SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM THỨ 12
PHẨM PHẠM CHÍ
(phần đầu)
144. KINH TOÁN SỐ
MỤC-KIỀN-LIÊN
Tôi
nghe như vầy.
Một thời Đức Phật du
hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng lâm, vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ, Toán số
Mục-kiền-liên
sau bữa trưa, thong dong tản bộ đến chỗ Phật, chào hỏi xong, ngồi xuống
một bên, bạch rằng:
“Thưa Cù-đàm, tôi có
điều muốn hỏi, mong nghe cho mới dám trình bày”. Thế Tôn nói:
“Mục-kiền-liên, ông
muốn hỏi gì cứ tự tiện, đừng tự nghi ngại.”
Toán số
Mục-kiền-liên bèn bạch rằng:
“Thưa Cù-đàm, giảng đường Lộc tử mẫu này được xây dựng dần dần cho đến
cuối cùng được thành tựu. Thưa Cù-đàm, cầu thang trong Lộc tử mẫu giảng
đường này, bắt đầu lên một nấc, rồi đến hai, ba, bốn. Thưa Cù-đàm, như vậy
giảng đường Lộc tử mẫu lần lượt theo thứ tự đi lên. Thưa Cù-đàm, sự điều
phục voi này cũng lần lượt thứ tự cho đến thành tựu, nghĩa là do bởi móc
câu vậy. Thưa Cù-đàm, sự điều phục ngựa này cũng lần lượt thứ tự cho đến
thành tựu, nghĩa là do bởi hàm vậy. Thưa Cù-đàm, Sát-đế-lợi này cũng lần
lượt thứ tự cho đến thành tựu, nghĩa là do bởi cung và tên vậy. Thưa
Cù-đàm, các Phạm chí này cũng lần lượt thứ tự cho đến thành tựu, nghĩa là
do bởi kinh thư vậy.
“Thưa Cù-đàm, chúng tôi học toán số, nhờ toán số mà mưu sinh, cũng lần
lượt thứ tự cho đến thành tựu. Nếu có đệ tử nam hoặc nữ bắt đầu được dạy
từng con số một, rồi hai, ba, mười, trăm, ngàn, vạn..., thứ tự mà đếm lên.
Thưa Cù-đàm, như vậy chúng tôi học toán số, nhờ toán số mà mưu sinh, lần
lượt theo thứ tự cho đến thành tựu. Sa-môn Cù-đàm, trong pháp luật này,
lần lượt thứ tự như thế nào cho đến thành tựu?”
Thế Tôn nói:
“Này Kiền-liên, nếu
có sự lần lượt thứ tự thực hiện cho đến thành tựu nào được nói đến chân
chánh, thì này Mục-kiền-liên, ở trong pháp luật của Ta, đây là điều được
nói đến chân chánh. Vì sao vậy? Này Mục-kiền-liên, Ta đối với pháp luật
này lần lượt thứ tự thực hiện cho đến đạt thành cứu cánh.
“Này Mục-kiền-liên,
nếu Tỳ-kheo niên thiếu vừa mới đến học đạo, mới vào trong pháp luật này,
Như Lai trước hết dạy rằng ‘Người hãy đến đây. Với thân, hãy thủ hộ mạng
thanh tịnh; với miệng và ý hãy thủ hộ mạng thanh tịnh’.
“Này Mục-kiền-liên,
khi Tỳ-kheo với thân, thủ hộ mạng thanh tịnh; với miệng và ý thủ hộ mạng
thanh tịnh rồi, Như Lai lại dạy tiến thêm rằng ‘Tỳ-kheo, hãy đến đây, hãy
quán nội thân như thân, cho đến quán thọ
,
tâm và pháp như pháp’.
“Này Mục-kiền-liên,
khi Tỳ-kheo quán thân như thân, cho đến quán thọ, tâm và pháp như pháp
rồi, Như Lai lại dạy tiến thêm ‘Tỳ-kheo, hãy đến đây, hãy quán thân như
thân, đừng niệm tưởng những niệm tương ưng với dục; cho đến quán thọ, tâm
và pháp như pháp, đừng niệm tưởng những niệm tương ưng với dục’.
