
DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG
Tư Tưởng Triết Học Thực Hành Thánh
Thiện
TOÀN
CHÂN
TỔ ĐÌNH MINH ĐĂNG QUANG
DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG
DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG chỉ rõ ràng
Ai người muốn đến cõi Tây Phan
Gắng công xem hết trong toàn quyển
Hiểu rõ lý chân rất hẳn tang
Xây dựng đạo đời nhiều hạnh phúc
Tặng hàng tri kỷ bậc minh quang
Quyển nầy lưu niệm về sau mãi
Ngọc ngữ kim ngôn quí trội vàng
Calofornia ngày 1 tháng 1 năm 2000
Đức Pháp Chủ
Hòa Thượng Thích Giác Nhiên
LỜI
GIỚI THIỆU
Kính thưa chư liệt vị,
Mười lăm năm trước tôi đến đất Cali trong một buổi
sáng rét lạnh của những ngày đầu tháng ba.Nhưng cái lạnh ngoài trời
không thấm thía bằng cái lạnh trong lòng của một con chim Việt xa xứ với
hai bàn tay trắn tứ cố vô thân.Tôi còn nhớ mãi những ngày tháng ba năm
85,những ngày đánh dấu mốc thời giant hay đổi cả đời tôi. Đó là những
ngày đầu với cơ duyên được hạnh ngộ Hòa Thượng Thích Giác Nhiên tại Tịnh
Xá minh Đăng Quang.Tôi còn nhớ mãi trong nhựng ngày tuyệt vọng đó tôi đã
được Hòa Thượng ân cần khuyên nhủ và dẫn dắt tôi vượt qua những sóng gió
dập dồn.Thầy đã trao cho tôi ba quyển sách “Thương Nhớ mẹ Hiền,” “Tứ Kệ
Tỉnh tâm” và “Ánh Nhiên Đăng”. Thầy đã nhắn nhủ rằng: “Nếu con chịu khó
đem những giáo lý thực tiển của nhà Phật áp dụng vào cuộc sống hằng ngày
thì con sẽ tìm được an lạc,tỉnh thức và hạnh phúc ngay trong những giây
phút hiện tại nầy.”
Kính thưa chư liệt vị,
Tám năm sau ngày hạnh ngộ kỳ diệu ấy,tôi đã đem
những gì Hòa Thượng chỉ dạy ra chia sẻ với chư liệt vị trong những quyển
sách do chính mình biên soạn vời chủ đề “Đạo Phật An Lạc Và Tỉnh Thức”
và “Đạo Phật Trong Đời Sống.” Giáo lý của Đức Phật là có một sức hấp dẫn
kỳ lạ đối với tôi, đặc biệt nhứt là những dòng thơ đạo rõ ràng,trong
sáng mà đơn giản và dể hiểu của Hòa Thượng.Về sau nầy tôi có được cơ
duyên đọc tất cả những tập thơ của Hòa Thượng từ “Diệu Lý Đông Phương,”
“Diệu Lý Nhiên Đăng,” đến “Tư Tưởng Siêu Nhân,” “Diệu Lý Pháp Đăng,” và
“Diệu Lý Tuệ Đăng”. Thú thật càng đọc những vần thơ đạo của Hòa Thượng
tôi càng thấy giáo lý nhà Phật quá gần gủi với cuộc sống hằng ngày của
chúng ta.Tôi thật vô cùng cảm kích một vị Cao Tăng đã suốt đời vì đạo
pháp và chúng sanh.Với tuổi đời gần bát tuần mà Thầy không ngừng nghỉ
chu du thuyết giảng,ngoài ra hễ có giờ nào rảnh rỗi là Thầy biên soạn
Pháp Bảo để lưu lại cho đời sau hậu bối.Trong những ngày đầu Đông năm
1999,Thầy đã trao cho tôi một tập bản tháo quyển “DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG”.Tôi
đã đọc toàn bộ bản thảo một cách say sưa.Như trên đã nói,những vần thơ
đạo của Hòa Thượng có một sức hấp dẫn kỳ lạ đối với tôi.Vì thật tình mà
nói,giáo lý mà Đức Thế Tôn đã để lại cho chúng ta trong Tam Tạng Kinh
Điển thì quá mênh mông và thậm thâm vi diệu, trong khi đó sức học hỏi và
hiểu biết của chúng ta lại quá hạn hẹp,nhứt là những người mới vừa tìm
đến với đạo như tôi.Tuy nhiên,qua gần hai trăm bài thơ đạo trong quyền
DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG, Hòa Thượng đã thực sự đem đạo vào đời.Những vần thơ
ấy,thoạt nhìn ta cứ tưởng nó đơn giản,bình dị và không chuyển chở những
triết lý cao xa như Bát Nhã,Hoa nghiêm,Lăng Nghiêm,Pháp Hoa,vân
vân,nhưng kỳ thật nó ẩn tang và dung chứa đầy đủ những PHÁP
TU TỐI THƯỢNG THỪA từ pháp vô tướng đến mười ba cảnh giới (Địa ngục,Ngạ
quỷ,Súc sanh,A-tu-la,Nhân,Thiên,Tu đà hườn,Tư đà hàm,A na hàm,A la
hán,Duyên giác,Bồ tát, và Phật. Qua những vần thơ đạo bình dị, Thầy đã
dắt chúng ta đi qua từng cảnh giới.Thầy đã khẳng định chính vì si mê ngu
muội mà con người phải ngày ngày sống trong cảnh địa ngục,chớ không phải
đợi đến khi nào cả.Vì tham lam bỏn xẻn,mà con người tự biến mình thành
những con ngạ quỷ tham tiền khát của.Vì hung dữ ngang tang mà con người
tự biến mình thành súc sanh ngang bướng chẳng kể thấp cao.Vì hung dữ hại
người mà chúng ta mang tuồng a-tu-la hung ác.Chính vi thế mà Thầy đã
khuyên chúng ta phải cố giữ nhân đức trọn lành hầu lần tiến về nẻo giác
ngộ Bồ Đề.Qua DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG, Hòa Thượng đã ân cần khuyên nhủ chúng ta
cách sống cách tu của một con người.Thầy đã khuyên chúng ta hãy tự nghĩ
rồi sẽ thấy chính con ma Dục lạc,chính Lòng Tham,lòng Ganh Tỵ, đã xui
dục chúng ta bán đứng lương tâm.Nay muốn tìm về con đường thoát
khổ,chúng ta phải thanh lọc thân tâm,phải xa rời con ma dục lạc,phải tự
răn lòng về tam nghiệp thân khẩu ý.Lời Thầy khuyên thật giản dị nhưng
thẳng thắn,muốn thêm bạn bớt thù,chúng ta chẳng những phải bỏ lòng ganh
tỵ,mà còn phải luôn kiên nhẫn,và vị tha bác ái.Ngoài ra, Thầy còn khuyên
nữ giới, khuyên nam giới phải cố nhanh chân giải thoát như thế nào. Đặc
biệt,trong bào Sư Phụ Đáp Lời đệ tử Thiện Phúc,Thầy đã ân cần nhhắn nhủ
và hứa khả: “Sẳn lòng Thầy mở tầm tay, độ con sớm bước đi ngay một đường.”
