Trích
Lục Phật Học
Cao
Hữu Đính
---
o0o
---
Phần 10
Trong khổ hạnh lâm, vườn Lộc Uyển, nhóm
năm người của ông Kiều Trần Như còn ở đây. Kiều Trần như, Bạt Ðề, Thập Lực
Ca Diếp và Ma Nam Câu Ly (con Hộc Phạm Vương). Ðó là năm đệ tử đầu tiên
Phật thuyết:
“Năm ông còn mắc một bệnh hiểm nghèo, đó là
bệnh cháp chặt một phía, bắt nhục thể chịu khổ chỉ khiến tâm tinh thần
thêm rối loạn. Tu hành mà thiên trọng bên này hay bên kia, đều không thể
thành tựu đại đạo căn bản. Xa lìa cả khổ lẫn lạc, đó là đường tu hành
trung đạo chân chính, đưa đến giác ngộ tối cao”.
Phật dạy tu Tứ Ðế, Bát Chánh Ðạo, Ngũ ấm là
vô ngã... dẹp ảo tưởng ngã.
Ðến đây ngôi Tam Bảo đã đầy đủ:
* Phật bảo: Ðức Thích Ca
* Pháp bảo: Tứ Thánh Ðế.
* Tăng bảo: năm đệ tử đầu tiên.
- 483 trước Tây lịch: theo Tây phương.
- 485 trước Tây lịch: theo “Chúng Thánh
điển ký”.
- 544 trước Tây lịch: theo công nguyên của
hội Phật giáo thế giới.
- Ngài thọ 80 tuổi.
- Tại rừng Ta La song thọ, gần Câu Thi Na,
Patnar (tiểu bang Bihar ngày nay).
- Hệ tộc Mạt La (Mana) lo trà tì. Quốc
vương tám nước chia xá lợi của Ngài.
* Ðệ tử cuối cùng: Thuần Ðà (bản thân thợ
rèn) ở Câu Thi Na. Cúng dường Phật bát cháo nấm chiên đàn nhĩ.
* Người cuối cùng quy y Phật:Tu Bạt Ðà La
(Subbhadra) trên 100 tuổi, học vấn uyên bác Bà La Môn.
* Di giáo của Phật: Phật cáo A Nan:
- Hãy lấy “Giới” (Ba La đề mộc xoa) làm
thầy.
- Tu “Tứ niệm xứ” (Thân bất tịnh, thọ thị
khổ, tâm vô thường, pháp vô ngã).
- Hãy áp dụng phương pháp “Mặc tẩn” (làm
ngơ, đừng cãi vả mà điều phục kẻ dữ).
- Kết tập kinh điển bắt đầu bằng câu: Tôi
nghe như vầy (Như thị ngã văn)
Pháp số: pháp chứa đựng trong một từ, và
quy tụ chung quanh một khái niệm chung.
Các học thuyết phong phú có một thống tư
tưởng liên quan chặt chẽ với nhau đều có một từ lập trường liên quan chặt
chẽ với nhau đều có một số từ tập trung như vậy. Thí dụ: Ngũ thường: Nhân,
nghĩa, lễ, trí, tín.
Trong Phật giáo, danh từ pháp số tràn ngập
trong kinh luận, nếu không ai nằm được nghĩa của chúng thì khó hiểu được
kinh luận nói gì. Ví dụ:
* Nhị đế: chân đế và tục đế (sự thật tuyệt
đối và sự thật tương đối).
* Nhị môn: Quán môn và giáo môn (thực hành
và lý thuyết). Hay Chân như môn và Sinh diệt môn (mặt bản thể và mặt hiện
tượng).
* Nhị thừa: Hai thừa Thanh văn và Duyên
giác.
* Tam bảo: Ba ngôi báu: Phật, Pháp, Tăng.
* Tam thọ: ba thọ Lạc, khổ và xar.
* Tam học: Giới, định, huệ.
* Tứ đế: Bốn sự thật: Khổ, Tập, Diệt, Ðạo.
* Tứ niệm xứ: bốn chổ tưởng niệm: quán thân
như thân, quán thọ như thọ, quán tâm như tâm, quán pháp như pháp.
* Tứ bất hoại tịnh: bốn thanh tịnh bất
hoại: ư Phật bất họai tịnh, ư Pháp bất hoại tịnh...
* Ngũ căn: Năm căn: năm căn Tín, tấn, niệm,
định, huệ.
* Ngũ phận hương: Năm loại hương thơm Giới
hương, Ðịnh hương, Huệ hương, Giải thoát hương, Giải thoát tri kiến hương.
* Lục trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc,
pháp.
* Lục căn: Nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý.
* Lục ba la mật (lục độ) sáu pháp tu đưa
hành giả qua bờ giác:
- Ðàn na ba la mật (dana): bố thì ba la mật
- Thi la ba la mật (sila): trì giới ba la
mật
- Sàn đề ba la mật (Rsanti): nhẫn nhục ba
la mật.
- Tỳ la đa ba la mật (Visiya): Tinh tấn ba
la mật.
