SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM THỨ 13
PHẨM CĂN BỔN PHÂN
BIỆT
168. KINH Ý HÀNH[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một thời Đức Phật du
hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng lâm, vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn
bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Nay Ta sẽ nói pháp
cho các ngươi nghe, vi diệu ở đoạn đầu, vi diệu ở đoạn giữa, và đoạn cuối
cũng vi diệu; có văn, có nghĩa đầy đủ, thanh tịnh, hiển hiện phạm hạnh. Đó
là kinh “Phân biệt ý hành” về sự thọ sanh theo ý hành.
Hãy lắng nghe, hãy khéo tư niệm kỹ”.
Bấy giờ các Tỳ-kheo
vâng lời, lắng nghe.
Phật nói:
“Sao gọi là sự tái
sinh do ý hành đưa tới? Nếu các Tỳ-kheo ly dục, ly ác bất thiện pháp, có
giác, có quán, chứng được Sơ thiền,
thành tựu an trụ. Vị ấy đối với định này, vui sướng trụ ở đó. Vị ấy đối
với định kia đã ham muốn trụ ở đó, tất có trường hợp này, trụ vào đó,
khoái lạc đó, mạng chung sanh trong cõi Phạm thân. Các trời Phạm thân
sanh ở đó, sống ở đó, thọ hưởng hỷ lạc phát sanh do ly dục; và Tỳ-kheo
sống ở đây
nhập Sơ thiền, thọ hưởng hỷ lạc do ly dục sanh. Hai thứ hỷ và lạc do ly
dục sanh này không có sai khác, cả hai đều bằng nhau. Vì sao vậy? Vì trước
tiên ở đây hành định, sau đó mới sanh vào chỗ ấy. Kia đối với định này, tu
như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh vào trong cõi Phạm thân.
Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa, Tỳ-kheo
giác quán đã tịch tĩnh, nội tĩnh, nhất tâm, không giác, không quán, chứng
đệ Nhị thiền, thành tựu và an trụ. Đối với định lực này, vị ấy vui sướng
muốn trụ ở đó. Đối với định này, khi đã trụ ở đó, tất có trường hợp này,
trụ nơi đó, khoái lạc nơi đó, mạng chung sanh vào cõi trời Hoảng dục.
Các trời Hoảng dục sanh ở đó, sống ở đó, thọ hưởng hỷ lạc do định sanh; và
Tỳ-kheo trụ ở đây, nhập đệ nhị thiền, thọ hưởng hỷ lạc do định sanh. Hai
hỷ lạc do định sanh này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao
vậy? Vì trước tiên ở đâu hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với
định này, tu như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh trong cõi
Hoảng dục thiên. Như vậy gọi là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo, ly
hỷ dục, xả, vô cầu, an trụ, chánh niệm, chánh trí mà thân cảm giác lạc,
điều được Thánh gọi là được Thánh xả, niệm, lạc trụ, chứng đệ Tam thiền,
thành tựu an trụ. Đối với định này, vị ấy vui sướng muốn trụ ở đó. Đối với
định lạc này, vị kia vui sướng muốn trụ ở đó, tất có trường hợp này, trụ
nơi đó, khoái lạc nơi đó, thân hoại mạng chung sanh vào cõi Biến tịnh
thiên.
Các trời Biến tịnh sanh ở đó, sống ở đó, thọ hưởng diệu lạc do ly hỷ; và
Tỳ-kheo sống ở đây nhập Tam thiền này, thọ hưởng diệu lạc do ly hỷ. Diệu
lạc do ly hỷ này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao vậy? Vì
trước tiên ở đâu hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với định này,
tu như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh trong cõi Biến tịnh
thiên. Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo,
diệt lạc, diệt khổ, hỷ và ưu vốn có từ trước cũng đã diệt, không khổ không
lạc, xả niệm thanh tịnh, chứng đệ Tứ thiền, thành tựu an trụ. Đối với định
này, vị ấy vui sướng muốn trụ ở đó, tất có trường hợp này, trụ ở đó, khoái
lạc ở đó, thân hoại mạng chung sanh lên cõi trời Quả thật thiên.
