Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Thơ Ca Phật Giáo


  .


Thơ  Mặc Giang

Tiếng lòng nức nở  Quê Hương

 

Nắng lên cho ấm hương sầu

Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa

Tình quê biết nói sao vừa

Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người?

Còn đâu câu hát tiếng cười

Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào

Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao

Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai?

Mẹ quê khóc mãi đêm dài

Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ

Kìa trông em bé ngây thơ!

Xuân xanh đốt cháy trông chờ chi đây

Kìa trông thiếu phụ vai gầy!

Phấn son nhòa nhạt niềm tây lạnh lùng

Kìa trông một thuở anh hùng!

Vì dân vì nước đau lòng không anh?

Người đang tù tội nhục hình

Kẻ thì cúi mặt rêu xanh nấm mồ

Quê hương ơi biết bao giờ?

Thanh bình no ấm chan hòa yêu thương

Không còn máu đổ lệ vương

Trong ngoài ca khúc truy hoan trở về

Nương dâu vườn sắn con đê

Gia đình sum hợp phu thê vui vầy

Thời gian đếm mãi nào hay

Nghe không Mẹ gọi đêm rày đầy vơi

Hương hồn Tổ Quốc ai ơi!

Hương hồn Tổ Quốc của người Việt Nam!

 23-10-82*Mặc Giang

 T H Ầ ML Ặ N G

 

 Xuân đến làm chi thấy ngậm ngùi

 Nụ cười đã chết hẳn trên môi

 Ngày vui đã mất từ lâu lắm

 Từ thuở còn thơ khóc chào đời

 

Mấy chục xuân rồi đến với tôi

Hững hờ không nỡ, nhận không thôi

Như quê hương chất chồng thương tích

Vết cũ chưa khô, máu lại bồi

 

 Nước đổ về đâu có ngược dòng?

 Nghìn năm Mẹ hỡi có buồn không?

 Đàn con tan tác trăm phương gởi

 Nhớ thuở bình mông giống Lạc Hồng

 

Khóc Mẹ ủ gầy tận cuối quê

Thương em èo uột khổ trăm bề

Đôi tay nương níu Hồn Sông Núi

Ước vọng ngày nao bước trở về!

 

 Quyện lấy cùng ai nỗi nhớ mong

 Nhớ dòng sông nhỏ nẻo cô thôn

 Nắng lên sưởi ấm đồng xanh gội

 Ngát đượm tình quê vẫn sống còn

 

Đất mới xuân sang rộn rã hời

Âm thầm giọt lệ cố hương ơi!

Nghẹn ngào lữ khách buồn không nói

Biết nói cùng ai đất nước tôi?

 

  Chiều 14-12-82*Mặc Giang

 

VIỆT NAM,

 Quê Hương còn đó

 

Đất lành còn đó dư hương

 Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng

Ngày về mòn mỏi ngóng trông

Nào ai hiểu được người vong quốc buồn

Sông ơi có nhớ lấy nguồn

Núi ơi có nhớ lấy non mấy lần

Tang thương mấy độ phong trần

Lại qua mấy lớp phù vân tiêu điều

Còn đâu hương sắc mỹ miều

Còn đâu đồng rộng phì nhiêu lúa vàng

Thì thầm biển gọi mênh mang

Còn đâu em bé ca ngàn tuổi thơ

Thương quê từ bấy đến giờ

Yêu quê từ độ bơ vơ khơi dòng

Nỗi niềm ly quốc hờn vong

Trời xanh chao động cuồng phong trổi mình

Thổi đi cho sạch hư vinh

Em còn đứng đó như mình với ta

Xưa nay trang sử lựa là

 Lật ra một cái còn ta với mình

Việt Nam muôn thuở tồn sinh

 Quê hương muôn thuở như mình với ta.

