Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Thơ Ca Phật Giáo


  .


Thơ  Mặc Giang

4

Từ Cõi Chết, Em lần mò sống lại

  Mặc Giang cảm tác, để thương cho trận động đất kinh hoàng xảy ra vào thứ sáu

ngày 26-12-2003, tại thành phố Bam, nước Iran. Đã tác hại khoảng 50 ngàn người bị chết.

Hàng chục hàng người bị thương. Vô số nạn nhân dở sống dở chết trên những điêu tàn.

 

Tôi nghe rồi em, trận động đất kinh hoàng !

Tôi nghe rồi em, tiếng thảng thốt kêu vang !

Đất trời rung chuyển ngửa nghiêng

Đảo lộn, nổ tung, vùi dập

Đâu là nhà cao cửa thấp

Đâu là phú quí sang hèn

Trong phút chốc, tan tành, đổ nát

Trố mắt, sững sờ, ngậm câm, kinh ngạc

Máu ngừng trôi, tim ngừng đập, khóc than

Chết chóc, chôn vùi, vụn vỡ, tan hoang

Từ cõi chết, em lần mò sống lại !!!

Tỉnh hồn chưa em ? Dại khờ ! Tê tái !

Khóc nữa đi em, cho cạn thương đau

Cõi sống còn đâu, cát đá đổi màu

Nhà cửa, xóm làng, phút giây biến mất

Trong quặn thắt, chỉ còn tiếng nấc !

Trong niềm đau, nước mắt lưng tròng !

Còn chi đâu nữa mà mong

Chỉ còn một cõi trời không thế này

Còn chi đâu nữa tháng ngày

Chỉ còn một cõi đọa đày hồn đau

Có nghe tê tái đổi màu ?

Có nghe mờ mịt biển dâu phong trần ?

Cuộc đời đưa đẩy theo chân

Từ nay, em vói phong trần em đi

Trông đổ nát, chẳng còn gì

Trông vùi lấp, bỡi cớ chi, hở trời !!!

Một thành phố, biến khơi khơi !

Những người thân, bặt tăm hơi !

Một nhà mất tích

Cả làng mất tích

Đất vùi sâu, chẳng cần mả cần mồ !

Trời sụp đổ, nào có nghĩa xương khô !

Ai đã chết, và ai còn sống sót ???

Trời, vẫn cao chót vót

Đất, vẫn nín âm thầm

Một vùng lặng lẽ ngậm câm !

Người người nhìn nhau, ngấn lệ !

Trời đất hỡi, vì đâu như thế !

Cát bụi nào, phẫn nộ mù bay !

Xảy ra, đột biến, im ngay !!!

Cũng đêm cho chán thì ngày

Cũng mưa cho chán thì bày nắng lên

Cũng trời cũng đất mông mênh

Cũng yên cũng lặng, buồn tênh thế này !!!

Tôi nghe rồi em, trời đất lăn quay !

Tôi nghe rồi em, trời chuyển, đất xoay !

Chôn vùi tất cả và ngửa nghiêng để lại

Người sống kinh hoàng, hồn đau tê dại

Người chết lạnh lùng, quằn quại linh tri

Chết không kịp ngáp, chết chẳng ra gì

Còn chi nữa, trời long đất lở ???

Người đã chết, không kịp thở !

Người còn sống, chẳng dám nhìn !

Im lìm, vụt tắt, lặng thinh

Em còn lại, với những ai, đứng khóc ???

Khung trời cong cong một bọc

Đất mờ lảng vảng bụi bay

Còn em, như thế từ nay

Trống không, em nắm đôi tay lạnh lùng

Đất trời còn đó, chập chùng

Cuộc đời còn đó, tận cùng chưa em ??? 