Kính thưa chư liệt vị,
Trước khi giới thiệu DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG đến với quý
vị,tôi xin mạo muội chia xẻ cùng quý vị về những lợi ích thiết thực mà
chính bản thân và gia đình tôi đã được lợi lạc trong suốt thời gian
qua.Tôi không dám nói là những quyển DIỆU LÝ của Hòa Thượng đã khai ngộ
tôi,nhưng thật tình mà nói nếu không có cơ duyên hạnh ngộ Hòa Thượng để
mà học hỏi nơi Thầy những lời chỉ dạy,tôi phải đoan chắc rằng những năm
tháng vừa qua của tôi và gia đình phải là những năm tháng của sóng gió
bất tận.
Với tâm niệm mong muốn chia xẻ của một người đang
lần bước trên bước đường an lạc,tỉnh thức và hạnh phúc,tôi xin chân
thành giới thiệu cùng quý vị quyển DIỆU LÝ BẢO ĐĂNG.Xin mọi người chúng
ta hãy cố tìm đọc BẢO ĐĂNG để ngay trong những giây phút hiện tại,cuộc
sống của chúng ta lúc nào cũng an nhiên tự tại và hạnh phúc.
Cuối
cùng,tôi xin kính cẩn tôn vinh sự cống hiến vô cùng quý báu của Hòa
Thượng Thích Giác Nhiên.Thầy đã vì bá tánh mà đem cả đời mình cúng
PHÁP TU TỐI THƯỢNG
Hít vào thầm tưởng Phật
Thở ra miệng mỉm cười
Thân tâm thường thanh tịnh
Suốt đời vẫn vui tươi.
Ngày đêm thường vắng lặng
Chẳng vướng bận điều chi
Sống cuộc đời tự tại
Cảnh Phật hiện tức thì.
Cách kềm tâm phục ý
Chẳng suy nghĩ chi chi
Để tâm thường trống lặng
Định phát huệ tức thì.
Tịnh lặng nghe hơi thở
Biết rõ lúc vào ra
Là niệm số tức quán
Trăm muôn ngàn tịnh định.
Định huệ trí phát sanh
Thần thông vô quái ngại
Biết quá khứ vị lai
Ba đời đều thông suốt.
Pháp môn nầy tuyệt diệu
Giới định huệ gồm thâu
Đúng con đường giải thoát
Các chư Phật ba đời.
Điều hành theo pháp ấy
Giải thoát cả thân tâm
Đoạn dứt hẳn mê lầm
Chứng thánh vô thương đạo.
PHÁP VÔ TƯỚNG
Năm uẩn trần gian chẳng có gì
Hết thời hưng thạnh đến rồi suy
Sắc tài danh lợi đâu trường cửu
Có có không không đổi tức thì
Vạn vật muôn hình đều chớp nhoáng
Mê càng đeo đẳng bởi cuồng si
Thế nên Phật dạy đời là giả
Nhanh bước trên đường giải thoát đi.
NGƯỜI HỒI TỈNH
Lo mãi trần gian cũng chẳng rồi
Danh tài lợi sắc miếng mồi hôi
Rong rêu cá tép càng vướng víu
Vướng mắc càng sâu miếng bẫy mồi
Lỡ đắm cơn say,cần tỉnh sớm
Nếm rồi chua chác phải qui hồi
Đó là kẻ trí mau bừng tỉnh
Lo mãi trần gian cũng chẳng rồi.
VÌ TRÊN ĐƯỜNG SỨ MẠNG
Đường sứ mạng, đã kề vai gánh vác
Thì chớ than,phiền trách đổ cho ai
Bởi ân trên, đã sắp đặt an bài
Là sứ mạng,phải đành cam gánh chịu.
Khi quán xét,tự nơi mình thấu hiểu
Bao nhiêu người,sao xô đẩy về mình?
Âu cũng là,mắc nghiệp nợ chúng sanh
Nên đòi hỏi,dập dồn bao nhiêu thứ.
