Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Kinh Điển Phật Giáo


...... ... .


 

PHẬT NÓI KINH CHÁNH PHÁP ÐẠI TẬP HỘI

Hán dịch: Tống, Tây Thiên Tam Tạng Triều Phụng Ðại Phu Thí, Hồng Lô Khanh, Truyền Pháp Ðại Sư Thi Hộ.

Việt dịch: Thích Chánh Lạc – Chùa Hải Ðức, Nha Trang.

---o0o---  

 

--- o0o ---

PHẬT NÓI KINH CHÁNH PHÁP ÐẠI TẬP HỘI - QUYỂN MỘT

 

Tôi nghe như vầy:

-Một thời Phật ở tại đảnh núi Linh Thứu trong thành Xá Vệ, cùng với chúng đại Bí Sô là một vạn hai ngàn người. Tôn giả A Nhã Kiểu Trần Như, tôn giả Ðại Mục Càn Liên, tôn giả Xá Lợi Tử, tôn giả Ma Ha Ca Diếp, tôn giả Tư Thắng, tôn giả La Hầu La, tôn giả Thiện Dung, tôn giả Hiền Hộ, tôn giả Hiền Kiết Tường, tôn giả Mục Kiết Tường, tôn giả Ðại Thế Chí, tôn giả Mãn Từ Tử, tôn giả Thiện Kiết, tôn giả Lị Phạt Ðế, tôn giả Chiêu Ðàn Quân. Những vị như vậy đều là bậc Ðại A La Hán.

Bấy giờ có các đại Bồ Tát là: Ðại Bồ Tát Từ Thị, Ðại Bồ Tát Phổ Dũng, Ðại Bồ Tát Ðồng Tử Kiết Tường, Ðại Bồ Tát Ðồng Tử Trụ, Ðại Bồ Tát Ðồng Tử Hiển, Ðại Bồ Tát Vô Sở Giảm, Ðại Bồ Tát Diệu Kiết Tường, Ðại Bồ Tát Phổ Hiền, Ðại Bồ Tát Thiện Hiện, Ðại Bồ Tát Kim Quang Quân, Ðại Bồ Tát Dược Vương Quân. Như vậy cả thảy có đến sáu vạn hai ngàn chúng Ðại Bồ Tát.

Lại có Thiên Tử Tối Thắng Thọ Vương, Thiên tử Hiền, Thiên tử Thiện Hiền, Thiên tử Pháp Aùi, Thiên tử Chiên Ðàn Tạng, Thiên tử Hương Trụ, Thiên tử Chiên Ðàn Hương. Như vậy cả thảy một vạn hai ngàn chúng Thiên tử.

Lại có Thiên nữ Diệu Thân, Thiên nữ Cực Tín, Thiên nữ Tự Tại Chủ, Thiên nữ Kiết Tường Mục, Thiên nữ Thế Kiết Tường, Thiên nữ Ðại Thế Chủ, Thiên nữ Ðại Lực, Thiên nữ Diệu Tý. Như vậy cả thảy tám ngàn Thiên nữ.

Lại có Long vương Ưu Bát La, Long vương Y La Ðát Ra, Long vương Ðể Dân Nga Lệ, Long vương Thắng Khí, Long vương Tối Thượng Khí, Long vương Diệu Hỷ, Long vương Diêu Chi, Long vương Tượng Ðầu. Như vậy cả thảy có tám ngàn Long vương, đều đến dự hội. Khi đến chỗ đức Phật, họ đều cúi đầu đảnh lễ dưới chân Ngài nhiễu quanh bên hữu ba vòng rồi lui về ngồi xuống một bên.

Bấy giờ đức Thế Tôn vẫn đứng im lặng.

Khi ấy, trong hội có một vị đại Bồ Tát tên là Phổ Dũng, liền từ tòa đứng dậy, trạch áo vai hữu, quỳ gối mặt xuống đất, chắp tay cung kính bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Các Bồ Tát, Thanh Văn, Chư Thiên và loài người trong hội này, đều vân tập tại đây, muốn được nghe Phật tuyên nói diệu pháp. Các đại chúng này thảy đều chú tâm ngắm nhìn sắc tướng thù thắng của đức Như Lai, Bậc Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác, họ muốn thâm nhập Phật pháp, vì ưa thích pháp, nên họ quan sát sắc tướng Phật. Những người đã tu tập lâu thì liền được xa lìa tất cả chướng ngại ô nhiễm. Người mới tu tập liền phát tâm vô thượng, tu thiện pháp không còn khởi lên tư tưởng bất thiện nữa.

Bấy giờ đức Phật bảo Bồ Tát Phổ Dũng:

-Ta có chánh pháp tên là Ðại Tập Hội, lưu bố rộng lớn tại cõi Diêm Phù Ðề. Nếu có chúng sanh nào vừa nghe được pháp này thì cho dù họ có bị tội nặng ngũ nghịch cũng đều được tiêu diệt tất cả, không còn thối chuyển với A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề.

Này Phổ Dũng! Yù ngươi thế nào? Ngươi cho rằng người nghe pháp ấy đã được phước đức bằng phước đức một đức Phật chăng?

Bồ Tát Phổ Dũng bạch đức Phật:

-Ðúng vậy, bạch Thế Tôn!

Ðức Phật nói:

-Này Phổ Dũng! Ngươi chớ có cái thấy như vậy, nếu thấy như vậy, thì không phải là cái thấy chơn thật.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Phải thấy như thế nào mới biết được phước đức chân thật của người ấy?

Ðức Phật dạy:

- Này Phổ Dũng! Phước đức mà người nghe pháp ấy đạt được cùng với phước đức của hằng hà sa số đức Như Lai, Ứng Cúng, Chánh đẳng chánh giác, không có sai khác.

Lại nữa, nảy Phổ Dũng! Nếu có ai nghe chánh pháp này, thảy đều trụ nơi địa vị bất thối chuyển, liền được các đức Như Lai luôn luôn quán sát, tất cả các đức Như Lai thường hiện trước mặt, hàng phục được ma quân, tròn đầy thiện pháp. Người ấy liền có thể đối với lý sanh diệt thảy đều biết rõ, tất cả đều được thành tựu A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề ...

Bấy giờ các vị Bồ Tát trong hội, từ tòa đứng dậy, đồng bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Phước đức của một đức Phật, số lượng bao nhiêu?

Ðức Phật dạy:

-Này các Thiện nam tử! Các người hãy lắng nghe cho kỹ! Số lượng phước đức của một đức Phật có được, thí như có người đem hết nước biển cả rưới hết cõi Diêm phù đề. Trong số nước ấy chỉ lấy một giọt, làm thành số lượng một hằng hà sa. Như vậy cứ giọt nước này đến giọt nước khác, từng giọt nước trong biển cả là một hằng hà sa, cứ mỗi số cát trong một sông Hằng ấy, đều là các Bồ Tát trụ Thập địa, vậy phước đức của các Bồ Tát ấy có nhiều chăng?

Các Bồ Tát bạch đức Phật:

-Rất nhiều, bạch Thế Tôn!

Ðức Phật dạy:

-Này các Thiện nam tử! Phước đức của một đức Phật còn nhiều hơn thế, nhưng có người nghe pháp này thì phước đức lại càng gấp bội số ấy.

Lại nữa, này các Thiện nam tử! Nếu có chúng sanh ở đời mạt thế, nghe chánh pháp này mà sanh tâm tín giải, thì phước đức đạt được càng hơn số trên, vô lượng vô biên, không thể tính toán.