- Thiền na ba la mật (Dyana): thiền định ba
la mật.
- Bát nhã ba la mật (Prajna): trí tuệ ba la
mật.
* Tất giác chi: Bảy chi, giác: Trạch pháp,
tinh tấn, hỷ, khinh an, niệm, định, hành xả.
* Thất xa: bảy cổ xe: giới, tâm, kiến,
nghi, cái, đạo phi đạo phi kiến, đạo tích tri kiến, đạo tích đoạn trí
tịnh.
* Bát chánh đạo: chánh kiến, chánh tư duy,
chánh ngữ, chánh nhiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh nghiệp, chánh
mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định.
* Cửu hữu, Thập địa ...
A. THỜI KỲ DU NHẬP: (TK III – TK V)
a. Trưc tiếp từ Ấn Ðộ bằng đường thủy:
1/ Tăng Hội (người Khương – Sogdiane)
khoảng 220, sinh và xuất gia tại Việt Nam, dịch kinh tại Việt Nam chừng
mười năm qua rồi tại Ðông Ngô 247.
2/ Cương Lương Lâu Chi (người Nhục Chi –
Scythe) khoảng 255.
3/ Ma Ha Kỳ Vực (người Ấn) khoảng 294.
4/ Mâu Bác (người Trung Hoa) từ Lạc Dương
đến khoảng 195 để lánh nạn cuối đời Hán và để nghiên cứu Phật giáo, rồi
truyền bá Phật giáo tại Việt Nam.
Trong giai đoạn này, tại xứ Luy Lâu (thủ đô
Giao Châu) có hơn 500 tăng sĩ đọc tụng được 15 bộ kinh và cso hai chục
tháp thờ xá lợi được xây cất, Luy Lâu ngày nay là làng Lũng Khê, huyện
Siêu Loại, tỉnh Bắc Ninh. Chính từ Luy Lâu mà Phật giáo được truyền qua
Ðông Ngô.
b. Từ khoảng thế kỷ IV về sau, Giao Châu
trở thành cái hành lang cho các nhà truyền giáo và các nhà chiêm bái giữa
Nam Trung Hoa và Ấn Ðộ. Trước sau có ba đoàn tiếp nối nhau: hai đoàn người
Trung Hoa và một đoàn người Việt. Trong đoàn người Việt có: sư Vân Kỳ, Mộc
Xoa Ðề Bà, Khuy Xứng (người Giao Châu), Trí Hành Ðại Thắng Ðăng (người
Châu Á) Họ đi khắp Ấn Ðộ, ở lại nhiều năm để nghiên cứu, học hỏi, và sang
truyền đạo ở Nam Trung Hoa và Java.
Tuy nhiên, giai đoạn đầu này còn phôi thai.
Phải đợi đến năm 580 với sự xuất hiện của Tỳ Ni Ða Lưu Chi, Phật giáo Việt
Nam mới khởi sắc.
B. THỜI KỲ PHÁT TRIỂN: (TK VI – ÐẦU TÀI
KHOẢN XIII)
1/ Phái Tỳ Ni Ða Lưu Chi: 636 năm (580 –
1216). Truyền thừa 19 đời. Chỉ còn tiều sử của 29 vị cao tăng thuộc phái
này.
2/ Phái Vô Ngôn Thông: 401 năm (580 –
1216). Truyền thừa 15 đời. Chỉ còn tiểu sử của 19 cao tăng.
C. THIỀN VIỆT NAM: TRÚC LÂM YÊN TỬ
1/ Ðiều Ngư Giác Hòang (Trần Nhân Tôn).
2/ Pháp Loa
3/ Huyền Quang.
Truyền được 3 đời. Ðến cuối đời nhà Trần
1400 thì chấm dứt.
- Từ đời Hậu Lê 1428 cho đến nay: suy sụp.
Nhà chùa nghiêng về Nho học.
D. THIỀN (ngành Lâm Tế):
Truyền bá ở Ðàng Trong, từ 1661 (dười đời
Chúa Hiền) với sự xuất hiện của Thiền sư Nguyên Thiều đến lập chùa Thập
Tháp A Di Ðà tại Bình Ðịnh. Sau ra Thuận Hóa, lập chùa ở Hà Trung. Ðệ tử
đắc pháp là Liễu Pháp (người Phú Yên) lập chùa Thiền Tôn dưới chân núi
Thiên Thai Huế. Liễu Quán là Tổ của Phật giáo miền Nam.
Từ sau Liễu Quán, Thiền klhởi sắc suốt
trong bốn đời chúa Nguyễn còn lại.
Từ Gia Long trở xuống, Thiền Liễu Quán suy
tàn dần, chỉ còn cái vỏ Thiền ở bên ngoài mà thôi.
Cho đến năm 1930, phong trào chấn hưng Phật
giáo xuất hiện khắp Trung Nam Bắc, bắt đầu là Nam (1930) rồi đến Trung
(1932) và Bắc (1934).
- Phong trào chấn hưng ở bắc nặng về lễ
nghi.
