Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh


 

 

 

TỪ GIẤC MƠ TRƯỜNG SƠN ĐẾN PHƯƠNG TRỜI VIỄN MỘNG

MỘT TRÁI TIM, MỘT TẤM LÒNG

                                                                                               T.K.Thiện Hữu

Thiền sư Tuệ Sỹ được cuộc đời trao tặng không biết bao nhiêu danh ngôn và mỹ từ. Đối với các tổ chức đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, Tuệ Sỹ là một trong những nhà đấu tranh gan dạ, kiên cường bền bỉ, lâu dài nhất. Đối với các tổ chức đấu tranh tự do tôn giáo, Tuệ Sỹ là một trong những nhà sư Phật giáo chịu nhiều thiệt thòi nhất và thời gian trong vòng lao lý đã chiếm hơn một phần ba quảng đời của bậc chân tu. Đối với các tổ chức đấu tranh tự do ngôn luận, tự do báo chí, Tuệ Sỹ là một trong những nhà văn, nhà thơ có đủ hùng tâm, hùng lực, dám nói lên sự thật, dám đóng góp thẳng thắng với xã hội đương thời. Đối với sự nghiệp nghiên cứu giáo dục Phật học, Tuệ Sỹ là một trong những cây đại thụ thức giả của đạo Phật và là một tu sĩ thời đại, có nếp sống đạo đức đơn giản nhưng thánh thiện, nghiêm nghị nhưng từ bi thanh thoát. Đối với sự nghiệp ‘đức lưu tứ hải’ Tuệ Sỹ là bậc chân tu, gương mẫu, vun bồi cho rừng xanh đạo đức dân tộc nói chung, đạo đức Phật giáo nói riêng nhiều cỏ cây hiếm quí. Có thể nói, khi nhắc đến Tuệ Sỹ, thì cuộc đời đã phải dành riêng cho vị chân tu này một vị trí xứng đáng, tương thích với những đóng góp của Thầy.

Trong bài viết này, người viết không đi sâu vào những lĩnh vực vừa nêu, mà chỉ tìm hiểu đôi chút về nội dung, tư tưởng Giấc Mơ Trường Sơn của Tuệ Sỹ-một thi phẩm đã được nhà xuất bản An Tiêm ấn hành lần thứ I tại Paris và San Jose đầu Thu năm 2002.

Tuy đã tròn 4 năm tuổi, nhưng Giấc Mơ Trường Sơn lại được bao giới đọc giả đón nhận nồng hậu bằng nhiều thể thái, nhiều nét riêng biệt. Một số nhà Phật học, phê bình văn học đã nhận định, đánh giá rất nghiêm túc về nội dung, tư tưởng của Thi phẩm. Một số nhạc sĩ đó đây, đã sử dụng tài năng vốn có, đã cho những dòng cảm quan tương thích của mình hoà quyện với dòng cảm xúc của thi sĩ, chuyển tải những áng thơ bất hủ này, biến thành những nhạc phẩm tuyệt vời, mang âm vị thiền học, đạo học siêu xuất, để đóng góp vào cuộc đời. Có nhiều ca sĩ hay ngâm sĩ, đã đưa những âm thanh vi diệu của mình vào Giấc Mơ Trường Sơn, biến thành những âm điệu ngọt ngào của tiếng ca hiện thực, hay câu hò đầy ấp tình người.

Như vậy, chính những đóng góp hi hiếm này, đã góp phần không nhỏ vào vườn hoa văn học Việt nam, để trổ thêm những đoá hoa thơm ngát. Chính những đóng góp hữu ích này, đã vun đắp cho mảnh vườn Thiền ca Phật giáo vốn hiếm những đoá hoa kỳ bí, nay lại bất ngờ, xuất hiện những đoá hoa cao khiết.

Mặc khác, khi thưởng thức Giấc Mơ Trường Sơn, người đọc không những thấy được thể thơ Lục bát truyền thống, lại còn nếm được những thể thơ bốn chữ, năm chữ, sáu chữ, bảy chữ, tám chữ hay nhiều chữ. Tuy thể loại và cách trình bày khác biệt, nhưng cùng một dòng chảy tâm thức ngọt ngào, cùng một trái tim trung trinh yêu thương, cùng một tấm lòng thiết tha với quê hương dân tộc, với tha nhân của người thơ.