Khi ấy Bồ Tát Phổ Dũng lại từ tòa ngồi đứng dậy bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Nếu các chúng sanh ưa thích cầu pháp, vậy phải cầu như thế nào?

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Những người cầu pháp tóm lại có hai loại. 1/ Ðối với tất cả chúng sanh khởi tâm bình đẳng. 2/ Ðúng như pháp được nghe, nói cho chúng sanh.

Bồ Tát Phổ Dũng bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Như pháp được nghe, nói cho chúng sanh như thế nào?

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Lại có hai loại:

1/ Ðem pháp được nghe, hồi hướng Bồ đề.

2/ Ðối với pháp đại thừa được nghe, ưa thích mong cầu, rồi luôn luôn giữ tâm không giải đãi. Nếu ai có thể vì chúng sanh mà nói như vậy, gọi là người cầu pháp chơn chánh.

Bấy giờ các chúng Thiên tử và Thiên nữ trong hội đều từ tòa đứng dậy, chắp tay hướng về Phật bạch rằng:

-Bạch Thế Tôn! Chúng con hầu hết lòng mong cầu chánh pháp. Như lòng đại từ đại bi của đức Thế Tôn, hay làm cho tất cả chúng sanh đều được mãn nguyện, cúi mong đức Thế Tôn rộng phân biệt nói cho chúng con nghe.

Lúc ấy, đức Thế Tôn liền ở trong hội phóng luồng ánh sáng lớn thanh tịnh, vi diệu, hy hữu, chiếu khắp đại chúng.

Khi ấy, Bồ Tát Phổ Dũng bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Do nhân duyên gì mà đức Thế Tôn phóng luồng ánh sáng này?

Ðức Phật bảo Bồ Tát Phổ Dũng:

-Nay ngươi nên biết, hiện tại trong hội này có người phát tâm A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề, đối với đức Phật Thế Tôn sanh tư tưởng cho là khó gặp nên tôn trọng, cung kính, khuyến thỉnh ngài thuyết pháp. Do nhân duyên đó nên ta phóng luồng ánh sáng này.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Nếu có các chúng sanh phát tâm vô lượng Chánh đẳng chánh giác, tu tập như thế nào để được thành tựu?

Ðức Phật dạy:

-Lành thay! Lành thay! Ngươi thật dũng mãnh, nên ở trong đại chúng mà có thể dùng nghĩa này để hỏi đức Phật Thế Tôn, làm lợi ích tất cả. Khiến cho họ mau thành Phật đạo. Nay ngươi cũng có thể dùng thiện căn này để thành tựu quả vô thượng chánh đẳng chánh giác. Như điều ngươi hỏi, ta sẽ giải thích. Ngươi hãy lắng nghe cho kỹ. Ta nhớ thưở  xưa, cách đây vô số kiếp, có một đức Phật ra đời, hiệu là Bảo Kiết Tường Như Lai, bậc Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác, Minh hạnh túc, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Ðiều ngự trượng phu, Thiên nhân sư, Phật Thế Tôn. Lúc đó, ta bà Ma Hổ Phạ Ca (Ý Sanh Thân) làm cho chúng sanh được an trú Phật trí. Bỗng nhiên một hôm ta thấy có hai con nai chúa bị các khổ não. Lúc đó ta thầm nghĩ: “Làm sao ta có thể thay thế con nai chúa này gánh hết khổ não cho nó?”. Ta lại tự suy nghĩ: “Tất cả chúng sanh luân chuyển trong ba cõi, người chưa lìa khỏi khổ, cũng đều như vậy.” Lúc đó ta liền phát nguyện:

-Mong cho ta trong thời tương lai nếu được thành Phật sẽ khiến cho các chúng sanh, xa lìa các khổ não, sanh vào nước ta, được an trụ nơi Phật trí.

-Này Phổ Dũng! Ta nhờ sức đại nguyện thiện căn như vậy, nên liền thành Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề.

Bấy giờ Bồ Tát Phổ Dũng nghe như vậy xong, lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Thời đại của đức Phật đó, tuổi thọ của chúng sanh được bao nhiêu?

Ðức Phật dạy:

-Dùng số lượng của kiếp là bao nhiêu để tính tuổi của họ.

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Số lượng của kiếp đó, thí như có người xây một thành lớn, bể rộng mười hai do tuần, cao ba do tuần, bên trong thành người ta chứa toàn hạt mè. Bỗng có một người cứ một trăm năm, đến đó một lần, lấy một hạt mè dôi ta ngoài thành. Như vậy cứ mỗi lần người ấy đến và lấy một hạt mè dôi ra bên ngoài, cho đến lúc hạt mè không còn và thành cũng bị hư. Số lượng số kiếp ấy cũng vẫn chưa hết.

Lại nữa, ví như có hòn núi thật lớn, rộng hai mươi lăm do tuần cao mười hai do tuần. Có vị trời Trường Thọ, cứ một trăm năm đến đó một lần, và ngồi lên hòn núi ấy dùng áo Kiều Thi Ca lau trên núi đá đó. Như vậy cứ một lần đến và một lần lau, cho đến lúc hòn núi đó mòn hết, nhưng số lượng số kiếp vẫn chưa hết.

Này Phổ Dũng! Như vậy gọi là số lượng của một kiếp.

Bấy giờ Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Nếu có người đem một căn lành, hồi hướng Bồ đề mà được phước lớn, thọ đến tám mươi kiếp. Huống chi có người ở trong pháp thâm diệu của Phật, tu tập rộng rãi, thì được phước đức không thể tính toán.

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Nếu có chúng sanh được nghe chánh pháp Ðại Tập Hội này, sẽ được sống lâu tám vạn bốn ngàn kiếp. Huống chi đối với chánh pháp này mà họ lại có thể biên chép, đọc tụng, thì phước đức họ đạt được gấp bội lần trước, không thể so sánh.

Lại nữa, này Phổ Dũng! Nếu ai được nghe chánh pháp này mà sanh lòng tin thanh tịnh cung kính, tôn trọng, thì người ấy trong chín mươi lăm kiếp, được trí túc mạng, sáu vạn kiếp được làm vua chuyển luân, được tất cả mọi người tôn trọng, kính mến, không bị đao, gậy, thuốc độc làm hại, lúc sắp lâm chung, có chín mươi lăm câu đê Phật, hiện ra trước mặt để an ủi người đó. Các ngài dạy rằng:

-Chớ có sợ hãi! Trước đây ngươi đã được nghe chánh pháp Ðại Tập Hội, nên có phước rất lớn.

Lúc đó, chín mươi lăm câu đê Phật thảy đều thọ ký cho vị ấy, cứ mỗi lần sanh ra đều được sanh vào cõi Phật. Huống chi vị ấy lại dùng chánh pháp này lưu bố rộng rãi làm cho các cõi hữu tình thảy đều được nghe.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Nay con đối với chánh pháp Ðại Tập Hội này, rất thích được nghe và thọ trì, tâm không nhàm chán.

Ðức Phật dạy:

-Lành thay! Lành thay! Ðâu phải chỉ có tâm người ưa thích pháp không chán. Chính ta đối với pháp này, thích tuyên truyền rộng rãi cũng không nhàm chán. Huống chi có kẻ phàm phu đối với chánh pháp này mà sanh tâm nhàm chán.