 

 

Bài Ca SỎI ĐÁ

  

 Mặc Giang * 12-2003

 

Tôi bước đi bốn biển là nhà

Tôi bước đi là lá là hoa

Chân khua nhẹ bài ca sỏi đá

Tôi bước đi mưa nắng chan hòa

Tôi bước đi ngọc nhểu châu sa

Chân lay động sương pha tuyết giá

Lúa chín trĩu trên đầu lá mạ

Bóng chiều ngưng trên nắng mai vàng

Thuyền muộn màng dừng chuyến đò ngang

Đưa khách cuối bên bờ sông vắng

Đêm về, nhẹ rơi giọt nắng

Ngày lên, nhẹ bóng hoàng hôn

Bước về bên nẻo cô thôn

Ửng hồng nhà tranh bếp lửa

Tôi bước đi trời cao điểm tựa

Tôi bước đi đất rộng tương lân

Trời xanh không vướng đầu trần

Đất màu chẳng vướng bước chân dặm dài

Tôi bước đi nhạc trổi thiên thai

Sờ ảnh tượng thần tiên mở cửa

Tôi bước đi lối cũ chưa cài

Đường vô tận thập thò không đóng

Cành lá nhỏ giọt sương còn đọng

Biển trùng khơi đã cạn lâu rồi

Trùng trùng vạn hữu lên ngôi

Chập chùng lân thể leo đồi phiêu du  

Tôi bước đi mây mù vén lối

Nhạc đêm khuya bừng trổi vang vang

Muỗi mòng chào đón hai hàng

Đưa tay vốc bóng trăng vàng lung linh

Tôi đi ngóng gió đầu ghềnh

Tôi đi cát bụi mông mênh

Chận sóng từ xa biển động

Tôi đi trời đất chênh vênh

Tôi đi đánh thức bình minh

Sức sống hồi sinh hoa mộng

Cụ già hằn sâu nghe ngóng

Em thơ đưa vói tầm tay

Mẹ quê cằn khô mơ vọng

Hoa cau thức trắng đêm ngày

Tôi bước đi trời đất ngủ say

Tôi bước đi sóng nước chưa lay

Chim ngủ trên cây

Mây ngủ trên ngàn

Tôi bước đi xuân đến đông tàn

Tôi bước đi hạ cuối thu sang

Bốn mùa tương sinh là hoa là lá

Tôi bước đi bài ca sỏi đá

Khua âm vang khúc nhạc lên đường

Ngân tình dài muôn vạn yêu thương

Nắng sớm mai chiều

Ngọn cỏ vương vương.

 

Một Cây Hai Lá 

Mặc Giang * 05-01-2004   

Lá xanh ngả bóng lưng đồi

Lá non nhoẻn nụ đâm chồi vươn lên

Bồ đề huyền diệu thênh thênh

Đạo mầu tỏa rạng mông mênh phương trời

Tựa nương tu học ai ơi

Một cây hai lá đạo – đời thơm hương

Bước đi mấy nhịp dặm trường

Xa xôi vọng nhớ cố hương trở về.

 

Xin Cho Em

Một Đóa Nhiệm Mầu

Thơ Nhạc * Mặc Giang * 03-01-2004   

 

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa chân lý nở vạn tình thương

Xin cho em một đóa nhiệm mầu

Xin cho em một đóa minh châu

Rừng giác ngộ, vườn hoa từ bi

Hoa vẫn nở trên đường cứu khổ

Hoa vẫn nở trên đường tự độ

Mà con người hờ hững không hay

Em có biết từ lâu lạc lối

Em có biết từ lâu lạc loài

Sáu nẻo luân hồi mòn mỏi xưa nay

Em có biết đêm dài tăm tối

Em có biết xa hẳn đường về

Sinh tử bốn loài đau khổ đắng cay

Một ngày tu nở đóa hoa hồng

Một ngày tu nở đóa hoa tâm

Đã từ lâu vùi lấp xa xăm

Một ngày tu nở đóa ưu đàm

Một ngày tu rạng ánh đạo vàng

Đạo cứu đời từ đó em mang

Một ngày tu em bước lên thuyền

Thuyền đạo mầu cắt đứt vạn duyên

Thuyền từ bi về bến thanh lương

Một ngày tu em bước lên thuyền

Chuyên chở người từ khắp muôn phương

Đến bờ bến đạo vàng yêu thương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi nở khắp muôn phương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi thấm nhuận muôn phương.

