SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM THỨ 18
PHẨM LỆ
216.
KINH ÁI SANH[1]
Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật
du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ có
một người Phạm chí, độc nhất chỉ có một đứa con, trong lòng hết sức ái
niệm, tâm ý khắng khít, chiều chuộng, nhìn hoài không chán. Bỗng nhiên đứa
con mạng chung. Sau khi đứa con mạng chung, người Phạm chí ấy ưu sầu,
không thể ăn uống được, không mặc áo xiêm, cũng không bôi hương; chỉ biết
đi ra bãi tha ma mà khóc nhớ tưởng chỗ con nằm.
Rồi Phạm chí
lang thang khắp nơi, đi đến chỗ Phật, chào hỏi xong, ngồi xuống một bên.
Thế Tôn hỏi:
“Ông nay vì
sao, các căn không trụ nơi tâm mình?”
Phạm chí đáp
rằng:
“Tôi làm sao
các căn có thể an trụ nơi tâm mình được? Vì sao vậy? Chỉ có một đứa con
độc nhất, trong lòng hết sức ái niệm, tâm ý khắng khít, chìu chuộng, nhìn
hoài không chán. Bỗng nhiên nó mạng chung. Sau khi nó mạng chung, tôi ưu
sầu không thể ăn uống được, không mặc áo xiêm, cũng không bôi hương; chỉ
biết đi ra bãi tha ma mà khóc nhớ tưởng chỗ con nằm.
Thế Tôn nói:
“Thật vậy,
Phạm chí! Thật vậy, Phạm chí! Nếu khi ái sanh thì phát sanh những sầu bi,
khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”
Phạm chí nói:
“Cù-đàm, sao
lại nói khi ái sanh, thì cũng phát sanh những sầu bi, khóc than, ưu khổ,
phiền muộn, ảo não? Cù-đàm nên biết, khi ái sanh thì hỷ cũng sanh, tâm
hoan lạc.”
Thế Tôn đến
ba lần nói như vậy:
“Thật vậy,
Phạm chí! Thật vậy, Phạm chí! Khi ái sanh thì cũng phát sanh những sầu bi,
khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”
Phạm chí cũng
ba lần hỏi rằng:
“Cù-đàm, sao
lại nói khi ái sanh thì cũng phát sanh những sầu bi, khóc than, ưu khổ,
phiền muộn, ảo não? Cù-đàm nên biết, khi ái sanh thì hỷ cũng sanh, tâm
hoan lạc.”
Lúc bấy giờ
Phạm chí nghe những lời Phật nói, không cho là phải, mà chỉ bác bỏ, rồi
rời chỗ ngồi đứng dậy, lắc đầu bỏ đi.
Bấy giờ ở
trước cổng Thắng lâm, có một số thị dân
đang đánh bạc. Phạm chí từ xa trông thấy, bèn nghĩ rằng, ‘Trong đời nếu có
những người thông minh trí tuệ, cũng không thể hơn được những kẻ đánh bạc.
Ta hãy đến đó. Những gì vừa được thảo luận với Cù-đàm ta sẽ kể lại hết cho
họ nghe’. Rồi Phạm chí đi đến số đông những người đánh bạc ấy, và đem
những gì vừa được thảo luận với Thế Tôn kể lại cho họ nghe. Những thị dân
đang đánh bạc này nghe xong nói rằng:
Này Phạm chí,
sao lại nói khi ái sanh thì cũng phát sanh những sầu bi, khóc than, ưu
khổ, phiền muộn, ảo não? Phạm chí nên biết khi ái sanh, thì hỷ cũng sanh,
tâm hoan lạc.”
Phạm chí nghe
xong, bèn nghĩ rằng, “Điều mà con bạc nói thật hết sức phù hợp với ta.”
Rồi gật đầu mà đi.