Lại nữa, này Phổ Dũng! Nếu có thiện nam hay thiên nữ nào, đối với chánh pháp này mà hết lòng tin tưởng và ưa thích, thì người đó ở trong ngàn kiếp không hoại chánh tín, trong năm ngàn kiếp thường sanh ở cõi trời, trong hai vạn năm ngàn kiếp thường sanh ở cõi trời, trong hai vạn năm ngàn kiếp thường tu phạm hạnh, trong bốn vạn kiếp xa lìa sự trói buộc ngu si của quyến thuộc, không bị phiền não ngăn che tăm tối, trong năm vạn kiếp thọ trì chánh pháp, trong sáu vạn năm ngàn kiếp, an trụ chánh niệm.

Này Phổ Dũng! Thiện nam và Thiện nữ ấy, lại không còn khởi tâm tạo nghiệp ác nữa, tất cả ma oán không thể xâm hại được, bất cứ sanh ở đâu cũng không bị ở trong bào thai.

Nếu lại có người ở trong chánh pháp này mà lắng nghe, thọ trì và đọc tụng, thì người ấy trong tám vạn kiếp được nghe chánh pháp ấy và thọ trì đầy đủ, trong một ngàn kiếp xa lìa nghiệp sát sanh, trong chín vạn chín ngàn kiếp xa lìa nghiệp nói dối, trong một vạn ba ngàn kiếp xa lìa nghiệp nói hai lưỡi.

Này Phổ Dũng! Nên biết rằng, chính vì những việc như vậy, nên đối với đại chánh pháp này khó có thể gặp được thậm chí tên gọi của chánh pháp lớn ấy không thể nghe được.

Bấy giờ Ðại Bồ Tát Phổ Dũng càng thêm cung kính, quì gối mặt xuống đất, lạy dưới chân đức Phật, bạch rằng:

-Bạch Thế Tôn! Nếu có người khinh chê và hủy báng chánh pháp này thì họ sẽ bị tội như thế nào?

Ðức Phật dạy:

-Rất nhiều.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Số lượng tội báo mà người ấy phải lãnh là bao nhiêu?

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Nếu ai đối với mười hai hằng sa số chư Phật mà sanh tâm đại ác thì tội báo ấy vẫn còn nhẹ. Nhưng nếu ai đối với chánh pháp này mà sanh tâm khinh chê, hủy báng thì bị tội báo nhiều hơn người trước.

-Vì sao vậy?

-Này Phổ Dũng! Nếu ai đối với chánh pháp ấy mà sanh tâm khinh chê, hủy báng, thì liền phát sanh tâm phá hoại đại thừa, tự mình thiêu đốt vì lửa phiền não.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Tất cả chúng sanh bị nghiệp tập trói buộc, nay luân chuyển trong sanh tử, không thể giải thoát.

Ðức Phật bảo:

-Này Phổ Dũng! Ðúng vậy, đúng vậy. Thí như có người tự chặt đầu mình, lúc đó có người đem thuốc hay có tên là Ma Sất Ca, Ngu ni ma phạ, Kiệt lý da phạ, Ðới Lê Na Phạ. Những loại thuốc hay như vậy xoa chỗ đầu bị đứt của người đó.

Này Phổ Dũng! Ý ngươi thế nào? Ngươi cho rằng người ấy sẽ sống lại chăng?

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Không thế, bạch Thế Tôn! Người ấy tuy có được thoa thuốc hay, nhưng không thể sống lại được.

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Sự luân chuyển ấy cũng lại như vậy.

Lại nữa, này Phổ Dũng! Thí như thuở nọ có hai người đàn ông đều cầm dao bén muốn giết lẫn nhau. Họ ra sức đánh nhau nhưng không thể hại nhau được, rồi cả hai đều bị thương đau đớn tột cùng. Lúc ấy bỗng có người đem thuốc hay đến xoa lên trên vết thương họ thì vết thương lành ngay. Khi hai người đàn ông ấy vết thương đã được lành, nhớ đến sự đau đớn lúc trước nên nói với nhau rằng:

-Từ nay về sau, chúng ta đừng bao giờ khởi tâm giết hại nhau nữa.

Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Những người có trí cũng lại như vậy. Tuy có tạo nghiệp liền biết hối hận, nên đối với chánh pháp không sanh tâm chống trái, như vậy dần dần có thể hướng tới tất cả pháp lìa khỏi sanh tử.

Lại nữa, này Phổ Dũng! Như người thế gian khi đã chết rồi, tuy có cha mẹ buồn rầu khóc lóc nhưng không thể nương tựa vào cha mẹ được nữa. Kẻ phàm phu không thể tư lợi, cũng không lợi tha, không tạo nghiệp lành, cũng lại như vậy. Ðến lúc lâm chung, chẳng có gì để nương tựa. Tóm lại có hai loại người.

1/ Tự mình tạo các nghiệp ác, cũng khuyến người khác tạo nghiệp ác.

2/ Ðối với chánh pháp của Phật sanh tâm khinh chê, hủy báng.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Nếu ai đối với chánh pháp của Phật mà sanh tâm khinh chê và hủy báng thì người ấy lúc mạng chung phải đọa vào chỗ nào?

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Người hủy báng pháp ấy sau khi mạng chung phải đọa vào địa ngục, chịu sự khổ não lớn. Ðó là địa ngục Ðại Khả Bố, địa ngục Chúng Hợp, địa ngục Viêm Nhiệt, địa ngục Cực Viêm, địa ngục Hắc Thằng, địa ngục A Tỳ, địa ngục Lỗ Ma Ha Lý Sa, địa ngục Hô Hô Vĩ, trong tám địa ngục lớn như vậy, cứ trong mỗi địa ngục phải chịu khổ một kiếp.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Các chúng sanh ấy rất khổ đau. Nay con đối với sự khổ ấy không nở lòng mà nghe cho được.

Bấy giờ đức Thế Tôn liền vì Bồ Tát Phổ Dũng nói bài kệ tụng:

-Ta nói về địa ngục

Ngươi sợ không nỡ nghe

Sự khổ não địa ngục

Chúng sanh tự tạo nghiệp

Nếu làm các nghiệp thiện

Sẽ được quả an lạc

Còn tạo các nghiệp ác

Phải bị báo khổ não

Sống khổ, chết cũng khổ

Bị sầu khổ trói buộc

Không tạo các nhân vui

Kẻ ngu thường khổ não

Người trí được an lạc

Tin vào pháp Ðại thừa

Niệm Phật, trí tối thượng

Mãi không đọa ác đạo

Phổ Dũng, người nên biết

Nghiệp mê các đời trước

Gieo chút ít nhân lành

Ðạt được quả to lớn

Như đời gieo lúa mạ

Trăm hạt không mát một

Nhân lành sanh cõi Phật

Ðược quả cũng như vậy

Bậc trí tu pháp thiện

Xa lìa các nhân khổ

Tạo thành gốc các đức

Ðược an lạc tối thượng

Nếu hay thí bình đẳng

Một chút ít thiện pháp

Ơû trong tám vạn kiếp

Ðược giàu có to lớn

Bất cứ sanh ở đâu

Thường nhớ làm bố thí

Nhờ cúng dường Tam Bảo

Quả báo tăng vô tận.

Lúc đó, Bồ Tát Phổ Dũng nghe đức Phật nói bài kệ tụng xong, liền bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Vì sao đối với chánh pháp đại tập hội này, có thể biết rõ để lắng nghe và thọ trì?

Ðức Phật bảo:

-Này Phổ Dũng! Nếu ai đối với mười hai hằng hà sa số đức Như Lai, Ứng Cúng, Chánh đẳng chánh giác mà có thiện căn tròn đầy thì liền được nghe chánh pháp đại tập hội này.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Làm sao để có thể được thiện căn tròn đầy như vậy?

