Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Thơ Văn Phật Giáo


...... ... .

 

 


Mây Trắng thong dong
Tập thơ của Huyền Không
Thơ Huyền Không
Tranh bìa Đinh Cường
Khuôn nhạc Hoàng Quốc Bảo
Thanh Văn xuất bản, Califonia 1993.

---o0o---

 

Mục Lục

• Lời vào Tập
• Tĩnh Tọa
• Nắng Mới
• Trẻ Thơ
• Ra Đi
• Gọi Tôi
• Giọt Nước Đầu Ngọn Cỏ
• Vu Lan Đến Giữa Lòng Người
• Sanh Diệt
• Hồ Bondesee
• Xuân Ở Phương Nào
• Tọa Thiền
• Mây Trắng Thong Dong
• Thiền Trượng
• Nhìn Chiêm Bao
• Trăng Vẫn Trong
• Ngộ
• Đóa Hồng Cho Ai
• Mơ Hoài Ngàn Năm
• Xuân Đã Về Chưa
• Tỉnh Thức
• Nụ Cười Xuân
• Nhớ Cố Hương
• Tuyết
• Giọt Lệ Cuối
• Sắc son
• Ta Gọi Xuân Về
• Những Cánh Bướm Vàng
• Thiền Môn Còn Hình Ảnh Thầy
• Về Trong Phật Đản
• Xuân Về
• Nhớ Người
• Hạt Cát
• Nhớ Ân Sâu
• Bước Đi
• Vu Vơ
• Tụng Kinh
• Thiền Sư
• Malibu
• Đường Hollywood
• Hollywood Boulevard
• Những Người Đi Qua
• Đạt Đạo
• Bên Cánh Song
• Ngọn Đuốc Nữ Thần Tự Do
• Mộng Ảo
• Xa lạ
• Tiễn Biệt
• Bất Diệt
• Hồn Châu Á
• Tỉnh Giấc Chiêm Bao
• Đây Ngày Phật Đản
• Phật Đản Nhớ Quê Hương
• Nhớ Chùa
• Bạt 1, Dêm nay Tròn Trăng
• Bạt 2, Đi Vào Thơ Huyền Không
 


 

LỜI VÀO TẬP

 

Con sông Ô-Lâu không giữ được những giọng cười Ly Tao, cho nên tiếng thơ mới làm vỡ những đêm thâu của Khuất Nguyên. Tiếng hát tràn những đêm trắng, biết người có nghe không, mà thấu thức thi sĩ đã mỗi đêm khuya hiện về đưa tay vuốt mặt, thấy nghìn năm in bóng một mình…Thiên nhiên, tôn giáo, con người …tất cả đã chấp cánh cho Thơ, dắt người Thơ lên đỉnh núi, dìm người thơ xuống đáy vực. Cho bút mực chữ nghĩa biến thành nét sổ vắt ngang bầu trời phẳng lặng. Con đò vẫn neo sào trên một bến xưa.

Tôi vẫn từng lắng nghe thi thiết Tiếng Gọi ở từ đâu đó vọng về, rộn rã đến bàng hoàng, thôi thúc đến cấp bách dù tôi đang sống giữa những buổi trưa rất vắng của Los Angeles, những đêm rất tịch mịch của chuỗi ngày xa lạc quê hương, những năm tháng rất bát ngát của một đời lưu dân nặng trĩu. Tiếng Gọi không tên không tuổi, không sắc màu, không hương vị, không thời gian xa, không thời gian gần, không cả những cười khóc thế gian. Đã mười sáu năm, Tiếng Gọi ấy thiết tha dắt dẫn, thắp nến cho những dòng chữ viết, ươm tẩm cho những hoài vọng, vun bón cho những nổ lực hành động…Quê hương, đạo pháp, bạn lữ, đồng bào …chỉ khi ở xa rồi niềm thương mới chín tới, nỗi nhớ mới sâu xa, ý thức trách nhiệm mới vuông tròn. Từ đó, mỗi dòng thơ viết ra như một tiếng thầm thì, nói khẽ với muôn trùng nỗi lòng dâu biển.