Do nhiều kiếp,chập chồng ta tích trử
Gieo nhân lành,phúc đức với nhiều người
Khi gặp mình, họ mừng rỡ vui tươi
Xin thọ giới,quy y làm đệ tử.
Dù những kẻ, bạo tàn hay hung dữ
Giác ngộ rồi, trở nên bậc hiền lương
Mở từ tâm, bác ái rộng tình thương
Thật xứng đáng,là con nhà Thích tử.
Vì sứ mạng,trên bước đường lữ thứ
Phải hy sinh, để phụng sự chúng sinh
Phải hy sinh,chẳng nghĩ đến thân mình
Để cứu vớt,bao những người đắm lụy.
Lời Phật dạy,kể từ đời vô thủy
Cả chúng sanh, là quyến thuộc của mình
Mở tâm từ, bác ái độ nhân sinh
Là bổn phận,của người tu giải thoát.
Dù gặp phải,kẻ si mê lầm lạc
Ganh tỵ hiềm,thù oán chống đối chi
Cũng mở lòng,bác ái đại từ bi
Mà dung thứ,quyết độ người cho được.
Lòng hỷ xả,không chút gì chấp trước
Mới cứu người, thoát ra khỏi đam mê
Và thức tâm, tỉnh ngộ sớm quay về
Theo chánh đạo, hầu lo tu giải thoát.
Đã chúng sanh, lỡ say mê lầm lạc
Nhờ đèn từ, đuốc tuệ dẫn đường đi
Trước độ mình,ra khỏi chốn cuồng si
Sau dìu dắt,mọi người đồng tiến bước.
Đường sứ mạng,dù đến sau hay trước
Miễn làm sao, khỏi tam giới Ta Bà
Cảnh Niết Bàn, khỏi sanh tử vào ra
Thì quả mãn,công viên đường sứ mạng.
ĐỘ NGƯỜI TỨC ĐỘ MÌNH
Độ người tu tỉnh hướng về lành
Tuy thấy bề ngoài độ chúng sanh
Nhưng thật bên trong là tự độ
Vì khuyên bao kẻ phát tâm thành
Nhắc người trau sửa thường trong sạch
Đâu nở để mình phải thúi tanh
Lời dạy khuyên đời là nhắc nhở
Tự mình trau sửa được cao thanh.
DỨT KHỎI NGHIỆP ĐỜI
Đời người nhiều lắm cũng trăm năm
Trải biết bao nhiêu thăng với trầm
Vui khổ dập dồn vô số kể
Khen chê cười khóc triệu ngàn năm
Suốt đời rồi cũng hai tay trắng
Quả nghiệp đem theo bởi lạc lầm
Vậy hỡi ai người mau tỉnh thức
Sớm tu giải thoát khỏi thăng trầm.
ĐỜI CHẲNG CÓ CHI !
Rõ biết trần gian chẳng có gì
Nên không mê nhiễm vật điều chi
Mượn thân giả cảnh lo tu luyện
Thoát khỏi trần nhơ chốn ngục tỳ
Vạn vật vô thường đâu có thật
Chết rồi tay trắng chẳng còn chi
Đem theo tội phước do mình tạo
Rõ biết trần gian chẳng có gì !
TUỒNG ĐỜI
Thế gian diễn xuất ấy tuồng đời
Chung cuộc đáo đầu để thử chơi
Kẻ trí biết rồi mau tỉnh thức
Người mê say nhiễm phải chơi vơi
Đó là giả cảnh muôn bài học
Kinh nghiệm biết rồi mới thảnh thơi
Buông bỏ qua rồi nhanh cái một
Thung dung tự tại vạn muôn đời.
HỶ XẢ THÌ AN LẠC
Gay gắt làm chi chẳng ích gì?
Sao bằng rộng lượng đức từ bi
Chúng sanh tiến hóa nhiều cao thấp
Trình độ khác nhau chẳng giống y
Cố chấp làm chi đau với khổ
Rộng lòng hỷ xả đại từ bi
Thân tâm an lạc đời vui sướng
Hạnh phúc biết bao chẳng ngại gì ?
CỐ CHẤP NÊ LÀM TỰ KHỔ LẤY MÌNH
Cố chấp làm chi khổ suốt đời
Thế gian mộng ảo cuộc trò chơi
Danh tài lợi sắc là hư dối
Chồng vợ cháu con cũng một thời
Chung cuộc ra đi chi cũng bỏ
Chỉ còn tội phước lỗ hay lời
Đem theo kiếp khác vay rồi trả
Quả nghiệp cộng nhồi khổ lắm ơi!
TỪ BI THA THỨ ĐƯỢC NHẸ NHÀNG
Hỷ xả từ bi được nhẹ nhàng!
Dù bao oan trái cũng tiêu tan
Cừu thù oán hận bao nhiêu kiếp
Thì cũng tiêu tan sớm muộn tàn
Học hạnh từ bi thường hỷ xả
Oan gia nghi giải dứt nghi oan
Cuộc đời tự tại an nhàn lạc
Khỏi bận sầu lo khổ lụy tràn!
CON MA DỤC
Ma dục lạc,là con ma độc hại
Ma ái tình,làm cho thân bại hoại
Ma dục tình,nó báo hại cả đời
Ma yêu đương,làm khổ sở tơi bời.
Ma đắm nhiễm,nó là ma nguy khốn
Ma mê ngất, đó là ma dữ tợn
Ma luyến tình, loại ma dữ kinh hồn
Ma đắm say, càng quỷ duyệt tinh khôn.
Ma độc nhất,tỏ lòng yêu thương mến
Ma mê hồn,là tử thần sắp đến
Ma gian ác,là nuốt sống ăn tươi
Ma ngọt bùi, đường mật hại lắm người.