Ðức Phật dạy:

-Này Phổ Dũng! Nếu ai đối với tất cả các đức Như Lai mà có tri kiến bình đẳng, thì liền có đầy đủ thiện căn.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch:

-Làm sao có thể đối với tất cả các đức Như Lai có được tri kiến bình đẳng?

Ðức Phật dạy:

-Nếu ai đối với pháp sư mà tôn trọng cung kính thì người đó có thể đối với các đức Như Lai, có tri kiến bình đẳng.

Bồ Tát Phổ Dũng lại thưa:

-Nhưng pháp sư như thế nào là được tôn trọng, cung kính?

Ðức Phật dạy:

-Nếu ai đối với đạo xuất thế mà phát tâm hướng đến thì người ấy chính là pháp sư được tôn trọng cung kính.

Này Phổ Dũng! Những việc như vậy đều có thể làm cho thiện căn tròn đầy.

Ðức Phật bảo:

-Này Phổ Dũng! Chánh pháp đại tập hội này có công đức lớn, lợi ích tất cả. Nếu ai có thể lắng nghe, thọ trì, biên chép, đọc tụng thì người ấy được phước đức to lớn không thể tính toán.

Này Phổ Dũng! Ðiều ấy chính là khiến cho bốn phương, cứ mỗi một phương đều có mười hai hằng hà sa số các đức Như Lai, bậc Ứng Cúng, Chánh đẳng chánh giác, đều trụ trong mười hai kiếp, nói chánh pháp Ðại Tập Hội này. Nên công đức của sự lắng nghe và thọ trì không thể cùng tận.

Lại nữa, trong bốn phương đều có hằng hà sa số đức Như Lai, Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác như trên, đều trụ số kiếp như trên, nói về công đức của sự biên chép, thơ tả này, cũng không thể cùng tận.

Lại nữa, trong bốn phương, cứ mỗi phương đều có hằng hà sa số đức Như Lai, , Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác như trên, đều trụ số kiếp như trên, nói về công đức của sự biên chép, thơ tả này, cũng lại không cùng tận.

Bồ Tát Phổ Dũng lại bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Cúi mong đức Thế Tôn lược nói về số lượng phước đức của sự đọc tụng như thế nào?

Bấy giờ đức Thế Tôn liền nói bài kệ tụng:

-Nếu ai hay đọc tụng

Một bài kệ bốn câu

Phước đức họ đạt được

Cùng với tám mươi bốn

Hằng hà sa số Phật

Giống nhau không có khác

Huống chi lại một lòng

An trụ nơi chánh pháp

Phước họ được vô tận

Chư Phật sanh ra đời

Tuyên nói vô biên pháp

Nhưng rất khó được gặp.

Bấy giờ có mười tám Câu đê chúng Ni Kiền Ðà, đi đến chỗ Phật, đều vào trong hội, họ đồng ngồi xuống một chỗ và nói như vầy:

-Này Cù Ðàm! Chúng tôi hơn Oâng! Như vậy cho đến ba lần họ đều nói rằng:

- Chúng tôi hơn Oâng!

Khi ấy đức Phật bảo chúng Ni Càn Ðà:

-Chỉ có đức Phật Như Lai mới được gọi là bậc chiến thắng chơn thật, ngoài ra đối với tất cả xứ, không ai có thể hơn ngài.

Ni Càn Ðà nói:

-Chỉ có một mình Cù Ðàm, sao gọi là hơn được?

Ðức Phật đáp:

-Ni Càn Ðà các ngươi nghĩ rằng mình hơn thì đó là cái thấy điên đảo, chẳng phải là cái thấy chân thật. Các ngươi lấy gì để nói mình hơn, như lời khoe khoang của các ngươi.

Khi ấy chúng Ni Càn Ðà đều im lặng lấm lét nhìn nhau.

Ðức Phật bảo:

-Các ngươi nên biết, chỉ có đức Phật Thế Tôn đối với tất cả chúng sinh, hoặc đã nhập vào trí huệ Phật, hay chưa nhập vào trí huệ Phật, hoặc lợi căn hay độn căn, ngài đều độ thoát, bình đẳng lợi ích, không có sai khác. Cho nên mới nói không ai hơn ngài. Các ngươi hãy khéo suy nghĩ, đối với các khổ bức bách chính thân tâm của mình còn không thể biết được làm sao đối với vấn đề ấy mà tự cho là thắng? Nay Ta chỉ cho các ngươi chánh pháp quảng đại vi diệu của chư Phật.

Các chúng Ni Càn Ðà nghe đức Phật nói như vậy, bỗng nhiên bừng bừng tức giận, sanh tâm bất tín.

Bấy giờ Thiên chủ Ðế Thích đang ở tại Thiên Pháp Ðường, dùng thiên nhãn xem thấy, liền cầm chày kim cang bước vào trong hội, muốn đập nát họ.

Các chúng Ni Càn Ðà thảy đều kinh hãi, sanh tâm sầu não, khóc lóc thật lâu.

Ngay lúc đó, đức Thế Tôn ở trong đại chúng, ẩn thân không hiện. Các chúng Ni Càn Ðà khi ấy đối với Phật Thế Tôn mới sanh tâm chiêm ngưỡng, bỗng không thấy đức Phật, họ càng thêm sầu khổ, liền nói bài kệ tụng:

-Thí như người ở riêng

Trong đồng hoang, không tịch

Không cha cũng không mẹ

Hãi hùng không ai cứu

Như sông rạch không nước

Cá làm sao bơi được

Cây cối đã chặt đứt

Chim bay lấy gì đậu

Nay chúng tôi sợ hãi

Khổ đau cũng như vậy

Không thấy Phật Thế Tôn

Ai cứu hộ chúng tôi.

Bấy giờ các chúng Ni Càn Ðà, nói kệ tụng ấy xong, muốn từ tòa đứng dậy, khi hai gối họ vừa quì xuống đất, ngay chỗ ấy bỗng phát ra tiếng nói lớn, chấn động tất cả đại chúng nhân thiên. Lúc ấy các Ni Càn Ðà đều nghĩ rằng:

-Ðức Như Lai, bậc lưỡng túc tôn tối thắng, xin ngài từ bi cứu hộ chúng con.

Khi ấy, đức Thế Tôn tức thì hiện thân, ngồi lại chỗ cũ, bảo Bồ Tát Phổ Dũng:

-Ngươi có thể thuyết pháp để hóa độ các chúng Ni Càn Ðà này.

Bồ Tát Phổ Dũng bạch đức Phật:

-Không thể được, Bạch Thế Tôn! Thí như núi chúa Tu Di, thù diệu, vòi vọi, có hòn núi nhỏ đứng bên cạnh, làm sao có thể nói rằng hai núi bằng nhau. Nay đức Phật Thế Tôn đang ở trong đại chúng, bảo con thuyết pháp cho họ, cũng giống như vậy.

Ðức Phật bảo:

-Thôi đi! Thôi đi! Này Thiện nam tử. Ðức Như Lai phương tiện khéo léo, đối với mười phương thế giới, tùy theo người nói, đều do nguyện lực từ bi của đức Như Lai tạo ra. Vì nếu các chúng Ni Càn Ðà này ưa thích ta thì ta sẽ vì họ nói pháp yếu tối thượng.

Này Phổ Dũng! Nay ngươi có thể du hành mười phương thế giới thân cận các đức Phật để tuyên dương giáo hóa.

Bồ Tát Phổ Dũng bạch đức Phật:

-Bạch Thế Tôn! Sức thần thông của con rất yếu kém. Nếu chẳng nhờ lòng đại từ bi của Phật, chỉ riêng thần lực của con, thì con không thể làm được gì cả.

