Bảy giờ mười lăm tối
Ngày hai mươi tám tháng
hai, năm hai ngàn lẽ một
Trong căn nhà gần bãi
biển Maroubra
Điện thoại reo vang từng
hồi không dứt
Như Uyên vội vã đến
nghe, rồi réo gọi
Thưa Ba, Má có điện
thoại từ Việt Nam
Tôi vội đến nghe ..
Có tiếng ôn tồn của
cô gái từ tổng đài truyền lại :
Lâm Xuân Bảy
muốn nói chuyện, anh có đồng ý nghe không?
Tôi vội nói
nghe! biết rồi.. đồng ý
0O0
Bảy gọi anh Tạng..
Rồi nghẹn ngào dừng
lại giây lâu và
Thưa.. Thầy.. Thầy ..
đã..
Tôi hỏi : Thầy đã ..
sao?..
Bảy thưa: Thầy đã viên
tịch ! Lúc hai giờ chiều nay
Tối nay tẫn liệm
Ngày ba tháng ba đưa kim
quan nhập tháp
Bảy nghẹn ngào không
còn nói tiếp
Tôi vẫn nghe hơi thở
mạnh rì rào..
Tôi tự nhủ : Đời vô
thường như giấc chiêm bao
Đừng buồn vì không ai
tránh khỏi sanh, già, bịnh, chết
Tôi không buồn và không
bi lụy
Tuổi Thầy cao, đã tám
mươi hai, sức yếu dần
Như ngọn đèn cạn dầu,
dần dần lịm tắt
Nên tôi biết Thầy sẽ ra
đi..
Và hôm nay đã đến..
Vô thường là thế ! Có
buồn chi !
0O0
Bảy lại thưa : Anh, Chị
và cháu yên tâm đi ..
Việc của Thầy có chúng
em lo liệu
Tôi chưa biết nói điều
gì !
Lặng người đi giây
lát..
_Anh sẽ về nhưng không
thể kịp để nhìn mặt Thầy lần cuối
Và để tiễn đưa Thầy
đến nơi an lạc
Chuyễn kiếp phàm phu, sanh
về Cực Lạc
Nam Mô A Di Đà Phật
Vô Lượng hào quang
Vô Lượng Thọ với
hàng hàng Thánh Chúng
Từ Bi vô lượng tiếp
dẫn Giác Linh
Bốn mươi tám đại
nguyện thệ hoằng thâm
Quốc độ vô vàn châu
báu
Chín phẩm sen vàng là cha
mẹ
Chim ca lời pháp
Hoa lá rung thành điệu
nhạc Pháp Âm
Từng niệm, từng thời,
tùy duyên giải nghiệp
Hoa nở giữa hào quang
Giác Linh giờ diện kiến
Phật Thân
Ngộ vô sinh, đắc Pháp
Lực vô ngần..
0O0
Tôi mãi mê suy nghỉ..
Quay lại nhìn
Thấy Ngọc Bích rưng rưng
Tôi trao điện thoại
Bích không biết nói gì
hơn
Gọi tên chú Bảy
Trăm sự nhờ các chú
các em..
Anh chị phương xa không
biết làm gì hơn
Chỉ cầu nguyện, chưa biết
làm sao cả!
Bên phòng trong Như Uyên
đang rỉ rả !
Sụt sùi lau mắt lệ
nhiều phen
Tôi vội khuyên
Con thương Nội chi bằng :
chăm học..
Con thành tài, Nội ắt vui
hơn ..
0O0
Ta sẽ về, thăm lại làng
xưa
Thăm tháp Sư Ông, năm
hai ngàn lẽ một
Thăm ngôi chùa Trung Hòa
do Sư Ông sáng lập
Có cỏ, cây, hoa, lá
Hương thơm ngát tỏa bốn
mùa
Có chim muôn đùa hót
líu lo
Có bóng mát và mây bay
ngủ sắc
Vách gạch hiền hòa , che
nắng, che mưa
Mái ngói đỏ đã ngã
màu nâu sậm..
Ôi mến cảnh già lam
nắng ấm
Có lũy tre xanh ngăn gió
chướng, đông vào
Khói lam chiều trong hoàng
hôn quyến luyến
Bóng ngôi chùa.. Ôi
thương nhớ làm sao ! ..
