An Dưỡng -
chùa làng tôi
Thích Nguyên Tạng
Chùa làng dựng ở xóm côi,
Sớm khuya hai buổi nghe hồi chuông ngân.
Không biết tự khi nào, tôi đã lớn lên trong
tiếng chuông chùa làng, cùng lời kinh nhịp mõ.
Chùa
An Dưỡng_ ngôi chùa làng, chỉ cách nhà tôi chừng 5 phút đi bộ. Nghe sư phụ
kể lại, chùa được xây dựng vào khoảng từ 1690 đến năm 1708, do công khai
sơn của Hòa Thượng Thiệt Phú, người Tàu sang Việt Nam truyền giáo cùng với
các thiền sư khác. Trong chuyến đi hoằng pháp vào đàng trong, Ngài đã xây
dựng ngôi chùa này. Chùa nằm trên một khu đất cao nhất làng, quanh năm bao
phủ một màu xanh biếc của những khóm dừa, những lũy tre làng thân
thương.
Chùa
làng quê khắc sâu trong ký ức tôi những kỷ niệm đậm đà; nơi đó tôi đã
sống, đã khoác lên người màu áo đà hoại sắc, đã thơ ngây với tuổi đạo ban
đầu, nhưng sắt son trong ý thức!
Rồi
thời gian trôi qua, rồi các pháp duyên khởi; tất cả hữu tình, vô tình đi
vào sinh diệt, chợt biến chợt hóa, mất còn, lay động. Tôi, cái tôi của
ngày xưa giờ vẫn còn, nhưng cũng có thể nói đã mất! Tôi muốn nhắc đến kỷ
niệm, tôi muốn nói đến cảnh giới vô thường, quốc độ biến dị. Và chùa tôi
cũng không nằm ngoài quy luật ấy.
Theo
lời sư phụ kể, trước kia chùa tọa lạc cách vị trí hiện nay về hướng đông
khoảng 50m và không rõ chùa được di dời như vậy từ bao giờ, lại được trùng
tu mấy lần; chỉ biết chùa được tái tạo vào năm 1893 tức niên hiệu Thành
Thái thứ V. Khoảng năm 1938 thời Bảo Ðại năm thứ 3, chùa được trùng tu
lần nữa; đến năm 1974 thì chùa bị hư nát khá nặng nên Thượng Tọa Thích Như
Ý lúc ấy là trụ trì, cùng với Phật tử địa phương đã thực hiện xây lại ngôi
Tự viện mới. Công trình này được xây trước mặt tiền và cách ngôi chùa cũ
khoảng 7 mét. Vừa xây xong phần nền móng thì bị đình trệ, vì thời cuộc rối
ren năm 1975. Mãi tới năm 1985, sư phụ tôi mới đủ duyên khởi công tái xây
dựng, và 3 năm sau đã hoàn thành.
Thân
tộc tôi có duyên với ngôi chùa này từ nhiều đời, truyền thống ấy vẫn tiếp
tục duy trì và đến thế hệ cha mẹ tôi, đỉnh điểm cao nhất là trong gia đình
có 3 người con xuất gia đầu Phật. Công đức này phải được kể đến là Bổn Sư
chúng tôi Hòa Thượng Thích Như Ý, Người được Phật tử trong làng cung thỉnh
về trụ trì năm 1970, dù sau đó ngài cung cử đệ tử của Ngài là Thầy Tâm
Như, (một người cùng làng tôi, sau 1975, vị này đã hoàn tục), để chăm sóc
chùa, nhưng lãnh đạo tinh thần vẫn là trách nhiệm của Ngài. Mỗi năm đến
mùa Phật Ðản, Vu Lan đều có những lễ truyền giới quy y, và dân làng tham
dự rất đông. Tôi thích nhất là lễ cúng cầu an đầu năm vào rằm tháng giêng
với giàn đèn Dược Sư và đèn cầy được xếp theo mô hình Cửu Diệu Tinh Quân
(vị trí của 9 ngôi sao trong vũ trụ, 9 ngôi sao này biểu trưng cho sự
sống thiện ác của con người dưới bầu trời), được thiết bày trong khóa lễ
trông rất đẹp mắt và linh thiêng. Gia đình tôi đã quy y với Hòa Thượng
Thích Như Ý hồi năm 1970, tất cả được Người đặt pháp danh bằng chữ Tâm,
như Tâm Hưng, Tâm Thái, Tâm Chánh, Tâm Phương, Tâm Vân, Tâm Hương, Tâm
Nguyên
....
Ðặc
biệt trong thời gian này, Gia đình Phật tử An Dưỡng được thành lập, và các
anh chị tôi đều tham gia sinh hoạt, trở thành những huynh trưởng đầu đàn
của Gia đình. Nhờ được hun đúc, rèn luyện tinh thần “bi, trí, dũng”, “duy
tuệ thị nghiệp” lấy trí tuệ làm sự nghiệp... mà sau đó bào huynh Tâm
Phương đã phát tâm xuất gia với Hòa Thượng Như Ý tại chùa Linh Sơn. Tôi
xuất gia với Thượng Tọa Tâm Trí (Trụ Trì Chùa An Dưỡng từ năm 1975), chị
tôi sư cô Thích Nữ Tâm Vân, xuất gia với Sư bà An Tường. Riêng bào huynh
Tâm Phương sau khi xuất gia với Hòa Thượng Thích Như Ý, đã về lại Chùa An
Dưỡng hỗ trợ với Sư huynh Thích Tâm Trí trong việc hoằng pháp trước khi về
Sàigòn, và sau đó tìm đường định cư tại Úc châu.
Sau
thời gian trùng tu và ổn định, hiện tại chùa An Dưỡng làng tôi là trung
tâm tu học của Phật tử xa gần trong và ngoài tỉnh Khánh Hòa.. Sư phụ tôi
đã từng bước tổ chức các khóa tu học ngắn hạn, lễ sám hằng tháng, ngõ hầu
phương tiện chuyển hóa người dân trong làng đi vào chánh đạo, đúng như câu
ca dao Việt Nam từng có câu:
“Làng tôi nhỏ bé xinh xinh,
Chung quanh có lũy tre xanh rườm rà,
Trong làng san sát nóc nhà,
Ðình làng lợp ngói có vài cây cau,
Chùa làng rêu phủ mái nâu
Dân làng thờ cúng để cầu bình an”.
Mong rằng, An Dưỡng, ngôi chùa làng tôi luôn ấp ủ lòng từ bi, yêu thương,
là nơi mở khai ánh sáng trí huệ, giúp cho đời sống của người dân làng Thái
Thông mỗi ngày mỗi thăng hoa, mỗi ngày mỗi xa dần chỗ tối tăm đau khổ mà
bước lên cảnh giới an lạc giải thoát.
Tâm Nguyên
(sau khi xuất gia Bổn sư đặt lại pháp danh
là Nguyên Tạng)
---o0o---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật ngày: 01-10-03