SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM THỨ
9
PHẨM NHÂN
106. KINH TƯỞNG[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một thời Đức Phật du
hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn
bảo các Tỳ-kheo:
“Nếu có Sa-môn, Phạm
chí đối với đất có tư tưởng về đất, cho rằng: ‘Đất tức là thần ngã, đất là
sở hữu của thần ngã, thần ngã là sở hữu của đất’.
Vị ấy đã cho đất tức là ngã, do đó không biết rõ đất. Cũng như vậy, đối
với nước, lửa, gió, thần, trời, Sanh chủ,
Phạm thiên, Vô phiền thiên, Vô nhiệt thiên,
vị ấy đối với Tịnh thiên
có tư tưởng về Tịnh thiên, ‘Tịnh thiên tức là thần ngã, Tịnh thiên là sở
hữu của thần ngã, thần ngã là sở hữu của Tịnh thiên’. Vị ấy đã cho Tịnh
thiên tức là thần ngã, do đó không biết rõ Tịnh thiên. Đối với Vô lượng
không xứ, Vô lượng thức xứ, Vô sở hữu xứ, Phi hữu tưởng, Phi vô tưởng xứ,
với nhất thể, dị biệt, đa thù, cái được thấy, cái được nghe, cái được nhận
thức, cái được liễu tri, cái được làm, cái được quán sát; cái được tác ý,
cái được ý tư duy, từ đời này đến đời kia, từ đời kia đến đời này, cho
đến, cái tất cả. Vị ấy đối với cái tất cả có tư tưởng về cái Tất cả, ‘Tất
cả là thần ngã, tất cả là sở hữu của thần ngã, thần ngã là sở hữu của tất
cả’. Vị ấy đã cho Tất cả tức là ngã, do đó không biết rõ cái Tất cả.
“Nếu có Sa-môn, Phạm
chí đối với đất thì biết đất, ‘Đất không phải là thần ngã, đất không phải
là sở hữu của thần ngã, thần ngã không phải là sở hữu của đất’. Vị ấy đã
không cho đất tức là thần ngã, vậy vị ấy biết rõ đất. Cũng như vậy, đối
với nước, lửa, gió, thần, trời, Sanh chủ, Phạm thiên, Vô phiền thiên, Vô
nhiệt thiên; vị ấy đối với Tịnh thiên thì biết Tịnh thiên, ‘Tịnh thiên
không phải là thần ngã, Tịnh thiên không phải là sở hữu của thần ngã, thần
ngã không phải là sở hữu của Tịnh thiên’. Vị ấy đã không cho Tịnh thiên
tức là thần ngã, vậy vị ấy biết rõ Tịnh thiên. Đối với Vô lượng không xứ,
Vô lượng thức xứ, Vô sở hữu xứ, Phi hữu tưởng, Phi vô tưởng xứ, với nhất
thể, dị biệt, đa thù, cái được thấy, cái được nghe, cái được nhận thức,
cái được liễu tri, cái được làm, cái được quán sát; cái được tác ý, cái
được ý tư duy, từ đời này đến đời kia, từ đời kia đến đời này, cho đến,
cái tất cả. Vị ấy đối với cái Tất cả thì biết là Tất cả, ‘Cái Tất cả không
phải là ngã, cái Tất cả không phải là sở hữu của ngã, ngã không phải là sở
hữu của cái Tất cả’. Vị ấy đã không cho cái Tất cả là thần ngã, vậy vị ấy
đã biết rõ cái Tất cả.
“Ta đối với đất thì biết đất, ‘Đất không phải là thần ngã, đất không phải
là sở hữu của thần ngã, thần ngã không phải là sở hữu của đất’. Ta đã
không cho đất tức là thần ngã, vậy Ta đã biết rõ đất. Cũng như vậy, đối
với nước, lửa, gió, thần, trời, Sanh chủ, Phạm thiên, Vô phiền thiên, Vô
nhiệt thiên; Ta đối với Tịnh thiên thì biết Tịnh thiên, ‘Tịnh thiên không
phải là thần ngã, Tịnh thiên không phải là sở hữu của thần ngã, thần ngã
không phải là sở hữu của Tịnh thiên’. Ta đã không cho Tịnh thiên tức là
thần ngã, vậy Ta biết rõ Tịnh thiên. Đối với Vô lượng không xứ, Vô lượng
thức xứ, Vô sở hữu xứ, Phi hữu tưởng, Phi vô tưởng xứ, với nhất thể, dị
biệt, đa thù, cái được thấy, cái được nghe, cái được nhận thức, cái được
liễu tri, cái được làm, cái được quán sát; cái được tác ý, cái được ý tư
duy, từ đời này đến đời kia, từ đời kia đến đời này, cho đến, cái tất cả.
Ta đối với cái Tất cả thì biết là Tất cả, ‘Cái Tất cả không phải là ngã,
cái Tất cả không phải là sở hữu của ngã, ngã không phải là sở hữu của cái
Tất cả’. Ta đã không cho cái Tất cả là ngã, vậy là Ta đã biết rõ cái Tất
cả”.
Phật thuyết như vậy.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ 9
97 |
98 |
99 |
100 |
101 |
102 |
103 |
104 |
105 |
106
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003