Trong tôi vẫn thường có mặt cái cảm giác thảnh thơi của kẻ đã đi gần trọn đường trần. Hơn bốn mươi lăm năm chung sống với thơ, là một cảnh trời đẹp, một dáng mặt thủy chung, một bản tình ca êm dịu. Từ thuở bình minh, chân đã muốn đặt nhẹ lên chân trời KHÔNG BẾN HẠN, vòng tay đã ân cần thi hiến cho đất gấm lòng hoa những ngào ngạt của chút HƯƠNG TRẦN GIAN. Đi vào nẻo đời phụng sự, đã ước mơ biến KHÔNG GIAN THÀNH CHIẾC ÁO để chở che cho những tấm thân gầy trước cơn bão ý thức hệ, trước gió chướng hư vô chủ nghĩa, trước niềm đau hiện sinh tục lụy. Tới tuổi chín muồi hoài vọng, thấp thoáng nghĩ tới đường trở về, nhận làm KẺ LỮ HÀNH CÔ ĐỘC, kêu hoài tên mình cho một nhận mặt và tự nhắn hãy đi một mình để đến …Từ đó, chỉ còn mong được làm một kiếp MÂY TRẮNG THONG DONG như những làn tóc bạc gợn sóng trên đầu Krishnamurti, để bay cho hết một trăm năm hành trình, để tản mạn nơi những vô tận chân trời, để soi bóng trên những sông hồ và biển cả gió bụi. Thế là hy vọng sẽ viên thành một luân hồi Thơ. Thế là sẽ tịch lặng một trở lại Đời. Thế là hứa hẹn sẽ vẹn toàn cho một chuyến rong chơi sinh tử.

Những bài thơ được gom lại trong tập này mang nhiều dấu vết của kỷ niệm, giữ lại rất nhiều của hình bóng, ghi lại những chứng tích của một cuộc lữ chưa dừng. Thơ vẫn thủy chung với tất cả. Thơ vẫn đầy tình, thơ rất bao dung. Người chia xa, thơ ở. Cảnh cũ chìm lắng, thơ sống. Thơ đi hát rong trên mắt đời phiền muộn. Thơ thắp sáng mắt thương trên mổi mặt người. Trong thơ, có cái nhỏ nhoi của một hạt cát và cái to lớn của một mặt trời. Tập Thơ này được cưu mang và viết ra giữa những cơn đau trên giường bệnh, trước những tin buồn về quê hương, trong giăng mắt nổi nhớ niềm thương không nguôi … thế mà, thơ vẫn bình an trong ý thức, trong trắng trong tâm hồn.

Tôi muốn dành tất cả thơ tôi cho những ngôi chùa suốt đời thủy chung với quê hương, cho Phương Lang và những thôn làng mộc mạc đang chia nỗi điêu linh cùng đất nước, cho mọi tấm lòng Phật Tử vẫn sắt son hộ Đạo dựng Đời, cho những tâm hồn biết sống gắn bó với Thơ. Tôi vẫn mơ tôi được là chú tiểu bé con ngày xưa tóc bỏ quả đào, đêm đêm trèo lên mái chùa ngững mặt nhìn trời với chiếc sào trong tay hăm hở khèo rụng những vì sao bỏ vào túi áo nhựt bình. Tôi vẫn lắng nghe tiếng sóng trên mặt hồ Bodensee vẫn chẳng khác tiếng sóng của dòng Hương muôn đời trầm tịch. Sống với Thơ, ta mãi mãi vẫn là bé thơ, mãi mãi hồn nhiên tinh sạch, vẫn mãi mãi là con đò neo sào trên một bến xưa.

Los Angeles, cuối thu Quý Dậu (1993)

HUYỀN KHÔNG

 

 

Tĩnh Tọa

 

Trong mộng ảo ngồi yên nhìn tăm tối

Trong tiếng cười giác ngộ rạng hào quang

Mùa thu đến trên đầu sao quá vội

Đứng nhìn thiên hạ tìm lối sang ngang

 

Trong hơi thở ngồi yên nhìn vạn kiếp

Nghe đất trời kể lại chuyện tiền thân

Mây trắng qua dòng sông mờ định nghiệp

Thảnh thơi bay nối tiếp giữa đường trần

 