Rồi thì vấn
đề này lần lượt truyền rộng ra, cho đến lọt vào Vương cung. Ba-tư-nặc vua
nước Câu-tát-la nghe đồn Sa-môn Cù-đàm nói như vậy, “Nếu khi ái sanh, thì
cũng phát sanh những sầu bi khóc than, ưu khổ, phiền muộn ảo não.” Vua bèn
nói với hoàng hậu Mạt-lỵ
rằng:
“Tôi nghe đồn
Sa-môn Cù-đàm nói như vầy, “Nếu khi ái sanh thì cũng phát sanh những sầu
bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”
Hoàng hậu
nghe xong, thưa rằng:
“Thật vậy,
Đại vương! Thật vậy, Đại vương! Nếu khi ái sanh thì cũng phát sanh những
sầu bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”
Ba-tư-nặc vua
nước Câu-tát-la nói với hoàng hậu Mạt-lỵ rằng:
“Nghe tôn sư
nói gì thì đệ tử nhất định đồng ý. Sa-môn Cù-đàm là tôn sư của bà cho nên
bà nói như vậy. Bà là đệ tử của Ngài cho nên bà nói như vậy, ‘Nếu khi ái
sanh thì cũng phát sanh những sầu bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo
não’.”
Hoàng hậu
Mạt-lỵ thưa rằng:
“Đại vương,
nếu không tin, hãy đích thân đến mà hỏi, hay hãy sai sứ đi.”
Rồi Ba-tư-nặc
vua nước Câu-tát-la bèn gọi Phạm chí Na-lị-ương-già
đến bảo rằng:
“Ngươi đi đến
chỗ Sa-môn Cù-đàm, thay ta mà hỏi Sa-môn Cù-đàm Thánh thể, khỏe mạnh, bình
an, không bệnh, đi đứng thoải mái, khí lực bình thường chăng? Rồi nói như
vầy, ‘Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la có lời thăm hỏi Thánh thể khỏe mạnh,
bình an, không bệnh, đi đứng thoải mái, khí lực bình thường chăng? Sa-môn
Cù-đàm có thật sự nói rằng, ‘Nếu khi ái sanh thì cũng sanh những sầu bi,
khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não’ chăng?’ Này Na-lị-ương-già, nếu
Sa-môn Cù-đàm có nói những gì, ngươi hãy khéo ghi nhớ và thuộc kỹ. Vì sao?
Vì những người như vậy không bao giờ nói dối.”
Phạm chí
Na-lị-ương-già vâng lời vua, đi đến chỗ Phật, chào hỏi xong, ngồi sang một
bên, bạch rằng:
“Bạch Cù-đàm,
Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la có lời hỏi thăm thánh thể mạnh khỏe, bình
an, không bệnh, đi đứng thoải mái, khí lực bình thường chăng? Sa-môn
Cù-đàm có thật sự nói như vầy, ‘Nếu khi ái sanh, thì cũng sanh những sầu
bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não chăng?’.”
Thế Tôn nói
rằng:
“Này
Na-lị-ương-già, Ta nay hỏi ngươi, hãy tùy theo sự hiểu biết mà trả lời.
Na-lị-ương-già, ý ngươi nghĩ sao? Giả sử có một người đàn bà đã chết.
Người ấy phát cuồng, loạn trí, cởi áo cởi quần, trần truồng mà chạy rong
khắp các ngõ đường, nói như vầy, ‘Này các người, có thấy mẹ tôi chăng? Này
các người có thấy mẹ tôi chăng?’ Này Na-lị-ương-già, do sự kiện này mà
biết rằng, ‘Nếu khi ái sanh, thì cũng sanh sầu bi, khóc than, ưu khổ,
phiền muộn, ảo não’.
“Cũng vậy,
nếu cha chết, anh, chị, em chết, con cái chết, vợ chết, người ấy phát sanh
cuồng, loạn trí, cởi áo cởi quần, trần truồng chạy rong khắp cả ngõ đường,
nói rằng, ‘Này các ngài, có thấy vợ tôi chăng? Này các ngài, có thấy vợ
tôi chăng?’ Này Na-lị-ương-già, do sự kiện này mà biết rằng, ‘Nếu ái sanh
thì cũng sanh những sầu bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não’.
“Này
Na-lị-ương-già, thuở xưa có một người đàn bà về thăm gia đình, các thân
tộc của người này muốn cưỡng bức cải giá. Người đàn bà ấy tức tốc trở về
nhà chồng, nói với chồng rằng, ‘Này ông, hãy biết cho, thân tộc của tôi
muốn cướp vợ của ông để gả cho người khác. Ông có mưu kế gì chăng?’ Người
ấy bèn nắm cánh tay của bà vợ dẫn vào trong nhà, nói rằng, ‘Chết chung,
sang đời khác với nhau! Chết chung, sang đời khác với nhau!’ Rồi lấy con
dao bén chém chết vợ và mình cũng tự sát luôn. Này Na-lị-ương-già, do sự
kiện này mà biết rằng, ‘Nếu ái sanh thì cũng sanh những sầu bi, khóc than,
ưu khổ, phiền muộn, ảo não’.”
