| Trang tiếng Việt |
|
Phật Giáo Quốc Tế |
| ...... ... | . |
“PHẬT GIÁO
VIỆT NAM VÀ THẾ GIỚI” Thích Nhật Từ
Quyển “Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới” (PGVNvTG) của Thiền sư [sic] Định Lực và Cư sĩ [sic] Nhất Tâm biên soạn [sic], được NXB Văn Hoá Thông Tin cấp giấy phép số 1715/XB-QLXB của Cục Xuất Bản ngày 11-12-2001, có mặt trên thị trường sách khoảng giữa năm 2003. Sách dày 632 trang, khổ 16x24 cm, được in trên giấy couche, bìa cứng, rất sang trọng. Sách được xuất bản theo dạng “đội mủ” của quyển “Tôn Giáo và Lịch Sử Văn Minh Nhân Loại,” bao gồm 4 phần. Phần thứ nhất là Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới. Phần thứ hai là “Đối Thoại Đức Phật và Bồ-tát.” Phần thứ ba là “Vào Thiền.” Phần thứ tư là “Trường Sinh và Thiền Đạo.” Nhìn chung, phần thứ nhất, phần thứ ba và phần thứ tư thực chất là “đạo chích” các tác phẩm của người khác; trong khi đó, phần thứ hai trình bày dưới dạng đối thoại giữa đức Phật và Bồ-tát là phần có nhiều vấn đề nghiêm trọng nhất, vì Định Lực và Nhất Tâm tự cho mình là Phật, lại nói những lời báng Phật và xuyên tạc đạo Phật.
Về phương diện bố cục, chỉ có một phần tư sách liên hệ đến chủ đề “PGVNvTG” trong khi ba phần tư còn lại hoàn toàn “lạc đề” với tựa đề của sách. Không hiểu khi cấp GPXB quyển sách này, ông Nguyễn Thế Vinh, biên tập viên, và ông Vũ An Chương, giám đốc NXB Văn Hoá Thông Tin, có nhận ra tình trạng “treo đầu heo bán thịt chó” của quyển sách hay không? Bản thân của Định Lực và Nhất Tâm hẳn hiểu rõ mục đích tại sao họ làm như vậy, vì với tựa đề “PGVNvTG” tác phẩm đạo chích và xuyên tạc Phật giáo của họ sẽ được nhiều người mua và đọc hơn. Điều đáng trách nhất ở đây không phải là sự kiện “đạo chích” như vừa nêu, mà ở chỗ, thông qua sự đạo chích vi phạm tác quyền đó, Định Lực và Nhất Tâm đã cố ý “tự xưng mình” là Phật, nói những điều Nho không ra Nho, Lão không ra Lão, đồng bóng không ra đồng bóng, cõi trên không ra cõi trên, cõi dưới không ra cõi dưới; hỗn độn, chấp vá, lấy râu ông nọ cấm cầm bà kia, để xuyên tạc đạo Phật. Khi đọc xong phần thứ nhất, tôi thực sự thất vọng khi phát hiện ra phần này là toàn bộ nội dung quyển “Phật Giáo Khắp Thế Giới” của Đại đức Thích Nguyên Tạng xuất bản tại Úc châu, đã được hai nhân vật mạo danh Thiền sư Định Lực và Cư sĩ Nhất Tâm “bê nguyên xi” vào trong quyển “PGVNvTG.” Trong lời giới thiệu cho tác phẩm “Lịch Sử Phật Giáo Thế Giới” do Đại đức Thiện Minh dịch, khoảng tháng 7-2003, tôi đã đề cập đến tình trạng “ăn cắp” trắng trợn của hai nhân vật mạo nhận thiền sư và cư sĩ này, nhưng rất tiếc đến nay dịch phẩm của Đại đức Thiện Minh vẫn chưa ra mắt. Chương một của phần thứ nhất “Phật Giáo Việt Nam” vốn là luận văn tốt nghiệp cử nhân Phật học của Đại đức Thích Nguyên Tạng, nạp cho trường Cao Cấp Phật Học Việt Nam (nay là Học Viện Phật Giáo Việt Nam), năm 1997. Các chương còn lại của phần thứ nhất giới thiệu một cách bao quát về lịch sử Phật giáo ở các nước Đông Tây (theo ba góc độ: đất nước, con người và sự kiện), vốn đã được đăng trên nguyệt san Giác Ngộ hơn 10 năm qua. Toàn bộ phần thứ nhất này đã được đăng trên các trang nhà Quảng Đức, Đạo Phật Ngày Nay, Hoa Sen và Lotus Production. Khi có được tài liệu “Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới” để đưa vào PGVNvTG, hẳn nhiên Định Lực và Nhất Tâm đã biết rõ tác giả