đã may mắn vượt
được.
|