Ðức Phật bảo:

-Nay ngươi hãy dùng sức thần thông của chính mình và thần lực của Phật, như vậy mới có thể du hành mười phương.

Bồ Tát Phổ Dũng vâng theo thánh chỉ của Phật, liền từ tòa đứng dậy, nhiễu quanh đức Phật ba vòng, bỗng ở trong hội ẩn thân không hiện.

Bấy giờ đức Thế Tôn bảo các chúng Ni Càn Ðà:

-Các ngươi nên biết, sanh là khổ lớn, do sanh khổ cho nên có ra các sự sợ hãi. Vì chúng sanh có sự lo sợ về bệnh, vì có lo sợ về bệnh, nên có lo sợ về già, vì có lo sợ về già nên có lo sợ về chết. Sanh vì sao mà sợ? Vì nó bị các khổ bức bách. Do đó sanh làm nhân sanh ra các lo sợ. Nếu pháp sanh không có thì làm gì có lo sợ? – Do đó mà có lo sợ về nạn ra nhạ, lo sợ nạn thủ ra, lo sợ nạn ác độc, lo sợ nạn lửa, lo sợ nạn nước, lo sợ nạn gió, thậm chí lo sợ các nạn sấm chớp, mưa đá và tự tạo sự lo sợ về các nghiệp bất thiện. Những lo sợ như vậy do sanh mà có. Nếu hiểu pháp sanh liền xa lìa các sự lo sợ.

Bấy giờ đức Thế Tôn vì các chúng Ni Càn Ðà lược nói pháp lo sợ này xong, khi ấy các chúng Ni Càn Ðà hoát nhiên khai ngộ, hối hận lỗi lầm, tự trách mình, đồng bạch Phật:

-Bạch Thế Tôn! Chúng con ngu si nên sanh ra cái thấy bất chánh, quay lưng lại với con đường chân thật, chống lại chánh pháp của Phật, tạo lỗi sâu nặng, cúi mong đức Phật từ bi, nhiếp thọ cho chúng con. Khi họ nói như vậy xong, có tám mươi Câu Ðê chúng Ni Càn Ðà đồng phát tâm vô thượng Bồ đề.

Ngay lúc đó mười tám Câu Ðê chúng đại Bồ Tát đều được viên mãn thập địa, đồng thời các vị đều dùng sức thần thông của mình hiện ra các thứ thần biến, và hiện vô số thân Phật, thân Bồ Tát, thân Duyên giác, thân Thanh Văn, cho đến thân các loại Thiên, Nhân, Long, thần ở các nơi xong, mỗi vị lại tự biến tòa hoa sen báu, mỗi tòa đều chia đều một nửa, có Phật ở hai bên. Các vị đảnh lễ dưới chân đức Phật xong đều ngồi vào tòa của mình.

PHẬT NÓI KINH CHÁNH PHÁP ÐẠI TẬP HỘI

QUYỂN 1/5 HẾT.

 

PHẬT NÓI KINH CHÁNH PHÁP ÐẠI TẬP HỘI- QUYỂN HAI

 

 

Bấy giờ đức Thế Tôn giáo hóa cho các chúng Ni Càn Ðà xong, liền dùng phương tiện thiện xảo, khéo léo thuyết pháp, tâm an trụ nơi Tam Ma hê đa (Tam muội) duỗi cánh tay sắc vàng, trải qua bảy ngày đêm, cho đến lúc Bồ Tát Phổ Dũng du hành khắp mười phương thế giới, rộng làm các việc Phật sự xong, đã trở về quốc độ của mình.

Khi ấy Bồ Tát Phổ Dũng từ trên cõi Phật Liên Hoa Thượng, nhanh như thời gian lực sĩ co duỗi cánh tay, đi đến trước đức Phật, đảnh lễ dưới chân ngài, nhiễu bên hữu ba vòng, rồi đứng qua một bên.

Bấy giờ đức Thế Tôn ra khỏi Tam muội chánh định rồi Bồ Tát Phổ Dũng bạch Phật rằng:

-Bạch Thế Tôn! Con nhờ vâng theo lời dạy của Phật đi đến mười phương thế giới, dùng sức thần thông của chính mình, đi qua chín mươi chín ngàn Cu Ðê cõi Phật, con dùng sức thần thông của Phật lại đi qua một trăm ngàn Cu Ðê cõi Phật, cho đến cuối cùng đến thế giới Liên Hoa Thượng ở phương dưới, trong đó trải qua tám ngàn Cu Ðê cõi Phật, thấy các đức Phật ấy hiện đại thần thông.

Con lại trải qua chín mươi hai ngàn Cu Ðê cõi Phật, thấy các đức Như Lai hiện đang vì chúng sanh nói diệu pháp sâu xa.

Con lại trải qua tám mươi hai ngàn Cu Ðê cõi Phật, trong một lúc thấy tám mươi hai ngàn Cu Ðê đức Như Lai, Ứng Cúng, Chánh đẳng chánh giác, xuất hiện ở đời. Lúc đó con cung kính cúng dường từng vị Phật một.

Con lại trải qua ba mươi chín Cu Ðê cõi Phật, thấy ba mươi chín ngàn Cu Ðê đại Bồ Tát, đồng lúc xuất hiện đều chứng vô thượng chánh đẳng Bồ đề. Con liền đối với các Như Lai Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác, lúc mới thành đạo ấy đều cung kính lễ bái, cúng dường. Con liền dùng sức thần thông của chính mình, ẩn thân không hiện nữa.

Con lại trải qua sáu mươi Cu đê cõi Phật thấy các đức Như lai, con đều cung kính tất cả.

Con lại trải qua một trăm Cu đê cõi Phật thấy các đức Phật ấy nhập Niết Bàn. Lúc đó, con lại cung kính cúng dường từng vị một. Từ đó, lại trải qua chín mươi lăm cõi Phật, con biết các đức Như Lai ấy đều diệt độ đã lâu, tất cả chánh pháp đều sắp hoại diệt. Lúc đó con tự thầm nghĩ:

-Chánh pháp của đức Phật này sắp hoại diệt, thật là đau khổ biết bao.

Khi nghĩ như vậy xong, tâm con sanh ra sự xót thương lớn. Bấy giờ lại có chư thiên ở cõi dục giới, sắc giới, loài người, loài rồng, thần, Dạ xoa ... thảy đều hết sức sầu não.

Con lại thấy trong số đó có một cõi Phật, chánh pháp của ngài diệt tận đã lâu, kiếp hỏa thiêu đốt từ phía Tây cho đến đại địa, Tu Di Sơn Vương, Biển cả sông ngòi, tất cả cây cỏ, thảy đều cháy sạch, chẳng còn gì cả, chỉ có hư không mênh mông vô tận. Con đi qua cõi ấy xong, liền đến phương dưới, trong một thế giới, thấy trăm ngàn Cu đê đức Như Lai đều ngồi trên tòa hoa sen báu. Con lại thấy bốn phương cũng giống như vậy. Các đức Phật ấy, đều hiện trong thuyết pháp hóa độ cho các chúng sanh.

Bạch Thế Tôn! Lúc con đã đến cõi Phật ấy xong, liền nghĩ như vầy:

-Nay cõi Phật này tên gọi là gì?

Khi ấy có một đức Phật nói với con rằng:

-Này Thiện nam tử! Cõi đức Phật này hiện nay tên là Liên Hoa Thượng.

Lúc ấy con liền hỏi tên của đức Thế Tôn, vị hóa chủ là gì?