Đêm thanh vắng ngồi yên nhìn quá khứ

Thác trên cao đổ xuống mãi trong đầu

Nước cứ chảy, tư tưởng dài lữ thứ

Thời gian nào do dự hỏi ta đâu

 

Mắt xanh sáng ngồi yên từ thuở ấy

Nẻo vô thường vùng vẫy đổi thay màu

Ta không kiếm TÂM mình mà bỗng thấy:

Kìa, đóa hồng đang nở dưới trăng sao

Los Angeles, 28 – 1998

 

Nắng Mới

 

Nắng mới

Sương sa

Hoa mới nở

Lòng xuân phơi phới đổi lòng trời

Đạo Pháp chưa tròn

Quê hương nợ

Việt Nam gọi mãi suốt muôn đời

June 8, 1978

 

Trẻ Thơ

 

Chùa xưa mái ngói cũ

Trèo lên nắm cây sào

Đêm khuya rồi không ngủ

Kéo rụng bao nhiêu sao?

 

Ra Đi 

Ra đi: biển cả vô cùng

Tâm tư góp lại, nhớ nhung gởi người

Biển lòng sóng vỗ mù khơi

Quê Hương, Đạo Pháp, Nụ Cười còn đây

 

Trăm năm vẫn ánh trăng đầy

Nghìn năm sau nữa vẫn mây cuối trời

Ta mang chút lửa trong người

Đem về sưởi ấm cuộc đời lao sinh

 

Ô hay! Non nước của mình

Mà sao ta phải dứt tình ra đi?

Los Angeles, ngày 6-4-1978

 

Gọi Tôi

 

Có ai gọi mãi tên tôi

Hai năm xa xứ đứng ngồi không yên

Quê Hương, Đạo Pháp chưa quên

Con tim ôm trọn ba miền nhớ thương

 

Gọi tôi chi suốt đêm trường

Chuông chùa vang vọng trên đường tôi đi

Gọi tôi, tôi biết làm gì

Nắng mưa đổ xuống lầm lì thời gian

 

Trăm năm trong chiếc áo vàng

Hoàng hôn đứng đợi đò ngang không bờ

Tôi đi giữa phố bơ vơ

Hai tay sờ soạng tôi chờ tìm tôi

 

Năm nay, năm mốt tuổi rồi

Đáy hồn ray rức nổi trôi kiếp người

Tha hương còn đó hoa tươi

Gọi tôi, xin gởi nụ cười đắng cay

 

Gọi tôi trên bến đò này

Sông kia núi nọ chia tay thuở nào

Sàigòn, còn đó chiêm bao

Gọi lên một tiếng, ngọt ngào nghìn năm…

 

Los Angeles, S. Olive

Chiều 20-3-1979

 

Giọt Nước Đầu Ngọn Cỏ

 

“Thịnh suy như lộ thảo đầu phô”

Vạn Hạnh

 

Ta về từ ngọn cỏ non

Đèo queo bao kiếp vẫn còn đong đưa

Sáng ra gió thổi chưa vừa

Nắng thêm một chút hững hờ không tan

 

Cỏ xưa xanh mãi không vàng

Đong đưa giọt nước hiên ngang dưới trời

Bao nhiêu màu sắt đầy vơi

In trong giọt nước mỉm cười nắng reo

 

Mưa về giọt nước về theo

Lăn theo con suối qua đèo hát ca

Núi cao nở một đóa hoa

Cưu mang giọt nước mặn mà với trăng

 

Ta về tắm mát sông Hằng

Cho lòng thanh khiết như băng sáng ngần

Ngàn năm soi bóng Siêu Nhân

In trong giọt nước bao lần vinh quang

 

Đại dương: bản thể huy hoàng

Bao nhiêu giọt nước lang thang tìm về

Ngày nào quay lại hương quê

Hằng sa mây trắng bốn bề thong dong.