 

Mặc Giang * 1982

QUÊ HƯƠNG  CÒN ĐÓ ĐỢI CHỜ

 

Không quê sầu hận ngập tràn

 Làm thân lưu lạc lòng man mác buồn

Nghe hồn réo rắt trào tuông

  Miên man cây cội nước nguồn mà đau

Biển dâu xanh ngát một màu

 Lênh đênh mặt nước rầu rầu tang thương

Chiều tà gợn sóng tơ vương

 Nghiêng nghiêng đôi ngả vầng dương gợi hình

Ta còn tiếng gọi bên mình

 Mình ta còn có bóng hình bên ta

Xa gần còn có gần xa

 Ta quên sao được bên ta có mình

Quê hương nguyên vẹn bóng hình

 Như ta nguyên vẹn chưa sinh bao giờ

Nghe không tiếng gọi à ơ

 À ơ tiếng gọi đêm mơ xa mờ

Quê hương còn đó đợi chờ

Như ta còn đó chưa hề ra đi

Sá gì hai chữ biệt ly

Thời gian như thể bờ mi khép hờ

Mở ra còn đẹp như mơ

Khép vào lưu lại vầng thơ muôn đời

Đêm khuya dạo gót rong chơi

Quê hương ôm ấp đôi lời còn ghi

Đôi chân còn mãi bước đi

 Đôi tay nương níu cũng vì Quê Hương

    

MặcGiang–83

TIẾNG KÊU CỨU QUÊ HƯƠNG

 

Hạ tuần tháng 9 - Canh Thìn. Đêm Thắp Nến cầu nguyện

& Một Ngày Nhịn Ăn chia xẻ. Mặc Giang cảm tác.

 

 

Ai thương quê hương tôi?

Ai thương đồng bào tôi  ?

Thôi rồi Miền Nam ơi!

Mưa tuôn gió cuốn bạo tàn

Cả đất nước lệ tràn lên ánh mắt

Ruột đau như cào

Tâm can như cắt

Khoanh tay bất lực

Nhìn vật đổi sao dời

Nhìn hoang tàn đổ nát

Nhìn vận nước nổi trôi

Không sao nói được nên lời

Trời cao có thấu lòng người hay chăng?

Đất bằng dậy sóng

Sấm sét vang rền

Vì đâu giận hờn

Gây nên nông nỗi!

Kìa! Cần Thơ, Đồng Tháp, Rạch Giá, Long An

Nọ! Tiền Giang, Vĩnh Long, An Giang phủ tràn Châu Đốc

Đâu đâu cũng sụp, đổ, chết, trôi, phũ phàng chất ngất

Đâu đâu cũng sóng người lặn hụp, tiếng khóc, tiếng than

Miền Nam nước Việt hai ngàn

Miền Nam ơi hỡi vô vàn tang thương

Miền Nam tôi đó quê hương

Viễn Đông hòn ngọc vấn vương lệ nhòa

Còn chi là những tỉnh phì nhiêu,

dọc theo sông Cửu Long kiều diễm!

Còn chi là những cánh đồng vàng, bát ngàn lúa chín Miền Nam!

Khắp tám tỉnh ngập tràn

Ngược lên bên kia biên giới

Xuôi về đến tận Cà Mau

Vài chục năm qua đến vài chục năm sau

Là trận lụt lớn nhất từ nhiều thế kỷ!

Biển nước mênh mông

Lưng đồi xấp xỉ

Phố phường lắp xắp

Làng xã nổi trôi

Có nơi dâng lên tới nóc

Có nơi mấp mé mái ruôi

Cả nhà nhét nhau chui rúc

Trên mảnh ván, cái giường, đẳng gỗ nối tiếp được kê

Đã hai tháng dài đằng đẵng, não nuột ê chề!

Chờ con nước rút cho tới cuối mùa mưa, còn hơn tháng nữa!

Kìa! Thêm một em bé rớt, chìm

Bàn tay non làm sao em níu chữa?

Em biến mất rồi, thăm thẳm mù khơi!

Kìa! Thêm một cụ già run rẩy, cuốn trôi

Nét đẳng điu, tàn tạ, khô gầy

Không kịp ngoáy cổ, nhìn đàn cháu con bỏ lại

Tay chống tay chèo đưa đẩy

Quay quanh than khóc kiếm tìm

Lối xóm nghe la kéo tới

Thêm câu sầu não, im lìm

Nhiêu khê ơi hỡi nhiêu khê!

Tang thương phủ lớp mấy bề tang thương!