Các trời Quả thật thiên, sanh ở đó, sốngï ở đó, thọ hưởng diệu lạc do xả
niệm thanh tịnh; và Tỳ-kheo sốngï ở đây, nhập đệ Tứ thiền, thọ hưởng diệu
lạc do xả niệm thanh tịnh. Hai diệu lạc do xả niệm thanh tịnh này không có
sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao vậy? Vì trước tiên ở đây hành định,
sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với định này, tu như vậy, tập như vậy,
phát triển như vậy, sẽ sanh trong cõi Quả thật thiên. Như vậy là ý hành
sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo,
vượt qua tất cả sắc tưởng, hữu đối tưởng, không truy niệm bất cứ tưởng
nào, nhập vô biên không, thành tựu an trụ không vô biên xứ. Đối với định
lạc này, vị ấy vui sướng muốn trụ ở đó. Đối với định lạc này khi đã vui
sướng muốn trụ ở đó, tất có trường hợp này, trụ ở đó, khoái lạc ở đó, mạng
chung sanh vào trong cõi Vô lượng không xứ thiên. Các trời Vô lượng không
xứ thiên sanh ở đó, sốngï ở đó, thọ hưởng vô lượng không xứ tưởng; và
Tỳ-kheo ở đây thọ hưởng vô lượng không xứ tưởng. Hai vô lượng không xứ
tưởng này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao vậy? Vì trước
tiên ở đây hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với định này, tu
như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh vào cõi Vô lượng không
xứ thiên. Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo,
vượt qua vô lượng không xứ, nhập vô lượng thức xứ, thành tựu an trụ vô
lượng thức xứ. Đối với định này, vị ấy vui sướng muốn trụ ở đó. Đối với
định lạc này khi đã vui sướng muốn trụ ở đó, tất có trường hợp này, trụ ở
đó, khoái lạc ở đó, mạng chung sanh vào trong cõi Vô lượng thức xứ thiên.
Các trời Vô lượng thức xứ thiên sanh ở đó, sốngï ở đó, thọ hưởng vô lượng
thức xứ tưởng; và Tỳ-kheo sốngï ở đây thọ hưởng vô lượng thức xứ tưởng.
Hai vô lượng thức tưởng này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì
sao vậy? Vì trước tiên ở đây hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối
với định này, tu như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh vào cõi
Vô lượng thức xứ. Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo, vượt qua vô lượng thức xứ, nhập vô sở hữu thì thành tựu
an trụ vô sở hữu xứ. Đối với định này, vị ấy vui sướng muốn trụ ở đó. Đối
với định này khi đã vui sướng muốn trụ ở đó, tất có trường hợp này, trụ ở
đó, khoái lạc ở đó, mạng chung sanh vào trong cõi Vô sở hữu xứ thiên. Các
trời Vô sở hữu xứ thiên sanh ở đó, sốngï ở đó, thọ hưởng vô sở hữu xứ
tưởng; và Tỳ-kheo trụ ở đây thọ hưởng vô lượng thức xứ tưởng. Hai vô sở
hữu xứ tưởng này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao vậy? Vì
trước tiên ở đây hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với định này,
tu như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh vào cõi Vô sở hữu xứ
thiên. Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo,
vượt qua tất cả vô sở hữu xứ tưởng, nhập phi hữu tưởng phi vô tưởng, thành
tựu an trụ phi hữu tưởng phi vô tưởng xứ. Đối với định này, vị ấy vui
sướng muốn trụ ở đó. Đối với định này khi đã muốn trụ ở đó, tất có trường
hợp này, trụ ở đó, khoái lạc ở đó, mạng chung sanh vào trong Phi hữu tưởng
phi vô tưởng xứ thiên. Chư Thiên trên cõi trời Phi hữu tưởng phi vô tưởng
xứ thiên sanh ở đó, sốngï ở đó, thọ hưởng phi hữu tưởng phi vô tưởng xứ
tưởng; và Tỳ-kheo trụ ở đây thọ hưởng phi hữu tưởng phi vô tưởng xứ tưởng.
Hai tưởng này không có sai khác, cả hai đều đồng nhau. Vì sao vậy? Vì
trước tiên ở đây hành định, sau đó sanh vào chỗ kia. Kia đối với định này,
tu như vậy, tập như vậy, phát triển như vậy, sẽ sanh vào Phi hữu tưởng phi
vô tưởng xứ thiên. Như vậy là ý hành sanh.
“Lại nữa Tỳ-kheo, vượt qua tất cả Phi hữu tưởng phi vô tưởng xứ tưởng,
nhập tưởng thọ diệt, tự thân tác chứng, thành tựu an trụ, do tuệ kiến đoạn
trừ các lậu, chứng đắc tận trí. Trong các định, định này được nói là tối
đệ nhất, tối đại, tối thượng, tối diệu. Ví như do bò mà có sữa, do sữa có
lạc, do lạc có sanh tô, do sanh tô có thục tô, do thục tô có tinh tô. Tô
tinh này được nói là tối đệ nhất, tối đại, tối thượng, tối thắng, tối
diệu. Do chứng đắc định này, y nơi định này, trụ ở định này, không còn thọ
lãnh sự khổ của sanh, già, bệnh, chết. Đó là tận cùng sự khổ”.
Phật thuyết như
vậy, các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ 13
162
|
163
|
164
|
165
|
166
|
167
|
168
|
169
|
170
|
171
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003