- Phong trào chấn hưng ở Trung và Nam nặng
về nghĩa học, nhưng cũng chưa đi đến đâu.
Còn Phật giáo Thiền thì coi như biến mất
trên toàn cõi Việt Nam.
Nói đến Phật giáo Việt Nam là nói đến
Thiền. Vì ngoài Thiền học ra, gần như không một tông phái nào khác được du
nhập.
Không kể thời kỳ phôi thai từ TK II đến TK
V, Phật giáo Việt Nam chỉ mới bắt đầu khởi sắc là với sự xuất hiện của
ngành Thiền Tỳ Ni Ða Lưu Chi (của truyền thống Ðạt Ma) trong TK VI. Tiếp
theo là ngành Thiền Vô Ngôn Thông đầu TK IX và ngành Thiền Thảo Ðường vào
đầu TK XII (cả hai đều thuộc truyền thống Lục Tổ Huệ Năng). Cả ba ngành
Thiền này giao lưu nhau mà tổng hợp Thiền Việt Nam (Trúc Lâm Yên Tử) với
sơ tổ là Trần Nhân Tôn vào cuối TK XIII đầu TK XIV, và được kế tục bởi hai
Tổ Pháp Loa và Huyền Quang. Từ TK VI cho đến TKXIV, Thiền phát triển cực
kỳ sáng chói và chi phối toàn bộ văn hóa Việt Nam, nhất là trong hai thời
đại Lý và Trần. Ðây là một sự thật lịch sử không thể nào phủ nhận được.
Nhưng từ đầu TK XV, đầu đời nhà Lê, Nho
giáo được nâng lên thành quốc giáo, chư Tăng muốn duy trì sự hiện diện của
mình, phải chuyển sang nọc Nho. Lý do là vì: muốn được ở chùa Chư Tăng
phải trải qua một cuộc khảo hạch về Tam giáo (Nho, Lão, Phật) trong đó,
điểm quyết định là Nho giáo chứ không phải Phật giáo. Do đó chư Tăng về
sau có rất nhiều vị tinh thông Nho giáo hơn cả các nhà Nho chính thống,
nhưng lại yếu kém về môn học căn bản của mình. Cho nên, về lâu về dài,
hình thức bề ngoài của Phật giáo bấy giờ trong các nghi lễ tôn giáo tuy
vẫn duy trì được, nhưng nội lực bên trong đã dần dần bị xói mòn. Truyền
thống của Thiền trong các nhà chùa dần dần mờ phai rồi mất hẳn. Ðể trám
chổ hổng, chư Tăng về sau cho áp dụng pháp tu Tịnh độ (không giống tông
Tịnh độ của Tổ Thiện đạo bên Trung Hoa). Tình trạng này kéo dài cho đến
cuối đời Lê Trịnh (chấm dứt năm 1788). Như trên là thực trạng của Phật
giáo xứ Ðàng Ngoài, kể từ sông Gianh trở ra.
Ở xứ Ðàng Trong kêt từ sông Gianh trở vào,
mặc dù Nguyễn Hoàng vào Nam lập giang sơn mới từ năm 1558, nhưng ngôi chùa
đâu tiên được xây cất tại xứ Ðàng Trong là chùa Linh Mụ ngày nay. Chùa này
mới có từ đời Chúa Thượng (1635 – 1648) khi ông dời phủ Chúa từ làng Phước
Yên lên làng Kim Long (ngoại ô Huế) trong năm 1636. Bấy giờ có chùa nhưng
chưa có sư. Chỉ cất lên để tỏ lòng ngưỡng mộ Phật mà thôi. Phải đợi cho
đến đời Chúa thứ tư là Chúa Hiền (1648 – 1687) mới chính thức có Phật giáo
xuất hiện với Ngài Nguyên Thiều do Chúa Hiền cho người qua Quảng Ðông rước
về. Ngôi chùa Tổ đầu tiên do Nguyên Thiều xây dựng khoảng năm 1661 là chùa
Thập Tháp Di Ðà ở Bình Ðịnh ngày nay. Sau đó, đệ tử đắc pháp của Ngài là
Ngài Liễu Quán dựng được một ngành Thiền mới cho xứ Ðàng Trong tiếp tục
truyền thống của Thiền Lâm Tế.
Chùa Tổ của ngành Thiền Quán là chùa Thuyền
Tôn ở dưới chân núi Thiên Thai thuộc vùng ngoại ô Huế. Từ chùa tổ này,
Thiền Lâm Tế lan dần các vùng của xứ Ðàng Trong cho đến các tỉnh trong
Nam; trải qua mấy đời Chúa liên tiếp, Thiền Lâm Tế phát triển rất rực rỡ.