Los Angeles, Phật Đản Tân Mùi (1991)

 

Vu Lan Đến Giữa Lòng Người

 

Xót xa giữa bến trần gian

Phút giây rợn ngợp, Vu Lan lại về

Cô đơn bao phủ bốn bề

Trời xanh còn lại hồn quê trong lòng

 

Bao giờ rũ áo chờ mong

Thị phi rồi cũng xuôi giòng thời gian

Đi lên tột đỉnh đồi hoang

Một mình mình biết, cơ hàn ai hay

 

Dừng chân trong mái chùa này

Sớm khuya kinh kệ, tháng ngày đi qua

Ngậm ngùi nhớ nước nhớ nhà

Vu Lan đến giữa lòng ta phiêu bồng

 

Lạnh lùng như cả mùa đông

Nắng vàng không ấm, mây hồng bay xa

Hôm nay cầu nguyện quê nhà

Qua cơn hoạn nạn, rồi ra môi cười

 

Vu Lan đến giữa lòng người

Mục liên ẩn hiện sáng ngời độ sinh

Nhớ quê, tụng một thời kinh

Lắng nghe tất cả đạo tình mênh mông

Chùa Việt Nam, mùa Vu Lan 2524

 

Sanh Diệt

 

Đêm dài tâm định vô biên

Ngày dài mở cửaThiền Môn cho đời

Nhìn dòng nước chảy về khơi

Mây bay về núi ai người nhớ thương

Thời gian sanh diệt vô thường

Nhân sanh từ cổ vấn vương vẫn còn

 

Hồ Bodensee

 

Mùa xuân về năm xưa

Người gởi một bài thơ

Cho đời rồi điên dại

Bốn mươi năm dật dờ

 

Đêm nay tôi nghỉ đây

Bodensee còn đầy

Holderline như nước

Chảy mãi suốt đêm ngày

 

Sóng nước Bodensee

Xui bước chân ai về

Người của trăm năm trước

Tiếng hát vọng sương khuya

 

Có dòng nước mắt chảy

Giữa đêm khuya vắng này

Holderline nào thấy

Loài người nếm vị cay

 

Sao khuya sáng lạ lùng

Hồ nước chiếu mông lung

Trời xanh không tiếng nói

Thiền tọa với vô cùng

Bodensee, khuya 19-9-1985

 

Xuân Ở Phương Nào

 

Xuân ở phương nào đợi đã lâu

Sương khuya phủ xuống vướng mây sầu

Nghìn trùng non nước xa xăm quá

Tết đến đây rồi, Xuân ở đâu?

 

Xuân ở phương nào có đến không

Chấp tay cầu nguyện ánh Xuân Hồng

Thiền Môn rộng mở chờ năm tháng

Nước chảy xuôi dòng qua mấy sông

 

Xuân ở phương nào giữa thế gian

Cải xanh chưa có những hoa vàng

Chập chờn bướm cũ không về nữa

Trăng nước soi đời thấy ngổn ngang

 

Xuân ở phương nào biết nói sao

Hàng tùng đứng ủ những chiêm bao

Tháng ngày qua lại mây không vướng

Thầm nhớ xuân xưa mỗi độ nào

 

Xuân ở phương nào có biết chăng

Ra đi ai chẳng ước mong rằng

Quê hương mờ bóng đầy thương nhớ

Đã mấy xuân về không nói năng

 

Xuân ở phương nào chẳng thấy sang

Ở đây cũng có đóa mai vàng

Hương trầm phảng phất ngàn năm trước

Xuân đạo chưa về lạnh thế gian

 

Xuân ở phương nào đợi ở đây

Ngàn xưa còn lại bóng trăng gầy

Hồng chung ngân nhẹ trong đêm vắng

Xóa nhạt não phiền vướng núi mây

 

Xuân ở phương nào thấy xuyến xao

Đèn khuya chiếu sáng cả tâm bào

Con chim về hót trên cành liễu

Có phải xuân về gọi đó sao

 

Xuân ở phương nào ta đã quên

Sơn hà cẩm tú bóng in thềm

Ngày đêm niệm phật qua năm tháng

Trước cổng, tùng xưa quên cả tên

Los Angeles, Xuân Quí Hợi

 

Tọa Thiền

Tặng Annemarie Brischanin

 

Xếp bàn với đôi chân

Quả đất nghỉ xoay vần

Thời gian chìm chìm lắng

Trong ngoài chỉ một thân

 

Trăng sáng chiếu trời xanh

Đại dương nước trong lành

Giờ đây ngồi bất động

Quan sát nội tâm mình

 

Ta ngủ trên giường này

Bao Thiền Sư nằm đây

Chiếu chăn còn hơi ấm

Trăng soi sáng phòng này

 

Ta ngồi giữa Âu Châu

Nước non của nhiệm mầu

Ngàn năm rồi ghi dấu

Ngàn năm rồi chìm sâu

 

Ta ngồi ngắm kiếp người

Lắng nghe chiếc lá rơi

Rừng cây mở lòng hứng

Môi ta nở nụ cười

 

Bất động ngồi sắc son

Ta trở thành núi non

Nắng sớm mưa chiều đổi

Thiền lực chẳng phai mòn.