Có những áng thơ còn phảng phất hương thơm của Thiền học siêu thế Trung Quốc, hay tinh thần Thiền học xuất thế Lý-Trần. Có những bài mang âm hưởng cao ngất của Cao Bá Quát hay chút hương vị thơm dịu nhẹ nhàng của Tản Đà, Nguyễn Khuyến. Có những bài thiết tha, tự nhiên như hơi thở Nguyễn Du, Nguyễn Trãi…Nhưng tất cả đều mời gọi, đều hy hiến, đều dấn thân, đều riêng biệt rõ ràng. Chính nét riêng biệt, chính tố chất đậm đà này, đã làm cho thơ của Tuệ Sỹ nói chung và Giấc Mơ Trường Sơn nói riêng rất gần với âm thanh, âm điệu của âm nhạc.

 

Khi đọc toàn bộ Thi tập, người đọc thấy rất rõ thi tài của Tuệ Sỹ. Tác giả đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ trần gian để nói lên những sự thật của cuộc đời, đã mang trái tim thiết tha của mình để kêu gọi mọi người hãy thương yêu nhau, vì nhau chung tay xây dựng một Việt nam tươi sáng hạnh phúc.

 Xuyên suốt Giấc Mơ Trường Sơn, người đọc không những thấy được giấc mơ tuyệt vời dựa trên tình nhân bản và tinh thần Bồ tát dấn thân phục vụ tha nhân không mệt mỏi của tác giả, mà còn thấy rõ ánh sáng trí tuệ bạt ngàn, thiết tha mời gọi mọi thành phần xã hội hãy lên đường, chung tay xây đắp cuộc đời.

.…………………

Quân hành đập nát tà dương

Khúc ca du tử bẽ bàng trên môi

Tình chung không trả thù người

Khuất thân cho trọn một đời luân lưu (Một Bóng Trăng Gầy-trang 26)

 

Dưới bóng nhật nguyệt khi tròn khi khuyết, khi vơi khi đầy nơi miền Nha Trang cát trắng, người thơ  tiếp tục cất bước lên đường, vẫn biết rằng, đường đời còn lắm đau thương, vẫn biết rằng, khúc quân hành gió bụi mù sương khi tỏ khi mờ luôn bẽ bàng trên thân người du tử. Nhưng, người thơ vẫn mạnh dạng cất bước quân hành, vượt lên mọi chông gai thử thách, thẳng tay đập nát ánh tà dương, để thênh thang đi trong đường dơ cát bụi cuộc đời. Tuệ Sỹ đang ung dung dạo khúc quân hành giống như đang độc lộ Thiền hành. Mạnh dạng dấn thân, cất bước du tăng, hoan hỷ hy sinh những thương đau mất mát của cá thể nhỏ bé, chấp nhận một cuộc đời luân lưu tầm thường, để trở thành chàng du tử, tâm hồn cao khiết, hướng tới phương trời viễn mộng, không một bợn dơ ích kỷ hận thù.

Người thơ không một mãi mai hận thù một cá nhân nào, một học thuyết nào, hay trả thù bất cứ một ai, dù trong cuộc đời của người tu sĩ, Tuệ Sỹ  đã bị không ít  người hảm hại.  Trái lại, Tuệ Sỹ còn dám tuyên thệ ‘khuất thân cho trọn một đời luân lưu’, vì ‘tình chung không trả thù người’, một đời khuất thân cho trọn số kiếp bẽ bàng, hiện đời khuất thân trước những mất mát tang thương của dân tộc, trước những thất vọng, không lối thoát của đời sống.

