---o0o---
Chim Phượng
Hoàng
Tôn giả A-Nan thuật rằng: Một hôm trên
núi Kỳ-Xà-Quật thuộc thành Vương-Xá, có một lần nọ, tôi đã
từng nghe đức Phật nói về tiền kiếp của Ngài như vầy:
Thuở quá khứ xa xưa, có một kiếp nọ Như-Lai
làm chim Phượng-hoàng chúa với năm trăm người vợ đẹp theo hầu
hạ, cuộc sống vinh hoa phú quý quyền uy hạnh phúc như thế, tưởng
đã êm đềm với ngày tháng trôi qua. Nhưng bỗng một ngày kia Phượng-hoàng
chúa bay dạo trên khu rừng già để thưởng ngoạn những hoa thơm
trái lạ, chợt thấy một nàng Phượng-hoàng trẻ đẹp sắc xanh da
trời với bộ lông tuyệt mỹ, dáng bay dịu dàng, tiếng hót thanh
tao, khiến cho Phượng-hoàng chúa khởi tâm đắm sắc, mê mẩn dục
tình, bỏ năm trăm vợ hiền trẻ đẹp để theo nàng Phượng-hoàng
yêu kiều diễm lệ kia. Nàng Phượng-hoàng trẻ đẹp mới nầy khó
tánh, kén ăn kén ở lại thích chiều chuộng, làm cho Phượng-hoàng
chúa phải chiều lòng để cho đẹp dạ nàng. Vì thế, ngày ngày Phượng-hoàng
chúa phải bay đi khắp đó đây để tìm những trái cây ngon ngọt
thơm tốt đem về để làm đẹp lòng nàng Phượng-hoàng tình nhân.
Lúc bấy giờ Hoàng-hậu thành Vương-Xá đau
nặng, nhà vua đã mấy phen cho mời các ngự y, danh y trong nước
đến xem bệnh hột thuốc, nhưng bệnh tình Hoàng-hậu vẫn không thuyên
giảm chút nào. Một hôm, Hoàng-hậu bị cơn bệnh hoành hành mê
sảng thiếp đi, trong cơn mê sảng chiêm bao thấy có người đến mách
rằng, bệnh của lệnh bà chỉ có ăn thịt Phượng-hoàng chúa mới
hết, bằng không thì chẳng bao lâu nữa sẽ phải chết. Khi thức
giấc, Hoàng-hậu lo sợ khóc lóc đem điềm chiêm bao tâu cho vua
nghe. Vua lấy làm lo âu liền triệu tập quần thần để đoán mộng.
Các thầy đoán mộng tâu vua rằng: "Nếu căn cứ vào điềm chiêm
bao của Hoàng-hậu, thì chỉ còn có cách là ăn thịt chim Phượng-hoàng
chúa, hoàng hậu mới hết bệnh".
Thế rồi, nhà vua truyền lệnh rằng: "Ai
bắt được chim Phượng-hoàng chúa về dâng lên vua thì sẽ được trọng
thưởng ngàn lượng vàng và gả công chúa làm vợ".
Khi lệnh nhà vua vừa truyền ra, các người
thợ săn vội vã thi đua nhau đi khắp núi rừng để tìm bắt chim Phượng-hoàng
chúa với hy vọng được trọng thưởng và làm chồng công chúa. Những
thợ săn không quản ngại ngày đêm đi lùng tìm, họ dùng đủ trăm
phương ngàn kế bủa vây khắp nơi để tìm cách bắt cho được Phượng-hoàng
chúa. Chẳng bao lâu, một trong số những thợ săn đã theo dõi biết
được tông tích nơi ẩn trú của Phượng-hoàng chúa và nàng Phượng-hoàng
tình nhân.
Gã thợ săn này biết rằng con Phượng-hoàng
chúa không dễ gì bắt được nó. Trong lúc suy tư tìm phương cách,
thì anh ta nghĩ ra một diệu kế, lấy mật và bánh bột nhồi trộn
lẫn nhau rồi tự trét lên thân mình anh ta. Đồng thời chọn mua
trái cây thơm ngọt gắn dính lên khắp mình anh nhìn như một đống
trái cây. Xong rồi, gã thợ săn giả trang ngồi yên bất động trên
một cành cây cổ thụ, kiên nhẫn đợi chờ mấy ngày liền.
Bỗng vào một buổi mai khi ánh bình minh
vừa rạng chiếu chân trời, chim chóc khắp nơi trên cành cây kẽ
lá reo hò thi đua nhau bay đi tìm mồi, thì Phượng-hoàng chúa cũng
như mọi ngày bay đi tìm trái cây ngon ngọt cho tình nhân. Khi Phượng-hoàng
chúa bay qua đám rừng già, thoạt ngửi thấy mùi thơm ngọt thoảng
trong gió, liền tìm bay đến chỗ phát ra mùi thơm, lượn mấy vòng
trên không quan sát kiếm tìm. Phượng-hoàng nhìn kỹ thì thấy trên
cây cổ thụ một đống trái cây thơm tốt, nên lòng rất mừng rỡ
tự nhủ rằng: "Đỡ quá! Sao mà nhiều trái cây ngon ngọt thế nầy!
