SỐ 26 – KINH TRUNG
A-HÀM (I)
Hán dịch:
Phật Đà
Da Xá và Trúc Phật Niệm
Việt dịch và hiệu chú:
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
PHẨM
THỨ
2
PHẨM
NGHIỆP
TƯƠNG
ƯNG
13. KINH ĐỘ
Tôi
nghe như vầy:
Một thời Phật du hóa
tại nước Xá-vệ, ở tại Thắng lâm trong vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ Thế Tôn nói
với các Tỳ-kheo:
“Có ba độ xứ
khác chủng tánh, khác danh xưng, khác tông chỉ, khác học thuyết, mà dù cho
người có trí tuệ khéo nhận lãnh, khéo ghi nhớ
để nói cho người khác,
nhưng cũng không thu hoạch được lợi ích.
“Những gì là ba?
Hoặc có Sa-môn, Phạm chí thấy như vậy, nói như vậy: Tất cả hành vi của con
người đều nhân túc mạng định sẵn.
“Lại có Sa-môn, Phạm
chí thấy như vậy, nói như vậy: Tất cả hành vi của con người đều do Đấng
Tôn Hựu
định sẵn.
“Lại có Sa-môn, Phạm
chí thấy như vậy, nói như vậy: Tất cả hành vi của con người đều vô nhân,
vô duyên.
“Ở trong đây, nếu có
Sa-môn, Phạm chí nào thấy như vầy, nói như vầy: ‘Tất cả hành vi của con
người đều nhân túc mạng định đoạt’, Ta liền đến nơi người kia; đến rồi
liền hỏi: ‘Này Hiền giả, có thật Hiền giả thấy như vầy, nói như vầy: Tất
cả hành vi của con người đều nhân túc mạng định đoạt chăng? Người kia trả
lời rằng: ‘Thật vậy’. Ta lại nói với người kia rằng: ‘Nếu quả thật như
vậy, các Hiền giả đều là những kẻ sát sanh cả. Vì sao thế? Bởi vì tất cả
đều nhân túc mạng định đoạt sẵn.
Cũng vậy, chư Hiền là những kẻ trộm cắp, tà dâm, nói láo cho đến tà kiến.
Tại sao thế? Bởi vì tất cả đều nhân túc mạng định đoạt sẵn. Này chư Hiền,
đối với kiến chấp rằng: Tất cả đều nhân túc mạng định đoạt sẵn, mà cho là
như thật, thì ở bên trong, nhân bên trong,
những điều nên hay không nên làm, hoàn toàn không có ý dục, không có
phương tiện.
Này chư Hiền, nếu đối với điều nên làm và không nên làm mà không biết đúng
như thật thì sẽ mất chánh niệm, không có chánh trí,
thì không có cách nào giáo hóa đúng theo pháp của Sa-môn được’.
Nói như vậy mới có thể dùng lý để khuất phục các Sa-môn, Phạm chí kia.
“Ở đây, nếu có
Sa-môn, Phạm chí nào, thấy như vầy, nói như vầy: ‘Tất cả hành vi đều nhân
Đấng Thiên Hựu định đoạt’. Ta liền đi đến chỗ người kia, đến rồi liền hỏi:
‘Này Hiền giả, có thật Hiền giả thấy như vầy, nói như vầy: Tất cả hành vi
của con người đều nhân Thiên Hựu định đoạt chăng? Người kia trả lời rằng:
‘Thật vậy’. Ta lại nói với người kia rằng: ‘Nếu quả thật như vậy, các Hiền
giả đều là những kẻ sát sanh cả. Vì sao thế? Bởi vì tất cả đều nhân Thiên
Hựu định đoạt sẵn. Cũng vậy, này chư Hiền là những kẻ trộm cắp, tà dâm,
nói láo cho đến tà kiến. Tại sao thế? Bởi vì tất cả đều nhân Thiên Hựu
định đoạt sẵn. Này chư Hiền, đối với kiến chấp rằng: Tất cả đều nhân Thiên
Hựu định đoạt sẵn, mà cho là như thật, thì ở bên trong, nhân bên trong,
những điều nên hay không nên làm, hoàn toàn không có ý dục, không có
phương tiện. Này chư Hiền, nếu đối với điều nên làm và không nên làm mà
không biết đúng như thật thì sẽ mất chánh niệm, không có chánh trí, không
có cách nào giáo hóa đúng theo pháp của Sa-môn được’. Nói như vậy mới có
thể dùng lý để khuất phục các Sa-môn, Phạm chí kia.
“Ở đây, nếu có
Sa-môn, Phạm chí nào thấy như vầy, nói như vầy: ‘Tất cả hành vi của con
người đều vô nhân vô duyên’. Ta liền đi đến chỗ người kia, đến rồi liền
hỏi: ‘Này Hiền giả, có thật Hiền giả thấy như vầy, nói như vầy: Tất cả
hành vi của con người đều vô nhân vô duyên? Người kia trả lời rằng: ‘Thật
vậy’. Ta lại nói với người kia rằng: ‘Nếu quả thật như vậy, các Hiền giả
đều là những kẻ sát sanh cả. Vì sao thế? Bởi vì tất cả đều vô nhân vô
duyên. Cũng vậy, chư Hiền là những kẻ trộm cắp, tà dâm, nói láo cho đến tà
kiến. Tại sao thế? Bởi vì tất cả đều vô nhân vô duyên. Này chư Hiền, đối
với kiến chấp rằng: Tất cả đều vô nhân vô duyên, mà cho là như thật, thì ở
bên trong, nhân bên trong, những điều nên hay không nên làm, hoàn toàn
không có ý dục, không có phương tiện. Này chư Hiền, nếu đối với điều nên
làm và không nên làm mà không biết đúng như thật thì sẽ mất chánh niệm,
không có chánh trí, thì không có cách nào giáo hóa đúng theo pháp của
Sa-môn được’. Nói như vậy mới có thể dùng lý để khuất phục các Sa-môn,
Phạm chí kia.