“Này Mục-kiền-liên,
khi Tỳ-kheo quán thân như thân, không niệm tưởng những niệm tương ưng với
dục, cho đến quán thọ, tâm và pháp như pháp, không niệm tưởng những niệm
tương ưng với dục, Như Lai dạy tiến thêm ‘Tỳ-kheo, hãy đến đây, hãy thủ hộ
các căn, thường niệm tưởng sự khép kín,
niệm tưởng muốn minh đạt, thủ hộ tâm mà được thành tựu, hằng khởi chánh
tri. Nếu mắt thấy sắc, không chấp thủ tướng của sắc, không đắm nhiễm vị
của sắc. Vì sự phẫn tránh
mà thủ hộ các căn, trong tâm không sanh tham lam, ưu sầu, ác bất thiện
pháp. Vì hướng đến kia mà thủ hộ căn con mắt. Cũng vậy, tai, mũi, lưỡi,
thân; khi ý biết pháp, không chấp thủ tướng của pháp, không đắm nhiễm vị
của pháp. Vì sự phẫn tránh mà thủ hộ ý căn, trong tâm không sanh tham lam,
ưu sầu, ác bất thiện pháp. Vì thú hướng đến nơi kia mà thủ hộ nhãn căn.
“Này Mục-kiền-liên,
khi Tỳ-kheo thủ hộ các căn, thường niệm sự khép kín, niệm tưởng muốn minh
đạt, thủ hộ niệm tâm mà được thành tựu, hằng mướn khởi ý. Khi mắt thấy
sắc, không chấp thủ sắc tướng, không đắm sắc vị; vì sự phẫn tránh mà thủ
hộ căn con mắt, trong tâm không sanh tham lam, ưu não, ác bất thiện pháp,
vì thú hướng đến kia,
nên thủ hộ căn con mắt. Cũng vậy, tai, mũi, lưỡi, thân, khi ý biết pháp
không chấp thủ pháp tướng, không đắm pháp vị; vì sự phẫn tránh mà thủ hộ ý
căn, trong tâm không sanh tham lam, ưu não, ác bất thiện pháp, vì thú
hướng đến kia, nên thủ hộ ý căn, thì này Mục-kiền-liên, Như Lai lại dạy
tiến thêm ‘Tỳ-kheo, hãy đến đây, hãy biết rõ sự ra vào, khéo quán sát phân
biệt, co duỗi, cúi ngước, nghi dung chững chạc, khéo đắp Tăng-già-lê và
các y bát; đi, đứng, nằm, ngồi, ngủ nghỉ, nói năng, im lặng, thảy đều biết
rõ’.
“Này Mục-kiền-liên, khi Tỳ-kheo biết rõ sự ra vào, khéo quán sát phân biệt
co, duỗi, cúi, ngước, nghi dung chững chạc, khéo đắp Tăng-già-lê và các y
bát; đi, đứng, nằm, ngồi, ngủ, nghỉ, nói năng, im lặng thảy đều biết rõ,
Như Lai lại dạy tiến thêm ‘Tỳ-kheo, hãy đến đây, hãy sống cô độc tại nơi
xa vắng, trong rừng, trong núi hoặc dưới gốc cây, những chỗ trống vắng yên
tĩnh, sườn non, động đá, đất trống, lùm cây, hoặc đến trong rừng, hoặc ở
ngoài bãi tha ma. Sau khi ngươi đã sống trong rừng vắng, hoặc đến dưới gốc
cây, những chỗ trống vắng yên tĩnh, hãy trải ni-sư-đàn, ngồi kiết già,
chánh thân chánh nguyện,
nhiếp niệm nội tâm, đoạn trừ tham lam, tâm không não hại; thấy tài vật và
các nhu dụng sinh sống của người khác không muốn được về mình. Ngươi đối
với tham lam, hãy tịnh trừ tâm ấy. Cũng vậy, đối với sân nhuế, thụy miên,
trạo hối, đoạn nghi độ hoặc, đối với các thiện pháp không còn do dự. Ngươi
đối với nghi hoặc hãy tịnh trừ tâm ấy. Ngươi đoạn trừ năm triền
này, chúng làm tâm ô uế, tuệ yếu kém, rồi ly dục, ly ác bất thiện pháp cho
đến chứng đắc Tứ thiền, thành tựu an trụ’.