Hannover, đêm 21-9-1985

 

Mây Trắng Thong Dong

 

Có, không đùa dỡn tháng ngày

Bao nhiêu phiền não rũ bay hồi nào

Đá kia ngồi đếm chiêm bao

Nước bao nhiêu nữa cũng vào biển trong

 

Ngàn năm mây trắng thong dong

Phiêu bồng hóa hiện mênh mông cuối trời

Còn đây, một hóa hồng tươi

Trên môi nhân loại nụ cười còn nguyên

 

Thiền Trượng

 

Thiền trượng ngàn xưa đã nắm rồi

Trong tay, xuân ấm ngập người tôi

Điều thân, vận khí, hòa hơi thở

Tôi bước chân lên tột đỉnh đồi

Xuân Ất Sửu

 

Nhìn Chiêm Bao

 

Một sáng ngồi núi cao

Cửa sổ mây ra vào

Chén trà thời gian uống

Chậm rãi nhìn chiêm bao

 

Tôi nhìn chiêm bao đi

Chén trà chẳng nói gì

Ghế bàn đang tâm sự

Với một đóa tường vi

 

Pháp tọa lò hương trầm

Khói lên bay xa xăm

Không gian thơm ngào ngạt

Thanh bình như nội tâm

 

Tâm vật yên lặng rồi

Thời gian là chiếc nôi

Ru tôi về giải thoát

Còn đâu chuyện luân hồi

 

Bao lần ngồi tụng kinh

Bao lần đón bình minh

Sáng nay vừa tỉnh mộng

Đón mừng Phật giáng sinh

 

Phật Đản Sinh trong ta

Lá non ngập rừng già

Trên đỉnh cao chót vót

Lá xanh rừng xa xa

 

Năm mươi tám năm trôi

Núi cao sáng nay ngồi

Thời gian nhìn mộng ảo

Phật Đản về trong tôi.

 

Virginia, Nam Tuyền May 1985

 

Trăng Vẫn Trong

 

Xuân về mơ Trăng cũ

Thấy được bóng người xưa

Cổ kim về đoàn tụ

Huyền diệu ánh trăng mờ

 

Phiền não vây đằng trước

Vô minh chắn phía sau

Tương lai hùng dũng bước

Đôi mắt chưa phai màu

 

Đêm tối đường vẫn thấy

Nẻo đạo vững đi hoài

Rồng nào không vùng vẫy

Mây nước lội ngày mai

 

Qua rồi mấy xuân cũ

Góc chùa trăng vẫn trong

Thiền sư chưa buồn ngủ

Ánh trăng ngập cả phòng.

 

Los Angeles, Xuân Bính Dần

 

Ngộ

 

Chặt tay cầu đạo tâm an

Người đưa trên đỉnh ngút ngàn trăng sao

Đôi mắt nhìn thẳng tâm bào

Ở đây Phật tánh nói sao bây giờ

Con người lắm nổi bơ vơ

Lang thang tìm kiếm bến bờ xa xôi

Bừng mắt sáng tâm ngộ rồi

Cánh tay rớt xuống còn tôi hiểu gì.

 

Phật Đản Đinh Mão (1987)

 

Đóa Hồng Cho Ai

 

Thời gian trôi mãi vô cùng

Năm năm mai vẫn trổ bông đúng mùa

Gió xuân đêm lạnh về khuya

Quê hương mãi nhớ, mái chùa chưa quên.