Nhưng từ đầu đời Tự Ðức (khoảng chừng 1848), Thiền dần dần suy thoái, cho
đến sau đô hộ Pháp (1885), khi dấu vết của Thiền coi như dứt hẳn. Rồi cũng
như tình trạng của Phật giáo Ðàng Ngoài trước kia dưới thời kỳ Lê Trịnh,
Thiền được thay thế bằng một loại Tịnh độ pha phách. Nói pha phách là vì
sinh hoạt của Thiền không còn nữa, mà pháp môn tịnh độ tân trang này cũng
không giống pháp tu Quy Mô của tong Tịnh độ Trung Hoa do Tổ Thiện Ðạo sáng
lập. Và rồi cho đến khoảng 1930 là năm bắt đầu có phong trào chấn hưng
Phật giáo ra đời, trong tất cả các chùa trên khắp ba kỳ, chư Tăng chỉ
chuyên đọc tụng một bộ kinh mệnh danh là bộ kinh Tam Bảo với một số bài
văn sám nguyện do các Ðại sư Trung Hoa đời trước sáng tác. Ngoài ra họ còn
được học thêm một một số “khóa nghi” áp dụng trong cá đàn tràng cúng đám.
Kinh Tam Bảo là một loại tuyển tập, gồm một
Sám Hồng Danh và bốn kinh A Di Ðà tiểu bản, Phổ Môn, Vu Lan, Kim Cang Bát
Nhã.
Kinh Kim Cang Bát Nhã là nòng cốt của Thiền
Lục Tổ. Còn kinh nòng cốt của tông Tịnh độ Trung Hoa gồm ba kinh: A Di Ðà,
Vô Lượng Thọ, Quán Vô Lượng Thọ, nhưng trong bộ Tam Bảo chỉ thâu dụng một
kinh A Di Ðà mà thôi. Và để hổ trợ cho kinh này, bộ Tam Bảo thái dụng thêm
phẩm Phổ Môn (trích từ kinh Pháp Hoa ra) và bửu sám Hồng Danh (toát yếu
giáo nghĩa của kinh Hoa Nghiêm). Còn kinh Vu Lan sở dĩ có mặt trong đó, là
cốt để nói lên lập trường của Phật giáo đối với việc thờ cúng ông bà, mà
các dân tộc chịu ảnh hưởng văn minh Nho giáo vô cùng quan tâm.
Sự hiện diện của kinh Kim Cang Bát Nhã
trong bộ Tam bảo là điều không thể thiếu. Vì mặc dầu ngành Thiền không
cong nữa, nhưng uống nước phải nhớ đến nguồn, cho nên không thể loại Kim
Cang ra ngoài được. Trọng tâm của bộ Tam Bảo hoàn toàn đặt vào kinh A Di
Ðà và hai kinh văn hổ trợ là Phổ Môn và Hồng Danh.
Ngày nay, Phật giáo Việt Nam đã có đầy đủ
toàn bộ Ðại Tạng Kinh chữ Hán, chứ không hạn cuộc trong một bộ Tam Bảo như
xưa nữa:do đó, tầm nhìn của Phật giáo đã mở rộng thêm giới tuyến khá xa.
Nhưng các chùa trên toàn cõi Việt Nam vẫn giữ nguyên tập tục cũ; và bộ
kinh Tam Bảo vẫn còn là bộ kinh nòng cốt của các chùa. Cho nên Tăng Ni các
chùa ngoài kiến thức Phật giáo nói chung, càn phải học hỏi và tìm hiểu nội
dung kinh Tam Bảo nói gì. Nhất là kinh A Di Ðà và hại kinh văn phụ.
Trước hết là kinh A Di Ðà.
Nên biết rằng cái cốt tủy tinh ròng của
kinh A Di Ðà là Tín Căn (trong ngũ căn) và Tín Lực (trong Ngũ Lực) nói
trong Tạp A Hàm. Căn nghĩa là cái rễ con nhờ đó cây bám được vào lòng đất
mà lớn mạnh dần. Cũng thế, nhờ Tín Căn mà hành giả bãm được vào lòng đạo
mà trưởng dưỡng tâm Bồ đề. Rễ của Tín Căn lâu ngày len sâu vào lòng đạo
thì đạo lực mạnh dần mà thành Tín Lực, nhờ đó mà thành tựu Bồ đề. Trong
nhiều kinh, Phật thưòng căn dặn rằng: Tín vi vạn công năng chi mẫu (đức
tin là mẹ đẻ của muôn đức, muôn công năng).
Tứ bất hoại tịnh của Tín Căn nói trong Tạp
A Hàm, được triển khai và thi vị hóa mà kết thành nội dung kinh A Di Ðà
với bốn thành tựu trang nghiêm về y báo và chánh báo, nói trong đoạn đầu
của kinh này. Tín Căn huân tập lâu ngày thành bản tánh thứ hai, tống xuất
cái tánh ô nhiễm ra ngoài, mà kết thành cái tổng thể là Nhất tâm bất loạn.
Ðạt được nhất tâm bất loạn là phép tu thành tựu. Tất cả đều chỉ đặt trên
một nền tảng duy nhất là Ðức Tin mà thôi. Nhưng, đây là một đức tin tuyệt
đối, một đức tin vô điều kiện, không chấp nhận bất cứ một sự trả giá nào,
một đức tin bất khả tư nghì. Cho nên mới nói đây là pháp hiếm có và khó
tin. Nhưng dù khó tin rồi cũng phải tin, không có phương thuốc nào khác để
chữa bệnh cho chúng sinh (ngoại trừ phép tu Thiền còn khó hơn nữa). Giải
tỏa tác dụng của uẩn Thọ bằng đức tin mà không theo nổi, thì làm sao theo
được phép Thiền nhắm thẳng vào uẩn Hành mà đập nát vọng niện, khó hơn
nhiều.