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước biết thương sao cùng “

Mười mấy triệu dân tận cùng khốn khổ

Hơn nửa triệu người không nhà không cửa

Mấy trăm ngàn người lánh nạn, với gia tài là những gì vụn vỡ

Dõi tai nghe, có tin ai cứu trợ?

Ngửa tay gầy, xin manh áo, sét cơm!

Nhìn trông ánh mắt mỏi mòn

Xa xăm chờ đợi héo hon nỗi lòng

Hỡi đồng bào ơi!

Hỡi quê hương ơi!

Tôi cất cao tiếng gọi

Xin ngỏ lời với chị!

Xin thưa chuyện với anh!

Là Nam, Trung hay Bắc

Và tất cả mọi người

Dang rộng bàn tay dung ruổi

Mở LÒNG VÀNG cho thỏa mối TỪ TÂM

Xin đừng trách tôi nghe!

Mà dù có trách, tôi cũng vẫn thì thầm

Miễn sao, cho người nghèo được chén cơm thay chén cháo

Miễn sao, cho trẻ thơ được mảnh áo che thân

Tôi ngửa tay, thêm đón nhận một lần

Tình ruột thịt, nghĩa đồng bào, Ôi tinh thần cao quí!

Tiếng kêu cứu lạc quyên, ai mà không nghe nhĩ!

Đẹp quá đi thôi! Cảm tạ ơn người!

Quê hương xin MỘT NỤ CƯỜI

Dù trong dù đục cũng người Việt Nam. 

 

 

THƯƠNG THẦY AN THIÊN

Cảm tác 11 giờ khuya Thứ Bảy 25-5-2002

Dâng lên Giác linh Cố TT Thích An Thiên

Xả báo thânlúc 4 giờ 30 chiều Thứ Sáu 24-5-2002

 

Bốn giờ rưỡi chiều Thứ sáu

Ngày hăm bốn tháng năm

Năm hai nghìn lẻ hai

Tin chấn động nghe tim mình rỉ máu

Không gian khép lại

Thời gian ngừng trôi

Mắt lệ tuôn dài!

Điện thoại liên hồi tới tấp

Bàng hoàng rúng động không thôi

Tiếng nói ngập ngừng lấp vấp

Thầy An Thiên đã mất rồi!

Vành môi run rẩy vành môi

Mắt rưng rưng mắt xa xôi ngóng chờ

Đêm dài vần vũ hoang sơ

Trăng khuya nhạt bóng hoen mờ cùng sao

 

Quý Thầy hối hả!

Phật tử xôn xao!

Một số tụ nhau về Chùa Minh Giác

Người thì liên lạc các cơ quan công quyền chờ đợi nắm tin

Mười giờ đêm còn hội họp

Rồi kéo nhau đi đến chỗ giữ xác Thầy

Thầy của chúng tôi cho chúng tôi xin!

Chỉ xin một chút được nhìn!

Và được đứng gần, yên lặng cùng nhau cầu nguyện

Nhưng họ bảo không được, phải chờ sau giảo nghiệm

Họ còn bảo : nếu có vào cũng không thể nào nhận diện

Cháy đen! rách toát! ló xương! nức nẻ! co quắp! như than!

Phũ phàng chi hỡi phũ phàng

Đắng cay chi hỡi bẽ bàng đắng cay

Đất nước xứ người

Luật lệ xứ người

Thôi đành chấp nhận!

Ôi, thiểu não ê chề!

Rồi lũ lượt ra về, Chùa Minh Giác tiêu sơ

Đêm đông càng khuya giá cắt, ai cũng bơ phờ

Lập tạm bàn thờ bên nhà kho cầu nguyện

Tiếng mõ lời kinh vang vọng

Thì thào sùi sụt liên miên

Âm vang chừng nghe nấc giọng

Âm dương giao cảm nối liền

Thầy An Thiên hỡi Thầy An Thiên!

Giác linh phưởng phất chùa chiền dấu yêu

Tiếng kinh trầm bỗng cao siêu

An Thiên nương bóng tiêudiêu hồng trần

An Thiên về với mây ngàn

Môn đồ ở lại hai hàng lệ rơi

Anh em huynh đệ nào nguôi

Từng cơn thổn thức bồi hồi tiếc thương!