Thoáng nhìn bề ngoài, ta cứ tưởng Tuệ Sỹ rất đau khổ và khắc khổ. Nhưng, có lẽ, cũng chính những nét đậm nhạt khổ đau của cuộc đời đã trao ban cho Tuệ Sỹ, đã là cho người thơ lại có một tâm hồn cao khiết, một tinh thần phóng khoáng dấn thân vì hạnh phúc an lạc cho tha nhân, luôn  hân hoan đón nhận những ê chề của cuộc đời, đón nhận mà không một lời than van hay oán trách. Điều này đã phần nào nói lên trái tim sôi nổi, nhiệt thành lúc nào cũng hy sinh sự sống của mình cho nhân loại, sống ngẩn đầu không yếu hèn trước mọi thế lực, sống gan dạ anh hùng trước mọi bão tố phong ba. Trước phong ba bão tố cuộc đời, Tuệ Sỹ làm một cuộc ‘khuất thân’ như sự hoá thân của Bồ tát Quán Thế Âm. Sự khuất thân này, tưởng chừng như đã biến Tuệ Sỹ thành một hòn sỏi nhỏ, một chiếc lá nhỏ, một giọt sương buổi sáng hay một phiến đá bên đường vô dụng, vô bổ, đoạn đường tương giao.  Nhưng, sự khuất thân này lại là sự khuất thân sâu thẩm, mang đầy hơi thở của Từ bi, mang đầy ánh sáng trí tuệ, chiếu sáng lên tận cỏi trời Tam thiên, hay địa ngục A tỳ, để rồi, vọng thành tiếng nói của người đạt đạo, cứu đời.

Tiếng nói ngọt ngào thiết tha của Thiền sư Tuệ Sỹ có lúc tưởng chừng như tắt nghẹn, nhưng, luôn sẳn lòng ban trao đến mọi người sự sống tình thương. Sự sống không phải chỉ vỏn vẹn nơi ngôi cổ tự mang nét rêu phong, hay trong bài Tâm kinh bát nhã, mà sự sống, đối với Tuệ Sỹ luôn hiện hữu trong hơi thở của con người, dưới cảnh chợ đời ồn náo, pha chút hương vị đắng cay, hay thậm chí, dưới chân đồi, bên luống cải:

.……………………….

Chân đồi xanh luống cải

Đời ta xanh viễn phương

Sống chết một câu hỏi

Sinh nhai lỡ độ đường (Luống Cải Chân Đồi-trang 28)

 

Sống chết là một qui luật của cuộc đời, tất yếu con người phải đi qua. Nhưng, trên cuộc lữ hành viễn phương, Thiền sư Thi sĩ vẫn thấy cuộc đời tươi đẹp, diễm kiều, trong xanh.

Cuộc sống luôn tươi mát như sự xanh tươi của luống cải dưới chân đồi. Cuộc sống luôn rạng ngời bởi tấm lòng vị tha của Bồ tát hiến thân phục vụ. Thiền sư Tuệ Sỹ luôn nở trên môi nụ cười rạng rỡ, nụ cười tin yêu sâu xa vào tương lai Việt nam, tương lai nhân loại tươi sáng, huy hoàng hoàng hơn kiếp sống hiện tại. Nụ cười của tác giả không phải là nụ cười của bang giao quốc tế, không phải nụ cười của xả giao, càng không phải là nụ cười có tính toán âm mưu. Nụ cười của Tuệ Sỹ đã vượt lên trên khái niệm không và thời gian, không giữa ban ngày nóng cháy cũng không giữa đêm khuya bên ngọn nến tàn canh:

………………………………….

Ta sống lại trên môi cười rạng rỡ

Để nhìn sâu trong ngọn nến tàn canh (Nhìn Ngọn Nến Khuya-trang 38)

 

Tuệ Sỹ ngồi nhìn ngọn nến thật sâu xa, nhìn rồi nở nụ cười hàm tiếu. Không phải chỉ một mình ngồi trong cô đơn, mà Tuệ Sỹ đã ngồi với vạn loại chúng sanh.  Không phải ngồi với tư thế kiết già hay bán già, mà chỉ ngồi vai sát vai, tựa đầu nhau, nắm tay nhau xây dựng tình thương, ban trải tình người. Ngồi thiên thu chứ không phải chỉ trong một khoảng khắc rong rêu. Ngồi để những tị hiềm thương ghét, mọi lo toan tính toán, mọi ích kỷ nhỏ nhoi trong kiếp sống thăng trầm, trong đau thương dâu bễ này rơi rụng dưới ngọn nến tàn canh.