Ma trong lòng, nội ứng hại muôn bề
Ma ngoại cảnh,là thiên ma vạn kế
Ma nữ sắc,nam thanh càng thậm tệ
Ma giác rồi, đổi thành Phật Thánh Tiên
Có chi đâu mà ta phải ưu phiền
Ma với phật vẫn cùng chung một thứ
Giác là Phật,mê là ma hung dữ
Vậy người tu phải theo giác lìa mê.
Đó là theo con đường chánh bỏ tà
Đường dục lạc đam mê nguyền dứt bỏ
Thì tội lỗi,không khi đời nào có
Ma hết rồi chỉ còn Phật mà thôi.
Vậy người tu, phải cố gắng vun bồi
Giới định huệ, cho vẹn toàn viên mãn
Thì ma dục,không khi nào bén mảng
Phật lộ bày, Tánh Giác được thuần chân
Là Pháp môn,di diệu rất tối cần
Trừ Tam độc, và Thập Tam ma chướng.
CÔNG ĐỨC CÚNG HẰNG THÁNG
Ngôi Tam Bảo, là của chung tất cả
Nên mọi người phải cố gắng duy trì
Chùa xứ nầy, đâu phải dễ mấy khi
Thiếu ba tháng, bị tịch thu đấu giá.
Cũng vì vậy, nên tôi khuyên tất cả
Quý đạo tâm, Phật tử hãy nhiệt tình
Nhờ mọi người,phải đóng góp hy sinh
Đến đầu tháng,cúng vài đồng cũng được
Tiền thuế má,phone gas và điện nước
Bảo hiểm nhà, mortgage trả đúng kỳ
Bằng trễ chầy, sẽ bị phạt một khi
Chẳng tư vị,chùa chiền chi đâu nhé.
Người chưa rõ,tưởng chùa chiền là khỏe
Quý thầy tu,càng nhiều khổ càng lo
Dựng lập lên, cho bổn đạo học trò
Hàng Phật tử có chỗ nơi tu học.
Thầy tuổi già, nhưng mãi còn lăn lóc
Nếu không lo, thì chùa mất tiếng mang
Phải dấn thân, dù cực nhọc chẳng màng
Miễn có chỗ, chư tăng ni tu học.
Nhờ phật tử, xa gần thương chăm sóc
Mỗi tháng đều,gửi tiền đến cúng dường
Công đức nầy thật to lớn không lường
Cầu nguyện Phật mười phương hằng chứng giám.
NGƯỜI ĐẠO HẠNH
Lời Phật dạy, đừng phân chia phe phái
Một gốc nguồn,từ phật Tổ mà ra
Phận làm con,phải thương mến mẹ cha
Cùng nội ngoại, cũng là chung giòng máu
Tôn kính Phật, đấng cha lành lãnh đạo
Mà đàn con,còn tranh chấp phái tông
Cũng bởi vì, tư tưởng chẳng hòa đồng
Hay nguồn lợi, tranh giành nhiều bổn đạo
Tại bản ngã,cho mình là cao cả
Cho phe mình, là chánh thống độc tông
Theo với ta, thì mới được trường tồn
Bằng trái lại,tìm cách sao diệt tận.
Tu chất chứa,cõi lòng đầy sân hận
Tham sân si, chẳng chừa bỏ chút nào
Miệng thì tu, lòng chất chứa gươm đao
Hay hiền tỵ,ghét ganh đầy gian ác.
Tu như vậy, thì đến sau khi thác
Chắc đọa sâu,xuống địa ngục a tỳ
Muôn ngàn đời, chịu khổ sở ly ì
Thì rất uổng,một kiếp tu lầm lạc.
Vậy lẻ tu,phải cần mau thấu đạt
Tu phải hành, lòng bác ái từ bi
Tu chẳng còn,tánh bỏn xẻn sân si
Càng chan chứa, tình thương vô hạn lượng.
Tâm cởi mở, không chút chi dính vướng
Danh lợi tình, tài sắc bủa bao vây
Nên không còn, chỗ phân biệt đó đây
Nghĩ tất cà, là ông bà cha mẹ.
Hoặc con cháu, muôn ngàn đời có lẽ
Đâu còn chỗ,tranh chấp chia ranh mé
Mà thương yêu,dìu dắt tiến lên
Người giỏi hay,tôn kính trọng bề trên.
Để học hỏi,không dám nào ganh tỵ
Thấy kẻ kém,không bao giờ khinh bỉ
Mà đở nâng, dìu dắt tiến lần lên
Chẳng khi nào,dám tự ỷ bề trên.
Cách đối xử,luôn kính trên nhường dưới
Người biết tu, phải thường hành tích trử
Phước đức nhiều,yêu ma quỷ thần kinh
Phật Thánh Tiên, bao che chở cho mình
Nhờ công hạnh, lòng vị tha cao độ
Kẻ chân tu, sớm hồi tâm tỉnh ngộ
Pháp Lục hòa, Tam tụ phải hành y
Lời Phật khuyên, Kinh Di Giáo gắng ghi
Mới xứng đáng, là con giòng giống Phật
Đừng say đắm, theo bẫy mồi vật chất
Mà bỏ đi,nguồn gốc của ông cha
Hãy bền tâm,thực hiện chữ nhẫn hòa.
Tình huynh đệ,bảo gìn như thủ túc
Miệng thì nói, không chướng gì một chút
Mà tâm trí, mãi vướng đeo trần tục
Cứ đam mê,trong bảy tình sáu lục.
Đâu dễ gì, trở nên bậc Thánh Tiên
Vậy những ai, muốn dứt khỏi ưu phiền
Noi gương Phật,phải tu y như Phật
Đừng tham đắm, đua chen theo vật chất.