 

Xuân về với cả vô biên

Ưu tư sẽ hết, não phiền sẽ tan

Đâu đây một đóa mai vàng

Đem về sưởi ấm hồn hoang sơ này

 

Ta xin tất cả tháng ngày

Nắng mưa ấm lạnh trong tay thoát trần

Ta Bà còn đó tâm xuân

Trăng chân như  sáng bao lần, biết không

 

Hư vô nhốt sạch vào lòng

Trần gian còn lại đóa hồng cho ai

Hiên ngang đứng giữa sông dài

Nước mây còn với ngày mai muôn đời.

 

Mơ Hoài Ngàn Năm

“Mãn thuyền không tải nguyệt minh qui”

 

Trời xanh có áng mây qua

Trong làn gió lạnh như hòa hơi mưa

Nhạn bay bóng hiện trên hồ

Tiền thân nước động hư vô thuở nào

 

Thao thức đời ngỡ chiêm bao

Trăng khuya chiếu sáng dạt dào gối ai

Tâm thiền suốt mấy đêm dài

Bình an ý thức mơ hoài ngàn năm

 

Nhìn con tim khi đau nằm

Bao nhiêu kiếp trước xa xăm đi về

Bây giờ tỉnh thức cơn mê

Đại dương tràn ngập bốn bề ánh trăng

 

Leo lên đỉnh núi bâng khuâng

Hú dài một tiếng xa gần lạnh vang

Hoa cười báo hiệu xuân sang

Đông về có nhánh mai vàng trước sân.

Good Samaritan, Thu 1992

 

Xuân Đã Về Chưa

 

Xuân đã về chưa ở xứ người

Buồn vui lẫn lộn xót xa ơi

Thương xuân tuyết trắng trên đầu núi

Nhớ nước, làm sao nở nụ cười

 

Xuân đã về chưa sưởi ấm lòng

Soi gương thấy mặt nhớ mình không

Ai mang tất cả hồn xưa cũ

Ấp ủ trong người nợ núi sông

 

Xuân đã về chưa quá khứ sầu

Hương trầm thoang thoảng khói bay đâu

Mùa Xuân hội ngộ bao giờ đến

Quốc hận ai đành chôn biển sâu

 

Xuân đã về chưa trên bước đường

Con tim sáng rực ánh quê hương

Bạc đầu vẫn nhớ hờn vong quốc

Có ngại ngùng chi vạn dặm trường

 

Xuân đã về chưa hãy dặn lòng

Giao thừa gợi nhớ kiếp lưu vong

Giang tay đón nhận tình dân tộc

Thâm nhập trong người nổi nhớ mong

 

Xuân đã về chưa nhắc nhở ai

Quê hương, Đạo pháp vấn vương hoài

Mỗi lần xuân đến nghe ray rức

Bao phủ quanh ta tiếng thở dài

 

Xuân đã về chưa nối đạo tình

Đời ta nguyên vẹn tuổi bình minh

Lòng ta chan chứa nguồn sinh lực

Quyết tạo mùa xuân đất nước mình

 

Xuân đã về chưa giữa phố phường

Mai vàng từng cánh nhớ quê hương

Đạo tình dân tộc keo sơn quá

Dâu biển không sờn chí hướng dương

 

Xuân đã về chưa với nụ cười

Buồm hồng rẽ sống vượt ra khơi

Thành tâm khấn nguyện mười phương Phật

Đã đứng lên rồi cố tới nơi.

Los Angeles, Xuân Nhân Tuất

 

Tỉnh Thức

 

Đêm khuya mình tỉnh thức

Mọi người còn ngủ yên

Trên trời trăng Thiền Tọa

Ngoài sân sáng dịu hiền

 

Los Angeles, khuya 16 tháng giêng năm 1984

 

Nụ Cười Xuân

 

Lá chuối non vừa nhú

Sáng nay bị phong trần

Thời gian không mới cũ

Còn nguyên nụ cười xuân

 

Chùa Việt Nam, sáng 02-01-84

 

Nhớ Cố Huơng

 

Mưa gió chiều nay thấy nhớ nhung

Trời ơi, sao lạnh thấm vô cùng

Chuông xưa ngân lại trong chùa mới

Người Việt Nam muôn đời vẫn thủy chung

 

Thấm thoát bao ngày nhớ cố hương

Ruộng đồng, sông núi nặng tơ vương

Thời gian đếm mãi từng giây phút

Đất nước vời xa mấy dặm trường

 

Xứ lạ quê người mây trắng bay

Cố hương nhớ mãi suốt đêm ngày

Tên đường phố cũ còn nguyên đó

Tình cảm muôn đời không đổi thay

 

Đất mới trăng rằm vẫn sáng trong

Nhìn lên Bảo Điện gợi đau lòng

Quê nhà khuất bóng từ khi ấy

Chín tháng qua rồi, có nhớ không?