Hơn nửa, Thiền sư Tuệ Sỹ, ngồi nhìn ngọn nến mà không nghe tiếng than oán của cuộc đời. Mặc dù, trong cơn mưa bão của kiếp người, trong cơn loạn ly của đấu tranh chính trị, của tư tưởng giết người, của nước mắt nghẹn ngào, của chủ nghĩa phi nhân đang giầy xéo trên quê Mẹ Việt nam. Chính những chủ nghĩa đỏ đen này, đã làm cho tâm hồn người thơ vốn nhạy cảm lại càng nhạy cảm hơn, làm cho trái tim người thơ vốn trinh nguyên lại càng dễ dàng nhỏ giọt nước Từ bi độ thế.

Nói khác hơn, Giấc Mơ Trường Sơn không phải là một giấc mơ tầm thường, mà là một sự hoá thân, sự hội nhập Ta bà tuyệt vời nhất, thành công nhất của người thơ.Tuệ Sỹ thật sự hoá thân để trở thành vô lượng thân, hay pháp thân. Hoá thân để thấy trong cuộc sống sinh tử luân hồi, trong cuộc đời đảo điên hơn thua, tìm ra một nẽo đi về với một lời nguyện ước tha thiết. Hoá thân để hai tay dâng trọn vẹn tình yêu cho tổ quốc, nhân quần, cho chúng sanh vạn loại, thì sự hoá thân này là một khám phá vĩ đại, vượt lên mọi hoá trang tầm thường của một số người.

Khi tiểu ngã đã không còn hiện hữu trong tâm hồn, thì cũng chính tiểu ngã nhỏ bé này sẽ hoá thành đại ngã mênh mông, hoà lẫn vào vũ trụ siêu cùng, để trong ánh sáng bình minh của lịch sử nhân loại, Tuệ Sỹ quyết định xuống núi, ngao du trong miền sơn thuỷ giữa bóng tối và ác mộng:

…………………

Bình minh sư xuống núi

Khoé mắt còn rưng rưng

Vì sư yêu bóng tối

Ác mộng giữa đường rừng (Hạ Sơn-trang 54)

 

Người thơ quyết định hạ sơn không chỉ giữa cuộc đời vô thường, tầm thường mà giữa những ác mộng, ác tâm từ cuộc đời. Đối với tác giả, khắp trần gian này, không chỉ có ánh sáng của bình minh chân lý mà còn có bóng tối của tội lỗi âm mưu. Nhưng dù gì đi nữa, đối với Tuệ Sỹ, trong thế giới nhị nguyên đối đãi, hơn thua, phải quấy, Thiền sư lại tự mình thanh thoát trong từng ý niệm, trong từng tư tưởng, đặt biệt là trong giây phút hạ sơn. Người đã hoá nhập vào một thế giới đa cực nhiều sắc màu của giận hờn, ganh ghét, oán thù chất chồng, nhân ngã phân ly, nhưng không bị những điều đó làm cấu bẩn tâm hồn. Chính lúc hạ sơn, giữa buổi bình minh chân lý, Tuệ Sỹ đã vẽ lên một phương trời viễn mộng, trong tiếng tít tách của giọt mưa đầu nguồn đưa nước yêu thương trở về sự sống. Hành động quyết tâm xuống núi này là cả một đại hùng đại lực của bậc đại sĩ. Xuống núi để nhận lãnh trách nhiệm thiêng thu, xuống núi để mạnh dạng bước những bước chân siêu thế, xuống núi để mang vạn niềm tin đến cho mọi người, thì sự xuống núi quả là ngày trở về, quả là cất bước trên một Phương Trời Viễn Mộng:

…………………………………….

Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc

Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao

Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc

Một lần đi là vĩnh viễn con tàu

Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng

Mắt lưng chừng trong giọt máu phiêu lưu (Cánh Chim Trời-trang 12)

 

Trong một hoá thân khác, Tuệ Sỹ tung mình như những cánh đại bàng  lướt gió Đông. Đại bàng lướt đi trong đêm khuya còn lạnh hơi sương tình người và đủ đầy những cơn gió lốc của cuộc đời. Hơn nữa, đối với cánh đại bàng Tuệ Sỹ, thì sự tung mình này chẳng phải vĩnh viễn, mà nhất định phải có một phút khải hoàng.