Phạm chí Na-lị-ương-già sau khi nghe
những điều Phật nói, khéo ghi nhớ và thuộc kỹ, rồi từ chỗ ngồi đứng dậy,
đi quanh ba vòng, rồi trở về.
Về đến
Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la tâu rằng:
“Tâu Thiên
vương, Sa-môn Cù-đàm quả thực có nói rằng, ‘Nếu khi ái sanh, thì cũng sanh
những sầu bi, khóc than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não’.”
Hoàng hậu
Mạt-lỵ tâu rằng:
“Đại vương,
tôi hỏi Đại vương, hãy tùy theo sự hiểu biết mà trả lời. Ý Đại vương nghĩ
sao? Đại vương có thương yêu đại tướng Bệ-lưu-la
chăng?”
Vua đáp:
“Thật sự có
yêu thương.”
Mạt-lỵ lại
hỏi:
“Nếu đại
tướng Bệ-lưu-la bị biến dịch, đổi khác, Đại vương sẽ như thế nào?”
Vua đáp:
“Mạt-lỵ, nếu
đại tướng Bệ-lưu-la bị biến dịch, đổi khác, tôi tất sanh sầu bi, khóc
than, ưu khổ, phiền muộn, ảo não.”
Mạt-lỵ tâu
rằng:
“Do sự kiện
này mà biết rằng, ‘Nếu khi ái sanh thì cũng sanh những sầu bi, khóc than,
ưu khổ, phiền muộn, ảo não’.”
Mạt-lỵ lại
hỏi:
“Vương có yêu
Đại thần Thi-lị-a-đà,
yêu con voi Nhất-bôn-đà-lị,
yêu đồng nữ Bà-di-lị,
yêu Vũ Nhật Cái,
yêu nước Ca-thi và yêu Câu-tát-la chăng?”
Vua đáp:
“Thật sự có
yêu thương.”
Mạt-lỵ lại
hỏi:
“Nước Ca-thi
và Câu-tát-la bị biến dịch, đổi khác, Vương sẽ ra sao?”
Vua đáp:
“Mạt-lỵ, tôi
được hưởng thụï thỏa mãn năm thứ công đức của dục là do ở hai nước này.
Nếu Ca-thi và Câu-tát-la mà bị biến dịch, đổi khác, mạng sống của tôi cũng
không, nói gì đến những sầu bi, khóc than ưu khổ, phiền muộn, ảo não?”
Mạt-lỵ tâu
rằng:
“Do sự kiện
này mà biết rằng, ‘Nếu khi ái sanh, thì cũng sanh những sầu bi, khóc than,
ưu khổ, phiền muộn, ảo não’.”
Mạt-lỵ lại
hỏi:
“Ý Đại vương
nghĩ sao? Có yêu thương tôi chăng?”
Vua đáp:
“Thật sự tôi
yêu thương bà.”
Mạt-lỵ lại
hỏi:
“Nếu một khi
tôi bị biến dịch, đổi khác, Vương sẽ ra sao?”
Vua đáp:
“Mạt-lỵ, nếu
một khi bà bị biến dịch, đổi khác, tôi tất sanh sầu bi, khóc than, ưu khổ,
phiền muộn, ảo não.”
Mạt-lỵ tâu
rằng:
“Do sự kiện
này mà biết rằng, ‘Nếu khi ái sanh thì cũng sanh những sầu bi, khóc than,
ưu khổ, phiền muộn, ảo não’.”
Ba-tư-nặc vua
nước Câu-tát-la nói rằng:
“Này Mạt-lỵ,
kể từ hôm nay, Sa-môn Cù-đàm, do sự kiện này là Thầy của tôi, tôi là đệ tử
của Ngài. Này Mạt-lỵ, tôi nay tự quy y Phật, Pháp và Tỳ-kheo Tăng. Cúi
mong Đức Thế Tôn nhận con làm Ưu-bà-tắc, kể từ hôm nay trọn đời tự quy cho
đến tận mạng.”
Phật thuyết
như vậy, Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la và hoàng hậu Mạt-lỵ sau khi nghe
Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ 18
212
|
213
|
214
|
215
|
216
|
217
|
218
|
219
|
220
|
221
|
222
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003