Los Angeles, March 1978

 

Tuyết

 

Đêm đông tuyết rơi trắng

Lạnh lùng thấm châu thân

Tôi nhớ người xa vắng

Tiền thân gặp bao lần

 

Dayton, đêm 22 tháng 12 năm 1983

 

Giọt lệ Cuối

 

Bây giờ ta mới hiểu ra

Phù hư mộng ảo hằng sa kiếp người

Còn đây gịọt lệ cuối rơi

Trần gian xin hứng cuộc đời xin mang.

 

Sắc Son

 

Trong lòng ta vẫn sáng ngời

Ngoài ta đêm vẫn một trời trăng sao

Núi sông còn đóa hoa nào

Mây bay còn chở chiêm bao kiếp người

Los Angeles, Nov. 14, 1983

 

 

Ta Gọi Xuân Về

 

Ta gọi xuân về, xuân ở đâu

Núi sông xa lạ nắng vương sầu

Tâm tư một kiếp còn nguyên vẹn

Thế sự bao lần hòa biển dâu

 

Ta gọi xuân về, xuân vẫn đang

Mênh mông trời biển gió lang thang

Ngồi trong đêm lạnh quê hương nhớ

Chùa cũ, vườn xưa hoa cải vàng

 

Ta gọi xuân về, xuân đến chưa

Hồn xuân chưa đến giữa mong chờ

Hương xuân chưa ấm hồn dân tộc

Ngày tháng đi về trong ước mơ

 

Ta gọi xuân về, xuân quá cao

Lệ đâu ray rức mãi tuôn trào

Chuông xưa không đánh mà vang vọng

Tiếng pháo giao thừa mãi khát khao

 

Ta gọi xuân về, xuân đại dương

Khói chiều lam quyện bóng quê hương

Sóng dâng dào dạt tình thương nhớ

Nam Việt kêu hoài vẫn nhớ thương

 

Ta gọi xuân về, xuân ở đây

Hai tay nâng một đóa hoa này

Đong đưa cánh bướm vàng bay đến

Đã thấy xuân về với cỏ cây

 

Ta gọi xuân về, xuân bướm bay

Trang sinh nằm mộng biết bao ngày

Thời gian dù có ngàn năm nữa

Xuân đền lâu rồi, ai có hay

 

Ta gọi xuân về, xuân của ta

Tâm xuân tô điểm cả Ta Bà

Như trăng  chiếu xuống khắp trần thế

Mỗi một con người mỗi đóa hoa

 

Ta gọi xuân về, xuân tự nhiên

Thoáng trong hơi thở có hoa Thiền

Cành mai, khóm trúc vương mùi Đạo

Thế giới trong ta lắng não phiền

 

Ta gọi xuân về, xuân lặng thinh

Đẹp như trời mộng Kim Cang Kinh

Trước chùa một cánh đào xinh nở

Là cả vườn xuân của thái bình

Los Angeles, Xuân Tân Dậu

 

Những Cánh Bướm Vàng

Colombo, ngày 12-6-1982

 

Gió có biết từ đâu thổi tới

Ngàn năm rồi, thời gian tuần tự mãi trôi qua

Mây trên cao và trời xanh ấy chẳng bao giờ già

Những cánh bướm vàng lướt qua trên vũ trụ

 

Ôi những cánh bướm!

Những cánh bướm vàng ngàn năm đẹp quá

Tôi tự tình muôn thuở vẫn chưa xong

Những cánh bướm vàng sáng rực ánh muôn lòng

Thời gian đến thời gian đi, còn đó

Colombo, vườn xuân đang bỏ ngỏ

Hoa trên trời, hoa dưới đất, hoa chung quanh

Ai ngăn được bầu trời xanh muôn thuở

Những cánh bướm vàng khắp nơi về hội ngộ

Giữa vườn xuân đang mở cửa đón chào

 

Những cánh bướm vàng từ Ấn Độ bay qua

Từ Mã Lai, Tân Gia Ba, Tokyo, Đại Hàn …cũng đến

Pháp Quốc, Mỹ Quốc, Thái cùng về họp mặt

Có ai buồn khi đời đẹp lắm hương hoa?