Ðức Phật ấy trả lời:

-Tên Ngài là Liên Hoa Tạng Như Lai, Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác.

Ngay lúc đó, con liền đảnh lễ, một lòng cung kính, bạch rằng:

-Nay con thấy trăm ngàn Cu đê na dữu đa Phật, mỗi vị Phật đều ngự tòa hoa sen báu, nhưng con chẳng biết vị nào tên là Phật Liên Hoa Tạng. Cúi mong ngài chỉ cho con đức Thế Tôn Hóa Chủ.

Khi ấy đức Liên Hoa Tạng Như Lai ở trong nhiều vị Phật bảo con rằng:

-Này Thiện nam tử! Ðức Phật Liên Hoa Tạng chính là ta.

Ngài nói lời ấy xong thì các đức Phật khác bỗng nhiên biến mất, ẩn thân Như Lai, hiện tướng Bồ Tát. Ngay lúc ấy con chỉ thấy đức Như Lai Liên Hoa Tạng vị hóa chủ, đức Phật Thế Tôn đang ở giữa đại chúng, tướng tốt, oai thần, không ai hơn ngài con liền lấy đầu mặt đảnh lễ cung kính.

Lúc ấy, đức Phật chỉ tòa Liên Hoa bảo con rằng:

-Này Thiện nam tử! Hãy ngồi vào tòa này.

Khi ấy, con ngồi vào tòa xong thì liền thấy đức Phật đó ở hai bên con, con lại thấy vô lượng tòa liên hoa báu, thù diệu, trang nghiêm, hết sức hy hữu. Con bỗng nghĩ rằng:

“Những tòa như vậy vì sao trống không chẳng có ai ngồi?” Con mới hỏi đức Phật ấy. Ngài đáp rằng:

-Này Thiện nam tử! Những tòa như vậy đều là bất khả tư nghì, được tạo ra bởi công đức thượng diệu, chẳng phải người có ít thiện căn mà thành tựu được. Nếu ai đối với Phật pháp phần mà chưa vào được, vẫn không thể thấy, huống chi lại có thể lên ngồi trên ấy được.

Lúc đó con lại hỏi đức Thế Tôn:

-Phải gieo trồng những thiện căn gì mới có thể ngồi những tòa ấy?

Ngài trả lời:

-Này Thiện nam tử! Nếu ai có thể đối với chánh pháp Ðại Tập Hội này mà thỉnh thọ trong chốc lát, nhờ thiện căn ấy nên được lên ngồi tòa này. Huống chi người ấy lại có thể biên chép, đọc tụng và thường tu tập.

Này Thiện nam tử! Trong thời quá khứ cách đây vô lượng kiếp ngươi đã có thể theo trí Chánh pháp Ðại tập hội như vậy. Nếu không nhờ vào năng lực thiện căn ấy ngươi cũng không thể nào đến được nước của ta, huống chi lại có thể thấy được tòa này và muốn lên ngồi trên ấy.

Khi đức Phật nói lời đó xong, con liền thưa rằng:

-Ðúng vậy, đúng vậy! Bạch Thế Tôn!

Con lại hỏi ngài rằng:

-Chánh pháp Ðại Tập Hội này có bao nhiêu công đức mà có thể sanh ra các thiện pháp?

Bấy giờ đức Như Lai Liên Hoa Tạng cũng phóng ra luồng ánh sáng hy hữu, thanh tịnh, vi diệu, chiếu khắp các đức Phật trong hội rồi bảo con rằng:

-Này Thiện nam tử! Ngươi là bậc đại Bồ Tát, được đại thế lực, trí huệ vô ngại, nên đối với tất cả các cõi Phật xưng dương Phật sự cho các chúng sanh. Trước đây ngươi đã từng hỏi đức Như Lai Thích Ca ở thế giới ta bà rồi, nay lại đem pháp ấy hỏi ta. Ta cũng sẽ phân biệt nói cho ngươi rõ. Thí như có người lấy hạt mè rải đầy trong bốn đại châu, như thế hợp nhau trở thành một khối, vậy có nhiều chăng?

Con liền thưa rằng:

-Bạch Thế Tôn! Rất nhiều.

Ðức Phật lại nói:

-Giả sử có người lấy một hạt mè đem để ở chỗ khác. Như vậy, cứ lấy từ hạt này đến hạt khác, người ấy muốn biết số lượng bao nhiêu.

Này Thiện nam tử! Ý ngươi thế nào? Người ấy có thể biết được số lượng bao nhiêu chăng?

Con lại thưa rằng:

-Không thể, Bạch Thế Tôn! Người ầy tuy có hết sức trải qua nhiều kiếp đi nữa, cũng không thể nào biết được số lượng nhiều như vậy.

Ngài lại bảo con:

-Này Thiện nam tử! Chánh pháp Ðại Tập Hợp này có bao nhiêu phước đức cũng lại như vậy, không thể dùng toán số, thí dụ mà có thể biết được. Chính vì như vậy mà nói số lượng, cứ mỗi một đơn vị đều là chư Phật Như Lai; lại trải qua Cu đê na dữu đa kiếp, xưng dương tán thán đại Chánh pháp này, công đức của sự thỉnh thọ cũng không cùng tận. Huống chi có người biên chép, đọc tụng thì được phước rất nhiều.

Con lại hỏi ngài:

-Nếu có người biên chép Ðại chánh pháp này, được bao nhiêu phước đức? Cúi mong đức Thế Tôn nói tóm lược cho con rõ.

Khi ấy ngài dạy:

-Này Thiện nam tử! Thí như ba ngàn đại thiên thế giới có bao nhiêu cây cỏ rừng rú đem chặt bằng một lóng tay, cứ mỗi lóng như vậy là một vị chuyển luân thánh vương. Lại như ba ngàn đại thiên thế giới có bao nhiêu đất đá đều đập nát thành vi trần. Cứ một hạt vi trần như vậy đều là một vị chuyển luân thánh vương. Nếu số phước đức bằng như vậy mà các vị toác sư muốn biết con số là bao nhiêu. Người cho rằng họ biết được số lượng chăng?

Khi ấy con đáp rằng:

-Không thể được, bạch Thế Tôn! Phước đức như vậy, tuy có nhiều toán sư cũng không thể biết được.

Ngài lại bảo con:

-Nếu có ai biên chép chánh pháp Ðại Tập Hội này thì phước đức họ đạt được cũng lại như vậy, lại còn nhiều hơn trước, không thể dùng toán số, thí dụ mà có thể biết được. Chỉ cần có thể đối với chánh pháp này mà biên chép chỉ một chữ thôi, thì phước đức người ấy đạt được còn hơn người trước. Huống chi lại có người đối với chánh pháp này mà thọ trì một bài kệ bốn câu, thì công đức của người ấy không thể tính toán, tất cả kho báu thường được xuất hiện, tất cả phiền não đều được tiêu diệt, tất cả đuốc pháp chiếu sáng cùng khắp, tất cả thiên ma không thể chiến thắng, tất cả Bồ Tát đều quán thấy hết, tất cả pháp môn đều có thể vào được.

Ðức Phật ấy nói lời đó xong, con liền thưa:

-Bạch Thế Tôn! Nếu có chúng sanh có thể tu chánh hạnh đối với Chánh Pháp Ðại Tập Hội như vầy mới được gọi là Phạm hạnh tối thượng, Phạm hạnh ấy chính là hạnh Như Lai. Nếu ai siêng tu tập không gián đoạn, người ấy liền được hằng trăm đức Phật suốt cả ngày đêm thường hiện trước mặt. Nếu thấy được Như Lai liền vào cõi Phật, đã vào cõi Phật thì tất cả pháp tạng thảy đều có thể hiểu rõ.