Đời giả tạm,có chi đâu chân thật
Nhắm mắt rồi,thì cũng trắng tay không
Đừng nhiễm mê, theo vật chất bận lòng
Để luống kiếp,một đời tu rất uổng.
Đam mê vật chất lắm mà chi
Giành giựt hại nhau ích lợi gì?
Kiếp sống con người như bọt nước
Một đời gẫm lại có bao ni?
Trăm năm chớp nhoáng như tuồng mộng
Được sống làm người có mấy khi
Chẳng kíp mau tu qua rất uổng
Về sau khỏi sợ đọa a tỳ.
KHUYÊN ĐỪNG PHE PHÁI
Tu còn phân biệt để làm gì?
Vạn vật trên đời chẳng có chi
Tiếng Bắc Trung Nam là giả tạm
Tông nầy phái nọ bởi cuồng si
Chấp ngã chấp nhân nên trầm lụy
Thương xót vạn loài mới đại bi
Vậy hỡi ai người xưng Phật tử
Đừng nên tranh chấp mãi làm gì?
ĐỪNG TRÁCH KẺ ĐIÊN
Kẻ điên loạn vọng tánh cuồng ngông
Để ý làm chi phải bận lòng
Chẳng biết hổ ngươi càng bướng bỉnh
Nói năng ngược ngạo chưởi bà ông
Ngang tàng hống hách vì ngu dại
Dung thứ cho người có phải không?
Nếu chấp té ra mình cũng thế
Giống người điên dại tánh cuồng ngông.
NGÀY GIỜ LÀ TIỀN BẠC
Ngày giờ thấm thoát bạc tiền không?
Nhắn nhủ ai ơi hãy giữ lòng
Đừng để phí qua giờ rất uổng
Ráng chuyên tu học sớm thành công
Kiếp đời nhanh chóng như mây nổi
Chậm trễ luống qua chớ mựa hồng
Tiền bạc đầy kho tuy để kiến
Con đường giác ngộ đáng cầu mong.
THÚ MỚI TIẾN HÓA LÊN
Beo gấu hổ lang mới tiến lên
Hung hăng ác bạo vẫn chưa quên
Gặp ai cắn nấy không phân biệt
Muốn được vang lừng tiến tuổi tên
Thâm độc xảo gian thiên vạn kế
Bởi vì thú tánh mãi kề bên
Nay mà hướng thiện quay chân lại
Sám hối tu liền sẽ vượt lên.
TIẾNG GỌI TÌNH THƯƠNG
Ôi! Nhắc đến,Tình thương tôi xót ruột
Thương dân mình, khắp cả nước Việt Nam
Nhiều thiên tai,bão lụt khổ muôn ngàn
Cam đành chịu,vì nhiều năm giặc giả.
Thời loạn lạc,trăm muôn ngàn thảm họa
Nhà cửa tiêu, gia đình phải ly tan!
Muôn triệu người,nằm xuống bởi thác oan
Mong đất nước, hòa bình chung được sống.
Thuốc khai hoang,bom đạn cày cây tiêu giống
Còn núi trơ, mưa đổ xuống ngập tràn
Nên phần nhiều,dân chúng phải lầm than!
Ai thời tiết,càng thiên tai bão tố.
Thương dân Việt, trải nhiều năm đau khổ
Kỳ vừa qua,lụt lội chết quá nhiều
Người nói nhiều, mà giúp chẳng bao nhiêu
Nên tôn giáo,đứng ra nguyền giúp đỡ.
Đồng kêu gọi,khuyên mọi người cứu trợ
Các phần quà, giao đến chỗ tận tay
Quý Tăng Ni, trực tiếp đến giúp ngay
Hầu xoa dịu một phần nào thắc ngặt.
Tôi tuyên quyết,những lời tôi nói chắc
Chẳng qua tay, bất cứ lợi dụng nào
Từ xưa nay, Tăng Ni giúp biết bao
Nên xin phép từ trung ương chớ nệ.
Chánh quyền nào, địa phương đều cũng nể
Phải thông qua,theo luật lệ tuân hành
Vì thương đời,mà cứu giúp chúng sanh
Không vụ lợi,được mọi người tin tưởng.
Kẻ chưa rõ,cho người tu lợi dưỡng
Ếm thế đời,hoặc tiêu cực đê hèn
Không, không đâu,tu hành chớ đua chen
Làm ít nói,đó là điều khiêm tốn.
Việc xã hội, làm không hao không tổn
Bất cứ ai, chỉ từ thiện mà thôi
Hạnh người tu, cần nên phải dung bồi
Giúp sanh chúng, là đền ân chư Phật.
Người thắc mắc, buộc lòng tôi nói thật
Chẳng khoe khoan, để dục lợi cầu danh
Nói ra đây,với một tấm lòng thành
Mong quý vị,đóng góp vào đa thiểu.
Và như ai, muốn ra công tìm hiểu
Cùng Tăng Ni, đi đến giúp tận nơi
Được thấy nghe, không sai sót một lời
Từng chứng kiến, biết bao nhiêu ngàn vị.
Sự đóng góp, là phát tâm tùy hỷ
Tự gởi về, hoặc tôi gởi dùm cho
Tại Việt Nam,Tăng Ni sẳn lòng lo
Giúp quý vị,được toại kỳ sở nguyện.
Tiếng gọi tình thương đến mọi người
Từ tâm giúp đỡ chẳng riêng tư
Với tình dân tộc con hồng lạc
Giúp được bát cơm nở nụ cười
Miếng thuốc mảnh chăn che đở lạnh
Ai người thong thả có dư thừa
Xớt chia một nắm trong khi đói
Phước đức lớn to gấp vạn lần.