Từ đây ta sẽ không còn phải mất thì giờ khổ công ngày ngày
tìm kiếm trái cây cho người yêu quý của ta nữa!"
Chẳng ngần ngại, Phượng-hoàng đáp nhanh
xuống cây cổ thụ quán sát một hồi thấy rõ một khối trái cây
tươi tốt thơm ngọt. Tin chắc không còn ngại ngùng e sợ, Phượng-hoàng
liền bay đến đậu trên đống trái cây, đúng ngay vị trí bả vai của
gã thợ săn ngụy trang kia, miệng vừa cắn trái cây, chân dính
mật. Nhanh như chớp, gã thợ săn chụp lấy. Phượng-hoàng kinh hãi
thét lên mấy tiếng vùng vẫy. Nhưng đã quá chậm rồi. Phượng-hoàng
run rẩy van xin: "Ông ơi! Chắc ông đã phải khổ cực lắm mới bắt
được tôi. Vì tôi mà ông đã phải ngồi bất động cực nhọc như
thế nầy. Chắc là để đổi lấy điều gì lợi ích lớn lao lắm đây,
nên ông mới tốn hao khổ công thế nầy? Nếu ông chịu thả tôi
ra, tôi sẽ dẫn chỉ cho ông một núi vàng. Nơi đó, ông sẽ trở
thành giàu sang triệu phú. Còn mạng tôi đây có đáng gì đâu!
Xin ông thương xót tha cho".
Gã thợ săn đáp: "Sao lại không đáng? Nhà
vua đã hứa rằng, hễ ai bắt được ngươi đem nộp, thì sẽ được thưởng
ngàn lượng vàng và được gả công chúa làm vợ. Còn núi vàng
kia làm sao bằng công chúa? Bộ ngươi muốn đùa với ta sao chớ?"
Nói xong, kẻ thợ săn trói chặt Phượng-hoàng
đem về dâng nạp lên vua. Được chim Phượng-hoàng chúa, nhà vua
rất đỗi vui mừng, liền truyền lệnh làm thịt nấu cho Hoàng-hậu
ăn để hết bệnh.
Phượng-hoàng chúa thưa: "Muôn tâu Thánh-thượng!
Thánh thượng là bậc chí tôn trong thiên hạ, ân đức trùm khắp
cả bốn phương. Nay vì cứu mạng sống của Hoàng-hậu mà tôi phải
hy sinh, thì tôi cũng không lấy gì làm tiếc cái thân mạng hèn
hạ nầy. Nhưng tâu Thánh-thượng, tôi vốn biết bùa phép linh thiêng
kỳ diệu, có thể cứu Hoàng-hậu ra khỏi ngặt nghèo mà không cần
phải ăn thịt tôi. Nếu Thánh-thượng tin thương, thì xin cho một thau
nước, tôi sẽ vẽ thần chú linh phù trong nước rồi đem dâng cho
Hoàng-hậu uống và tắm thì bệnh hết ngay. Nhược bằng không hiệu
nghiệm, tôi xin chịu tội mất mạng cũng chẳng muộn. Còn nếu Hoàng-hậu
lành bệnh, xin Ngài thả tôi về lại với núi rừng". Nhà vua lấy
làm ngạc nhiên, nhưng vẫn nhận lời và ra lệnh cận thần bưng thau
nước đến.
Quả đúng như vậy. Sau khi Hoàng-hậu uống
và tắm nước linh phù xong, thì cảm thấy mạnh khỏe và sắc diện
Hoàng-hậu trở nên trẻ đẹp hơn trước. Nỗi sầu lo ưu buồn của
nhà vua và của cả hoàng triều cũng liền theo đó không còn nữa.
Được tin Hoàng-hậu bình phục như thường, từ trong thành nội cho
đến ngoài nhân gian, khắp mọi cõi lòng tràn ngập nguồn vui.
Sau khi Hoàng-hậu trở nên mạnh khỏe trẻ
đẹp hơn xưa, nhà vua vô cùng mừng rỡ và thầm khen tài nghệ thần
bí của Phượng-hoàng. Nhà vua muốn giữ Phượng-hoàng ở lại hoàng
cung. Nhưng trước đó nhà vua đã hứa thả Phượng-hoàng về với núi
rừng, khi Hoàng-hậu lành bệnh. Trong lúc đó, Phượng-hoàng để
thử ý nhà vua, xem có con thiết tha cần mình nữa không, nên xin
nhà vua giữ lời hứa. Riêng về nhà vua lúc nầy thì mải bận vui
với Hoàng-hậu, nên chẳng còn để ý tới Phượng-hoàng nữa.