“Này Mục-kiền-liên,
khi Tỳ-kheo ly dục, ly ác bất thiện pháp, cho đến chứng đắc Tứ thiền,
thành tựu an trụ, thì này Mục-kiền-liên, Như Lai đã đem lại nhiều lợi ích
cho Tỳ-kheo niên thiếu, nghĩa là khéo khuyên răn, dạy dỗ, khiển trách.
“Này Mục-kiền-liên,
nếu có Tỳ-kheo thượng tôn trưởng lão, phạm hạnh kỳ cựu, Như Lai lại dạy
tiến thêm để thành tựu cứu cánh diệt tận hết thảy lậu.”
Toán số
Mục-kiền-liên lại hỏi:
“Sa-môn Cù-đàm, đối
với tất cả đệ tử răn dạy như vậy, khiển trách như vậy, tất cả đều đạt đến
cứu cánh trí, nhất định đến Niết-bàn chăng?”
Thế Tôn đáp:
“Này Mục-kiền-liên,
không phải nhất định đạt đến. Hoặc có người đạt được, hoặc có người không
“.
Toán số
Mục-kiền-liên lại hỏi:
“Cù-đàm, trong đó
nhân duyên gì khi có Niết-bàn, có Niết-bàn đạo và Sa-môn Cù-đàm hiện tại
là Đạo Sư đó, mà có Tỳ-kheo được răn dạy như vậy, được khiển trách như
vậy, thì đạt đến cứu cánh Niết-bàn, nhưng một số khác lại không đạt đến?”
Thế Tôn nói:
“Này Mục-kiền-liên,
Ta muốn hỏi lại ông, hãy tùy theo sự hiểu biết mà trả lời.
“Này Mục-kiền-liên,
ý ông nghĩ sao? Ông biết rõ thành Vương xá ở đâu, am tường các con đường
đến đó chăng?”
Toán số
Mục-kiền-liên đáp:
“Thật vậy, tôi biết
rõ thành Vương xá ở đâu và cũng am tường các con đường đến đó.”
Thế Tôn hỏi:
“Này Mục-kiền-liên,
nếu có một người muốn đi đến thành Vương xá để yết kiến vua, người ấy hỏi
rằng: ‘Tôi muốn đi đến thành Vương xá để gặp vua, Toán số Mục-kiền-liên
biết rõ thành Vương xá ở đâu, am tường các đường lộ và đường tắt, có thể
chỉ cho tôi chăng?’ Ông nói với người ấy rằng ‘Từ đây đi về phía Đông, đến
thôn kia, rồi từ thôn ấy đến ấp kia, lần lượt như vậy đi đến thành Vương
xá. Những gì ở ngoại thành Vương xá, những khu vườn xinh đẹp, đất bằng
phẳng, những lầu đài, ao tắm, đủ loại bông hoa, có con sông dài, lại có
dòng suối trong, sẽ được thấy hết, được biết hết’. Người ấy sau khi nghe
ông chỉ dẫn rồi, đi chưa bao lâu bèn bỏ con đường chánh mà đi theo con
đường lầm lẫn để trở lui lại. Những gì ngoại thành Vương xá, rừng cây xinh
đẹp, đất bằng phẳng, lâu đài, ao tắm, đủ loại cây cối, bông hoa, có con
sông dài, có dòng suối trong, người ấy hoàn toàn không thấy, không biết gì
hết.