KÍNH MỪNG SINH NHỰT THỨ
77 CỦA SƯ PHỤ
Bảy mươi bảy năm vào đời
Sáu mươi năm đạo rạng ngời tiếng thơm
Thăng trầm chẳng nệ thua hơn
Nguyện đem đạo pháp cứu nhơn giúp đời
Gần xa vang vọng tiếng người
Khó khăn vẫn thấy nụ cười nở hoa
Nguyện đem chánh pháp chan hòa
Gieo duyên sinh chúng thoát qua não phiền
Chúc Thầy tuổi thọ bách niên
Để cho Phật tử khắp miền
Được nghe chánh pháp Thầy khuyên dạy đời
Minh Đăng Quang 17 tháng 11, Kỷ Mão
1999
Đệ tử Quảng Trà
VĂN TẾ CHIẾN SĨ
Các chiến sĩ, hy sinh vì đại nghĩa
Xả thân trai, nữ tú với nam thanh
Mong làm sao,lấp được hố mê thành
Đem đất nước, được thanh bình thạnh trị
Các chiến sĩ, hy sinh nào tưởng nghĩ
Danh lợi quyền,hưởng thụ cá riêng đâu
Đem tấm thân,trải sương gió mặc dầu
Bị tàn tật,chết phanh thây đổ ruột.
Các chiến sĩ, hy sinh là liều thuốc
Cứu nước nhà, khỏi đô hộ ngoại bang
Cứu muôn dân,thoát khỏi ách lầm than.
Cứu dân tộc,đem về nguồn hạnh phúc.
Các chiến sĩ, hy sinh khi vào ngục
Bị đồi phương, bắt giam hãm tù đày
Bị khảo tra, bị đánh đập đêm ngày
Bị đau đớn,chết dần trong khám ngục.
Các chiến sĩ, hy sinh cùng một lúc
Trăm ngàn người, dưới bom đạn lưới mìn
Chết tan thây,vì chánh nghĩa hy sinh
Vậy tất cả mọi người nên niệm tưởng.
Các chiến sĩ, hy sinh vì lý tưởng
Mong đem về, hạnh phúc cả non sông
Giữ quê hương,nòi giống của Tiên Rồng
Quyết liều chết,đuổi thù ra khỏi nước.
Các chiến sĩ, hy sinh nguyền đi trước
Phất ngọn cơ, dõng mãnh tiến xông lên
Quyết đắp xây, đất nước được vững bền
Đem hạnh phúc,cho muôn người toại hưởng.
Vì ân ấy,mọi người niệm tưởng
Cầu anh linh, siêu thoát khỏi Ta Bà
Hồn linh thiêng, hằng bảo vệ nước nhà
Mãi độc lập tự do và no ấm.
Nam Mô Cầu Siêu Độ Bồ Tát
Ma Ha Tát
SỨ MẠNG PHẢI TUÂN HÀNH
Đường sứ mạng, đã an bài định sẳn
Dù muốn không, cũng chẳng được chi đâu
Bởi ân trên, đã định sẳn từ lâu
Vì nhiệm vụ,mỗi người lo giữ lấy.
Đường sứ mạng, ân trên đều hiểu thấu
Mỗi việc làm, đã định sẳn an bài
Dù muốn không,cũng chẳng được đổi thay
Vì định mệnh,phải đành cam số phận.
Đường sứ mạng, thật nhiệm mầu vô tận
Có Phật Ngài, chỉ dẫn mỗi việc làm
Dù nhỏ to, cũng phải chịu đành cam
Thành hay bại đâu dám gì than trách.
Đường sứ mạng,cũng lắm khi thử thách
Để sao mình, kiên nhẫn mới thành công
Và nhắc ta, hãy cố chí chuyên cần
Thì sẽ được, ân trên gia phù hộ.
Đường sứ mạng,lắm chông gai hầm hố
Để cho mình, cố lập chí bồi công
Nếu những ai,không cố chí hết lòng
Thì đổ vỡ,như dã tràng se cát.
Đường sứ mạng, phải hy sinh liều thác
Thì vạn phần,chắc chắn được thành công
Miền làm sao,ta cố chí hết lòng
Thì Bồ Tát,Phật Thánh Tiên phò hộ.
Đường sứ mạng, găp gian nan khốn khổ
Thì cũng là, cuộc thử thách mà thôi
Nếu bền tâm,gắng chí quyết vun bồi
Thì đạo quả,mới thành công viên mãn.
Đường sứ mạng, ta chớ nên xao lãng
Mọi việc gì, cũng vạn sự khởi đầu nan
Dù hy sinh, chớ oán trách thầm than
Gắng mài sắt,nên kim thì chẳng khó.
Đường sứ mạng,nửa chừng không nên bỏ
Lỡ cơ may,khó gặp được duyên may
Phật Thánh Tiên, nhờ cố gắng dồi mài
Mới thành tựu,công đầy viên quả mãn.
Đường sứ mạng, bổn phận mình phải ráng
Cứ lập công, bồi đức được bền lâu
Cứu chúng sanh, thoát khỏi cảnh đau sầu
Nương bến giác,trở về theo Phật pháp.
Đường sứ mạng, lập đạo tràng cùng khắp
Độ Tăng Ni,tu giải thoát càng đông
Cứu chúng sanh, phải tận tụy hết lòng
Truyền chánh pháp, khắp năm châu bốn biển
Đường sứ mạng, quyết một lòng tấn tiến
Đó cũng là, bổn phận của người tu
Hoằng pháp là, nhiệm vụ phải đạt thù
Còn lợi lạc,chúng sanh là sự nghiệp.
