|
Chương
Một
- Đừng ưa chê bai kẻ khác. Con hãy nhìn vào gương.
Khi chê ai, mặt con nhăn nhíu xấu xí. Khi khen ai,
Mặt con rạng rỡ xinh tươi. Hỏi còn có thuật
trang điểm nào đơn giản mà hiệu quả hơn không?
- Khi tuổi cao, người ta hay ngồi gợi lại Quá
khứ và chừng như ở kỷ niệm nào cũng bắt
gặp một ngưồi nay không còn nữa. Ký ức biến
thành một nghĩa trang mênh mông.
- Trong phiên tòa xử Lavoisier, ông chánh án
Coffinhall đã hùng dũng phán: " Cộng hòa không
cần những nhà bác học". Vậy đó, khi có
quyền, nhiều người đã dùng tài hùng biện để
tố cáo sự ngu dốt của chính họ.
- Dẫu là Voi cũng phải tự trồng lấy cỏ mà ăn.
- Chỉ có Chúa nhẫn nại đợi ngày phán xét
cuối cùng mới kết luận. Người đời thì
nhiều khi mới nghe 1 phần 8 câu nói đã lật đật
kết luận rồi.
- Người gây tai tiêᮧ thường không được nghe
tai tiếng do họ gây. Như sự lặng yên của trận
bão lớn.
- Người ta thường nói lòng tham không đáy, nhân
dục vô nhai. Không hoàn toàn như vậy. Chín giờ
tối ăn chè ngọt thì sáng hôm sau không thích
uống cà phê. Năm giờ sáng uống ly nước cam thì
nửa giờ sau tách trà không còn ngon nữa.
- Khi nghe chê ai, tôi thấy tôi dễ có cái xấu
của người đó. Khi nghe khen ai, tôi thấy tôi khó
có cái tốt của người đó.
- Người đàn bà soi gương nơi mắt của người
đàn ông.
- Ông bảo tôi vô thần. Bà nói tôi mê tín. Cô
cho tôi lập dị... Sai ráo/ Không có tĩnh từ nào
được cắt đo theo kích thước của tôi. Tôi có
mỗi thứ một ít. Như người cưỡi bò, chân bên
này chân bên kia. Hơn thế, như con nhện. Đứng
bằng cả tám chân.
- Hãy bằng lòng mức sống trung bình. Tài trí ta
không bằng nhiều người, cả sự gian hùng ta cũng
thua nhiều người.
- Sự khổ đau nuôi dưỡng thiên tài. Nếu được
thỏa mãn Hạnh Phúc thì đến hai phần ba danh nhân
cổ kim trên thế giới đã bị xóa tên.
- Bất hạnh cho kẻ nào không thấy còn ai xứng đáng
để kính trọng.
- May thay cuộc đời chỉ dài nhất trăm năm: bao
nhiêu sai lầm, ân hận, hối tiếc... ta sẵn sàng
quên đi khi nghĩ rằng cái chết rồi sẽ xóa hết.
Ôi, nếu cuộc đời dài những ngàn năm !
- Hãy diệt nơi ta những tính xấu nào mà ta chê
trách nơi người khác. Với chừng ấy, ta đã là
người khá rồi.
- Mừng rỡ bấu vào một lời nói của người khác
để dồn sức công kích, đó là cốt cách đồ te.
Chỉ căn cứ vào những điều phát biểu mà tự hào
rằng hiểu hết tâm hồn một người, đó là
cốt cách thầy lang, thầy bùa. Hiểu một ngươiࠬ?#224;
phải hiểu cả những điều người ấy không nói.
- Ta biết về một người có thể nào rõ hơn
một băng sơn? Ấy vậy mà cái phần nổi trên
mặt nước mới chỉ là một phần mười của toàn
khối.
- Ra ngoài đường, người đàn bà cười tươi
với người này, lời ngọt ngào với người no,
mắt mềm với ngươ kia. Ai cũng thèm địa vị
của người chồng. Nào ngờ anh ta đang câm lặng
ở nhà, chuyên nhận lãnh các tĩnh từ ngược
lại.