Với Phương Trời Viễn Mộng, người thơ cất lên tiếng nói quả quyết, dứt khoát mà không một chút phẫn nộ. Dứt khoát nhưng vẫn chứa chan tình thương yêu, quả quyết nhưng vẫn chân thành mời gọi mọi người đóng góp xây dựng cuộc đời. Xây dựng, đóng góp cho một Việt Nam thật sự ấm no hạnh phúc là việc làm rất cần thiết trong mọi thời đại. Giữa cái cũ và cái mới, giữa một phương trời bao la và một thế gian chật hẹp, Thiền sư bổng giật mình tự thấy mình đã trở thành kẻ du thủ tự bao giờ:

. ………………………..

Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ

Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở

Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan

Cười với nắng một ngày sao chóng thế

Nay mùa Đông mai mùa Hạ buồn chăng…. (Khung Trời Cũ-trang 15)

 

Trong đêm khuya thanh vắng, người thơ thắp đèn kể chuyện trăng tàn, xung quanh đá núi toát ra khí lạnh tột cùng, giống như sự giá băng của lòng người. Đâu đây, người thơ cố gắng lắng nghe sự im đềm của biển. In lặng tuyệt đối mới có thể để tận mặt nhìn thấy đỉnh đá và hạt muối giao hoà muôn đời, tạo ra một nét tâm thức tuyệt vời, lung linh, diệu kỳ, lấp lánh hơn cả ngàn ánh trăng tròn, vượt thoát mọi kiếp âm u từ cuộc đời. Để rồi, Thiền sư vui cười với nắng, với cỏ cây, với mùa Đông, mùa Hạ và cả bốn mùa của qui luật tuần hoàn. Chính nụ cười này đã như một điểm kết tập, phản chiếu, toả sáng vào vũ trụ một khung trời tuy cũ đối với thiên thu mầu nhiệm, nhưng hoàn toàn mới trinh nguyên thơm ngát mênh mông. Để rồi, trong triệu phần nhỏ của một sát na, Tuệ Sỹ hoá thân làm người du thủ, cất cao tiếng hát của đời sống, mở bày muôn vạn tấm lòng chân thật vì người. Thiền sư đã dựng lại những gì đỗ nát, đã ban trao cho cuộc đời một lối về của tình thương yêu vô biên và đã sống xứng danh trong cuộc sinh tồn, dầu đường đời có trăm ngàn cám dỗ. Trở về như những gì đã hứa hẹn với lương thức có mặt từ nghìn xưa.

 

Rồi sau đêm khuya tăm tối của cuộc đời, ánh nắng sớm tinh sương nơi bức tường rong rêu bạc màu và nhánh trúc gầy ngả bóng, cũng phải thoát kiếp trở về trong nhất niệm, trong tĩnh mặc thường hằng. Một sát na tĩnh mặc đã làm cho tơ nhện buông xuôi, không còn dính dấp đến cuộc hồng trần:

 

Nắng sớm in tường bạc

Trúc gầy ngả bóng xanh

Tâm tư lắng tĩnh mặc

Tơ nhện buông xuôi cành… (Trúc Và Nhện-trang 58)

 

Tâm tư lắng đọng hoàn toàn trong cuộc đời ồn ào náo nhiệt này là nhất tâm trong thiền định, là trở về trong vô niệm để “tơ nhện buông xuôi cành”.

Những tơ nhện của vô minh, tham lam, sân hận, tự kiêu, bản ngã luôn giăng bắt, luôn bám chặt con người, làm cho con người lắm lúc lại dễ phai nhạt với những phẩm giá đạo đức tuyệt vời đang tiềm ẩn bên trong.