của nó là Đại đức Thích Nguyên Tạng, vì trong sách Phật Giáo Khắp Thế Giới, nguyệt san Giác Ngộ và các trang web đều ghi rõ tên tác giả là Đại đức Thích Nguyên Tạng, chứ không phải Định Lực và Nhất Tâm. Lấy toàn bộ quyển sách của người khác đưa vào sách của mình mà không hề ghi chú gì cả thì không thể viện lý do là “sơ suất” và dĩ nhiên không khỏi mắc tội ăn cắp tác phẩm, và dĩ nhiên vi phạm nghiêm trọng Luật tác quyền. Như phần thứ nhất, phần thứ ba “Vào Thiền” (tr. 305-466) và phần thứ tư “Trường Sinh và Thiền Đạo” (tr. 467-625) là hai phần có nội dung nghiêm túc, mặc dù cũng có nhiều chỗ có vấn đề cần thảo luận để làm sáng tỏ. Đọc vào văn phong toàn quyển sách, tôi thấy nội dung và tư tưởng được trình bày trong sách vừa khập khiễng, vừa không thống nhất với nhau. Từ đó, có thể khẳng định rằng tác giả của phần thứ hai và tác giả của phần thứ ba và phần thứ tư hẳn không phải là một người, vì cùng một vấn đề nhưng tư tưởng được trình bày qua ba phần hoàn toàn khác nhau, và thỉnh thoảng, trái ngược nhau. Rất có thể Định Lực và Nhất Tâm đã “bê nguyên xi” phần thứ ba và phần thứ tư của sách từ một hoặc nhiều tác phẩm của các tác giả/ dịch giả nào đó, nhưng lại cố tình “bỏ tên” của họ, như trong trường hợp của phần thứ nhất. Do vì, phần thứ nhất, phần thứ ba và phần thứ tư không do Định Lực và Nhất Tâm trước tác hay phiên dịch, tôi nghĩ chúng ta không nên mất thời gian thảo luận về chúng. Vấn đề nghiêm trọng của quyển “PGVNvTG” không chỉ đơn thuần là vấn đề “đạo chích” và “cướp tác quyền”, khi Định Lực và Nhất Tâm đã lấy sách của người khác đưa vào sách mình mà không hề nói đến tác giả của các tác phẩm đó, để cho người đọc mặc nhiên hiểu họ là tác giả; mà còn nằm ở chỗ, thông qua trò “đánh lận con đen” này, Định Lực và Nhất Tâm không chỉ gắn cho mình cái “mác” thiền sư và cư sĩ Phật giáo để đánh lừa độc giả về nội dung sai lầm của quyển sách, mà còn mạo xưng mình là Phật, dựng lên hằng trăm chuyện không có trong kinh điển để bôi bác đức Phật và đạo Phật, bằng một giọng văn đạo không ra đạo, mà đời cũng không ra đời. Đó là phần thứ hai “Đối Thoại Đức Phật và Bồ Tát” (tr. 191-303), mà dưới đây, tôi xin trích ra một số đoạn tiêu biểu để thấy được ý đồ xuyên tạc đạo Phật của Định Lực và Nhất Tâm. Nếu Định Lực và Nhất Tâm không tự xưng mình là Phật, không cao ngạo, gán những lời xằng bậy của họ cho đức Phật thì không có gì đáng nói. Điều khó chấp nhận nhất trong phần này là hai tác giả “tự xem mình là Phật” tự “phịa ra” những lời thoại hoàn toàn xa lạ và trái với tư tưởng và triết lý đạo Phật để mê hoặc quần chúng, và làm cho người đọc hiểu đạo Phật là đạo mê tín dị đoan, lừa người bịp đời. Điều đáng trách hơn là hơn 100 trang đối đáp vừa giỡn cợt vừa bậy bạ đó mà họ dám gọi là “diễn lại cảnh thuyết pháp về Phật đạo” (193/3). Đại ngôn hơn, khi hai tác giả cho rằng hàng Bồ-tát nghe những điều vớ vẫn và tầm phào của họ như lời của đức Phật: “con (Bồ-tát) mới được nghe lần đầu, và từ vô thỉ, đến nay, có lẽ con mới ngộ lần chót” (199/6-7). Đạo Bồ-tát là con đường nhập thế cứu đời trên tinh thần vô ngã, vị tha, dưới sự soi sáng của tình thương và tuệ giác, ấy mà, Định Lực và Nhất Tâm lại cả gan bôi bác các ngài là hạng tầm thường, mê ăn thích ngủ, gạt gẫm người ngu: “Bồ-tát có đủ tướng tốt, nhưng lo bồi bổ cái xác thân no béo là lầm lẫn. Vì ngươi chỉ lo