- Trà, cà phê, thuốc lá, rượu... không cần
thiết như g
念7841;o
muối... nhưng chúng làm đẹp cuộc sống. Nghệ
thuật cũng vậy. Không có thứ nghệ thuật nào
lại không vị nhân sinh. Chỉ có trực tiếp hay gián
tiếp. gần hay xa, nặng hay nhẹ mà thôi.
Quyền uy đòi hỏi sự hiện diện của ít nhất
là hai người.
Nghe Radio báo tin một danh nhân từ trần, tâm
hồn thính giả cảm thấy buồn, thương, tiếc. Nhưng
sau đó lại có cảm giác yên bình nhẹ nhàng.
Một sự tự an ủi có hơi tàn nhẫn.
Trên sân khấu chỉ có kẻ bại trận mới ngồi
lại nói dai. Kẻ thắng trận đã mỉm cười bỏ
đi mất. Với chiến lợi phẩm.
Hãy nhìn cây ớt có bón đủ phân, cành lá sum
suê, hoa trái đầy cành. Sau ba tháng huy hoàng, nó
héo, chết. Còn cây ớt không phân, mọc len lỏi
giữa khe đá, còm cõi, nhỏ bé, đến nay đã mười
tháng hơn mà vẫn cứ sống. Muốn rút ra từ đó
bài học gì tùy bạn.
Có điều này để nhà làm phim giáo dục bớt
lạc quan: khán giả trẻ con không thích nhớ đoạn
chót của phim mà ưa nhớ đoạn giữa; không muôᮠnghe
lời khuyên răn ở phần cuối ﭦ#224; khoái bắt
chước những hành động xấu ở phần đầu: du côn,
ăn cắp, nói dối...
Đừng bao giờ trách kẻ khác. Có thể họ đang
ân hận vì những điều họ đã lỡ làm phiền lòng
bạn. Có thể họ đang tìm dịp để chuộc lại.
Có bao giờ bạn cũng ân hận tự trách như họ không?
Truyện ngụ ngôn kể người cưỡi ngựa đã
giết chết con chó chạy theo sủa, chỉ bằng một
câu nói. Ngôn ngữ là một vũ khí. Gọi một người
trí thức cẩn trọng, tinh tế bằng " ba phải"
thì thật tiện lợi, bởi người dốt bao giờ cũng
phán quyết dứt khoát hơn người học rộng. Nhị
nguyên luận...Bất khả tri luận...là những danh
từ họ thích dùng, vì chúng gần với Nhị Hà, tên
một tiệm phở và Kha Nhi Luân, tên một nhân vật
tuồng cải lương.
Tài cao không có để người phục, dức lớn không
có để người trọng, thì chỉ còn một đức
nhỏ để người mến: đó là nhường nhịn, ít nói.
Chỉ cần một lần tự trách mình sao nói quá ít,
và 99 lần tự trách mình sao nói quá nhiều.
Này con ánh sáng và khí trời dành cho mọi người.
Đừng vội khinh ai.
Khi phải chê ai, hãy chọn lời nhẹ nhất, nhẹ
bằng một phần năm ý mình muốn nói. Bởi lời
phê phán độc ác hành hạ tâm hồn người nhận,
đau nhức hơn roi vọt gươm đao.
Dẫu là chân lýkhoa học cũng chỉ đúng 99 phần
trăm. Bạn đang vội vã chụp nhằm cái phần
ngoại lệ 1 phần trăm rồi.
Muốn làm một điều tốt cho người thì phải
hao tiền tài, tốn sức lực. Có một điều tốt
không đòi hỏi hao phí gì hết, đó là chọn một
lời thân ái đem lại niềm vui cho người, góp
một lời chân chính bày làm việc tốt cho người.
Người kia nhân đức, nhường cơm xẻ áo. Bạn
nỡ keo kiệt đến mức không nhường cho ai được
một lời sao?
Danh ngôn thường làm ta thích vì tính chất độc
đáo của nó. chớ không hẳn là chân lý thập toàn.
nó thường nhắm vào một điểm nóng nào đó nên
nhiều lúc nó cực đoan. Và bởi cực đoan mà nó
gây được sự chú ý.
Nói theo danh ngôn thì hay, làm theo danh ngôn thì
nhiều khi lại dở.
Phải nhiều danh ngôn, hoặc thuận nhau, hoặc
nghịch nhau, bổ túc cho nhau.
