|
Chương
Ba
- Với một người mà mình không ưa, cách giải
tỏa hay nhất là gắng làm một điều gì tốt cho
họ.
- Bạn không tìm ra được một người tương đối
tốt trong số người mà bạn quen biết? Sao bạn
hẹp hòi vậy? Sao bạn ích kỷ vậy? Sao bạn tự
mãn vậy?
- Mỗi cơn mưa chỉ cuốn theo một viên sỏi nhỏ,
vậy mà hai mươi năm sau đã thành một đống đá
lớn. Thương cho thân cha cô đơn, tự xét mình đầy
khuyết điểm.
- Ta thích nghe Sự hơn Lý. " Sự " để ta
thong dong. " Lý " bắt ta mệt trí. Sự, ta
có thể tin. Lý, thường hay dối trá.
- Một lời khen nhận được giữa hồi thất bại
khốn khổ an ủi ta nhiều, bởi ta tin là nó chân
thật.
- Con người có thể vị tha chín mươi chín mặt.
Chỉ có một mặt tình yêu là không thể vị tha
nổi, không thể vị tha được.
- Hãy nhường, hãy nhịn kẻ thô bạo đang xúc
phạm anh, nếu kẻ đó ở vào địa vị thấp kém
thua anh.
- Cứu một người quyết tâm tự tử là đã vô tình
phạm tội sát nhân.
- Cảm thương cho ông Galiléo đóng vai thiểu số
tuyệt đối khi khám phá ra rằng Trái Đất quay
chứ không đứng yên như cái đa số đang tin.
- Sự bất hạnh tự nó tìm đến ta, còn Hạnh Phúc
thường phải nhọc công tạo lấy.
- Bạn có bốn câu nói tinh tế, mỗi câu đáng giá
10 điểm. Chỉ một câu thì giá trị là 10, nhưng
nếu nói cả 4 câu trong cuộc trò chuyện thì giá
trị mỗi câu chỉ còn có 6. Vậy đó, nên nói ít,
dẫu là câu nói hay.
- Răn dạy dâu con cũng có nhiều cách. Bạn đã
chẳng thấy chỉ một chứng bệnh Trĩ thôi mà đã
có tới 24 loại đó sao?
- " Chớ để ngày mai". Phải. Ít nhất là
trong việc đi bỏ thư. Bởi giá tem chỉ có thể tăng
thêm chứ không bao giờ chịu hạ xuống.
- Có thứ trí thức lưu loát hùng biện do tài
lắp ráp thật mau những chuỗi từ ngữ thời
trang thịnh hành.
- Khi anh tự nói: " Tôi không xứng đáng"
thỉ người nghe, ngược lại, lại thấy anh xứng
đáng, hơn thực tế, hơn trước khi anh nói.
- Có tiền là có sức khỏe, có danh giá, có tình
yêu, có hạnh phúc. Nhưng để kiếm ra tiền
nhiều khi phải mất sức khỏe, mất danh giá,
mất hạnh phúc, mất tình yêu.
- Danh dự khó tạo ra mà dễ mất đi. Như những
lớp đất bùn mỏng trầm tích nhiều năm mới
tạo thành dọi phù sa nhỏ. Vậy mà chỉ một cơn
lũ lụt lớn đã cào sạch mất tích.
- Người nịnh hót anh hôm nay chính là người sẽ
nói xấu, sẽ vu cáo anh trong tương lai.
- Nhìn trái khổ qua nằm trong bát canh làm tôi xúc
động. Đã bao nhiêu năm qua nay mới gặp lại. Mười
năm? Mười lăm năm? Có lẽ chỉ bấy nhiêu thời
gian vật lý đó thôi, nhưng thời gian tâm lý thì
hun hút dài, tưởng như tôi đã gặp nó trong cổ
sử Ai Cập.