Đường sứ mạng, phải truyền nhau nối tiếp
Mãi đời đời, kiếp kiếp chẳng hề phai
Mới xứng danh,là đệ tử Như Lai
Là con Phật, phải hành theo gương Phật.
DẸP BỎ GÁNH ĐI
Bỏ bớt gánh đi việc thế trần
Đâu rồi những việc cựu và tân
Muôn đời ngàn kiếp không vơi bớt
Xuống chó lên voi vạn triệu lần
Nặng triệu hai vai muôn ức kiếp
Quăng đi nhẹ gánh Phật ban ân
Lo tu giải thoát nương về đạo
Cực Lạc Tây Phương sẽ được gần.
ĐA DỤC ĐA HẠI
Dục lạc cho nên khổ lụy sầu
Dục tình nguồn gốc khổ dài lâu
Dục lòng ham muốn càng ưa thích
Dục vọng sinh ra khổ một bầu.
Dục tính bao giờ cho thỏa mãn?
Dục tâm dấy động lụy càng sầu
Dục là cội gốc đa buồn khổ
Dục lạc cho nên khổ lụy sầu.
ĐA VỌNG ĐA BẠI
Vọng động càng nhiều dấy loạn tâm
Vọng ham mê nhiễm phải sai lầm
Vọng nhiều gây sự muôn sầu khổ
Vọng tưởng vạy tà ắt họa thâm
Vọng mống tham cầu sinh tội ác
Vọng chi gây nghiệp phải thăng trầm
Vọng là nguồn gốc muôn sầu khổ
Vọng động cành nhiều dấy loạn tâm.
ĐỜI LO CHẲNG RỒI
Tuồng đời lo mãi chẳng rồi đâu
Tưởng đến càng thêm lại nhức đầu
Cứ mãi tranh giành danh với lợi
Vướng vào khốn lụy mãi chìm sâu
Suốt đời cùng kiếp càng oan trái
Chẳng được chút gì ích lợi đâu
Sao chẳng tìm đường tu giải thoát?
Công đầy quả mãn hướng dài lâu.
LỜI KHUYẾN KHÍCH
Bà con cô bác hãy nghe đây
Góp sức chung nhau giúp chỗ nầy
Thiết lập đạo tràng cho kết quả
Dắt dìu sanh chúng đáo phương Tây
Nhờ ân quý vị chung nhau lại
Kẻ của người công được đủ đầy
Phật sự viên thành mau chóng chóng
Công đầy quả mãn thật là hay.
TỰ AN ỦI LẤY LÒNG
Ở cõi trần gian khổ vạn trùng
Suốt đời cùng kiếp mãi lao lung
Mang thân giả hợp đầy gian khổ
Đói khát nắng mưa tuyết lạnh lùng
Bởi có thân nầy cam phải chịu
Đó là số phận mọi người chung
Thế nên Phật dạy đời là khổ
Thức tỉnh mau tu mới đại hùng.
KỶ NGUYÊN MỚI
Nam hai ngàn, có nhiều cơ biến chuyển
Để thức tâm, tỉnh ngộ cõi trần gian
Đời gian tham,tàn bạo ác hung ngang
Mới giặc giả, chiến tranh tàn sát hại.
Mạnh hiếp yếu, đâu kể gì quấy phải
Nhỏ ngang tàng, không kiêng nể gì ai
Nghĩa luân thương,đạo lý cũng mờ phai
Người tán tận lương tâm còn chi nữa.
Đời tội ác,cả muôn ngàn chất chứa
Phật ban truyền,cho thượng đế xuống tay
Cõi Ta Bà, khắp cả chốn trần ai
Trị kẻ tội,và ban ân kẻ phước.
Ai thức tỉnh,hồi tâm lo tu trước
Tránh khỏi điều,nghiêm trị của thiên đình
Mà được còn, ban phước đức hiển vinh
Bằng trái lại thì gặp nhiều đau khổ.
Khắp thế giới, đã xãy ra nhiều chỗ
Nào thiên tai, điạ ách bịnh lan tràn
Muôn triệu người, khốn đốn chết uổng
Là cảnh tỉnh,cho nhân sanh giác ngộ.
TẠO PHƯỚC VẪN CÒN HOÀI
Tu tạo phước điền chẳng mất đâu
Kiếp nầy gieo giống kiếp sau thâu
Nên khuyên tất cả mau bòn phước
Của cất để giành vốn liếng sâu
Nay có phước dư cần tích trử
Về sau con cháu khỏi ưu sầu
Dư ăn thừa để không túng thiếu
Tu tạo phước điền chẳng mất đâu.
TỰ CHIÊU KỲ HỌA
Nghiệp lực cũng do chính tự mình
Tạo gây oan nghiệp với nhân sinh
Gieo nhân mặn đặng chua cay chác
Hái quả khổ đau cả vạn nghìn
Trồng ớt dĩ nhiên sanh trái ớt
Trồng cam chắc chắn hái cam xinh
Đó là tự chủ chiêu kỳ họa
Nghiệp lực đều do chính tự mình.
XỨ ẤN ĐỘ
Ấn Độ kẻ giàu tột bực sang
Kẻ nghèo cơ cực khổ đầy đàng
Người làm phước đức càng thêm ít
Kẻ tánh gian tham có cả làng
Mê tín dị đoan nhiều cả khối
Ngãi bùa thư ếm khắp lang bang
Sống vì giai cấp nên chênh lệch
Người khổ tột cùng,kẻ tột sang.
ĐỊA NGỤC
Địa ngục khổ đau bởi lạc lầm
Si mê ngu muội cảnh tối tăm
Sống trong gian khổ quanh năm tháng
Tựa thể trong hang dưới đáy hầm.