ăn, ngủ, nói sàm để lừa gạt lầm kẻ si mê, chớ ngươi chưa phải kẻ chơn chánh” (201/1-3). Từ đó, Định Lực và Nhất Tâm đã ngang nhiên cho Bồ-tát không có hạnh nết, khi viết lập lờ: “BỔ TÁT Đa Hạnh, nhưng không có Hạnh” (203/16). Định Lực và Nhất Tâm đặt ra nhiều danh hiệu Bồ-tát để xúc phạm đạo lý Bồ-tát như Bồ-tát có hai vợ (212), Bồ-tát cùi, Bồ-tát ho lao, Bồ-tát cà lăm, Bồ-tát hay quên (290-99). Tự cho mình là Phật, Định Lực và Nhất Tâm đã xuyên tạc hạnh của Phật “trong đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, uống, ngủ, thức, nói, nghe, ngửi, tiêu, tiểu . . . không phá mà hư, không thành mà hoại.” (199/24-6). Từ sự xúc phạm hạnh này, hai tác giả còn xúi giục mọi người đừng bắt chước hạnh cao thượng của Phật, mà hãy tự hào với những “cái của dở” của họ, không cần phải bỏ ác làm lành: “Vậy thì muốn thành Ta (Phật), ngươi phải bắt chước NUÔI cái của dở của ngươi, đừng bỏ cái dở đó.” (200/5-6). Ý đồ xúc phạm đức Phật được thể hiện rõ khi Định Lực và Nhất Tâm cho rằng hạnh của Phật còn thua hạnh của người phàm: “Biết đâu đá (phẩm chất) của ngươi còn tốt hơn Ta (Phật), mà ngươi lại bỏ nó, rồi phải đi xin đá của Ta” (200/18-9). Buồn cười hơn, khi Định Lực và Nhất Tâm hạ thấp Phật, cho Phật phải nối gót Bồ-tát để được Bồ-tát độ thành Phật: “Lời nói của ngươi (Bồ tát) thành tâm, Ta nguyện nối gót ngươi thành Phật kiếp này, để ngươi độ Ta.” Phiếm thần luận không hề có chỗ đứng trong đạo Phật nhưng Định Lực và Nhất Tâm đã gán cho Phật chủ trương phiếm thần: “Ta từ cõi Hư không đến cõi Trời, đều có Ta (Phật). Hột cát là Ta, vạn vật đều là Ta.” Định Lực và Nhất Tâm không chỉ xem họ ngang hàng với Phật Thích-ca, mà đôi lúc còn ngông cuồng khi cho mình hơn cả Phật Thích-ca: “Chiếc thuyền của Đức Thích Ca Mâu Ni đã chở 96 ức linh căn [sao giống đồng bóng quá] quá nặng, sắp chìm ngoài biển cả, mà mỗi lần quả địa cầu nào sắp thuần dương [sao giống dịch lý quá] là có Ngài (Phật Thích-ca), có Ta (ám chỉ hai tác giả). Ngài đi trước, Ta đi sau” (206/8-10). Định Lực và Nhất Tâm là những con người ngạo mạn như vậy, có đáng để chúng ta mất thời giờ thảo luận nữa không? Tôi nghĩ là không nên! Dĩ nhiên, còn hằng trăm mẫu đối thoại vớ vẫn và bôi bác đạo Phật tương tự như vậy trong phần 2, mà tôi nghĩ không cần phải ghi hết ra đây. Chừng đó thôi, chúng ta cũng thấy được thái độ khinh thường độc giả của Định Lực và Nhất Tâm, tự xưng mình là thiền sư và cư sĩ Phật giáo lại làm những chuyện “đạo chích,” “phỉ báng” đức Phật và đạo Phật. Để tôn trọng sản phẩm trí tuệ của người khác, để thể hiện nếp sống văn minh, tuân thủ luật pháp và trả lại sự trong sáng của đạo Phật đã bị Định Lực và Nhất Tâm xuyên tạc và bóp méo, tôi đề nghị các cơ quan chức năng như Ban Tôn Giáo Chính Phủ và Cục Quản Lý Xuất Bản sớm ra lệnh thu hồi GPXB quyển sách này từ NXB Văn Hoá Thông Tin, đồng thời, lập tức đình chỉ việc phát hành sách cũng như thu hồi các sách đã phát hành trên thị trường. Đừng vì cái lợi cỏn con trước mắt mà xem thường luật pháp và đạo đức. Cũng đừng vì tự ái mà không dám xin lỗi quần chúng Phật tử về những gì mà mình đã làm sai. Nếu đạo đức bắt nguồn từ lương tâm trong sáng thì một trong những cách phát triển đạo đức là lòng sám hối chân thành. Mong sao NXB Văn Hoá Thông Tin và hai tác giả Định Lực và Nhất Tâm sớm nhận ra được điều này. Muộn vẫn còn hơn không!
