SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM
THỨ
3
PHẨM
XÁ-LÊ
TỬ
TƯƠNG
ƯNG
26. KINH CÙ-NI-SƯ[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một thời Phật du hóa
tại thành Vương xá, trong rừng Trúc lâm, vườn Ca-lan-đa.
Bấy giờ Tỳ-kheo
Cù-ni-sư
cũng trú tại thành Vương xá, ở tại Vô sự thất,
cười đùa kiêu ngạo, tháo động, không chánh niệm như khỉ vượn.
Tỳ-kheo Cù-ni-sư vì có chút việc nên đến thành Vương xá.
Bấy giờ Tôn giả
Xá-lê Tử cùng với chúng Tỳ-kheo sau giờ ngọ thực, vì có chút việc nên vân
tập tại giảng đường. Tỳ-kheo Cù-ni-sư sau khi đã làm xong việc trong thành
Vương xá, đi đến giảng đường. Tôn giả Xá-lê Tử từ đằng xa trong thấy
Cù-ni-sư đi đến. Nhân Cù-ni-sư mà bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Này chư Hiền, thầy
Tỳ-kheo vô sự,
sống ở nơi vô sự, phải học sự kính trọng và biết tùy thuận quán sát.
Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà phần nhiều không kính
trọng, không biết tùy thuận quán sát, thì sẽ bị các Tỳ-kheo thường hay chỉ
trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà làm gì? Vì
sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự nhưng phần nhiều lại không biết
kính trọng, không biết tùy thuận quán sát’. Nếu đến ở trong đại chúng,
cũng bị các Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền,
thầy Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học kính trọng và biết tùy thuận
quán.
“Này chư Hiền, thầy
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học hạnh không cười giỡn, không tháo
động.
Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà hay cười giỡn, tháo
động, thì sẽ bị các Tỳ-kheo thường hay chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này
sống ở nơi vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự
nhưng hay cười giỡn, tháo động’. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng bị các
Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự,
sống ở nơi vô sự, nên học hạnh không cười giỡn, không tháo động.
“Này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học hạnh không nói những đề tài súc
sanh.
Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà hay nói những vấn đề
súc sanh, sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi
vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự nhưng hay
nói những đề tài súc sanh’. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng bị các Tỳ-kheo
thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự, sống ở
nơi vô sự, nên học không nói những đề tài súc sanh.
“Này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học không kiêu ngạo và ít nói năng.
Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà hay kiêu ngạo và nói
năng nhiều sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở
nơi vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà lại
hay kiêu ngạo và nói năng nhiều’. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng bị các
Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự,
sống ở nơi vô sự nên học không kiêu ngạo và ít nói năng.
“Này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học thủ hộ các căn. Này chư Hiền, nếu
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà phần nhiều không chịu thủ hộ các căn,
sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà
làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà phần nhiều không
chịu thủ hộ các căn. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng bị các Tỳ-kheo thường
hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô
sự nên học thủ hộ các căn.
“Này chư Hiền, thầy
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học biết đủ trong sự ăn uống. Này chư
Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà ham ăn quá dư, quá nhiều,
không biết đủ, sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống
ở nơi vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà mà
ham ăn quá dư, quá nhiều, không biết đủ’. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng
bị các Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo
vô sự, sống ở nơi vô sự nên học biết đủ trong sự ăn uống.
“Này chư Hiền, thầy
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học tinh tấn không giải đãi. Này chư
Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà lại thường không tinh tấn,
hay giải đãi, sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở
nơi vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà
thường không tinh tấn, trái lại còn giải đãi’. Nếu đến ở trong đại chúng,
cũng bị các Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự nên học tinh tấn, không giải đãi.
“Này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học chánh niệm và
chánh trí. Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà không học
chánh niệm chánh trí, sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả
này sống ở nơi vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô
sự mà thường không có chánh niệm chánh trí’. Nếu đến ở trong đại chúng,
cũng bị các Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự nên học chánh niệm chánh trí.
“Này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học biết thời và đúng thời; không đi
vào thôn khất thực quá sớm, cũng chẳng trở về quá trễ. Này chư Hiền, nếu
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà vào thôn khất thực quá sớm và trở về
quá trễâ, sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi
vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà vào thôn
khất thực quá sớm và trở về quá trễ’. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng bị
các Tỳ-kheo thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô
sự, sống ở nơi vô sự nên học biết thời và đúng thời.
“Này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học biết ngồi và ngồi đúng chỗ; không
lấn chỗ ngồi của vị Trưởng lão, bị Tỳ-kheo nhỏ khiển trách.
Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự mà chiếm chỗ ngồi của
bậc trưởng lão, bị các Tỳ-kheo nhỏ quở trách, sẽ bị các Tỳ-kheo chỉ trích
cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền
giả này sống ở nơi vô sự mà chiếm chỗ ngồi của các bậc trưởng lão, bị các
Tỳ-kheo nhỏ quở trách’. Nếu đến ở trong đại chúng, cũng bị các Tỳ-kheo
thường hay chỉ trích, cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự, sống ở
nơi vô sự nên học biết ngồi và ngồi đúng chỗ.
“Này chư Hiền,
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học thảo luận về Luật và A-tì-đàm.
Vì sao thế. Này chư Hiền, khi Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự, hoặc có
người đến hỏi về Luật và A-tì-đàm. Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự sống ở
nơi vô sự mà không biết trả lời về Luật và A-tì-đàm, thì làm cho các
Tỳ-kheo khác thường quở trách cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự
mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả vô sự này sống ở nơi vô sự nhưng không
biết trả lời về Luật và A-tì-đàm’. Nếu đến ở giữa đại chúng cũng làm cho
các Tỳ-kheo thường chỉ trích cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự
sống ở nơi vô sự nên học thảo luận về Luật và A-tì-đàm.
“Này chư Hiền, thầy
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học thảo luận về tịch tĩnh giải thoát
và ly sắc
cho đến vô sắc định.
Vì sao thế? Này chư Hiền, khi Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự, hoặc có
người đến hỏi về tịch tĩnh giải thoát và ly sắc cho đến vô sắc định. Này
chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự mà không biết trả lời về tịch
tĩnh giải thoát và ly sắc cho đến vô sắc định thì làm cho các Tỳ-kheo khác
thường quở trách cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự này mà làm gì?
Vì sao thế? Vị Hiền giả vô sự này sống ở nơi vô sự nhưng không biết trả
lời về tịch tĩnh giải thoát và ly sắc cho đến vô sắc định’. Nếu đến ở giữa
đại chúng cũng làm cho các Tỳ-kheo thường chỉ trích cật vấn. Do đó, này
chư Hiền, Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự nên học thảo luận về tịch tĩnh
giải thoát và ly sắc cho đến vô sắc định.
“Này chư Hiền, thầy
Tỳ-kheo vô sự, sống ở nơi vô sự, nên học thảo luận về lậu tận trí thông.
Vì sao thế. Này chư Hiền, khi Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự, hoặc có
người đến hỏi về lậu tận trí thông. Này chư Hiền, nếu Tỳ-kheo vô sự sống ở
nơi vô sự mà không biết trả lời về lậu tận trí thông, thì làm cho các
Tỳ-kheo khác thường quở trách cật vấn: ‘Vị Hiền giả này sống ở nơi vô sự
này mà làm gì? Vì sao thế? Vị Hiền giả vô sự này sống ở nơi vô sự nhưng
không biết trả lời về lậu tận trí thông’. Nếu đến ở giữa đại chúng cũng
làm cho các Tỳ-kheo thường chỉ trích cật vấn. Do đó, này chư Hiền, Tỳ-kheo
vô sự sống ở nơi vô sự nên học thảo luận về lậu tận trí thông”.
Lúc ấy, Tôn giả Đại
Mục-kiền-liên cũng hiện diện trong đại chúng. Tôn giả Đại Mục-kiền-liên
thưa rằng:
“Thưa Tôn giả Xá-lê
Tử, chỉ những Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự mới nên học những pháp như
vậy, chứ không phải là những Tỳ-kheo ở giữa người đời
sao?”
Tôn giả Xá-lê Tử trả
lời rằng:
“Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, Tỳ-kheo vô sự sống ở nơi vô sự còn nên học
những pháp như vậy huống gì là Tỳ-kheo sống giữa nhân gian?”
Như vậy hai vị Tôn
giả cùng khen tán lẫn nhau, tán thán “Lành thay!” Sau khi nghe những điều
được nói, từ chỗ ngồi đứng dậy mà đi.
Kính trọng, không
cười cợt,
Không phiếm luận,
kiêu ngạo,
Hộ căn, ăn biết đủ,
Tinh tấn, chánh
niệm, trí,
Biết thời, ngồi đúng
chỗ,
Thảo luận Luật,
Tỳ-đàm,
Và tịch tĩnh giải
thoát,
Lậu tận thông cũng
vậy.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ Ba
21 |
22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
29
|
30 |
31
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003