“Lại có một người
khác muốn đi đến thành Vương xá để yết kiến vua. Người ấy hỏi ông rằng:
‘Tôi muốn đi đến thành Vương xá để gặp vua, Toán số Mục-kiền-liên biết rõ
thành Vương xá ở đâu, am tường các đường lộ và đường tắt, có thể chỉ cho
tôi chăng?’
Ông nói với người ấy
rằng: ‘Từ đây đi về phía Đông, đến thôn kia, rồi từ thôn ấy đến ấp kia,
lần lượt như vậy đi đến thành Vương xá. Những gì ở ngoại thành Vương xá,
những khu vườn xinh đẹp, đất bằng phẳng, những lầu đài, ao tắm, đủ loại
bông hoa, có con sông dài, lại có dòng suối trong, sẽ được thấy hết, được
biết hết’.
Người ấy sau khi
nghe ông chỉ dẫn, bèn từ đây đi về hướng Đông, đến thôn kia, từ thôn ấy đi
đến ấp kia, lần lượt như vậy cho đến thành Vương xá. Những gì ở ngoại
thành Vương xá, những khu vườn xinh đẹp, đất bằng phẳng, lâu đài, ao tắm,
đủ loại bông hoa, có con sông dài, có dòng suối trong đều được thấy hết,
biết hết.
“Này Mục-kiền-liên,
trong đó do nhân gì duyên gì, trong khi có thành Vương xá, có con đường
đến thành Vương xá và có ông hiện tại là đạo sư đó, nhưng người thứ nhất
nghe lời ông chỉ dẫn, chẳng bao lâu đã bỏ con đường chánh mà đi theo con
đường lầm lẫn trở lui lại, rồi những gì ở ngoài thành Vương xá, những khu
vườn xinh đẹp, đất bằng phẳng, lâu đài, ao tắm, đủ loại bông hoa, có con
sông dài, có dòng suối trong, tất cả người ấy đều không thấy, không biết?
Còn người thứ hai khi nghe theo lời ông chỉ dẫn, từ con đường chánh lần
lượt đi đến thành Vương xá, những gì ở ngoại thành Vương xá, những khu
vườn xinh đẹp, đất bằng phẳng, lâu đài, ao tắm, đủ loại bông hoa, có con
sông dài, có dòng suối trong, thảy đều được thấy hết, được biết hết?”
Toán số
Mục-kiền-liên đáp:
“Này Cù-đàm, tôi
hoàn toàn vô sự. Có thành Vương xá đó, có con đường dẫn đến thành Vương xá
đó, tôi chỉ làm đạo sư. Người thứ nhất không tùy theo sự chỉ dẫn của tôi,
bỏ con đường chánh mà đi theo con đường lầm lẫn để trở lui lại. Những gì ở
ngoài thành Vương xá, những khu vườn xinh đẹp, đất bằng phẳng, lâu đài, ao
tắm, đủ loại bông hoa, có con sông dài, có dòng suối trong, tất cả người
ấy đều không thấy, không biết. Người thứ hai khi nghe theo lời tôi chỉ
dẫn, từ con đường chánh lần lượt đi đến thành Vương xá, những gì ở ngoại
thành Vương xá, những khu vườn xinh đẹp, đất bằng phẳng, lâu đài, ao tắm,
đủ loại bông hoa, có con sông dài, có dòng suối trong, thảy đều được thấy
hết, được biết hết.”
Thế Tôn nói rằng:
“Cũng vậy, này
Mục-kiền-liên, Ta cũng vô sự. Có Niết-bàn đó, có con đường dẫn đến
Niết-bàn đó, Ta chỉ là Đạo Sư, giáo huấn các Tỳ-kheo như vậy, khiển trách
các Tỳ-kheo như vậy, nhưng có người đạt đến cứu cánh Niết-bàn, có người
lại không. Này Mục-kiền-liên, nhưng tùy theo sở hành của mỗi Tỳ-kheo mà
Thế Tôn ghi nhận sở hành ấy, tức là cứu cánh lậu tận vậy.”