***
HOẰNG PHÁP HAY KINH DOANH ? Linh Thoại ---o0o---
Trên tay tôi là 2 cuốn sách, một cuốn là Phật Giáo Khắp Thế Giới (Buddhism throughout the World) của tác giả Thích Nguyên Tạng, xuất bản lần thứ nhất năm 2001 tại Australia và cuốn kia là Tôn Giáo và Lịch Sử Văn Minh Nhân Loại Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới của Thiền Sư Định Lực và Cư sĩ Nhất Tâm, do Nhà Xuất Bản Văn Hoá Thông Tin in xong vào tháng 1 năm 2003 mà tôi vừa mới mua.
Hai cuốn sách bề ngoài trông về mặt hình thức rất khác nhau, nhưng khi đọc nội dung bên trong thì tôi cảm thấy bàng hoàng. Phần đầu và hầu như là phần nội dung chính của cuốn sách Tôn Giáo và Lịch Sử Văn Minh Nhân Loại _ Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới của Thiền Sư Định Lực và Cư sĩ Nhất Tâm chính là nội dung của cuốn sách Phật Giáo Khắp Thế Giới được sao y nguyên bản; sao y nguyên cả lỗi sai cuốn sách này. Tôi càng ngạc nhiên hơn khi cuốn sách này lại không hề có một dòng chữ nào ghi rằng có tham khảo cuốn sách Phật Giáo Khắp Thế Giới mà tác giả Thích nguyên Tạng đã dày công biên soạn trong nhiều năm trời từ lúc ở chùa Pháp Vân, Sài Gòn cho đến khi sang Úc vẫn còn tiếp tục; từng phần của tập sách đã được đăng tải trên báo Giác Ngộ trong nước và trên các báo Phật Giáo điện tử. Lẽ nào khi soạn một tập sách dày 631 trang như thế, mà 2 tác giả Nhất tâm và Định Lực chưa bao giờ tham khảo qua những tờ báo trên ??? Điểm qua về kết cấu phần mục lục của tập sách do Thiền sư Định Lực, và cư sĩ Nhất Tâm thực hiện, chúng ta có thể thấy sách này thực hiện không có một cơ sở khoa học nào, mà chỉ là sự vụng về thu nhặt. Trong phần Bảng Chữ Viết tắt ở trang 8, tất cả những chữ viết tắt không được sắp xếp theo thứ tự ABC, không hiểu người đọc sẽ làm thế nào tìm được từ đầy đủ của những từ viết tắt dựa trên bảng liệt kê này. Đến trang 89, 90,91 phần Phật Giáo tại Áo thì không cần phải nói gì nhiều thêm về việc có tham khảo hay không; bên dưới bài phỏng vấn có ghi: Thích Nguyên Tạng (Thực hiện tại TPHCM ngày 12/7/1996) Và khi đọc đến trang 185,186,187, độc giả hẳn sẽ khẳng định tác giả tập sách này, vì đó là bài Phật Giáo Việt Nam qua hai Phật Tử Đan Mạch, mà bên dưới ký tên là Thích Nguyên Tạng (thực hiện ngày 03-02-1996). Vậy xin hỏi, trong 2 đồng tác giả Thiền Sư Định Lực và Cư Sĩ Nhất Tâm, có ai chính là tác giả Thích Nguyên Tạng, nếu không phải, sao trong phần tham khảo nhị vị không ghi vào. Hay là cả hai đều định lực và nhất tâm ăn cắp sách của người khác để kiếm sống, nếu có ăn vụng thì cũng nên chùi mép, xin hỏi, khi quyết tâm “đánh quả” cuốn sách này, hai vị đã có đọc hết cuốn sách này chưa? Hay là vì muốn mau gặt hái nên đã quá vội vàng đến nỗi lộ cả chân tướng? Trong tập sách của tác giả Thích Nguyên Tạng, phần Phật Giáo Thế Giới được trình