Khi tơ nhện không còn trong tâm tư con người, thì thời gian cũng phải cúi đầu chào thua, bước những bước đi khập khễnh. Khi những xấu xa của ích kỷ tỵ hiềm rơi rụng, thì những bụi rụng phấn của cuộc đời cũng lã chã nhẹ rơi, tất cả những tâm sự ngỗn ngang của độc tôn xâm chiếm, hẹp hòi sẽ không còn lối thoát, không có chỗ dung thân:

Thời gian đi khập khễnh

Để rụng phấn rơi hồng

Tơ nắng dài tâm sự

Bồi hồi mộng vẫn không (Bồi Hồi-trang 65)

 

Thời gian đối với Thiền sư thi sĩ trở thành những bước chân khập khễnh trong cuộc sinh tử vô thường và chính những bước chân khập khễnh này đã làm cho những phấn hoa của cuộc đời rơi rụng. Nhưng, dẫu gì đi chăng, trong mọi thể thái biến đổi sắc không của cuộc đời, Giấc Mơ Trường Sơn cũng vẫn là giấc mộng đẹp. Dầu Phương Trời Viễn Mộng có trở thành không tưởng, trở thành quá khứ đi chăng, nhưng, tấm chân tình tha thiết và trái tim trinh thành của người thơ sẽ biến thành dấu chỉ, đưa con người xích lại gần nhau, dìu nhân gian bên ngọn lửa bập bùn chiếu sáng của chân lý tình người. Chính phấn hoa yêu thương, tha thứ, hiểu biết sẽ làm cho con người tươi vui hơn, nhân vị hơn và cuộc đời đầy đủ ý nghĩa hơn.

 

Tóm lại, Tuệ Sỹ đã phát hoạ một Giấc Mơ Trường Sơn, đã trao người đọc bức tranh Viễn Mộng vừa thơ mộng, vừa hiện thực. Giấc Mơ này không chỉ là giấc mơ cho tương lai, mà là sự nối kết mầu nhiệm, khéo léo của quá khứ, hiện tại và tương lai. Trong đó, tình thương yêu nhân loại, trái tim thiết tha hiến dâng cho tổ quốc được tác giả nhân rộng không biên độ. Trong đó, lòng nhân ái giữa cá nhân với tha nhân, giữa cộng đồng khép kín đến một cộng đồng mênh mông bao la được giàn trãi như những cánh đồng xanh ngút ngàn. Trong đó, sự sống và sự chết đều khắn khít nhau để trở thành niềm hạnh phúc bất phân ly của chính tác giả và trái tim những kẻ yêu thơ.

Hơn thế nữa, thi sĩ còn cho đọc giả xa gần thấy được những xẻ chia trong đời sống của kẻ dấn thân du thủ, luôn lấy trăng sao và khó khăn làm bạn, luôn lấy những đoạ đày, lao lý làm nhựa sống để vươn lên, để vun bồi đời sống tâm linh đạo đức những nét đẹp tuyệt vời của kiếp người. Vì vậy, hãy đọc trọn vẹn Giấc Mơ Trường Sơn, ta sẽ thấy, Thiền sư thi sĩ không những chỉ ban trao nhiều nét đẹp trong sáng tuyệt vời, mà ta còn có cơ hội thưởng thức nhiều áng thơ bất hủ, đẹp lóng ánh như những giọt sương trước những buổi bình minh.

Ngoài ra, Giấc Mơ Trường Sơn nơi cõi Ta bà của Tuệ Sỹ còn khéo léo đưa đọc giả trở về với cõi Cực lạc hiện tiền. Nơi đây, tiếng Ca Lăng Tầng Già, Cọng Mạng hót líu lo vào những lúc an bình của tạo vật. Tiếng suối chảy róc rách từ mạch nguồn Linh Sơn Ấn Độ năm nào vẫn còn tiếp tục chảy nhẹ đến dòng Tào Khê Trung Hoa xa xưa. Tất cả những pháp âm vi diệu này, đã thay thế Đức Thích Ca Mâu Ni, ban lời pháp nhủ và đã khiến cho tâm hồn những đứa con lưu lạc trở về suối nguồn của tình thương và tỉnh thức, tự nhận ra những thiết tha thương yêu, tha thứ, rộng mở con tim, luôn vĩnh hằng, luôn ngự trị nơi cõi lòng mọi người. Rồi chính trong cõi lòng mọi người, những nụ cười trinh nguyên thoát tục của ngàn vạn đoá hoa tâm đang ươm mầm trả lại cuộc đời.

