|
CHƯƠNG
MƯỜI
- Cái Mỹ dẫu làm hoa mắt, nhưng con người ít
bị lừa trong thời gian lâu cho bằng cái Chân.
Trí óc khó phân biệt cái Chân nhưng lại giúp
con mắt phân biệt nhanh cái Mỹ.
- Nghệ thuật là thấy được cái nhỏ nhất chưa
ai thấy, nghe được cái nhẹ nhất chưa ai nghe và
diễn tả bằng ngôn ngữ chưa ai dùng. Là tránh
xa những vết xe cũ, những lối mòn.
- Con người thường chăm chăm nghĩ đến cái
nhỏ nhất mình bị từ chối mà không chịu
nhớ đến nhiều cái lớn hơn mình đã được
nhận.
- Người ta thường đòi hỏi quá nhiều điều
kiện khi tuyển một nhân viên hạng thấp, quá
ít điều kiện để chọn một thủ lãnh cấp
cao.
- Người không theo một tôn giáo thường bị coi
là kẻ chê ghét tôn giáo. Nên hiểu ngược lại.
Đó là người quá yêu tôn giáo, yêu nhiều tôn
giáo, khiến không thể theo một mà xa những tôn
giáo kia.
- Giữa khi tốt trời, phải đề phòng cơn dông.
Khi giàu phải nghĩ đến lúc sẽ sa sút. Khi có
chức vụ phải nghĩ đến ngày về hưu.
- Người làm ơn cho nhân loại chẳng hưởng được
gì. Chỉ nhân loại được hưởng. Mà hưởng
nhiều nhất là kẻ bất nhân.
- Cô đơn nhất là những người quá đẹp, quá
giàu có quyền chức quá lớn. Họ không có bạn,
bởi họ không còn biết nên tin ai.
- Có những hạnh phúc ngẫu nhiên, ta không hiểu
nhờ đâu mà có. Nhưng khỏi phải bỡ ngỡ lâu
bởi nó sẽ bất ngờ ra đi như đã bất ngờ
vụt đến.
- Không có vị tha, tất cả đều vị kỷ. Làm
tốt cho người là làm tốt cho mình. Làm xấu
cho người thì sớm muộn gì mình cũng lãnh cái
xấu đó.
- Hãy nhìn những cái khổ của người khác, và
tasẽ bớt khổ.
- Khi đã nếm nhiều đau khổ thì con người
trở nên hoặc là quá xấu hoặc là quá tốt.
- Người học đời cầm bút thường vung phí
từ ngữ như anh nhà nghèo may trúng số độc đắc
vung phí tiền.
- Cảnh sát thường chỉ bắt qủa tang món hàng
giả nơi nhà những người dân lương thiện.
- Không ai thích giao thiệp với một người hơi
thông minh cứ tự cho là mình rất thông minh và
ưa nhai lại những điều mà người kém thông
minh cũng dư biết.
- Này người đẹp! Những gì cô đút vô miệng
đều là món thơm ngon, còn từ miệng cô tuôn ra
sao chỉ thấy toàn xấu xa, cay độc.
- Thanh thiếu niên thích bắt chước những gương
tốt cụ thể ngoài đời, thích ngáp trước
lời hoa mỹ trong sạch.
- Một không có nghĩa là ít, là kém Hai, là
chịu thua thiệt. Như khi nói: "Con người
chỉ một lần chết."
- Người trí thức nhút nhát hơn người bình dân.
Tiểu thư khuê các nhút nhát hơn cô thôn nữ lam
lũ. Con thỏ xinh xắn nhút nhát hơn con nhím xù xì.
- Lời nói khiêm tốn, nụ cười dịu dàng tước
khí giới nhẹ nhàng hơn Nhu đạo và Thái cực
đạo.
- Người tốt luôn luôn áy náy rằng sao mình còn
chưa thật tốt, người xấu luôn luôn tự hào
rằng dẫu gì mình cũng không đến nỗi xấu.
- Với người xuất gia thì tư chối lợi danh không
khó bởi phải làm việc cực nhọc mới có được
lợi danh. Từ chối ái tình mới khó, vì hễ có
hoàn cảnh dê㠤ãi
là nó mời mọc mình.
- Một số những kẻ ném đá anh không tiếc tay
được tuyển từ những đệ tử hiện đang
hết lòng sùng bái anh.
- Khi tạo cái vui cho người khác, anh được vui
theo. Loại vui này không giống cái vui mua ở nhà
hát, rạp xiếc.
- Khi trẻ ta thấy ta đẹp hơn thực tế. Khi già
ta thấy ta xấu hơn thực tế. Chớ chi ta có
thể nhìn thấy ta bằng con mắt của người khác.
- Với mô
䴠người
đã chết không ai còn ganh tị, khỏi cần lưu tâm
đề phòng, không sợ giành giựt, cho nên bài bi ký
khắc nơi bia mộ nào cũng rổn rảng giọng ca
ngợi.
- Những con bò vạm vỡ, những con trâu đường
bệ, những con ngựa dũng mãnh... may mà chúng không
biết nói như người. Nếu không thì với sức
lực đó chúng ồn ào chịu sao cho nổi, khi bên
tai tiếng động cơ, tiếng nhạc... đã rống
suốt ngày.