Cho dẫu lời nhận xét của kẻ kia là sai, thì
thái độ giận dữ của bạn vẫn không đúng.
Chẳng lẽ bạn không có đủ lòng nhân ái nằm
nghe tiếng mèo gào trong đêm với nụ cười bao
dung.
Nhìn quá xa, cái thấy ắt không đúng. Nhìn quá
gần, cái thấy thường không đúng. Nhìn quá quen,
cái thấy càng không đúng.
Bao nhiêu phi lý trong chiến tranh: Kẻ gây chiến
thì được sống an toàn... vì sợ bị bắn mà
phải bắn trước... vì vua nó và vua mình tranh giành
nhau, giận nhau, mà mình và nó nhào vô giết nhau...
Dù bên nào thắng thì kẻ bại trận vẫn là người
lính chết trận, chưa biết hương vị ái tình
hoặc phải bỏ lại vợ goá con côi.
" Chớ kết giao với người đáng ưa", cái
chân lý sao mà sáng rực một ánh sắc lạnh như
kim cương vậy!
Hỷ ái, tham ái, lạc dục, tham dục, ái dục: 5
cánh hoa làm êm cảm giác. Còn trên dĩa cân bên
kia? - Chỉ có hai: Lo và Sợ.
Mọi người sinh ra đều có khiếu hội họa.
Họ biết màu đen làm nổi màu trắng, do vậy họ
thích nói cái xấu và nghe cái xấu của người khác.
Cái xấu đó gián tiếp làm nổi cái tốt của
họ, và cái tốt càng nhỏ, càng lợt thì càng
cần cái xấu của người khác làm nổi bật lên.
Tùy vị trí của người áp dụng nó mà Trung
Dung được ngợi khen là đạo đức hay bị chê là
thái độ hèn. Tôi ngượng mỗi khi khen ai hòa hưỡn
trung dung dẫu rằng tôi biết: Trung Dung tuy không
giúp người anh hùng tạo nên sự nghiệp, nhưng giúp
giữ được sự nghiệp.
Nhìn quá xa có thể làm mất Hạnh phúc.
Đánh chuông gõ mõ mà chú ý cho ăn rập nhịp nhàng,
thì đó là làm văn nghệ. Nhưng nói vậy không có
nghiã là tôi chê chuông mõ. Này, hãy nhìn bàn tay
tôi đây: chê bai sự nhịp nhàng chuông mõ chỉ là
đốt chót của ngón giữa. Còn đồng ý về nội
dung tu tập là trọn bàn tay. Hãy nhận bài học này:
Đừng lấy cái đốt chót của ngón tay mà nói
rằng đó là cả bàn tay.
Tôi yêu biết bao cây mãng cầu đứng cạnh cửa
sổ. Dáng đứng manh mảnh, cành nghiêng mềm nõn,
màu lá xanh nhạt, sắc hoa nhũn nhặn. Nó lặng im
đứng đó, không rực rỡ, không cạnh tranh hương
sắc. Tôi cứ tưởng nó là tôi.
Giá trị của một người như một quả cầu
đường kính 10 mét, bao gồm nhiều mặt. Ít khi người
ta nhìn toàn khối trước khi phê phán. Tệ hơn, có
cả những người cứ cúi sát rờ mó một khoảng
hẹp rồi chợt đắc thắng mừng rỡ la to: "
Biết rồi! Tôi ngửi thấy mùi cống rãnh ở gần
đây. Chẳng ra cái gì đâu!"
Ta thường không an tâm, không phải vì nghĩ
rằng người khác xấu, mà vì sợ họ nghĩ rằng
ta xấu. Nếu họ xấu thật thì dễ: ta tránh họ.
Nhưng nếu họ nghĩ rằng ta xấu thì ta biết làm
sao để tốt theo ý họ? Thường ta không đủ
khả năng để làm tốt theo ý họ muốn.
Ý kiến đó, nếu được phát biểu 3 giờ sau
khi sự việc xảy ra thì tin được. Nếu phát
biểu liền sau đó thì khoan tin. Nếu phát biểu
giữa cơn tức giận thì đừng tin.
Sự thật nhiều khi không khó như ta tưởng. Sự
thật nhiều khi không dễ như ta tưởng.
|