 

Tròn bốn mươi năm

Xuất gia tu học

Cắt ái từ thân

Bôn ba du học

Xứ Nhật Bản thần kinh

Rồi nhân duyên đưa đẩy

Úc Đại Lợi nương thân

Đã hai mươi năm

Anh em huynh đệ

Lần bước phong trần

Kẻ trước người sau lập nên từng trụ xứ

Lần hồi trôi nổi

Giáo Hội thành hình

Những tưởng năm tháng còn dài

Quê hương, Đạo Pháp trĩu vai

Vui buồn cùng nhau can dự

Nào ngờ một thoáng chia ly

Âm thầm lặng lẽ ra đi

Từ nay đôi ngả còn chi hở Thầy?

Đông về giá lạnh hây hây

Người đi đi mãi nào phai bóng hình!

 

Thầy là người ít nói

Khiêm cung rẻ rúng ngôn từ

Đến độ ra đi

Không một lời từ biệt

Không một tiếng nghe qua

Kết thúc cuộc đời của một nhà tu

Chỉ còn lá thư bốn trang để lại

Quý Thầy chưa được xem

Môn đồ đệ tử chưa được xem

Họ chỉ dịch một vài câu đại khái

Tang lễ của Thầy nhờ Giáo Hội

Tro cốt của Thầy rải xuống biển xuống sông

Nghe sao se thắt tâm hồn

Ân tình huynh đệ theo dòng lệ rơi

Không sao nói được nên lời

Mắt rưng rưng mắt đầy vơi đôi bờ

Môn đồ hiếu quyến bơ vơ

Từ nay Minh Giác trông chờ ai đây?

Còn đâu ước nguyện của Thầy?

Ra đi một thoáng trời mây ngút ngàn!

Còn đâu ân nghĩa cưu mang?

Ra đi một thoáng vô vàn mến thương!

 

Thôi!

Thầy cứ đi đi

Lặng lẽ âm thầm

Giáo Hội còn đây

Để cho người ở lại

Minh Giác còn đây

Vì Thầy lớn nhỏ bảo nhau!

Và tìm người tiếp nối mai sau!

Niềm đau dù có lên màu

Tang thương dù có làm nau mấy lần

Việc chung ai cũng có phần

Chùa chung ai cũng chẳng ngần ngại chi

Nhiệm mầu ánh đạo từ bi

Dang tay một chút cũng vì An Thiên

 

Tang lễ của Thầy!

Huynh đệ chúng tôi cùng nhau câu hội

Minh Giác vơi đầy

Môn đồ, Phật tử xa gần kéo tới

Thành tâm thiết lễ nguyện cầu

Hợp tan như cuộc biển dâu

Thầy đi về với nhiệm mầu An Thiên

An Thiên từ cõi An Thiên

Chắp tay xin nguyện về miền Lạc Bang

Ta Bà là chốn lầm than

Cho tròn hạnh nguyện Sen Vàng trỗ bông

 

 Pháp hữu TNT

Đêm 14 viết thương Thầy

Ngày mai là Phật Đản 2626

 C H Ù A T Ô I

Mồng 8 tháng Chạp, Vía Phật Thành Đạo,

Nhớ lại chùa xưa, quê cũ- Mặc Giang 10-01-2003

 