“Những pháp mà ta tự
mình biết, tự mình giác ngộ, thuyết giảng cho các ngươi; dù là Sa-môn,
Phạm chí, Thiên, Ma, Phạm và các loài thế gian khác đều không thể khuất
phục được, không thể làm cho ô uế được, không thể chế phục được. Thế nào
là những pháp mà ta tự mình biết, tự mình giác ngộ, thuyết giảng cho các
ngươi; dù là Sa-môn, Phạm chí, Thiên, Ma, Phạm và các loài thế gian khác
đều không thể khuất phục được, không thể làm cho ô uế được, không thể chế
phục? Đó là pháp sáu xứ mà ta tự mình biết, tự mình giác ngộ, thuyết giảng
cho các ngươi; dù là Sa-môn, Phạm chí, Thiên, Ma, Phạm và các loài thế
gian khác đều không thể khuất phục được, không thể làm cho ô uế được,
không thể chế phục.
“Lại có pháp sáu
giới mà ta tự mình biết, tự mình giác ngộ, thuyết giảng cho các ngươi; dù
là Sa-môn, Phạm chí, Thiên, Ma, Phạm và các loài thế gian khác đều không
thể khuất phục được, không thể làm cho ô uế được, không thể chế phục.
“Thế nào là pháp sáu
xứ mà ta tự mình biết, tự mình giác ngộ, thuyết giảng cho các ngươi? Đó là
nhãn xứ, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý xứ. Đó là pháp sáu xứ ta đã tự tri, tự
giác, ta nói cho các ngươi biết.
“Thế nào là pháp sáu
giới mà ta tự mình biết, tự mình giác ngộ, thuyết giảng cho các ngươi? Đó
là địa giới, thủy, hỏa, phong, không và thức giới. Đó là pháp sáu giới mà
ta đã tự tri tự giác, đã nói cho các ngươi biết.
“Do hòa hiệp của sáu
giới
nên sanh thai mẹ. Nhân sáu giới mà có sáu xứ;
nhân sáu xứ có xúc,
nhân xúc mà có thọ.
“Này các Tỳ-kheo,
nếu ai có cảm thọ liền biết như thật về Khổ, biết về Khổ tập, biết về Khổ
diệt, biết như thật về Khổ diệt đạo. Thế nào là biết như thật về khổ? Là
sanh khổ, già khổ, bệnh khổ, chết khổ, thù nghịch gặp nhau là khổ, yêu
thương mà chia ly là khổ, mong muốn mà không được là khổ. Tóm lại, năm ấm
xí thạnh là khổ.
“Thế nào là biết như
thật về Khổ tập? Do Ái mà thọ Hữu trong tương lai cùng với lạc dục, mong
cầu hữu nơi này hay nơi kia.
Đó là biết như thật về Khổ tập.
“Thế nào là biết như
thật về Khổ diệt? Do Ái này mà thọ Hữu trong tương lai cùng với lạc dục,
mong cầu hữu nơi này hay nơi kia, tất cả như vậy đã đoạn trừ không còn dư
tàn, đã xả ly, diệt tận, vô dục, tịch tĩnh, tịch diệt. Đó gọi là biết như
thật về Khổ diệt.
“Thế nào là biết như
thật về Khổ diệt đạo? Đó là tám chi thánh đạo, từ chánh kiến cho đến chánh
định là tám. Đó là biết như thật về Khổ diệt đạo.
“Tỳ-kheo nên biết
như thật về Khổ, nên đoạn Khổ tập, nên thực chứng Khổ diệt, nên tu Khổ
diệt đạo. Nếu Tỳ-kheo nào biết như thật về Khổ, đoạn Khổ tập, thực chứng
Khổ diệt, tu Khổ diệt đạo, thì đó là Tỳ-kheo đã tận trừ tất cả lậu, đã
giải trừ các kết, có thể bằng chánh trí chứng đắc Khổ đế”.
Phật thuyết như vậy.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
--- o0o ---
Mục Lục Phẩm Thứ hai
11
|
12 |
13 |
14 |
15 |
16
|
17
|
18
|
19 |
20
--- o0o ---
Mục Lục Tổng Quát Kinh Trung A Hàm
Phẩm 1|
Phẩm 2 |
Phẩm 3 |
Phẩm 4 |
Phẩm 5 |
Phẩm 6
Phẩm
7 |
Phẩm 8 |
Phẩm 9 |
Phẩm 10 |
Phẩm 11 |
Phẩm 12
Phẩm 13 |
Phẩm 14 |
Phẩm 15 |
Phẩm 16 |Phẩm
17 |
Phẩm 18
--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-05-2003