|
CHƯƠNG
MƯỜI MỘT
- Anh đừng sợ nó bị chạm tự ái. Tôi biết mà,
nó có tự ái bao giờ đâu mà bị chạm?
- Khi chê người khác, chợt có lúc ta bỗng giật
mình, bởi chưng ta có y những tính xấu đó.
- Thành thật xin lỗi thì không ai còn trách nữa
mà còn chúc mừng thì có. Mừng rằng anh đang
khôn ngoan hơn hồi bị phạm lỗi.
- Cổ văn nói "Ích kỷ hại nhân" (Ích cho
mình, hại cho người). Chỉ trong tình yêu mới
vừa ích kỷ mà vừa ích nhân. Tình yêu là "Ích"
cho cả hai.
- Mẹ ơi, xin tha thứ gương mặt u buồn của con.
Mẹ đã tạo dựng nó với bao nhiêu nét khả ái
kèm theo nụ cười tươi, nhưng dưới vầng trán
thanh tao co ẩn hố nước mắt. Năm tháng dần
trôi, vui ít buồn nhiều, cuô᩠cùng trong những
món quà của Mẹ, còn sót lại cho con chỉ hố nước
mắt mà thôi.
- Đừng đinh ninh rằng làm Quốc trưởng cũng dễ,
vì đã có cố vấn giỏi. Lỡ gặp trường hợp
hai cố vấn đưa ra hai giải pháp chọi nhau thì
làm sao?
- Thật chán ngấy mội khi nhìn gặp con số chẵn,
con số được ưu ái: song hỉ, luỡng nghi...tứ đức,
lục hợp...
- Thành tích không đòi hỏi bằng khen nên nhiều
khi bằng khen không đòi hỏi thành tích.
- Tại sao phải gọi đúng tên? Gọi sai, tòa án đâu
có quyền phạt? Vậy thì từ nay đổi tên: rau,
gọi là giò heo, nước mắm gọi là gà hầm, cá
vụn gọi là tôm hùm, mắm ruốc gọi là nem chả.
Có ấn tượng những món ăn ngon, bữa ăn sẽ
bớt khổ.
- Chỉ vì sự thật thường không được đẹp như
ý muốn nên phải thêm bớt nói láo một chút. Tương
tự như cắm hoa cho căn phòng, thoa phấn tô son nơi
mặt, bôi dầu thơm lên áo.
- Hãy tha thứ, hãy rộng lượng đối với người.
Chỉ nên nghiêm khắc đối với mình.
- Hãy bước xuống một bực để tìm vợ. Hãy leo
lên một bực để chọn chồng.
- Lời nói còn kín hơn cái mền. Nó che dấu được
sự thật.
- Cứ lý luận một lát là cái cối đá biến
thành vật ăn được rất mềm, rất thơm, rất
ngon.
- Cái ta mong thì đợi hoài không thấy đến. Cái
ta tránh thì cứ lù lù hiện ra.
- Nghe lời hỗn xược không tức bằng nhìn cái
mặt hỗn xược.
- Sống ở giữa đời câphải có nhiều tính
tốt. Nếu chưa có đủ thì tạm thời nhờ một
đức tính này: lòng khoan dung.
- Có tính cảm nào mạnh hơn tình yêu và hận thù?
Chúng mang đặc tính của nước: nước sôi sùng
sục trào ra vòi ấm, nước tuôn ào ào trào vượt
lòng sông.
- Người ta thường tự tử vì tình, mấy ai vì đời,
vì dốt? Vậy mà Quốc hội, Chính phủ chỉ lo
phát triển kinh tế, nâng cao văn hóa mà quên đầu
tư cho tình yêu.
- Cái Giàu che lấp cái xấu, cái Nghèo che lấp
cái tốt.
- Sắp tới ngày mà ngôn ngữ cũng phải chịu
ảnh hưởng của luật kinh tế: Bụi mà không
bặm, chậm không chạp, vui không vẻ, buồn không
bã...
- Khi tâm hồn chán nản, mệt mỏi tuyệt vọng,
khi những hiện tượng hung ác, ranh ma, lừa đảo
vây quanh...ta thèm được làm bạn với một đứa
nhỏ lên 7 tháng, lên 10 tháng.