Chùa tôi nho nhỏ bên làng

Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh

Có tre mấy lũy yên lành

Có chim ca hót trên cành líu lo

Có con đường đất quanh co

Có người đưa đẩy con đò lại qua

Có mưa có nắng chan hòa

Có trăng có gió mặn mà tình quê

Có đầm sen nở sum suê

Dân làng xin hái đem về cúng dâng

Tương chao dưa muối thanh bần

Dân làng san sẻ góp phần chia nhau

Chùa tôi cửa trước cửa sau

Mỗi lần Hội lớn kéo nhau ra vào

Lời kinh tiếng mõ thanh tao

Tiếng chuông ngân vọng rạt rào hồn quê

Có ve réo rắt trưa hè

Có cây phượng vĩ chở che oi nồng

Chùa tôi có kiểng có bông

Xanh vàng đỏ trắng điểm hồng tô son

Có hàng ghế đá rêu phong

Có hòn non bộ nằm trong sân chùa

Chùa tôi quanh quẩn bốn mùa

Cùng dân làng sống hơn thua không màn

Thương yêu thân thiện hòa vang

Có ân có nghĩa chứa chan tình người

Chia nhau câu hát tiếng cười

Chia nhau sướng khổ đẹp tươi dân làng

 Chùa tôi còn đó âm vang

Tôi xa lâu lắm còn mang nặng tình

Tôi mang một chút xinh xinh

Tôi thương tôi nhớ một mình tôi thôi

Chùa tôi còn có quê tôi

Quê tôi còn có chùa tôi muôn đời

Đưa hồn về chốn xa xôi

Sờ lên đôi má lệ rơi hai hàng

Cho tôi xin được cưu mang

Dù cho một chút hành trang trong đời

Thuyền ơi! Sao mãi xa khơi

Xin ngưng mái đẩy cho tôi trở về

Trở về thăm lại chùa quê

Thăm trăng thăm gió thăm quê thăm làng

Hay trăng còn đợi trăng ngàn?

Ước mong còn đợi miên man chưa tròn

Khó hơn xuống biển lên non

Khi xa mới biết mỏi mòn tháng năm

Gió ơi! còn nhớ ly tăm

Mây ơi! còn nhớ dặm băng chưa về

Ra đi một mảnh tình quê

Chỉ xin một chuyến trở về mà thôi

Không ngờ một chuyến chia phôi

Trở thành một chuyến nửa đời phân đôi

Rêu mờ mấy lớp lên ngôi

Trăng mờ mấy lớp dặm soi bên đường

Chùa tôi tôi nhớ tôi thương

Quê tôi tôi nhớ vấn vương đêm dài

Một đi cửa đóng then cài

Một đi lối cũ dấu hài dặm băng

Vi vu thông gọi lời ngàn

Nao nao nước chảy miên man mịt mờ .

 

TỪ ĐÓ XA MỜ

 11 giờ đêm 16-11-Bính Tý 1997,

dâng hương hồn Mẹ – Mặc Giang

 

Mười bốn tuổi xa gia đình vạn dặm

Ba mươi năm, vỏn vẹn bảy mươi hai giờ thăm

Và từ đó Bóng Mẫu Từ thăm thẳm

Mẹ ơi! Trăng mười sáu

Bóng đơn côi vò võ xa xăm

Đất trời nghiêng ngửa

Thành sầu sụp đổ

Hai Đấng Sinh Thành

Khuất bóng biệt tăm

Hơn một tuổi chào đời

Kêu tiếng Cha trong vòng tay của chị

Bốn mươi ba năm

Kêu tiếng Mẹ tự đáy lòng

Còn chi đâu nữa mà mong

Thương thương nhớ nhớ xuôi dòng buông trôi

Nghĩa đáp ân đền còn đâu nữa?

Nghìn năm vĩnh biệt nhé Mẹ ơi!

Xứ Phù Cát còn đó

Thôn Tân Hòa còn đây

Mây thoảng gió bay

Một người con tự nguyện kiếp lưu đày

Mang hạnh nguyện đơn sơ hiến cho đời tươi đẹp!

Khói hương trầm nghi ngút

Mắt con nhòa rướm lệ

Nửa tinh cầu vụn vỡ

Mẹ linh thiêng còn nhớ?

Đã nhiều lần con thưa Mẹ

Bốn người con. Hãy bớt đi một đứa cho đời!

Chân bước mãi cho Ánh đạo vàng tỏ rạng

Được tin Mẹ nhắm mắt

Con trầm ngâm sống với Mẹ một đêm

Một đêm để biết chuyện làm

Một đêm cầu nguyện Hoa Đàm kính dâng

Một đêm là cả ngàn năm

Một đêm vũ trụ lặng yên xoay vần

Dù cho bao độ phù vân

Con còn Bóng Mẹ theo vầng trăng soi

Vầng trăng mười sáu chia đôi

Nửa từ quê cũ, nửa trôi quê người

Cho con từ tạ nụ cười

Cho con từ tạ Bóng Người con thương.