Cho nên nói: Lý trí giết chết con người,
chỉ có đức tin mới cứu sống con họ (Lý trí là tác dụng của uẩn Tưởng)
Ðức tin quan trọng như thế cho nên kinh A
Di Ðà chỉ cổ xúy cho đức tin mà thôi. Như thế đủ rõ địa vị của kinh A Di
Ðà trong Pháp môn tu Tịnh độ.
Phẩm Phổ Môn hổ trợ cho kinh A Di Ðà, cũng
không ra ngoài cái đức tin ấy, nhưng qua đấy, cái tự thể của đức tin mới
được trình bày đầy đủ và từ cái tự thể tuyệt đối thanh tịnh ấy mới có tỏa
ra muôn vàn ứng dụng, ứng hiện khắp chốn khắp nơi (Phổ Môn) mà lắng nghe
tiếng nghe tiếng đau thương rên rỉ của chúng sinh để đến cứu độ. Vì vậy mà
Bồ Tát Quán Thế Âm được tôn xưng là đấng Tịnh Thánh.
Niệm niệm vật sinh nghi
Tịnh Thánh Quán Thế Âm
Là nơi nương tựa vững
Tránh khỏi mọi ách nạn...
Bài văn thứ
hai hổ trợ cho kinh A Di Ðà là Bửu Sám Hồng Danh. Bài này thuộc lại văn
sám nguyện, do Ðại sư Bất Ðộng đời Tống soạn ra. Sám nguyện nghĩa là sám
hối và phát nguyện. Khác với loại văn sám nguyện thông thường, bài văn sám
nguyện này không phát nguyện sinh về cõi Tinh đôï của Phật A Di Ðà mà chỉ
phát nguyện thành Phật. Theo mười đại nguyện của Bồ tát Phổ Hiền nói trong
kinh Hoa Nghiêm. Chỉ thú ấy đã được trình bày rõ trong đoạn mở đầu:
“Nguyện cùng chúng sinh trong pháp giới, đồng loạt chứng đắc vô thượng
chánh đẳng chánh giác”.
Sau khi phát nguyện và kính lễ chư Phật,
hành giả sám hối tội chướng đã gây và trình bày phước đức đã tạo (hai
thiện căn) để hồi hướng bề quả Phật. Ðây là phương pháp tu tập theo mười
đại nguyện của Bồ tát Phổ Hiền nói trong kinh Hoa Nghiêm: Nhất giả lễ kính
chư Phật, nhị giả xưng tán Như Lai...
Vì nội dung bài sám 64 câu này rút từ kinh
Hoa Nghiêm ra, cho nên nó đã hé ra cho ta thấy phần nào cái tinh yếu của
giáo nghĩa kinh ấy. Tinh yếu đó là: thế giới cực đại hoàn toàn ngang bằng
và tương đương nhau (nhất tức nhất thiết, nhất thiết tức nhất): cho nên
chư Phật hiện diện khắp nơi, không đâu không có (thâm tín chư Phật giai
sung mãn)...
Bài sám này vì nội dung thâm hậu của nó
(nội dung của kinh Hoa Nghiêm), cho nên được hành giả Tịnh độ coi như
khuôn vàng thước ngọc của công việc tu hành hàng ngày, và do đó được nâng
lên hàng Bửu Sám và được xếp vào Tam Bảo, ngang hàng với A Di Ðà và Phổ
Môn.
Cuối cùng, con hai kinh: Vu Lan và Kim Cang
Bát Nhã. Kinh Vu Lan xiển dương đạo hiếu. Còn kinh Kim Cang Bát Nhã là cốt
lõi của tông Thiền thì có quá nhiều chuyện để nói. Ở đây, tôi không dám đề
cập đến. Vì nói bao nhiêu cũng không hết được.
Trong đời Lương Võ Ðế, Thái tử Chiêu Ninh
đã chia toàn kinh thành 33 tiểu đoạn với nhan đề tóm tắt nghĩa từng đoạn
một, từ “Pháp hội nhân do” cho đến “Tín thọ phụng hành”. Cứ nương nơi nhan
đề của một tiểu đoạn một mà tìm hiểu nội dung từng đoạn, cũng tạm được
rồi.
1. Phật giáo vào Trung Hoa măm 67 (Vĩnh
Bình 10) làm thời điểm tiêu chuẩn. Trong buổi sơ ngộ, ảnh hưởng còn yếu,
chỉ quanh quẩn ở Hà Bắc và chung quanh thủ đo Lạc Dương. Chư tăng truyền
giáo phần nhiều là người Khang Cư (Sogdbane) và An Tức (Prese). Ðặc biệt
là An Thế Cao. Kinh sách truyền sang là Tiều Thừa.