 

Nhớ thuở xưa tiền thân là chiếc bướm vàng

Tôi lang thang trên những dòng sông dài rộng

Từ Ấn Độ, theo Cửu Long tôi qua Tây Tạng

Dòng nước dài huyền bí chảy về Việt Nam

Miền Bắc có Hồng Hà tháng ngày nước đỏ

Miền Trung Hương Giang trong vắt sáng trời xanh

Nhởn nhơ bay, chốn thôn dã, thị thành

Thỏa thích quá trên những dòng nước mát

Tôi lặn hụp hai ngàn năm rồi đầy hoan lạc

Trên dải đất dài gấm vóc giang sơn

Tôi bắt đầu từ thuở có Hùng Vương

Viết lịch sử buồn vui cùng xứ sở

Lúc nước thịnh lúc muôn hoa đua nở

Lúc điêu tàn lúc chùa đóng cửa không nhang

Việt Nam ơi, sao thống khổ muôn vàn

Hai cánh nhỏ chiếc bướm chở đầy buồn vui vận nước

Những chiếc bướm vàng đậu trên nóc chùa Một Cột

Nhìn nước Hồ mà tưởng tượng một đóa sen

Tháng ngày qua người ta xóa đỏ bôi đen

Chùa vẫn sáng như trăng rằm vẫn sáng

Ánh sáng đến từ Đinh mở nước

Lý hiên ngang dựng xây xứ sở hùng cường

Đến thời Trần còn mở rộng biên cương

Từ Bắc chí Nam viết một dòng sử Phật

Người ta nghĩ: làm vua là sướng nhất

Nhưng vua Trần đã thoái vị làm sư

Trúc Lâm Yên Tử núi đứng bao giờ

Đợi bước chân vua vạch đường giải thoát

Việt Nam: dựng một dòng Thiền

 

Tôi ngây ngất triền miên bay vào xứ Huế

Đậu trên cột cờ ngạo nghễ nhìn giang san

Từ Ngự Bình có thể thấy Thuận An

Và Tôi trở về nương mình trong mái chùa Bảo Quốc

 

Phật Học Đường! Phật Học Đường!

Những tháng ngày dài tu học

Trang kinh xưa mở lối tự bao giờ

Rồi gió đưa mây đẩy bay suốt đường dài

Tôi đã hành đạo qua nhiều địa xứ

 

Đến một sáng lên đường du học

Xứ Phù Tang cặm cụi sách đèn

Ba mươi năm lẻ còn mơ trang giấy trắng

Giữa đất người còn lắm nỗi bon chen

 

Rồi bướm về vườn cũ lối xưa

Hòa một nhịp với quê hương mưa nắng

Nhưng ai ngờ ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến

Cộng Sản cướp mất miền Nam!

Bao nhiêu cơ đồ của Phật Giáo tan hoang

Khắp sông núi chẳng nơi nào yên ổn

Từ Huế vào Sàigòn rồi xuống Cần Thơ

Thảm thương không tưởng tượng được bao giờ

 

Phật lộ thiên tại Biển Hồ Pleiku bị phá nổ

Phật Phan Thiết cũng bị giựt sập từ lâu

Chư Tăng và Phật Tử có được tu đâu

Chúng bắt giam chật nhà từ khắp xứ

Thân bướm nhỏ với nỗi niềm tư lự

Hai năm dài sống với Cộng Sản không xong

Một đêm kia lòng lại dặn lòng

Phải cố lên đường tỵ nạn

 

Biển cả mênh mông trùng dương sóng vỗ

Bảy ngày dài xếp cánh ngủ trong khoang

Mersing, thành phố nhỏ mơ màng

Tôi đã sống ba tháng dài chờ đợi

Có ngờ đâu tôi là người Do Thái

Những đêm dài tĩnh tọa nhớ quê hương

 

Từ Johore tôi đến Kuala Lumpur

Thủ đô của nước Mã Lai Hồi Giáo