 

HỎI, ĐÁP  MG * 03-01-2004

 

*          Tu sĩ thưa Thầy có được yêu

            Vì yêu mà khổ lụy nhau nhiều

            Đã tu sao chẳng tu cho trọn

            Lại vướng hồng trần khổ vì yêu

*          Tu sĩ mà yêu có được gì

            Đã tu sao chẳng trọn đường đi

            Người đời đắm lụy yêu nên khổ

            Thầy lại đeo mang khổ thế ni

*          Thầy tiếc làm chi cái chữ tình

            Chữ tình khổ lụy vạn sinh linh

            Chiếc thuyền ân ái chìm sinh tử

            Bờ bến thanh lương tuyệt bóng hình

*          Tu sĩ, con ơi phải biết yêu

            Vì trong nhân thế khổ đau nhiều

            Yêu cho muôn loại vơi bớt khổ

            Không hiểu nên bàn cái chữ yêu

*          Tu sĩ không yêu mới lạ hì !

            Không yêu thử hỏi tu mà chi

            Yêu đời yêu đạo yêu tất cả

            Yêu hết chúng sanh mới tuyệt kỳ

*          Thầy tiếc sức Thầy không đủ yêu

            Thời gian mòn mỏi đã hơi nhiều

            Chúng sanh chưa vớt cho hết khổ

            Thầy tiếc chưa tròn cái chữ yêu

*          Ai bảo người tu khổ chữ tình

            Tình thương trang trải vạn sinh linh

            Lên thuyền bát nhã về bờ giác

            Trần thế ca vang một bóng hình

 

Bước Đi, Rơi Rụng Mây Ngàn

   

 Mặc Giang * 31-12-2003

 

Ngày tôi ra đời

Một ngày cuối năm

Để đón chào ngày mới

Cung nhịp thời gian khẽ gõ

Lù lù lao tới

Cái cũ ê chề, chất đống cho xong

Cái mới thập thò, kẻ đợi người mong

Dòng chuyển hóa, đã bày nên thế đó !

Tôi mới sinh ra, è ò, quẹ quọ

Theo Tây thì chưa trọn một ngày

Đông lắt đầu, nói thiệt cho hay

Tính tới tính lui đã đầy hai tuổi !

Dòng thời gian, đâu đầu đâu cuối ?

Dòng tử sinh, đâu cuối đâu đầu ?

Ngày lụn dần thì lại canh thâu

Đêm đuối sức thì ngày xuất hiện

Đò chưa dừng chuyến

Khách đã đến rồi

Con đò đưa đẩy

Sóng nước rẽ đôi

Bên lở bên bồi

Trôi bờ sinh diệt

Em có biết tại sao tôi ra đời

Vì ẩn đã lâu, nên đến ngày tôi có mặt

Chưa nói năng gì

Mắt còn nhắm nghiền

Ngậm vú mẹ oe oe

Người thì bảo vừa mới sinh ra

Kẻ bấm đốt đã là hai tuổi

Cứ ngẫm đi em

Cái nào cũng đúng, cái nào cũng hay

Nếu nói phút với giây, chưa trọn một ngày

Nhưng năm nọ với kia thì hai chứ đâu phải một

Ngẫm nữa đi em !

Sự lộ diện của tôi, đâu bỗng chợt

Đâu phải tự nhiên mà có mặt trong đời

Chín tháng dài, từ bụng mẹ dưỡng nuôi

Từng giây phút, mẹ đã tiêu hao nhiều sinh lực

Dòng đời chưa dứt

Tôi còn đi cho cuối mức thời gian

Sinh tử thênh thang

Tôi cất bước cho tận cùng ngằn mé

Một kiếp này thôi, tôi nói cho em nghe

Tôi đã đón nhận sự tương sinh từ bụng mẹ

Vừa sinh ra lại tiếp nhận với đất trời

Kia tiếng cười, nọ tiếng nói buông lơi

Nhồi sinh lực nâng niu từ khi tôi có mặt

Ân với nghĩa thì một ngày cũng đầy cũng chật

Vậy mà tôi đón nhận đến nay rồi

Núi vẫn còn thấp, biển vẫn chưa sâu

Ân với nghĩa, lấy gì so sánh được ?

Tôi nói cho em nghe, tùy em tiến bước

Nhưng riêng tôi, thì thế đó em ơi !

Một ngày sinh ra, tôi còn nhớ trong đời

Dung tất cả, thử đất trời bao lớn ?