- Vậy là chúng ta đã xa nhau mười năm. Những mười
năm? Không ngờ chúng ta đã hoang phí cuộc đời
như vậy. Làm như những buổi mai là những tờ
giấy trăm mà ta có thể kiếm được hoặc để dành
được.
- Trốn xa bao nhiêu, trốn kín bao nhiêu, ông ta cũng
tìm tới, chu đáo không bỏ xót ai. Lặng lẽ và
bất ngờ. Ông nào mà tới vậy? - Thưa: ông thần
Chết.
- Khi phải đi thăm xã giao một người quen đang
nằm bệnh viện mà không biết số giường, số
phòng, tên khu trị liệu... người ta chân thành
cầu Chúa ban phước cho mọi người quen để
khỏi ai phải nằm bệnh viện.
- Sống giữa đô thị ồn ào ta mới cảm thấy
trọn vẹn nỗi cô đơn.
- Mưa âm u. An ổn thay kẻ tầm thường. Nó họp cùng
mọi người thành một khối. Lẻ loi ở trên cao,
gió mạnh sẽ vật gãy. Tách xa cái khối, lẻ loi,
gió cũng sẽ vật ngã.
- Bạn nói sao? Đâu đợi gió vật? Cái khối
đó, tự nó đủ vật rồi. Nó ưa cái gì tròn
trịa, đều đặn. Có cạnh góc chìa ra, ngứa
mắt, là nó tiện đứt.
- Nằm kề bên người vợ ngoại tình, anh chồng
cảm thấy thân phận mình là tên lính gác. Gác
kho châu báu dành cho kẻ khác.
- Khi đã có một số tuổi, người ta hay làm con tính
trừ. Lấy số tuổi dự định sẽ chết đem trừ
con số tuổi hiện tại.
- Con chim nhỏ kia không biết làm hại ai. Nhưng nó
bị bắn chết, dẫu nó không hề mổ một hột nào
trong vườn của kẻ bắn nó. Tâm hồn tôi như con
chim vô tội đó. Xin cô hạ súng xuống.
- Mẹ ta sinh ta với khuôn mặt xấu xí. Bằng tài
năng ta biến đổi cho nó bớt xấu đi.
- Tâm hồn lạnh lẽo cô đơn, tôi thèm nghe một
tiếng động biểu tỏ sự sống gần tôi. Cho có
bạn. Tôi bẻ những ngón tay để nghe tiếng lắc
cắc.
- Sao ngày nào cũng nghe tin danh nhân này, nhà bác
học kia từ giã cõi đời mà tuyệt nhiên chẳng
nghe tin danh nhân nào vừa ra chào đời hết. À!
thấy rồi. Ít nhất cũng phải nửa thế kỷ
nữa, đứa nhỏ oe oe kia mới thành danh nhân.
- Tôi yêu nhân vật lạnh lùng trên Ti vi kia. - Thưa
bà không phải vì nó lạnh lùng mà bà yêu nó. Mà
vì nó vừa đẹp trai vừa cao thượng, vừa phi
ngựa bắn súng giỏi, vừa dòng dõi qúi tộc Ái
nhĩ Lan. Nếu nó xấu xí, dốt nát, bần tiện mà
lại cả gan dùng món " lạnh lùng " làm
trang sức thì bà biết để đâu cho hết cái ghét?
- Đồ tham lam...bần tiện...tiểu nhân... - Thưa bà,
những từ ngữ mà bà vừa dùng là những vũ khí,
những dụng cụ giảo hình đã được rèn sẵn. Hơi
nặng. Với cái lỗi vừa rồi, lẽ ra bà nên dùng
một từ ngữ tương đương với cái roi tre nhỏ
bằng ba cọng lá dừa chập lại.
- Chuyện chẳng ra chi, nhưng đem lắp từ ngữ vô,
nó nổ hơn pháo.
- Đeo mặt nạ làm chi? Mặt thiệt ngó đã đủ
sợ rồi.