- Nỗi khổ tâm của cha mẹ là không biết làm cách
nào để tạo cho con mình một khuôn mặt đẹp.
Tặng một bộ quần áo đẹp dễ hơn. Dễ nhất
là đặt cho con một cái tên thật đẹp.
- Cuốn sách luân lý dạy Đạo đức lý thuyết,
trong khi cuộc sống dạy cái Xấu thực têᠦ#273;ể
dễ nhìn mà bắt chước: độc ác, hung bạo,
tham lam...
- Bà giám đốc trại gà có chồng và hàng tá
bồ bịch vậy mà nỡ bắt gà mái chỉ được
ăn để đẻ trứng. Ông giám đốc trại nuôi
heo có vợ và lu bù nhân ngãi vậy mà bắt
thiến hết mọi con heo trong chuồng. Thượng đế
ơi, luật sống văn minh tàn nhẫn vậy sao?
- Bao nhiêu bất công dành cho người đàn bà. Đứa
con sinh ra xinh xắn thì không ai khen là công của
mẹ, nhưng khi sinh đứa con xấu xí thì được
ngầm coi là lỗi của mẹ.
- Xung quanh ta Thiên nhiên nhân ái rộng khắp. Cây
mít, cây xoài cần cù ra trái và ta tàn nhẫn
lặt hái rụi. Vậy mà năm sau tới mùa lại
vẫn ra trái, không biết giận.
- Khỏi cần đi xa mới tìm học được cái Xấu:
cha nói láo với khách hàng, mẹ mồm năm miệng
mười, cô giáo thương ghét bất công...
- Người Âu Mỹ nghèo nàn đáng thương khi phải
đặt tên cho con. Chỉ quanh quẩn có Răng, Rắc,
Rọt, Rim... Ta xài sang hơn. Tha hồ mà chọn:
Diễm, Hương...Dũng, Tuấn...cả một cuốn tự
điển.
- Đời người là một con đường mà khởi đầu
và kết thúc là hai đứa con nít.
- Bầy chó con mới đẻ được một tháng, thấy
cô chủ tới gần vội chạy ùa lại quấn quít,
vừa vẫy đuôi, vừa ríu rít reo mừng. Tình yêu
cần ai dạy, ai khuyên.
- Này anh bạn trẻ, xin hãy chọn mô
䴺 hoặc
là được hưởng thụ đầy đủ tràn trề, hoặc
là chịu sống quạnh hiu để được làm nhà học
giả.
- Thắng người khó, thắng mình cũng không dễ.
Vâ
习bạn đừng
bị chạm tự ái khi nghe tôi khuyên. Điều tôi
khuyên, chính tôi cũng đang không làm được.
- Trước khi phê phán, hãy tìm hiểu nguyên nhân:
nguyên nhân rõ ràng và lý do tiềm ẩn. Sự
việc càng ghê tởm, càng rùng rợn, càng vô lý
thì càng nên dè dặt, đừng vô
䩠kết
luận nặng lời.
- Vì thực hiện lời sách dạy "Phải uốn lưỡi
bảy lần trước khi nói" nên không còn đủ
thời giờ để nói dài. Lời dạy thật thâm thúy,
thâm thúy đến mấy tầng.
- Nhờ có kẻ thù mà ta phải cố gắng: cố
gắng làm tốt hơn, sống tốt hơn.
- Những người tàng tàng ưa nói triết lý nên
nhà triết lý thường bị coi là tàng tàng.
- Mặt trời nói "Ta vẫn vậy" Nhưng người
cãi "Rõ ràng buổi sáng trông mày xinh xắn,
buổi chiều ngó mày âm u."
- Hãy vặn cho nhiều chiếc đồng hồ chỉ khác
giờ nhau. Mỗi chiếc sẽ cứ cần mẫn chạy
nghiêm trang phần mình, như chính mình là tiêu
chuẩn, là chính thống. Con người trong xã hội
cũng giống vậy.
- Khi phê phán cụ thể công việc của ai, đừng
dùng chữ Dốt để chê, bởi sự Dốt rộng như
vũ trụ, dày như đêm tối, bao trùm con người
từ buổi Sáng thế đến ngày Tận thế.
- Lúc trẻ, cái gì cũng khiến khóc được. Lúc
già, cái gì cũng khiến cười được.
- Cái gì khó hiểu thì đổ cho Trời sắp đặt
Cái gì khó xử thì giao
cho Trời làm dùm.
- Chỉ vì "Cái áo làm ra thầy tu" mà ta
gặp phải ông giảng Triết mới học A B C về
Triết, ông thuyết trình Luật mới thuộc đoạn
Luật đó trước khi đăng đàn, ông đọc tham
luận Kinh tế đọc lộn trang sau ra trước một
cách hùng biện.
- Ông thầy thuốc giỏi thì mở phòng mạch
chữa bệnh. Ông thầy thuốc dỡ thì mở lớp
dạy nghề thuốc.
- Sự thèm muốn điểm phấn thoa son, cắm hoa, đệm
nhạc cho vật được thèm muốn. Sự thoả mãn
lau, ném, dẹp hết.
|