Toán số
Mục-kiền-liên bạch rằng:
“Bạch Cù-đàm, tôi đã
hiểu. Bạch Cù-đàm, tôi đã rõ.
“Bạch Cù-đàm, cũng
như trên mảnh đất tốt, có khu rừng Sa-la, trong đó có người giữ rừng
Sa-la, sáng suốt, không lười biếng, đối với gốc rễ của các cây Sa-la, tùy
theo thời mà cuốc xới, sang chỗ cao, lấp chỗ thấp, quét dọn rác, tưới
nước, không để sai thời. Nếu bên cạnh có mọc cỏ tạp ô uế thì nhổ sạch hết.
Nếu có những cây đâm ngang, cong queo thì uốn lại cho thẳng hay tỉa đi.
Nếu có những cây mọc rất ngay thẳng thì chăm sóc, giữ gìn, hằng cuốc xới,
quét dọn rác, tưới nước, không để sai thời. Như vậy, trên mảnh đất tốt,
rừng cây Sa-la càng ngày càng sum suê.
“Bạch Cù-đàm, cũng
vậy, có người dua nịnh, dối trá, không biết thi ân, vô tín, giải đãi,
không niệm, không định, ác tuệ, tâm cuồng, các căn rối loạn, trì giới lơ
là, không tu trì phát triển. Sa-môn Cù-đàm, với những người như vậy không
thể cộng sự. Vì sao vậy? Bạch Cù-đàm, những người như vậy là phạm hạnh ô
uế.
“Bạch Cù-đàm, nếu có
những người không dua nịnh, cũng không dối trá, biết thi ân, có tín, tinh
tấn, không giải đãi, có niệm, có định và cũng có trí tuệ, rất mực cung
kính, tu tập phát triển. Sa-môn Cù-đàm, với những người như vậy có thể
cộng sự. Vì sao vậy? Bạch Cù-đàm, những người như vậy là phạm hạnh thanh
tịnh.
“Bạch Cù-đàm, cũng
như trong các loại căn hương,
trầm hương là bậc nhất. Vì sao vậy? Bạch Cù-đàm, vì trầm hương đối với các
loại căn hương, nó là tối thượng.
“Bạch Cù-đàm, cũng
như trong các loại Sa-la thọ hương,
xích chiên đàn là bậc nhất. Vì sao vậy? Bạch Cù-đàm, vì chiên đàn đối với
các thứ sa-la thọ hương, nó là tối thượng.
“Bạch Cù-đàm, cũng
như trong các loại thủy hoa, hoa sen xanh là bậc nhất. Vì sao vậy? Bạch
Cù-đàm, vì hoa sen xanh đối với các loại thủy hoa, nó là tối thượng.
“Bạch Cù-đàm, cũng
như trong các thứ hoa trên đất, hoa Tu-ma-na là bậc nhất. Vì sao vậy? Bạch
Cù-đàm, vì Tu-ma-na hoa đối với các loại lục hoa, nó là tối thượng.
“Bạch Cù-đàm, cũng
như trong thế gian, giữa các luận sĩ, Sa-môn Cù-đàm là bậc nhất. Vì sao
vậy? Vì Sa-môn Cù-đàm như một luận sĩ có thể khuất phục tất cả các ngoại
đạo dị học vậy.
“Bạch Thế Tôn, nay
con tự quy y Phật, Pháp và Tỳ-kheo Tăng. Cúi mong Thế Tôn nhận con làm
Ưu-bà-tắc. Kể từ hôm nay, trọn đời đều tự quy y cho đến tận mạng.”
Phật thuyết như vậy.
Toán số Mục-kiền-liên và các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ
phụng hành.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ 12
142
|
143
|
144
|
145
|
146
|
147
|
148
|
149
|
150
|
151
152
|
153
|
154
|
155
|
156
|
157
|
158
|
159
|
160
|
161
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003