Hơn nữa, cũng Giấc Mơ Trường Sơn, tiếng va chạm của núi đồi và hư không, tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng hay mạnh bạo của đại dương mênh mông, cũng trở về trong giấc mơ, hay trong thơ của hành giả Tuệ Sỹ, làm cho hư không và cuộc đời như réo gọi bên nhau.

Điểm quan trọng nữa, những áng thơ được Tuệ Sỹ sáng tác không phải cùng một thời gian, cùng một không gian nhất định, mà hoàn toàn khác biệt nơi bối cảnh nhân duyên ra đời. Có nhiều bài cách nhau hơn một thập niên, có nhiều bài được sản sinh trên núi rừng Trường Sơn heo hút, hoặc trên những ngọn đồi khô cằn nắng hạn, bên bếp lửa giữa đêm khuya hay trong bốn bức tường lao lý. Tất cả đều hoàn toàn khác nhau ở thời điểm, địa điểm, nhưng lại có chung tiếng nói của nụ cười thăng hoa, của Từ bi trí tuệ bạt ngàn, của đời sống siêu phàm vượt thế, của chơn tâm linh thể cứu đời. Vì vậy, Giấc Mơ Trường Sơn không những chỉ hiện hữu trong vài tuổi, trong thời điểm hiện tại, mà còn vang vọng mãi đến ngàn sau, đến đời sống bên kia của nhiều dãy ngân hà. Giấc Mơ Trường Sơn và Tuệ Sỹ sẽ chấp cánh thơ bay, đi sâu vào tâm khảm của bạn đọc yêu thơ, xoáy sâu vào tâm hồn thế giới và vượt lên trên mọi giới hạn Đông-Tây kim cổ..

Mặt khác, Giấc Mơ Trường Sơn sẽ trở thành những bản Thiền ca thiết tha của con người, luôn ước vọng vươn lên, cung hiến tất cả những giá trị Chân-Thiện-Mỹ, những giá trị tâm linh vĩnh hằng, những ước mơ trong sáng, những thực tại mầu nhiệm nhất của đời sống cho con người và thế gian này.

Giấc Mơ Trường Sơn sẽ mang một dấu ấn đặc biệt nhất trong lịch sử thi ca hiện đại thế giới và Việt Nam, hiển thị một nét đẹp tuyệt vời nhất trong phương pháp sử dụng  ngôn từ, trong ý tứ của mỗi bài thơ được lưu xuất.

Chỉ cần nhính chút thời gian nhàn rỗi để tâm hồn trống không tĩnh lặng, ngồi lặng yên thưởng thức đôi bài trong Thi tập, ta sẽ dễ dàng nhận ra cái khoắc khoải vì cuộc đời của người thơ. Bởi vì, Thiền sư thi sĩ đã nhẹ nhàng sử dụng ngôn ngữ trần gian hạn chế để nói lên những giá trị vô bờ của tâm linh, đồng thời, chính nhà thơ đã ấn xuống cuộc đời một hình ảnh chân tu siêu thoát.

Cuối cùng, thế giới thơ của Tuệ Sỹ, nhìn chung, là ánh sáng nhiệm mầu lấp lánh trong đêm đen nhãn hiệu, là thế giới tâm linh vẹt tan bóng tối vô minh. Rồi từ đó, trong thế giới hữu hạn, huyên náo bề ngoài, thế giới khổ đau khốc liệt của thi phi, nhân ngã, người thơ sẽ truyền trao cho cuộc đời những thảm cỏ xanh màu hy vọng, những giọt nước sương từ bi vô ngã và trái tim trinh trắng đầy ấp tình người, để sưởi ấm lại trong đêm lạnh lẽo giá băng của cuộc đời!

 

Chùa Phật Đà

Úc Châu, 01/01/2007

 

T.K.Thiện Hữu

 

 

----o0o---

Trình bày: Tịnh Tuệ
Cập nhật: 5-2007


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Mục Lục

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ: quangduc@tpg.com.au
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544