NGẠ QUỶ
Ngạ quỷ tham lam bỏn xẻn nhiều
Lửa thường bừng cháy thể như thiêu
Khổ đau rên xiết ngày đêm đói
Hành phạt thân tâm đủ mọi điều.
SÚC SANH
Súc sanh đầu đích vẫn ngang nhau
Chẳng kể dưới trên phải quấy nào
Hung dữ ngang tàng như beo cọp
Bướng ngang chẳng kể thấp và cao.
A-TU-LA ÁC THẦN
Thần còn ác độc gọi Tu –La
Uống máu ăn lông chẳng thứ tha
Hung dữ hại người thêm lẫn thứ
Gọi là thần quỷ A-Tu-La.
NHÂN
Tiếng gọi nhân người bởi biết tu
Ăn chay không sát giữ tâm từ
Năm điều răn cấm hiền nhân dạy
Ngũ giới quy điều Phật khuyến tu.
THIÊN (TRỜI)
Trời là gìn giữ trọn mười lành
Nhân đức nhân từ chẳng sát sanh
Trộm cắp tà dâm gìn trọn thiện
Tham sân si muội vẫn tròn thanh.
TU ĐÀ HƯỜN
Tu Đà Hườn còn bảy lần thối chuyển
Vì kiếp tu còn nhiều nghiệp chướng ma
Cõi Ta Bà còn lên xuống vào ra
Trả dứt sạch rồi mới vô sanh chứng.
TƯ ĐÀ HÀM
Tư Đà Hàm còn ba lần lưu chuyển
Cõi trần gian tu tập lập bồi công
Đã tròn công La Hán chứng tại lòng
Công viên mãn sẽ đắc thành chánh quả.
A NA HÀM
A Na Hàm còn một lần tái diễn
Bởi nghiệp trần còn một chút vương mang
Quyết chí tu đi thẳng đến một đàng
Công quả mãn vô sanh liền tốc chứng.
A –LA-HÁN
A-La-Hán mười pháp mầu là báu
Đạt vô sanh bất diệt quả đạo cao
Chứng lục thông,ngũ nhãn quý biết bao
Phật La Hán là trường sanh bất tử.
MƯỜI PHÁP VÔ SANH CỦA BẬC
A-LA-HÁN
1.Không mê lầm bổn ngã
2.Không nghi não
3.Không ham mộ nghi lễ cúng kiến
4.không tham dục
5.Không tham sắc
6.Không tham vô sắc
7.Không sân giận
8.Không tự cao
9.Không xao động
10.không vô minh si mê
BÍCH CHI (DUYÊN GIÁC)
Tu đắc quả Bích Chi là Độc Giác
Quả vị nầy, là Duyên Giác cao xa
Lòng từ bi, mới xuống chốn Ta Bà
Đặng cứu thế, độ đời trong tam giới.
BỒ TÁT THÁNH
Bồ Tát Thánh phước đức nhiều vô lượng
Bởi thương đời nên thị hiện khắp nơi
Bất cứ đâu khi nghe tiếng thỉnh mời
Liền hóa độ hạng bậc nào cũng được.
NHƯ LAI PHẬT TỔ
Như Lai Phật Tổ Đấng Toàn Năng
Dưới thế không ai được sánh bằng
Toàn Thiện Toàn Chân thêm Toàn Mỹ
Toàn Tri Toàn Giác đại Toàn Căn
Tam thiên thế giới cùng ba cõi
Ca ngợi tuyên dương tán tụng rằng
Phật Tổ Như Lai là tột bậc
Từ bi trí huệ đấng toàn năng.
MƯỜI BA CẢNH GIỚI
Mười ba cảnh giới kể trên đây
Từ thấp chí cao quá đủ đầy
Tiến hóa lâu mau tùy mỗi bậc
Ác gian tội báo đạo đày ngay
Hiền lành đạo đức tu tăng tiến
Nên Phật Thánh Tiên hiện kiếp nầy
Nhứt thiết duy tâm mình tạo lấy
Trầm thăng lên xuống tự mình đây.
PHẬT DƯỢC TIÊN ĐƠN
Chữa trị nhiều bịnh nguy nan
Mà không hao tiền tốn của
Phật dược Tiên đơn cứu mạnh lành
Đó là nước lạnh thuốc trường sinh
Bao nhiêu chứng bịnh đều tiêu hết
Ai muốn an vui ráng thật hành.
Nhưng uống phải theo đúng phép nầy
Mỗi ngày bốn lít phải cho đầy
Sáng chưa súc miệng dùng hơn lít
Trưa sẽ ăn cơm mới thật hay
Khi mới ăn rồi đừng uống nước
Sau chừng hai tiếng uống được ngay
Ráng giữ đúng lời phương trị bịnh
Thì là linh diệu nhiệm mầu thay!
Chiều nhớ ăn vào đồ nhẹ dạ
Chỉ là chút đỉnh gọi phôi phai
Tối nên uống nước không ăn nữa
Chắc chắn bịnh gì cũng hết ngay.
Phật dược Tiên đơn,tịnh thủy nầy
Giúp nhiều bịnh hết thật mầu thay
Chính tôi kiểm chứng nhiều lắm vị
Kết quả thành công phương thức nầy.
Chỉ có một điều phải nhẫn kiên
Buổi đầu hơi khó phải năng siêng
Lâu ngày quen thói thành ra dễ
Chỉ có tốn công chẳng tốn tiền.
Nhức mỏi đau lưng tê thấp nặng
Ù tai mắt kém máu đường tăng
Tim gan phổi bư