Chim chuyền bay lượn

Phớt bóng cành mai

Ngày một ngày hai

Tôi có trong đời

Và tôi đi mãi

Bước chân còn đó, dặm dài

Tử sinh còn đó, miệt mài tôi đi !!!  

Tôi đi, đừng nói năng chi !

Tử sinh còn ngán ngại gì thời gian

Bước đi, rơi rụng mây ngàn

Bước về, ê ẩm không gian vô cùng.

 

Một Nụ Cười Vang

Mặc Giang – Tết Giáp Thân 2004

 

Ta hỏi ngày mai ta ở đâu

Băng trong vũ trụ vượt tinh cầu

Trăng sao úp mở, thôi chao động

Thương hải tang điền khép biển dâu

 

Ta hỏi ngày mai có trở về

Đường xưa lối cũ bước lê thê

Bóng em tựa cửa, chờ lâu lắm

Chợt tỉnh hồn ai lỗi ước thề

 

Ta hỏi ngày mai chớ dại khờ

Trần gian tay trắng nẻo bơ vơ

Lang thang khắp chốn chìm sinh tử

Em đứng buồn trông, khách hừng hờ

 

Ta hỏi ngày mai mấy nhịp cầu

Sông dài mấy khúc cạn hay sâu

Đôi bờ mấp mé bên dòng nước

Ta dắt tay em bước nhiệm mầu

 

Ta chẻ thời gian chẳng có gì

Dọc đường trổi nhạc bước chân đi

Ru em giấc ngủ, yên không động

Ta đã là em thật diệu kỳ

 

Ta cắt không gian thử mấy chiều

Một vòm trống rỗng tợ cô liêu

Đẩy đưa dung chứa cho cùng khắp

Chẳng chút bớt thêm chẳng ít nhiều

 

Chớ hỏi làm chi bóng nguyệt tàn

Thời gian theo gió gởi mênh mang

Phút giây nắm bắt trùm chung thỉ

Tiếng vỗ bàn tay nhịp khúc vang

 

Chớ hỏi ngày mai đã đến chưa

Hôm qua còn đó tự bao giờ

Hôm nay gói trọn ba thời nữa

Hiển hiện nguyên hình bóng dáng xưa

 

Chớ hỏi làm chi khách vắng nhà

Đường đi vạn lý có đâu xa

Bước chân dong ruổi chưa mòn mỏi

Nở nụ cười vang, ta với ta.

 

Ta Đi, Một Cõi Phù Sinh Hiện Về

   Mặc Giang * Xuân Giáp Thân 2004

 

     Người vào hoa tạng người chơi

Ta vào sinh tử cho đời bớt đau

     Người vào một cõi nhiệm mầu

Ta vào ba cõi bắc cầu lại qua

     Người thương cây cỏ lá hoa

Ta thương bốn loại trong nhà thê lương

     Người thương diệu hữu chơn thường

Ta thương muôn vật trên đường phù sinh

     Người hòa âm điệu kệ kinh

Ta hòa âm điệu tang tình chiều đông

     Người hòa tịch tịnh mênh mông

Ta hòa tình tự trên dòng nổi trôi

     Người vui thanh vắng núi đồi

Ta chia ai oán lở bồi nhân gian

     Người vui huyền diệu mây ngàn

Ta chia trầm thống lang thang không đường

     Người chơi trong cõi thanh lương

Ta chơi nhân ảnh nghê thường hợp tan

     Người chơi dưới ánh trăng vàng

Ta chơi bóng nguyệt mênh mang ao hồ

     Người xa phố thị thành đô

Ta vào đồng nội bên bờ ruộng xanh

     Người reo châu ngọc long lanh

Ta reo gió gọi bên cành thùy dương

     Người reo cam lộ pháp vương

Ta reo tiếng gọi tình thương con người

     Người reo một đóa hoa cười

Ta reo muôn đóa thắm tươi nhân tình

     Người vào tự thể quang minh

Ta vào thực chất như mình với ta

     Người về thăm lại quê nhà

Ta đi rung cõi ta bà ngấn sương

     Người về thăm lại cố hương

Ta đi trên khắp nẻo đường tử sinh

     Người đi nguyên vẹn bóng hình

Ta đi, một cõi phù sinh hiện về

     Hai chiều chạy dọc bờ đê

Dòng sông chuyển hóa chưa hề tồn sinh

     Cây đa còn đứng đầu đình

Cành mai trước ngõ nghiêng mình trổ bông.

