SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM THỨ 15
PHẨM SONG
182. KINH MÃ ẤP
(I)
Tôi
nghe như vầy.
Một thời Đức Phật du
hóa tại nước Ương-kị,
cùng với đại chúng Tỳ-kheo. Ngài cùng với chúng Đại Tỳ-kheo đi đến Mã ấp,
ngụ tại Mã lâm tự.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn
nói với các Tỳ-kheo rằng:
“Người ta thấy các
ngươi, những Sa-môn, là Sa-môn. Nếu có ai hỏi các ngươi, những Sa-môn, thì
các ngươi có tự xưng mình là Sa-môn chăng?”
Các Tỳ-kheo bạch
rằng:
“Bạch Thế Tôn, có.”
Phật lại nói:
“Cho nên, các ngươi
chính vì lẽ đó, chính vì là Sa-môn, phải học pháp như thật Sa-môn, và pháp
như thật Phạm chí. Sau khi đã học pháp như thật Sa-môn và pháp như thật
Phạm chí, bấy giờ mới là Sa-môn chân chánh, không phải là Sa-môn hư danh.
Nếu có thọ nhận áo chăn, ẩm thực, giường chõng, thuốc thang, và các thứ tư
cụ sinh hoạt khác, những thứ cung cấp ấy được phước lớn, được kết quả lớn,
được công đức lớn và được quả báo rộng rãi. Các ngươi nên học như vậy.
“Thế nào là pháp như
thật Sa-môn và pháp như thật Phạm chí?
“Thân hành thanh
tịnh, chánh đại quang minh, khéo léo giữ gìn, không có tỳ vết. Nhân nơi
thân hành thanh tịnh này mà vẫn không tự đề cao, không khinh chê người,
không ô uế, không vẩn đục, được các vị Phạm hạnh có trí khen ngợi. Nếu các
ngươi nghĩ rằng, ‘Ta thân hành thanh tịnh, điều cần làm ta đã làm xong,
không cần học thêm nữa, đã thành tựu đức nghĩa, không còn gì phải làm
thêm’, này Tỳ-kheo, Ta nói cho các ngươi biết, không để các ngươi mong cầu
nghĩa của Sa-môn mà lạc mất nghĩa của Sa-môn.
“Như muốn cầu học
tiến thêm nữa, Tỳ-kheo nếu thân đã thanh tịnh lại phải làm những gì? Phải
học khẩu hành thanh tịnh, chánh đại quang minh, khéo léo giữ gìn, không có
tỳ vết. Nhân nơi khẩu hành thanh tịnh này mà vẫn không tự đề cao, không
khinh chê người, không ô uế, không vẩn đục, được các vị Phạm hạnh có trí
khen ngợi. Nếu các thầy nghĩ rằng, ‘Ta thân, khẩu hành thanh tịnh, điều
cần làm ta đã làm xong, không cần học thêm nữa, đã thành tựu đức nghĩa,
không còn gì phải làm thêm’, này Tỳ-kheo, Ta nói cho các ngươi biết, không
để các ngươi mong cầu nghĩa của Sa-môn mà lạc mất nghĩa của Sa-môn.
“Như muốn cầu tiến
thêm nữa, Tỳ-kheo nếu thân, khẩu đã thanh tịnh, lại phải làm những gì?
Phải học ý hành thanh tịnh, chánh đại quang minh, khéo léo giữ gìn, không
có tỳ vết. Nhân nơi ý hành thanh tịnh này mà vẫn không tự đề cao, không
khinh chê người, không ô uế, không vẩn đục, được các vị Phạm hạnh có trí
khen ngợi. Nếu các ngươi nghĩ rằng, ‘Ta thân, khẩu, ý hành thanh tịnh,
điều cần làm ta đã làm xong, không cần học thêm nữa, đã thành tựu đức
nghĩa, không còn gì phải làm làm thêm’, này Tỳ-kheo, Ta nói cho các ngươi
biết, không để các ngươi mong cầu nghĩa của Sa-môn mà lạc mất nghĩa của
Sa-môn.