- Về ông Tám mà ông chê.... - Tôi đâu có chê? Tôi
có nêu vài ba cái dở của anh Tám, cạnh năm bảy
cái hay, hoặc chưa nói, hoặc đã nói một phần.
Hãy tránh những từ ngữ tổng hợp có tính chất
kết luận: chê, khinh, ghét, thù, tởm...
- Văn chương cũng nguy hiểm. Nó trình bày cái
xấu nhiều hơn cái tốt. Với tác giả, cái xấu
dễ tạo nhiều tình tiết lôi cuốn và độc giả
dễ tin cái xấu hơn cái tốt. Dostoievsky làm tâm
hồn người đọc thêm phong phú về những hiện tượng
xấu mà thực tế cuộc sống gần gũi bình thường
ít có.
- Ông ta phải tích cực vận động để được
bầu vào ban chấp hành là bởi học lực kém,
dốt chuyên môn, tánh lười biếng, nghèo sáng
kiến...vậy thì hỏi ông ta còn biết làm cái gì
khác?
- Này người đàn ông toàn hảo, anh chinh phục
được tất cả, ngoại trừ người đàn bà mà
anh yêu. Cô ta thích chọn một kẻ hạ cấp tầm
thường cũng được, miễn kẻ đó hết lòng qùi
lạy tôn thờ, điều mà anh không làm được.
- Một cô có nhiều chồng, mắng một cô muộn màng:
"Đồ tham".
- Nhận xét cà phê thiệt giả dễ nhất là căn
cứ vào nước thứ nhì, thứ ba. Nước nhất đậm
quá khó phân biệt. Với loài người cũng có cái
gì tương tự.
- Tâm hồn tôi, nhân cách tôi...có một cái gì đó
khác với...Xin cô đừng vội vàng tàn bạo ném nó
lên cái cân hàng tiêu chuẩn ở đường Phan Bội
Châu, đường Ngô Gia Tự.
- Triết gia Descartes dặn " Có đạo đức cũng
đạo đức vừa phải". Đạo đức còn vậy
huống chi là Tàn ác, Bất nhân.
- Khi không bị bắt buộc thì đừng nói đến cái
xấu, cái dở của người khác.
- Phật dạy luật vô thường, dạy cắt ly ái
dục. Nhưng phải đợi gặp người đàn bà phản
bội thứ sáu anh mới giác ngộ.
- Người đàn bà đang làm ra tiền và cuộc sống
rực rỡ trong thế lực của đồng tiền. Hãy coi
chừng, con của bà đang chịu ảnh hưởng. Nó sẽ
bất hiếu với mẹ, nếu mẹ vợ nó giàu hơn.
Bất nghĩa với chị, nếu chị vợ nó giàu hơn.
Rồi sẽ tệ bạc với vợ, nếu nó gặp cô gái
khác giàu hơn.
- Cố ý nói xấu thì thiếu gì chuyện để nói?
Nếu người đó tài cao đức trọng ai cũng công
nhận thì chuyển miệng điều lưỡi cú vào chế
nhạo những khuyết điểm của một đứa cháu nào
của người đó có họ xa.Thật xa cũng được.
Rồi tha hồ mà cười.
- Những bạo ngược, vô liêm sỉ nghe được ở
ngoài phố, hãy gạt phủi trút bỏ ngoài cửa
cổng. Những xã giao, tính toán dại khôn, hãy
xếp lại nơi phòng khách. Bước vào phòng riêng
chỉ nên với những ý nghĩ nhân ái, dịu dàng.
- Khi đọc một tác phẩm tuyệt hảo, tôi hay thương
tác giả. "Trong cuộc đời, ông đã đau khổ
nhiều vậy sao?"
- Giá trị một tác phẩm nghệ thuật thường tỉ
lệ thuận với những khổ đau trong cuộc đời tác
giả.
- Trong phạm vi có thể, hãy nên nhường lời cho
người, hãy nên nhường lợi cho người.
|