 

Trẻ Thơ, Bên Cạnh Cuộc Đời

   Mặc Giang * Xuân Giáp Thân 2004

 

Một buổi chiều đông cạnh vệ đường

Có em nho nhỏ thấy thương thương

Một mình em đứng không ai cả

Tôi đến bên em hỏi tỏ tường

 

Em đứng làm gì đó hở em ?

Chiều buông phố xá đã lên đèn

Em về chứ kẻo trời đông lạnh

Em ngó nhìn tôi chẳng nói năng

 

Trong ánh mắt em chứa nỗi buồn

Một miền cô quạnh bóng chiều vương

Và hai giọt lệ lăn trên má

Vẻ mặt buồn hiu thật dễ thương

 

Tôi hỏi này em, em ở đâu ?

Tuổi thơ em hỡi cớ sao sầu

Về đi, kẻo ở nhà trông đợi

Đưa mắt nhìn tôi, em lắc đầu

 

Em nói rằng em không có nhà

Lạc loài lên phố mấy năm qua

Gia đình quê nhỏ nhiều năm trước

Một trận không may, hết cả nhà !

 

Em đã đeo mang phận lạc loài

Tuổi thơ một bóng kiếp đơn côi

Dòng đời xuôi ngược em lên phố

Em cố vươn lên giữa cuộc đời

 

Gác trọ, cho em ở ké thôi

Người ta thương cảm phận mồ côi

Nhà trường nhẹ phí cho em học

Tan học, em tìm kiếm chút thôi !

 

 

Bỏ báo lại thêm bán bánh mì

Nhiều đường quen thuộc bước em đi

Đứa em nho nhỏ trên đường phố

Thiên hạ nhìn em chẳng lạ gì

 

Lủi thủi, cuộc đời cô quạnh thôi

Thời gian, thân phận đã quen rồi

Dù quen nhưng lại quên sao được

Đôi lúc chợt buồn, nhỏ giọt đau !

 

Riêng em, như thế đỡ rồi anh

Nhiều trẻ như em, thật không đành

Lỡ bước sa chân đời gió bụi

Trách ai hay trách trẻ đầu xanh !

 

Tuổi trẻ làm sao biết cuộc đời

Dòng đời đưa đẩy tấp trăm nơi

Bến trong bến đục vô tình vướng

Cứ thế, bập bềnh kiếp nổi trôi

 

Xin gởi nhân gian một tiếng lòng

Xin đừng quên lãng tiếng thinh không

Đầu xanh bao trẻ còn nhiều lắm

Có đứa nên người có đứa không

 

Từ biệt em rồi tôi bước đi

Bước đi từng bước, nặng hơn chì !

Thương em và biết bao nhiêu trẻ

Tôi sống và tôi, có những gì !

 

Tôi xin nắm lại đôi bàn tay

Hơi ấm bàn tay theo tháng ngày

Một chút cho em và cho trẻ

Bàn tay, xin nắm những bàn tay !

 

Gợi Lòng Con Quốc, Quốc Kêu Sương

   Mặc Giang * Xuân Giáp Thân 2004

 

Mây kéo đi đâu, về cuối trời

Cho ta xin gởi chút xa xôi

Tình quê còn đó, xin lưu lại

Ta vẫn cưu mang đến cuối đời

 

Mây tụ mây tan, tụ tán thôi

Là mây của khắp cả khung trời

Mây đen mây trắng hay mây bạc

Chỉ khác màu mây, mây vẫn mây

 

Cánh chim mòn mỏi khắp nơi xa

Lìa tổ bay đi có nhớ nhà !

Quê cũ điêu tàn ngôi tổ ấm

Bay về xây lại, lấp phong ba

 

Ta hỏi chim này, chim hỡi chim !

Sao chim vỗ cánh trong im lìm

Ai làm tan vỡ, chim tung cánh

Xin lỗi, bay về nghe, hỡi chim !