 

 * * *

 

   N I Ề M T H Ư Ơ N G

Cảm tác khi máy bay cất cánh 8.50am, kết thúc lúc hạ cánh 10.10am

Chuyến bay từ Brisbane đến Sydney ngày 02-01-2003 - MẶC GIANG

 

Hai mươi năm làm thân lữ khách

Sống quê người tôi ít nghe cảm xúc

Những cuộc đau cho tới những rình rang

Dù tâm tư có đôi lần rung lên giây phút

Nhưng chưa reo cùng nhịp khúc hòa vang

Sáng hôm nay

Năm 2003 Mồng Hai Tết thật tình cờ

Vì mua vé máy bay bằng vi tính

Nên cần ra khoảng trước một giờ

Xe vừa ngừng tôi bước xuống đi vô

Vừa quay lại thì người đưa, vội đi chưa kịp vẫy

Bước vào phi trường, vừa qua khung cửa

Nhìn cảnh chờ đợi, chao ơi chờ đợi!

Trước mặt, sắp ba hàng uốn cong lượn khúc nhìn không tới

Sau lưng thì sóng người tấp nập nối đuôi nhau

Thoáng trông qua Đông Tây Âu Á đủ sắc màu

Kẻ thấp người cao chen lẫn : nam nữ, gái trai, trẻ già, lớn bé

Tay xách, tay mang, vai đeo, chân đẩy

Chờ lâu lâu mới nhích được một lần

Người nối người cùng nhịp bước theo chân

Thật hối hả,

nhưng ai ai cũng mỉm cười, nhịn nhường tùy theo trường hợp

Bốn mươi phút mới tới tôi

Nói vài câu, rồi đưa giấy tùy thân có hình,

Cho họ nhìn kiểm soát

Chỉ chốc lát đã xong

Nhấc và gởi hành trang

Tìm lối rẽ theo đường

Vào cổng an toàn lại sắp hàng

Làm cho tôi cảm thấy thương thương

Hơn hai mươi năm đã từng đi

Nhưng chưa một lần thấy thế

Lòng thầm nói khẽ!

Hình ảnh này xin ghi lại đôi câu

Hồn lâng lâng bao Bức Xúc Pha Màu

Lẫn lộn mọi buồn vui không thể tả?

Hai mươi năm sống xứ người

Lòng ôm ấp những xa xôi

Tôi vẫn là tôi

Đứng một góc độ nào?

Hờ hững, dửng dưng, vô tư thế nhĩ!

Xin lỗi người nghe!!!

Lòng tôi không thế đâu

Người và tôi hít thở, nói cười

Nhưng có lẽ tôi khác người

Vì tôi mang hoài : quê cũ xa xôi

Nơi đó có tôi

Từ lúc sinh ra đến một khoảng cuộc đời

Dù vạn dặm nhưng là da là thịt

Nhớ mãi không nguôi và nhớ mãi trong đời

Dòng máu nóng còn tươi

Nhồi nhét con tim

Chiếm trọn vẹn và dâng tràn tâm tư lẽ sống

Còn nơi đây, quê hương xứ người ơi!

Tôi có mặt nhưng không có phần

Mọi phồn vinh như thể thiên đường

Giữ cái cũ chưa xong

Theo cái mới không kịp

Giữa mới cũ, cũ mới đua nhau nối tiếp

Tôi như kẻ hồng hoang lạc bước

Có góp bàn tay

hay một phần sinh lực cũng chẳng ích gì

Nhưng hôm nay niềm cảm thương làm ấm bờ mi

Cho tôi được đứng bên người

Chia nhau những đợi chờ

Chia những vết tích, buồn thương, lo âu, nghẹt thở

mà các xứ Tây Phương từ lâu bỏ ngõ!!!

Tất cả hôm nay như thế đó

Dù văn minh nghèo khó cũng vậy thôi

Những bất an gian khó phủ đầu

Những cút bắt, truy tầm, đau khổ lên ngôi

Bên tối bên sáng

Kẽ giữa phân đôi

Đau từ xã hội

Đau cả vào người

Để biết được Thuyền Ra Khơi Dậy Sóng!