Khi con nói lời ấy, đức Phật Liên Hoa Tạng lại bảo con:

-Này Thiện nam tử! Chư Phật Như Lai đúng thời mới xuất hiện một lần, nếu ai gặp được thì thật là khó. Các Ngài nói chánh pháp này cũng rất là khó, được nghe chánh pháp ấy rồi thọ trì lại càng khó hơn. Vì sao vậy?

-Vì nếu có người nghe chánh pháp này thì họ trong sáu mươi vạn, sáu ngàn, tám mươi kiếp, hoặc được trí túc mạng, hoặc làm Chuyển luân vương, Ðế Thích Tịnh Quang Thiên, Ðại phạm, chủ thế gian ... Không hủy hoại chánh tín, không đọa vào các đường ác, không sanh vào A tu la, không đấu tranh bằng đao gậy. Họ lại xa lìa sự ngu si, được trí huệ lớn, tướng tốt đoan nghiêm, giống như chư Phật, từng sắc tướng một hoàn toàn không sai khác, không làm quyến thuộc với sự si não và bị chúng trói buộc, thường lìa bệnh khổ, thường được viên mãn, không còn tái sánh, không khởi sân hận, lại thường xa lìa tất cả sự nghèo khổ, giống như Luân vương hưởng thọ khoái lạc, các căn viên mãn, nhẫn nhục đầy đủ cho đến lúc lâm chung, chánh niệm hiện tiền, tâm không điên đảo. Ngay lúc đó ở phương Ðông có mười hai hằng sa số đức Phật ở trước mặt. Phương Nam có hai mươi hằng hà sa số đức Phật, Phương Tây có hai mươi lăm hằng hà sa số chư Phật, phương Bắc có tám mươi  hằng hà sa số chư Phật. Phương trên có chín mươi ngàn Cu đê đức Phật, phương dưới có hàng trăm Cu đê đức Phật. Các đức Phật như vậy đều hiện ra trước mặt, an ủi người đó, hoặc nói rằng:

-Này Thiện nam tử! Chớ có sợ hãi, vì trước đây ngươi đã có công đức lớn, để mà nương tựa. Nay ngươi thấy trăm ngàn Cu đê na dữu đa hằng hà sa số Phật Thế Tôn chăng?

Người ấy thưa rằng:

-Dạ, có thấy.

Khi ấy chư Phật nói:

-Này Thiện nam tử! Các đức Như Lai này, vì sức công đức của ngươi nên đều đến đây.

Người ấy lại thưa:

-Nay con nhờ sức thiện căn gì mà được như vậy?

Các đức Phật ấy nói:

-Nhờ năng lực thiện căn của Chánh pháp Ðại Tập Hội mà từ lâu ngươi đã nghe được.

Người ấy lại thưa:

-Như một mình con được nghe chánh pháp mà còn được vô lượng công đức như vậy, huống chi có thể khiến cho tất cả cõi hữu tình đều được nghe hết.

Khi đức Như Lai Liên Hoa Tạng nói rộng như vậy, và người sắp mạng chung ấy thấy các đức Phật xong, ngài lại bảo con rằng:

-Này Thiện nam tử! Nếu người nào được nghe một bài kệ bốn câu của Ðại Chánh Pháp này, cùng với người cúng dường, mười ba hằng hà sa số đức Như Lai, Ứng Cúng Chánh đẳng chánh giác, công đức đạt được hoàn toàn không có sai khác gì cả.

Lại nữa, nếu có người được nghe chánh pháp Ðại Tập Hội này, phước đức đạt được, thí như trùm khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới toàn là hạt mè. Nếu số lượng hạt mè ấy đều là những Chuyển Luân Thánh Vương. Giả sử có người dùng các châu báu để đem bố thí cho các chuyển luân ấy phước đức đạt được không bằng chỉ cúng cho một vị Tu đà hoàn. Nếu cúng cho một vị Tu đà hoàn không bằng cúng cho số lượng Tu đà hoàn nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như ở trước. Nếu cúng cho số lượng Tu Ðà Hoàn như  vậy không bằng cúng cho một vị Tư Ðà Hàm. Nếu cúng cho một vị Tư Ðà Hàm không bằng cúng cho số lượng Tư đà hàm nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như trước. Nếu cúng cho số lượng vị Tư Ðà Hàm như vậy không bằng cúng cho một vị A Na Hàm. Nếu cúng cho một vị A Na Hàm không bằng cúng cho số lượng A Na Hàm nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như trước. Nếu cúng cho số lượng A Na Hàm như vậy không bằng cúng cho một vị A La Hán nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như trước. Nếu cúng cho số lượng A La Hán như vậy không bằng cúng cho một vị Duyên Giác. Nếu cúng cho một vị Duyên Giác không bằng cúng cho số lượng Duyên Giác nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như trước. Nếu cúng cho số lượng Duyên Giác như vậy không bằng cúng cho Bồ Tát. Nếu cúng cho Bồ Tát không bằng cúng cho số lượng Bồ Tát nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như trước. Nếu cúng cho số lượng Bồ Tát như vậy không bằng phát tâm tịnh tín để bố thí, cúng dường, một đức Như Lai. Nếu tín tâm cúng dường cho một đức Như lai không bằng tín tâm cúng dường cho tất cả các đức Như Lai nhảy đầy khắp ba ngàn Ðại thiên thế giới như trước. Tuy bằng tín tâm cúng dường cho tất cả các đức Như Lai như vậy không bằng như có người đối với chánh pháp Ðại Tập Hội này mà tạm thời được nghe và thọ trì, sẽ được nhiều phước đức gấp bội người trước. Huống chi có người lại có thể biên chép, đọc tụng, thì công đức như vậy không thể tính được.

Bấy giờ đức Phật ấy lại bảo con:

-Này Thiện nam tử! Người có thể đối với chánh pháp này mà phát tâm tịnh tín, tuyên duyên lưu bố cho các người phàm phu đối với chánh pháp này chưa thể được nghe. Giả như họ có nghe đi nữa thì cũng sanh tâm nghi ngờ, không tin vậy làm sao có thể nhập vào đại pháp tụ này được? Ví như có người đi vào biển cả, mà muốn thấy được tận cùng ngằn mé của nó. Ngươi cho rằng người ấy có thể thấy được chăng?

Con thưa rằng:

-Không thể được, bạch Thế Tôn!

Ngài lại hỏi:

-Lại như có người muốn vào biển cả, dùng tay múc nước, muốn nước khô cạn. Ngươi cho rằng người ấy thành công chăng?

Con lại thưa:

-Không thể được, bạch Thế Tôn! Những người ngu si ấy, tuy ở trong biển cả mà muốn biết ngằn mé, muốn khô hết nước, họ chỉ tự làm nhọc sức, chứ không thể được, càng thêm tổn thất mà thôi.