2. Trong đời Trung Quốc, Thục không có Phật
giáo, Ngụy không có nhưng rất yếu. Phật giáo bắt đầu vào Ðông Ngô bằng
đường biển, băng qua Giao Chỉ. Khương Tăng Hội sang Ðông Ngô, sau khi ở
Giao Chỉ 12 năm.
3. Ðời Tây Tấn, Phật giáo phát triển khá
mạnh ở Hoa Bắc, nhất là yại Lạc Dương. Tại đây,Tăng Già Ðề Bà (Sangha
Deva) dịch lại hai kinh Trung A Hàm, được hoan nghênh nhiệt liệt. Tiếng
tụng kinh vang dội khắp kinh thành.
4. Nhà Tây Tấn bị Ngũ Hồ tiêu diệt. con
cháu chạy xuống Giang Nam, dựng nhà Ðông Tấn, đô tại Kiến Nghiệp (kinh đô
của Ðông Ngô). Tại đây, nhóm quý tộc Nho sĩ quy tụ thành xóm áo đen (Ô y
hàn), cố gắng duy trì nền văn hóa Hán tộc để chống trả lại văn hóa người
Hồ ở phương Bắc. Trong cuộc di tản vĩ đại này, toàn thể Phật giáo đồ ở Lạc
Dướng đều theo Ðề Bà xuống miền Nam với nhà Ðông Tấn. Tại đây, được tiếp
xúc rộng rãi với giới quý tộc người Hán. Ðề Bà mới sực nhận ra rằng có
nhiều từ ngữ mới bị ông hiểu sai. Do đó, ông bỏ ra năm năm để học lại chữ
Hán, rồi dịch lại hai bộ Trung A Hàm và Tăng Nhất A Hàm (còn tồn tại cho
đến ngày nay).
Phật giáo Ðông Tấn phát triển khá manh,
nhưng không rực rỡ bằng Phật giáo miền Bắc với các triều đại người Hồ.
5. Trong hơn ba thế kỷ, Hồ và Hán tranh
giành nhau nước Trung Hoa, ranh giới của Hồ nằm sát bờ sông Trường Giang.
Lãnh thổ của người Hán thu gọn lại trong vùng Giang Nam, cho đến rặng núi
Ngũ Lãnh (Bắc hai tỉnh Quảng Ðông và Quảng Tây ngày nay)
Từ Giang Bắc trở lên. Phật giáo phát triển
rất mạnh dưới triều đại Ngũ Hồ, và tiếp theo là dưới các triều đại của Bắc
Ngụy (Bắc Triều), mặc dù đã trải qua ba pháp nạn khủng khiếp dưới ba đời
vua Võ Ðế (của Bắc Ngụy, Bắc Tề, Bắc Chu).
Trong giai đoạn đầu, ở vùng Ngũ Hổ có một
vị sư nổi tiếng là Phật Ðộ Trung chiêu mộ rất đông Tăng sinh người Hán
trong tỉnh Hoa Bắc, luyện họ thành tài, rồi từ đó bung ra khắp nơi trên
Hoa Bắc Kiệt hiệt nhất là Ðạo An làm quốc sư cho nhà Phù Tần (của Phù
Kiến) ở Trường An. Ðạo An là vị sư Trung Hoa đầu tiên thiết lập quy chế
của chư Tăng ngoại quốc. Ông cũng đào tạodc nhiều Tăng sĩ tài ba lỗi lạc,
về sau nhập chung với La Thập, mở ra một vận hội cực thịnh đạt cho Phật
giáo Tung Hoa ở vùng Ngũ Hồ. Do lời khuyên của Ðạo An, Phù Kiến sai tướng
Lã Quan dẫn một đạo quân qua nước Quy Tư (Tây Vực) rước La Thập về. Chưa
về tới Trường An thì binh biến xảy ra. Phù Kiến thua trận ở sông Phi, kéo
quân về kinh đoo thù bị tướng giữ thành là Dao Tranh cướp ngộ, lập nhà Dao
Tần. Ðạo An chết. Bấy giờ là năm 385. Lã Quang nghe tin dừng quân tại Cam
Túc, lập tại đây nước Ngũ Hồ thứ 16, và gửi La Thập lại ở đây cho đến năm
401, Dao Hưng (con Dao Tranh) đem quân sang diệt Lã Quang và rước La Thập
bề Trường An. Từ năm 401 đến 411. La Thập đào tạo được hơn ba ngàn đệ tử
thành tài. Trong số đó nổi tiếng nhấy là Tứ Thánh: Tăng Huệ, Tăng Triệu,
Ðạo Dung, Ðạo Sinh. Ông cũng dịch rất nhiều kinh. Ðặc biệt nhất là các
kinh trong hệ thống Bát Nhã, từng bị dịch sai lầm trải qua các thế hệ
trước. Nhà Dao Tần tôn thờ ông như một vị Phật sống.