“Như muốn cầu tiến
thêm nữa, Tỳ-kheo nếu thân, khẩu, ý đã thanh tịnh, lại phải làm những gì?
Phải học mạng hành
thanh tịnh, chánh đại quang minh, khéo léo giữ gìn, không có tỳ vết. Nhân
nơi mạng hành thanh tịnh này mà vẫn không tự đề cao, không khinh chê
người, không ô uế, không vẩn đục, được các vị Phạm hạnh có trí khen ngợi.
Nếu các ngươi nghĩ rằng, ‘Ta thân, khẩu, ý, mạng hành thanh tịnh, điều cần
làm ta đã làm xong, không cần học thêm nữa, đã thành tựu đức nghĩa, không
còn gì làm phải làm thêm’, này Tỳ-kheo Ta nói cho các ngươi biết, không để
các ngươi mong cầu nghĩa của Sa-môn mà lạc mất nghĩa của Sa-môn.
“Như muốn cầu học
tiến thêm nữa, Tỳ-kheo nếu thân, khẩu, ý, mạng đã thanh tịnh, lại phải làm
những gì? Tỳ-kheo phải học thủ hộ các căn, thường niệm sự khép kín, niệm
tưởng muốn minh đạt, thủ hộ niệm tâm mà được thành tựu, hằng mưốn khởi ý.
Khi mắt thấy sắc, không chấp thủ sắc tướng, không đắm sắc vị; vì sự phẫn
tránh
mà thủ hộ căn con mắt, trong tâm không sanh tham lam, ưu não, ác bất thiện
pháp, vì thú hướng đến kia,
nên thủ hộ căn con mắt. Cũng vậy, tai, mũi, lưỡi, thân, khi ý biết pháp
không chấp thủ pháp tướng, không đắm pháp vị; vì sự phẫn tránh mà thủ hộ ý
căn, trong tâm không sanh tham lam, ưu não, ác bất thiện pháp, vì thú
hướng đến kia, nên thủ hộ ý căn. Nếu các ngươi nghĩ rằng, ‘Ta thân, khẩu,
ý, mạng hành thanh tịnh, thủ hộ các căn, điều cần làm ta đã làm xong,
không cần học thêm nữa, đã thành tựu đức nghĩa, không còn gì làm phải làm
thêm’, này Tỳ-kheo, Ta nói cho các ngươi biết, không để các thầy mong cầu
cứu cánh của Sa-môn mà lạc mất cứu cánh của Sa-môn.
“Như muốn cầu học
tiến thêm nữa, Tỳ-kheo nếu thân, khẩu, ý, mạng đã thanh tịnh, đã thủ hộ
các căn, lại phải làm những gì? Tỳ-kheo phải học chánh tri khi ra, khi vào,
khéo quán sát phân biệt;
co duỗi, cúi ngước, nghi dung chững chạc; khéo mang Tăng-già-lê và các y
bát; đi, đứng, ngồi, nằm, ngủ, thức, nói năng hay im lặng... đều có chánh
tri. Nếu các ngươi nghĩ rằng, ‘Ta thân, khẩu, ý, mạng hành thanh tịnh, thủ
hộ các căn, có chánh tri khi ra, khi vào, điều cần làm ta đã làm xong,
không cần học thêm nữa, đã thành tựu đức nghĩa, không còn gì phải làm
thêm’, này Tỳ-kheo, Ta nói cho các ngươi biết, không để các ngươi mong cầu
nghĩa của Sa-môn mà lạc mất nghĩa của Sa-môn.