- May mà Trời và Chúa đều ở xa, không nghe được
và khỏi phải làm những gì mà con người cứ
sẵn miệng xin và đề nghị.
- Chỉ cần một hột chanh rớt ngẫu nhiên trên
sàn nhà và bàn chân vô ý bước vội dẫm lên, trượt
dài... là hàng chuỗi tai nạn có thể nối tiếp
xảy ra.
- Lỡ tạo ô danh, con người khốn khổ trăm bề,
trong khi tạo được phương danh thì niềm vui chỉ
rất thoáng qua.
- Khoa học phải giải phóng con người khỏi cái
nhu cầu ĂN. Vì nô lệ cái ĂN mà phải nhục nhã
cúi đầu làm nô lệ nhiêൠmặt khác.
- Muốn được nhàn, khỏe, hãy cứ dùng đơn độc
một tiếng KHÔNG để trả lời các câu hỏi.
"Dạ, không biết...Không có nghe...Dạ, không
thấy...không gặp...không nhớ...
- Tội thân cái dạ dày. Phải nhận lãnh hết
mọi thứ thuôᣠmen đô
䣠dữ
nhằm chừa trị cho các bộ phận khác của cơ thể:
cái chân lở, gan thận suy, da mặt sần sùi
muôᮠthành trắng mát nõn nà...
Bà cụ nghèo giận dữ nạt "Chó mà cũng
kén ăn." Nhưng nếu là Quốc trưởng, là Giáo
chủ, là danh nhân thì câu đó sẽ được nghiên
cứu, bình giảng, lưu truyền và được tôn vinh
là thâm thúy vô giá.
Đừng chúc Vinh hoa phú qúy, vì người được
chúc sẽ mất ngủ bởi nơm nớp lo sợ mất phú
qúy vinh ho. Đừng chúc lên xe xuống ngựa, vì sợ
tai nạn lưu thông. Đừng chúc nhà cao cửa rộng,
vì đi lại nhất định sẽ rất mỏi chân.
Người có làm việc, dơ tay, bùn đất bám đầy
mình mới biết nước là qúy. Giàu sang nhàn nhã
thì chỉ biết giá trị của nước qua lý luận,
qua sách vở.
Phải biết cách làm thơ mới không sợ người
làm được thơ. Phải làm được thơ mới biết
sợ người làm thơ hay.
Cái tư thế quỳ gối...cúi đầu...lạy...thật
phù hợp với tâm hồn ta khi xúc động trước
một người thân yêu qua đời, nhưng tâm hồn ta
từ chối không muốn tuân theo luật lệ quy định
vào trường hợp nào thì phải lạy mấy lần.
Dối trá và huênh hoang là hai cái sừng của
Qủy. Tham lam và độc ác là nanh vuôᴠcủa yêu
tinh.
Khi tự nguyện làm nô lê䠫iếm
ăn, người ta bỏ mất khối óc...Khi có nhiều
quyền lực trong tay, người ta bỏ mất trái tim.
Đừng tìm biết quá nhiều về một người, vì
ta sẽ ngần ngại không dám yêu người đó nữa.
Sự khôn ngoan khuyên ta chỉ nên tìm hiểu.
Đừng nặng lời trách kẻ hậu sinh. Giữa thời
này mà làm sao được tự do chọn láng giềng
tốt như mẹ Mạnh Tử. Sao mà làm được như
Kiềm Lâu, học rộng tài cao nhưng chịu sống
nghèo để giữ Đức (nghèo đến nỗi chết phải
bó chiếu) khi mà vợ cần đi dự nhạc hội và
phải trả học phí cho con.
Này ông Socrate! Ông bị vợ chê ghét trong khi
quần chúng ái mộ ông. Đừng ngạc nhiên. Những
người tiếp xúc với ông, được nghe ông thuyết
giảng về cái Hay cái Đẹp của Triết lý... mỗi
người được nghe một lần, trong khi vợ ông ở
gần thì cứ phải nghe lặp lại hoài. Chỉ một
việc đó cũng đủ để bà nổi xung đổ ghét.
-
Hết -
|