6. Thừa hưởng được cái di phóng rực rỡ của
La Thập, các thế hệ Phật giáo trong vùng Hồ về sau phát triển cực kỳ mạnh
mẽ cho đến hết thời Bắc Ngụy, kéo dài hơn ba thế kỷ. Chuyện lạ kỳ hơn nữa
là các vua người Hồ đều bị Hán hóa sâu đậm, cho nên nền Phật giáo dựng lên
ở đó là Phật giáo hoàn toàn của người Hán. Hóa cho nên, công đức đóng góp
của các vua Hồ đối với văn hóa Trung Hoa vượt xa công sức của Ðông Tấn và
Nam Triều ở phương Nam.
7. Cuối đời Bắc Ngụy, miền Bắc chia thành
Ðông Ngụy, Tây Ngụy, rồi Băc Tề, Băc Chu. Băc Chu diệt Bắc Tề, rồi bị
Dương Kiền cướp ngôi năm 581. Ðến năm 589, Dương Kiền tiến xuống miền Nam
tiêu diệt nhà Tần, thống nhất nước Trung Hoa lập ra nhà Tùy. Tùy tồn tại
đúng 29 năm, rồi bị Ðường tiêu diệt. Nền văn hóa Trung Quốc theo chân nhà
Tùy tràn xuống miền Nam, tạo thành quang cảnh rực rỡ của hai đời Tùy và
Ðường.
Cũng nên biết thêm rằng, năm 520, Ðạt Ma
đến Trung Hoa trong đời Lương Võ Ðế, không hợp ý, bỏ lên Bắc Ngụy, diện
bích chín năm tại Tung Sơn, lập ra Thiền Tông Trung Hoa. Ðời thứ sáu của
tông này là Huệ Năng tịch năm 713 kết thúc Sơ Ðường.
Trong hai đời Tù và Ðường, Phật giáo Trung
Hoa cực thịnh đạt. Ðặc biệt là:
- Ðời Tùy, tông Thiên Thai ndr Trí Khải ra
đời.
- Từ Trung Ðường, tông Hoa Nghiêm của Hiển
Thủ ra đời.
- Từ Tùy qua Ðường tông Thiền phát triển kỳ
diệu.
- Ðó là chưa kể các thành công ngoạn mục
của Huyền Trang trong bước đầu của Sơ Ðường, và của Tắc Thiên Hoàng Ðế
trong giai đoạn cuối của Sơ Ðường.
Qua Mạt Ðường, Phật giáo bị pháp nạn thứ tư
dưới thời Võ Tôn. Từ đó, Phật giáo suy dần.
(Tam Võ nhất Tông chi pháp nạn)
1. TL 446: Vua Thái Võ Ðế: nhà Bắc Ngụy –
Bắc Triều (420-588).
2. TL 578: Vua Chu Võ Ðế, nhà Bắc Chu – Bắc
triều (420-588).
3. TL 842: Vua Ðường Võ Tông đời Mạt Ðường
– Ðương (618-907).
4. TL 955: Vua Chu Thế Tông nhà Hậu Chu –
Ngũ Ðại (907-960)
Trong bốn pháp nạn, pháp nạn I khốc liệt
nhất, số Tăng Ni chết kể có nhiều chục vạn. Nhưng qua năm sau, Thái Võ
chết. Vua con lên nối ngôi, cử hành hôn lễ sám hối cho cha cực kỳ trang
trọng. Phật giáo lại sáng rực rỡ hơn trước nữa. Pháp nạn II khốc liệt
không kém, nhưng số Tăng Ni chết ít hơn. Sau pháp nạn này đúng ba năm thì
nhà Bắc Chu bị Tùy Văn Ðế tiêu diệt. Trong pháp nạn này Trí Khải trốn vào
núi ở, được sống sót, sau làm quốc sư cho Văn Ðế. Một danh tăng khăc là
Phi Trương Phong bị bắt buộc phải hoàn tục, về sau được Tùy Văn Ðế vời ra
giữ chức Phiên Kinh Học Sĩ, soạn bộ “ Khai Hoàn Tam Bảo Lục”.
Pháp nạn III và IV không dữ dội lắm, nhưng
sau hai pháp nạn này, thì nội lực Phật giáo Trung Hoa suy yếu dần không
gượng dậy được nữa. Từ đây, Phật giáo Trung Hoa lui dần về thế thủ. Nhưng
cũng từ đây, ảnh hưởng của Phật giáo mới tỏa ra mạnh mẽ trên khắp mọi bình
diện của sinh hhoạt văn hóa Trung Hoa. Kỳ lạ!
Bị chú:
Trong pháp nạn II. Tăng Xán và đệ tử Ðạo
Tín trốn chạy ở trong núi, cho nên không hề hấn gì. Vã lại, bấy giờ Thiền
tông chưa phổ cập trong quần chúng và theo truyền thống Thiền thì các
Thiền sư đều chọn núi non u tịch để tịnh tu, cho nên thoát ra ngoài cùng
tục lụy của thế sự thăng trầm.