“Như muốn cầu học
tiến thêm nữa, Tỳ-kheo nếu thân, khẩu, ý, mạng đã thanh tịnh, đã thủ hộ
các căn, đã biết rõ sự ra vào, lại phải làm những gì? Tỳ-kheo nên học sống
cô độc tại nơi xa vắng, ở trong rừng vắng, dưới gốc cây, những nơi không
nhàn yên tĩnh, sườn non, động đá, đất trống, lùm cây, hoặc vào trong rừng,
hoặc giữa bãi tha ma. Vị ấy sau khi ở trong rừng vắng, hoặc dưới gốc cây,
những nơi không nhàn yên tĩnh, trải ni-sư-đàn, ngồi kiết già, chánh thân
chánh nguyện,
hướng niệm nội tâm,
đoạn trừ tâm tham lam, tâm không tranh cãi,
thấy tài vật và các nhu dụng sinh sống của người khác mà không khởi lòng
tham muốn, muốn khiến về mình. Vị ấy đối với sự tham lam, tâm đã tịnh trừ.
Cũng vậy, sân nhuế, thùy miên, trạo hối, đoạn nghi trừ hoặc, đối với các
thiện pháp không có do dự. Vị ấy đối với sự nghi hoặc, tâm đã tịnh trừ. Vị
ấy đã đoạn trừ năm triền cái, những thứ làm ô uế, tuệ yếu kém, rồi ly dục,
ly pháp ác bất thiện, cho đến chứng đắc đệ Tứ thiền, thành tựu an trụ.
“Tỳ-kheo với định
tâm như vậy, thanh tịnh, không ô uế, không phiền nhiệt, nhu nhuyến, khéo
an trụ, chứng đắc tâm bất động, bèn hướng đến sự tác chứng Lậu tận trí
thông. Vị ấy liền biết như thật rằng, ‘Đây là Khổ’, ‘Đây là Khổ tập’, ‘Đây
là Khổ diệt’, ‘Đây là Khổ diệt đạo’. Cũng biết như thật ‘Đây là Lậu’, ‘Đây
là Lậu tập’, ‘Đây là Lậu diệt’, ‘Đây là Lậu diệt đạo’. Tỳ-kheo ấy đã biết
như vậy, thấy như vậy rồi, tâm giải thoát dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu.
Giải thoát rồi liền biết là mình đã giải thoát, biết như thật rằng ‘Sự
sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã làm xong, không còn tái
sanh nữa’. Ta nói vị ấy là Sa-môn, là Phạm chí, là Thánh, là Tịnh dục.
“Thế nào gọi là
“Sa-môn”? Là người đã đình chỉ
các pháp ác bất thiện, các lậu ô uế, là gốc rễ của sự hữu trong tương lai,
là sự phiền nhiệït, là nhân của khổ báo, của sanh lão bệnh tử. Đó gọi là
Sa-môn.
“Thế nào gọi là
“Phạm chí”? Là người xa lìa
các pháp ác, pháp bất thiện, các lậu ô uế mà là gốc rễ của sự hữu trong
tương lai, là sự phiền nhiệt, là nhân của khổ báo, của sanh lão bệnh tử.
Đó gọi là Phạm chí.
“Thế nào gọi là
Thánh? Là người xa lìa
các pháp ác, pháp bất thiện, các lậu ô uế, làm gốc rễ của sự hữu trong
tương lai, là sự phiền nhiệt, là nhân của khổ báo, của sanh lão bệnh tử.
Đó gọi là Thánh.
“Thế nào gọi là
“Tịnh dục”? Là người đã tắm rửa sạch các pháp ác, pháp bất thiện, các lậu
ô uế, là gốc rễ của hữu trong tương lai, là sự phiền nhiệt, là nhân của
khổ báo, của sanh lão bệnh tử. Đó gọi là Tịnh dục. Đó gọi là Sa-môn, là
Phạm chí, là Thánh, là tịnh dục.”
Phật thuyết như vậy.
Các Tỳ-kheo ấy sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ 15
182
|
183
|
184
|
185
|
186
|
187
|
188
|
189
|
190
|
191
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003