Hắn
qua
sông
gần
hết
nhịp
phù
kiều
Mới
nhận
thấy
lòng
mình
không
xiết
kể,
Lòng
vô
lượng
nhưng
nhình
hài
duy
chỉ
một
Từ
sơ
sinh
trơ
trụi
có
vậy
thôi...
Lòng
vô
hạn
ẩn
thân
hình
hữu
hạn
Này
hóa
nhi,
như
vậy
chán
hay
không?
Trời
đất
bao
la
như
không
ngằn
mé
Xoạc
đôi
chân
sao
lấp
lánh
khoảng
mênh
mông?...
Vòm
trời
sao
cơ
man
như
riễu
cợt
Cười
thầm
người
chẳng
biết
cái
chi
chi,
Mà
chẳng
thể
giờ
đôi
tay
vít
xuống
Để
xóa
vùi
những
ánh
mắt
trêu
ngươi.
Khắp
nơi
nơi
lao
xao
bao
giọng
nói
Của
muông
trùng
hoa
cỏ
hẹn
hò
nhau,
Mà
chẳng
thể
mang
đôi
tai
khờ
khạo
Lén
lặng
nghe
lời
thề
thốt
nỉ
non.
Thân
thiên
nữ
tỏa
diệu
hương
bảng
lảng
Mọi
cỏ
hoa
bát
ngát
tiết
tịnh
hương,
Mà
chiếc
mũi
ngẩn
ngơ
đầy
cát
bụi
Chỉ
nhận
ra
như
nhuốm
vị
trần
ai.
Sông
núi
trrăng
sao
trầm
tư
giấc
dài
mộng
tưởng
Niềm
ước
mơ
dằng
dặc
ý
triền
miền,
Mà
chẳng
sao
phóng
ý
tình
phổ
nhập
Những
áng
mây
chới
với
buổi
hoàng
hôn...
Có
những
lúc
soi
gương
ngắm
nhìn
vọng
ảnh
Thấy
ý
tình
vô
tận
bóng
phù
du!
Hìinh
thô
kệch
làm
sao
theo
nổi
ý
Vào
những
nơi
sâu
thẳm
mịt
mùng
khơi?....
Hắn
ước
mơ
được
phân
thân
thành
vô
lượng
Để
ẩn
mình
từng
hạt
bụi
cánh
hoa,
Để
có
thể
phất
vung
tà
áo
rộng
Quơ
vào
trong
muôn
ức
ánh
trăng
sao..
Huyền
hoặc
mà
thôi...
nhưng
thực
chẳng
có
gì
huyền
hoặc,
Vì
thế
gian
này...
tuồng
huyền
hoặc
khôn
nguôi...
Nên
hắn
si
ngây,
Tiếp
tục
mơ
giấc
mơ
hình
hài
vô
lượng
Để
gieo
mình
nơi
vô
lượng
cuộc
bể
dâu..