Ta sẽ lạy dâng
hương..sớm, tối..
Cảm niệm công đức Sư
Ông tu trì , khoan dung, độ lượng..
0O0
Điện thoại xong rồi
Thắp nến, dâng hương
Đặt ảnh Thầy lên bàn
thờ
Chúng tôi bắt đầu
thời cầu siêu Tịnh Độ
Kinh dạy :
Nếu người thành tâm
niệm Phật A Di Đà đến nhất tâm bất loạn
Thì sẽ được vãng sanh..
Huống hồ Thầy đã lập
chùa, tạo tượng, đúc chuông..
Giáo Thọ A Xà Lê,
Bậc Tam Sư
Được tôn xưng lên
hàng
Thượng Tọa
Thích An Thống
Độ đồ chúng qui y Tam
Bảo
Bố thí, phóng sanh..
Khuyên Phật Tử : làm
lành, lánh dữ..
Nói pháp Nghiệp Duyên
và thuyết giảng Luân Hồi..
0O0
Thầy của tôi không có
gì vĩ đại
Ai nói phải thì cười, ai
nói trái vẫn nhẫn thôi..
Lượng bao dung và Tâm
Đức bao la
Khổ của người xem như
khổ của ta
Trong cuộc sống.. không
có chi là của cải
Áo bạc màu sương , quần
ống vãi
Chân không giày, thường
bón rau tưới cải
Nắng không thua, mưa vẫn
đổ mồ hôi
Vườn chùa xanh cây trái
đủ bốn mùa
Vừa đủ sống, không
phiền lây bá tánh..
Hiền như đếm..
Khi tiếng gà gáy sáng
Tụng niệm Chân Kinh
Đến khi hừng sáng
Mặt trời lên xua đuổi
bóng vô minh
Cần tảo điạ,
già lam như quét sạch tâm mình
Sạch phiền não đạt
Chân Như rốt ráo
0O0
Thầy của tôi không có
gì vĩ đại
Với phương thuốc gia
truyền
Cứu người không mệt
mỏi
Dép nhựa mòn
Đó đây không ngăn
ngại
Sớm hôm dù cuối bãi,
ven đồi
Thầy vẫn đi vì nỗi khổ
của người..
0O0
Thầy của tôi không có
gì vĩ đại
Vóc dáng trung bình không
dõng dạt cao sang
Bốn mùa qua vẫn áo vải
nâu sòng
Tóc bạc như sương sa
buổi sớm
Mắt kíến già nhiều
năm, gọng đen sờn trơn láng
Ít khi đeo, mắt vẫn sáng
tinh anh
Nơi Thầy nằm, chiếc
giường tre củ kỷ
Mùng giăng cao để phòng
chống mũi mòng
Mền không lớn độ dày
vừa đủ ấm
Chỉ thế thôi thanh đạm
mấy chục năm..
Người hiến cúng vật cao
sang không nhận
Hiếu đồ lo.. Thầy bình
thản trấn an:
Thầy đủ cả có chi mà
lo liệu
Tứ Sự như Thầy lắm
người còn chưa đủ
Lắm kẻ lang thang rách
rưới không nhà
Đêm đông đến lạnh co
ro nơi đầu đường xó chợ
Quần áo rách tả tơi,
không nơi nương tựa
Bới rác tìm chút đồ
ăn thừa thải..
Nói sao cùng cảnh khổ
thế nhân!
Ta tạm yên
Nên thương kẻ cơ hàn
Cùng đồng loại, cùng
quốc gia, xứ sở ..
0O0
Đó là hạnh Thầy hành
Bồ Tát Đạo
Cao quí thay lòng Từ Ái
của Thầy
Chúng con xin đãnh lễ
nguyện noi theo..
0O0
Đọc trong buổi lễ
tưởng niệm Thượng Tọa Thích An Thống được tổ chửc tại chùa
Pháp Bảo, Sydney, lúc 10:30 sáng ngày 18 tháng ba năm 2001 .
0O0
Đồng Kính bái :
Trưỡng Tử : Lâm Như
Tạng
Vợ : Nguyễn Thị Ngọc Bích
Con gái : Lâm Ngọc Như Uyên