Cách
đây
vừa
tròn
ba
mươi
năm
(1968-1998),
anh
Huy
Trâm?
Nguyễn
Hồng
Nhuận
Tâm,
lúc
ấy
làm
thẩm
phán
ở
Gò
Công,
đón
tôi
tới
nhà
anh
chơi,
thì
thi
sĩ
Bùi
Giáng
cũng
đến
Gò
Công
và
nghỉ
lại
đây
một
tối;
lần
đầu
tiên,
tôi
gặp
Bùi
Giáng,
nhân
một
đêm
trăng
sáng,
chủ
nhân
cho
kê
bàn
ghế
ngoài
sân,
rồi
ba
chúng
tôi
cùng
ngồi
uống
trà,
ngắm
trăng,
Bùi
Giáng
khẩn
khoản
yêu
cầu
tôi
nói
kinh
Hoa
Nghiêm
cho
ông
nghe.
Do
đấy,
tôi
đã
giảng
về
nội
dung
triết
lý
kinh
Hoa
Nghiêm
?
bộ
kinh
lớn
của
đại
thừa
Phật
Giáo
gồm
80
cuốn
?
Bùi
Giáng
tỏ
ra
am
hiểu
và
tâm
đắc
lắm!
Khi
trở
về
Sài
Gòn,
ông
thường
tới
thăm
tôi
ở
chùa
Giác
Minh,
có
thể
là
nói
hàng
tháng.
Ông
hay
lang
thang
ngoài
đường
phố
với
y
phục
rất
kỳ
dị
nên
bất
cứ
ai
mới
nhìn
thấy
cũng
cho
ông
là
điên
khùng?,
nhưng
điều
lạ
lùng
là
mỗi
khi
cùng
tôi
đàm
luận
thì
ông
rất
bình
tĩnh
và
tỉnh
táo,
ông,
bề
ngoài
tuy
thế
mà
chiều
sâu
của
tâm-
thức
Bùi
Giáng
thì
thật
là
trong
sáng!
Tôi
nhớ,
khoảng
những
năm
một
1977-1980,
có
lần,
ông
bày
tỏ
muốn
xin
tôi
đi
tu
?
Tôi
thưa:
Hoàn
cảnh
lúc
này
chưa
thuận
lợi,
vấn
đề
"hộ
khẩu"
là
một
cản
trở
lớn,
ta
hãy
chờ
một
dịp
khác
vậy.
Oâng
im
lặng.
Nhưng
tôi
biết
Bùi
Giáng
buồn,
tuy
không
nói
ra.
Thật
tội
nghiệp
cho
một
tâm
hồn
cao
thượng
muốn
nương
thân
nơi
cửa
Phật
để
nuôi
dưỡng
cho
tâm
tịnh,
thân
an,
mong
điều
hòa
cuộc
sống
mà
suốt
mấy
mươi
năm
ông
đã
gặp
nhiều
nỗi
gian
truân,
cay
đắng
của
kiếp
nhân
sinh.
Thầy
Mạnh
Tử
xưa
nói:
"Khi
trời
sắp
trao
vận
lớn
cho
ai,
thì
bắt
người
đó
phải
khổ
cực,
ruột
héo
gan
mòn,
thiên
ma
bách
chiết,
ngày
quên
ăn
đêm
quên
ngủ,
để
thửù
chí
người
đó
có
bền
gan
sắt
đá
chịu
đựng
nổi
những
nỗi
đắng
cay
của
cuộc
đời
để
làm
tròn
trách
nhiệm
mà
sứ
mệnh
đã
trao
cho
người
ấy".
Nói
như
Mạnh
Tử
nói
(cũng
có
nghĩa
là)
tôi
mong
cho
sự
nghiệp
văn
chương
của
Bùi
Giáng
hằng
sống
mãi
với
không
và
thời
gian
và
với
núi
sông
dằng
dặc.
Ngày
6
tháng
8
năm
1985,
tôi
bị
nhà
cầm
quyền
CS
bắt
về
tội
"tổ
chức
chống
cách
mạng".
Kể
từ
đó,
Bùi
Giáng
và
tôi
xa
nhau
suốt
9
năm
trời
đằng
đẵng?
Khi
nhà
nước
cộng
sản
trả
tự
do
cho
tôi,
chiều
ngày
22
tháng
chạp
năm
Quý
Dậu
(1993)
thì,
ba
ngày
sau
sáng
sớm
này
25,
Bùi
Giáng
tới
và
viết
tặng
bài
thơ
mừng
tôi
đã
thoát
nạn,
nguyên
văn:
"Trận
đầu
ký
thác
Rừng
Thiêng
Sông
xa
ở
lại
cơn
phiền
dây
dưa
Rải
lên
đường
cỏ
mộng
thừa
Về
thăm
Viễn
phố
tin
vừa
mới
dâng
Nắng
hồng
trẫm
triệu
phân
vân
Bấm
cung
lục
ngạn
thành
thân
mối
buồn
Cập
bờ
phỉ
thúy
đúc
un
Tầm
sương
sái
diện
?"quên
nguồn
hóa
sinh"
Bùi
Giáng
-
1993
Riêng
có
điều
tôi
ân
hận
là,
trong
thời
gian
Bùi
Giáng
bị
đau,
nằm
điều
trị
tại
bệnh
viện
Chợ
Rẫy,
tôi
không
được
biết
để
tới
thăm
và
an
ủi
ông,
mãi
khi
linh
cữu
(đã)
do
thân
tộc
họ
Bùi
đưa
về
quàn
tại
Nghĩa
Đường
chùa
Vĩnh
Nghiêm
thì
tôi
và
mấy
thầy
,
cũng
là
bạn
thân
của
ông,
mới
biết
tới
dâng
hoa
kính
viếng
và
cầu
nguyện
cho
anh
hồn
thi
sĩ
Bùi
Giáng,
nhờ
ơn
Đức
Phật
từ
bi
cứu
độ,
sớm
siêu
sinh
cõi
Tịnh.
Bùi
Giáng
đã
ra
đi
vào
cõi
thiên
thu
vĩnh
biệt,
thân
ngũ
uẩn
trả
về
cho
cát
bụi:
Bỏ
trăng
gió
lại
cho
đời
Bỏ
ngang
ngửa
sóng
giữa
lời
hẹn
hoa?
(Mắt
buồn
-
Mưa
nguồn)
Nhưng
trên
tinh
thần
tư
tưởng
nhà
thơ
thì
thật
sáng
láng
bao
la,
dù
biết
trần
gian
này
là
phiền
não,
tối
tăm,
khổ
đau
mà
vẫn
vui
vẻ
NGUYỆN
đi
vào
cõi
người:
Tôi
sẽ
tiếc
thương
trần
gian
mãi
mãi
Vì
nơi
đây
sống
đủ
vui
sầu
(Phụng
Hiến-Bùi
Giáng)
Tôi
tin
tưởng
thi
sĩ
BÙI
GIÁNG
vẫn
sống
hoài
trong
tâm
thức
chúng
ta.
Và
dưới
đây,
xin
có
câu
đối
kính
viếng
anh
hồn
thi
sĩ
BÙI
GIÁNG
chứng
tri:
Nghe
tin
Bùi
thi
sĩ
ra
đi
Ngày
tháng
Rong
Rêu
Cuối
hạ
Mưa
Nguồn
Thần
trí
bay
về
cõi
Phật;
Chợt
nhớ
bậc
tài
hoa
lúc
sống
Nắng
mưa
dầu
dãi
Ngàn
Thu
Rớt
Hột
Bút
nghiêng
bỏ
lại
cuộc
đời.