bày theo thứ tự ABC của tên nước, bắt đầu là Anh Quốc, và cuối cùng là Úc châu. Nhưng trong tập sách của 2 vị Thiền Sư và Cư Sĩ , lại được trình bày rất lộn xộn, bắt đầu cũng là Phật Giáo tại Việt Nam, kế đến là Trung Hoa, và tiếp đến là Phật Giáo tại Tô Cách Lan, xin hỏi 2 vị đã xếp những thứ tự này dựa theo điều gì, hay chỉ là sự tráo đổi chút ít để độc giả không nhận ra? Tôi cho rằng có lẽ các vị đã lấy tập sách này từ địa chỉ này trên mạng trong nhiều lần khác nhau nên không được liên tục: http://www.quangduc.com/quocte/01pgkhaptg.html Và nếu vậy thì sao trong tập sách này lại không để thêm địa chỉ trang web trên nơi phần tham khảo. Xem trang 181 phần Phật Giáo Việt Nam tại Úc, những dòng cuối có ghi rằng tổng hợp các tài liệu A Buddhism in Australia 1048-1988, NSW,1989; vậy mà có trích đăng tấm hình Vườn Lộc Uyển Tu Viện Quảng Đức, Victoria trong khi tu viện này đặt viên đá xây dựng đầu tiên vào cuối năm 2000, chẳng phải tấm ảnh này đã lấy từ trang web trên sao? Đáng tiếc hơn nữa là cuốn sách không phải không phải chỉ có hai vị đồng soạn giả trên, mà còn có những người chịu trách nhiệm xuất bản; biên tập và sửa bản in Thế Vinh nữa. Hãy còn có những thiếu sót từ bản chính của tác giả Thích Nguyên Tạng, chẳng hạn như trang 117 dòng thứ 14 dưới lên, có một con số chú thích (6) không được chú thích trong bản gốc; xem trang 95, dòng 11 trên xuống có ghi tên của vua Mông Cổ Udjiaitu (1305-16) lẽ ra phải sửa lại là (1305-1316), sao quí vị không làm ơn sửa giúp để được thêm phần công đức, mà vẫn cứ bê nguyên xi những lỗi đó vào trong tập sách của mình, rồi xúm nhau đứng tên mình trên cuốn sách để rồi không còn chỗ để đặt tên của tác giả???? Tôi tự hỏi không biết nhị vị đồng tác giả của cuốn sách có phải thực sự là thiền sư hay cư sĩ hay không, mà theo sự hiểu biết ít ỏi về Phật học, tôi vẫn thường thấy nơi đầu những bài kinh đều có câu: “Như thị ngã văn - tôi nghe như vầy”, vậy sao nhị vị không bắt chước theo mà lại lấy của người khác làm của mình như thế. Dù sao đi nữa có lẽ tác giả thật sự của cuốn sách, cũng cảm ơn quí vị đã đưa cuốn sách đến với rộng rãi độc giả hơn, góp phần vào công cuộc hoằng pháp lợi sinh. Chỉ xin nhị vị vui lòng ghi thêm vào phần tham khảo cho những lần tái bản sau (nếu có), và nếu trích đăng xin ghi lại rõ ràng, đừng lập lờ xào đi nấu lại kiểu như thế làm hỏng giá trị của cuốn sách. Nói tóm lại, tôi không thể nào hiểu được động cơ của những người làm sách này. Nhưng dù sao, đã mang tiếng là những người làm công tác văn hoá, xin hãy hành động một cách có văn hóa.
Linh Thoại
---o0o---
---o0o---
---o0o-- |
Biên tập nội
dung :
Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang
Nhà qua địa chỉ :
quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.
3060. Tel: 61. 03. 9357 3544