Thiền tông theo đúng nguyên tắc của Phật
giáo “Sa môn bất bái vưong gia”. Cho nên tấy cả đêu lập am trên núi, tránh
xa chốn phồn hoa đô hội. Như Nguyên Thiều chẳng hạn, được Chúa Hiền mời
sang, nhưng không chịu ở Thuận Hóa, Chúa phải chấp nhận cho lập chùa ở
Bình Ðịnh.j về sau, Chúa năn nỉ lắm mới chịu ra, nhưng xin lập chùa ở Hà
Trung mà thôi. Từ Dung lập chùa ở gò đất cao, nay là vùng Từ Ðàm. Liễu
Quán lên lập chùa ở chân núi Thiên Thai (qua Ba Ðồn).
I. Thế kỷ III trước Tây lịch:
- Triều đại Maurya (Khổng Tước) do ông nội
A Dục là Chaudragupta (Chiên Ðà La Cấp Ða) lập, sau khi đuổi hết các tướng
lãnh của Alexandre Le Grande về nước. Lãnh thổ bao gồm toàn bộ miền Bắc
Ấn, ngoại trừ 1/3 lãnh thổ còn lại là vùng cao nguyên Dekkhan ở miền Nam.
- Thủ đô đóng tại Pataliputra (Ba Liên
Phất, tức Hoa Thị Thành) tức Patna ngày nay.
- Ông vua anh hùng nhất là Asoka (A Dục)
chính thức đăng quang năm 218 sau Phật Niết bàn, trị vì nữa thé kydr, đã
tận lực phuc vụ Phật giáo, đệ tử của Mục Kiền Liên Ðế Tu (Tissa).
- Dưới quyền của ông, chíng quyền trung
ương lan đến đâu thì Phật giáo lan đến đó. Ông còn phái nhiều pháo đoàn
Phật giáo ra hoạt động ở ngoại quốc đến tận các nước chịu ảnh hưởng văn
minh Hy Lạp.
II. Thế kỷ II sau Tây lịch:
- Trièu đại Kussana (Quy Sương), người Nhục
Chi, thành lập. Lãnh thổ bao gồm vùng Tây Bắc Ấn và Afghanistan. Ông vua
lừng danh là Kaniska (Ca nị sắc ca), tận lực phục vụ Phật hiáo Hữu bộ, bộ
phái do Ca Chiên Diên thành lập đóng chốt tại vùng này từ thế kỷ IV sau
Tây Lịch, chuyên sản xuất các Ðại Luận Sư (grand theorician). Công huân
của ông không khác vua A Dục trước đó5 thế kỷ. Nhờ đó, tất cả các tác phẩm
lừng danh của Hữu bộ, rất đồ sộ, được kết tập quy mô và giữ gìn đầy đủ
trong đại hội kết tập ở Ca Thập Di La thành.
1. Ký tái trong lịch sử Hy Lạp ghi chép về
các sự kiện lịch sử xảy ra trong thời đại A Dục của triều đại Khổng Tước.
2. Ký tái của ba vị pháp sư Trung Hoa đi du
hành Ấn Ðộ trong các thế kỷ IV, VII, VIII.
a) Ký tái của Pháp Hiển:
Ngài này qua Ấn Ðộ bằng đường biển trong
thế hr IV TL. Khi nề cũng bằng đường biển. Ði từ một haidr cảnh ở Trung
Hoa, qua Sri Lanca, lên Ấn Ðộ, ở lại đây khá lâu, lúc về cập bến ở vùng
Triết Giang.
b) Ký tái của Huyền Trang: Ðại Ðường Tây
Vực Ký, 12 quyển.
Ngài này đi Ấn Ðộ bằng đường bộ và về cũng
bằng đường bộ trong thế kỷ IIV (Sơ Ðường). Ði khắp các nước Tây Vực, tức
Turkestan thuộc Trung Quốc ngày nay, ở Ấn Ðộ từ Bắc xuống Nam ròi từ Nam
kên Bắc, học ở Nalada 7 năm.
c) Ký tái của Nghĩa Tịnh: Ðại Ðường cầu
pháp cao Tăng truyện.
Ngài này đi Ấn Ðộ bằng đường bộ, về lại
Trung Hoa bằng đường thủy, trong thế kỷ VIII (Trung Ðường). Cũng ở tại Ấn
Ðộ khá lâu.
Ký tái: Ký sự
ghi chép lịch sử. Bốn loại ký tái nói trên cung cấp những tài liệu lịch sử
rất chính xác cho các sử gia hiện tại vè lịch sử Ấn Ðộ và Phật giáo Ấn Ðộ
cổ đại, nhờ đó mà khoa sử học ngày nay khám phá được nhiều sự kiện lịch sử
Ấn Ðộ cổ đại rất có giá trị.
---
o0o
---
Mục
Lục
| Phần 1 | Phần 2
|Phần 3 | Phần
4
Phần 5 | Phần 6
| Phần 7 | Phần 8
| Phần 9| Phần 10
---
o0o
---
|
Tủ
sách Phật học
|
--- o0o ---
Vi tính: Nguyên
Trang
Trình
bày:
Nhị
Tường
Cập
nhật
ngày:
01-01-2003