Trước khi rời khỏi cung vua để bay về núi
rừng sống lại cuộc đời mây nước trời cao rừng thẳm bao la, Phượng-hoàng
còn tâu với vua lần chót rằng: "Muôn tâu Bệ-hạ! Để trả ơn Bệ-hạ
tha sống, xin Bệ-hạ cho phép tôi được đáp xuống hồ sen bán nguyệt
đọc thần chú linh phù, để nhân dân trong nước của Ngài nếu ai
có bệnh tật mà uống nước hồ nầy thì cũng sẽ được tiêu trừ".
Nhà vua cả mừng bằng lòng ngay. Từ đấy, nhân dân trong nước,
hễ ai có bệnh tật gì đến xin lấy nước hồ sen uống thì đều được
lành bệnh ngay.
Phượng-hoàng bay đậu trên nóc cung điện
bái chào nhà vua và hoàng triều lần cuối trước khi từ biệt.
Từ trên nóc cung điện, Phượng-hoàng nói lớn lên rằng: "Trên
đời nầy có ba kẻ điên: Kẻ thứ nhất là tôi. Kẻ thứ nhì là gã
thợ săn, và kẻ thứ ba là Bệ-hạ".
Nói xong thấy nhà vua và cả hoàng triều
nhìn chim Phượng-hoàng với dáng điệu ngơ ngác ngạc nhiên, Phượng-hoàng
liền nói tiếp: "Chư Phật đã từng nói, nữ sắc cắt giết mạng
người. Tôi vì mê sắc đẹp của tình nhân mà bội bạc bỏ năm trăm
người vợ hiền chung tình ngày đêm săn sóc cho tôi. Tôi vốn là
vua của loài Phượng-hoàng, trời cao mây nước vốn là giang sơn
của tôi. Thế mà vì nữ sắc, tôi phải ngày ngày đem thân làm
tôi mọi đi kiếm tìm thức ăn ngon ngọt để về cung phụng cho một
con Phượng-hoàng mái, để đến nỗi phải rơi vào tay gã thợ săn
xuýt nữa toi mạng. Ấy là tôi điên.
Còn gã thợ săn kia, tôi đã thật tình khẩn
khoản chỉ núi vàng cho gã để đổi lấy mạng sống của tôi, để
gã trở nên người giàu sang triệu phú. Nhưng gã vì quá ước mơ
được lấy công chúa. Lời hứa của đàn bà chẳng khác sương sáng
cành hoa, mây chiều lãng đãng, có chắc gì đâu? Nghe thì hay ho
êm dịu, thấy thì đẹp như hoa nở bướm lượn, nhưng tất cả đều là
ảo tưởng huyễn mộng, không có gì thật cả. Sự nghiệp danh giá
của kẻ nam nhi sẽ lại tan tành trong nháy mắt vì nữ sắc. Như gã
thợ săn kia, vì nghe lời hứa của nhà vua, say sưa sẽ được công
chúa, mà mất cả núi vàng, mất cả giàu sang và mất cả công
chúa. Ấy là kẻ điên thứ hai.
Còn Bệ-hạ được một danh y cứu sống Hoàng-hậu,
cứu bệnh tật muôn dân, đem lại sự an lành cho thiên hạ. Ấy thế
mà Bệ-hạ để cho danh y ấy ra đi không một lời khẩn khoản nài
nỉ, không một chút tiếc nuối. Bệ-hạ chỉ biết vui với Hoàng-hậu,
sẵn sàng chém đầu bất cứ ai, miễn là được Hoàng-hậu vui vẻ
bên vua. Nếu tôi không có thần chú linh phù thì chắc cái đầu
tôi cũng bay đi rồi, và giờ nầy thân tôi đã vào bụng Hoàng-hậu.
Thế có phải Bệ-hạ là kẻ điên thứ ba không?" Nói xong, Phượng-hoàng
cất cánh bay cao vào khoảng trời mây bao la cao rộng xanh biếc.
Thuật câu chuyện xong, đức Phật nói với
đại chúng rằng: "Người thợ săn trong mẩu chuyện mà ta mới vừa
kể chính là tiền thân của Đề-Bà Đạt-Đa. Còn Hoàng-hậu đòi ăn
thịt chim Phượng-hoàng kia chính là tiền thân vợ của Đề-Bà Đạt-Đa
ngày nay. Nhà vua thuở đó chính là tiền thân của Xá-Lợi-Phất.
Chim Phượng-hoàng chính là tiền thân của Như-Lai đây vậy".
Đức Phật còn nói tiếp, thuở ấy, tuy đọa
làm thân súc sanh, nhưng ta đã phát tâm tu Bồ-Tát hạnh, hành
Bồ-Tát đạo với tâm từ bi hỷ xả cứu độ thế nhân. Chẳng qua
vì một niệm si mê đắm sắc dục tình mà ta đã phải lụy thân làm
kiếp con Phượng-hoàng.