Đừng trách kẻ có mang Dòng Máu Lạnh

Đừng khen ai mang được Giọt Máu Hồng

Lạnh Hồng rồi cũng như không

Chỉ mong thức dậy cảm thông sự tình

Ngừng tay tránh khỏi điêu linh

Dang tay đón nhận bóng hình Dại Khôn

Khôn sao đày kẻ cô đơn?

Dại sao gieo rắc oán hờn khắp nơi?

Dại Khôn bày cuộc để chơi

Nhìn trông đổ nát có vơi oán hờn!

Khép mở đôi lời rơi lệ thắm

Chập chùng cỡi gió lộng từng không

Thế giới hôm nay đau khổ nhiều rồi

Nhân loại hôm nay đau khổ nhiều rồi

Xin đừng thôi thúc

Và ngưng tay khơi động

An lành ơi! Đáp lại chờ mong!

Đừng Trách Cứ Bóng Thời Gian Xưa Cũ

Dù Ai Gây Cũng Đã Phủ Đêm Dài

Cho hôm nay, để dựng lại ngày mai

Ai thù oán? Ai gây thù, gây oán?

Nhịp tim thở không cần ai tính toán

Tình thân thương ai cũng có bên lòng

Buông đi tan cuộc hờn vong!

Cười đi xóa sạch Đục Trong Oán Thù!

Oán thù rồi cũng thiên thu

Đục Trong rồi cũng hoang vu rêu mờ

Cảm thương chạy bắt vầng thơ

Bồng bềnh hạ cánh cuối giờ chuyến bay

Đôi lời to nhỏ ai hay?

Hai mươi năm mới có ngày hôm nay

Đôi môi mím lại còn cay

Đôi tay nắm lại mới hay ấm lòng

Chia nhau một chút ước mong

Đường bay đứng lại tôi rong lên đường

Niềm thương còn đó vương vương

Tôi xin đón nhận trên đường tôi đi .

 

Ta cùng em

Hiện hữu vô cùng

 

Quãng đường hai mươi năm

Dòng thời gian, em có nghe

Ta đứng gọi trên lưng đồi

Một phần năm thế kỷ

Tên của em

Nhân duyên nào đưa đẩy

Ánh sáng chín tầng mây

Nương theo màu ngũ sắc

Từ Phật Đản đến Vu Lan

Năm một ngàn chín trăm tám mươi hai

Em mở mắt chào đời mang tiếng gọi Chánh Quang

Thanh thiên như thể trăng ngàn

Huyền vi như thể đạo vàng chân tâm

Hiện sinh nào có kiếm tầm

Em là chân thể uyên thâm bóng hình

Trên, Đấng Cha Lành gia hộ

Mười phương Chư Phật tán thành

Bồ Tát, Long Thiên chứng giám

Dưới, Thầy trò, Phật tử

Như một vườn hoa lá tươi xanh

Anh chị em chan chứa tình lam

Nắm chặt bàn tay vun vén

Thì thầm to nhỏ   

Tiếng khóc tiếng cười

Những buồn vui, sướng khổ, chịu đựng, hy sinh

Những dẫu hờn, mến thương, ưu phiền, oán trách

Nhưng tấm lòng còn đó

Trái tim còn đây

Tất cả vì em, cho em và cho cả mọi người

Tang thương từ độ luân hồi

Khổ đau từ độ nằm nôi khóc nhè

Võng đưa kẽo kẹt à ơ

Mẹ ru con ngủ, ngủ ờ, con ơi!

Cam lồ giọt nước đầy vơi

Cành dương vẫy nhẹ cho đời sạch trong

Sông xưa nước vẫn khơi dòng

Con đò bến cũ chờ mong đưa người

Nhớ câu chín bỏ làm mười

Sao như tùng bách xanh tươi bốn mùa

Ngàn vàng không tốn tiền mua

Minh châu sẵn có chưa hề bớt thêm

Vén lên rũ sạch bên thềm

Trùng dương bóng bạc đầu ghềnh kêu vang

Từ bi hòa điệu cung đàn

Từ tâm hòa nhịp vô vàn yêu thương

Mai chiều ngọn cỏ còn vương

Ngàn sao lấp lánh ngấn sương đêm dài

Nghe không em!</