Bấy giờ ngài bảo với con:

-Các kẻ phàm phu cũng lại như vậy. Ðối với Chánh pháp này không thể thỉnh thọ, đối với biển sanh tử, vọng sanh sự điên đảo, tăng trưởng sự ngu si, càng thêm tổn thất. Người ấy tuy trải qua trăm ngàn Cu đê na hữu da đức Như Lai Ứng Cúng, Chánh đẳng chánh giác xuất hiện ở đời, vì không trồng căn lành, nên không được thấy Phật, không nghe pháp này, không được chư Phật hộ niệm. Nếu người có trí, có thể đối với trăm ngàn Cu đê na hữu da đức Phật, đãphát tín tâm thanh tịnh, thấy các đức Phật sanh tâm đại hoan hỷ, mới theo chư Phật, được nghe pháp này. Khi được nghe pháp này liền biết như thật, không sanh lòng khinh chê, hủy báng. Người ấy được sự thiện lợi lớn, liền được chư Phật hộ niệm. Nếu ai đối với chánh pháp này mà có thể lắng nghe, thọ trì, biên chép một bài kệ bốn câu, thì người đó sẽ sanh qua chín mươi lăm ngàn Câu đê cõi Phật, được sanh vào thế giới Cực lạc của Phật để nghe pháp, sống lâu đến tám vạn bốn ngàn kiếp.

Ðức Phật Liên Hoa Tạng lại bảo con:

-Nếu ai đối với tội ngũ nghịch hoặc tự mình làm hay bảo người khác làm, hoặc thấy nghe mà hoan hỷ, người ấy phải thọ khổ trong năm ngục vô gián.

Nếu ai được nghe một bài kệ bốn câu của Chánh pháp Ðại Tập Hội này, liền được tiêu diệt các nghiệp vô gián như vậy.

Bấy giờ Ngài lại vì con nói bài kệ tụng:

-Nay ngươi nghe Ta nói

Nghe công đức Kinh này

Kiếp trước có một người

Tạo đủ năm thứ nghiệp

Là giết cha hại mẹ

Và phá hòa hiệp Tăng

Hủy Tam muội Bồ Tát

Hoại Chánh trí Như Lai

Người ấy tạo tội này

Sau đó sanh hối hận

Sầu lo và khóc lóc

Trong tâm nghĩ như vầy

Ta tạo các nghiệp ác

Ðâu chỉ hại thân này

Ðời sau và nhiều kiếp

Các thân đều phá hoại

Từ khổ sanh ra khổ

Thọ khổ càng tăng thêm

Xa lìa các bạn lành

Bị người đời cười chê

Pháp thế, xuất thế gian

Ta đều đốt sạch hết

Nhân lành vô lượng kiếp

Phá hoại, không tăng trưởng

Như nhà cửa thế gian

Ðược trang hoàng tráng lệ

Bỗng bị lửa bốc cháy

Ai cũng đều tiếc nuối

Ta tạo tội cũng vậy

Ðời này và đời sau

Bị lửa nghiệp thiêu đốt

Ta, người đều ghét bỏ

Ngay lúc sanh ra đời

Bị chê, mắng, đánh đập

Thường nghèo, khổ, đói khát

Các khổ não bức bách

Những báo ứng như vậy

Ðâu phải do nhân khác

Ðều từ năm nghiệp sanh

Quả bất thiện không mất

Nay ta khổ như vậy

Ai sẽ cứu hộ ta?!

Không thể nhờ bạn thân

Không có chỗ nương tựa

Nguời ấy lại nghĩ rằng:

“Chi bằng ta lúc này

Ðến đỉnh núi cao kia

Nhảy xuống chết cho rồi

Khỏi tăng thêm nghiệp ác

Chuyển sanh các khổ não

Ðời này và đời sau

Bị nghiệp ác hủy hoại

Trong thân không thể nương

Ngoài thân cũng như vậy

Hiện vì nhân tội lỗi

Phải thọ báo cực ác”.

Người ấy nghĩ vậy rồi

Rồi lại tự khóc lóc

Tức thì trên hư không

Có Thiên Nhân bảo rằng:

“Buồn thay gã ngu si!

Tâm sanh các khổ não

Không chỗ nương, không cứu

Người tự tạo năm nghiệp

Giết cha và hại mẹ

Nay tự thọ khổ não

Cớ sao lại suy nghĩ

Nhảy núi cao cho chết

Nay ta khuyên bảo ngươi

Chớ sanh kiến ngu si

Chỉ sanh tâm hối lỗi

Ðâu cần bỏ thân mạng

Ba độc Tham, Sân, Si

Từ tâm người sanh ra

Khổ đau trong đường ác

Làm sao thoát khỏi được

Tuy muốn bỏ thân mạng

Không thể gọi tinh tấn

Ðời này kết thúc sớm

Aùc báo sau liền sanh

Nay ngươi nghe ta nói

Chỉ phương tiện cho ngươi

Ðường Thánh, Phật Bồ Tát

Ngươi chưa thể hướng đến

Nay hãy đến hòn núi

Chỗ tiên nhân tu hành

Ngươi đích thân kính lạy

Ngài sẽ cứu hộ cho

Có phương tiện tối thắng

Là chánh pháp thượng diệu

Hay xa lìa sợ hãi

Tiêu trừ nghiệp cực ác

Người đó ngay lúc ấy

Nghe tiếng nói hư không

Liền đi vào trong núi

Chỗ tiên nhân tu hành

Ðến rồi thấy vị tiên

Liền cúi đầu đảnh lễ

Chắp tay thưa như vầy:

-Mong tiên cứu giúp con

Con sợ hãi, khổ não

Tạo năm nghiệp rất nặng

Phải đọa vào đường ác

Làm sao được thoát khỏi

Con suốt cả ngày đêm

Aên uống hay nằm ngồi

Thường ưu sầu khổ não

Không lúc nào được vui

Nay đứng trước tiên nhân

Sanh tín tâm, tôn trọng

Như điều con thưa hỏi

Mong Tiên nói cho con

Con tạo các nghiệp ác

Làm sao tiêu diệt tội?

Khi ấy Tiên đáp rằng:

-Ngươi hỏi thì ta nói

Bấy giờ vị Tiên ấy

Aên xong, rửa tay chân

Liền ngồi thế kiết già

Nghe người ấy tự thú

Người ấy nhiễu bên hữu

Lạy Tiên, rồi lui ngồi

Tự thưa: Con ngu si

Giết cha và hại mẹ

Với phá hòa hiệp Tăng

Hủy Tam muội Bồ Tát

Hoại Chánh trí Như Lai

Tạo ra năm nghiệp này

Vị Tiên nghe như vậy

Tức thời bảo lại rằng:

“Ngươi là kẻ bất thiện

Tạo những tội như vậy”

Người ấy nghe Tiên nói

Lại sanh lòng sầu não

Lo sợ không ai cứu

Phải rơi vào đường ác

Bấy giờ liền đứng dậy

Lạy dưới chân vị Tiên

Lại càng thêm cung kính

Bạch với Ngày như vậy:

-Tiên nhân thương tưởng con

Với nghiệp ác thật nặng

Nghi hoặc khổ càng sâu

Mong ngài che chở con

Tiên nhân đại từ bi

Khiến tội con tiêu diệt

Vị Tiên nghe nói xong

An ủi người đó rằng:

Nay ngươi chớ lo sợ

Ta sẽ cứu hộ cho

Hết lòng dẫn dắt ngươi

Khiến người lìa các khổ

Ðược tiêu hết tội nặng

Con liền xin qui y

Phật có diệu pháp môn

Tên là Ðại Tập Hội

Là phương tiện tối thượng

Xưa ngươi đã nghe chưa?

Người ấy thưa Tiên nhân:

-Xưa con chưa từng nghe

Tiên nhân lại bảo rằng:

“Buồn thay, kẻ tội nghiệp

Như người bị lửa đốt

Ai sẽ thuyết pháp cho

Nay ta đem lòng thương

Chỉ ngươi pháp vi diệu

Nay ngươi hãy lắng nghe

Ta nhớ vào thuở xưa

Hơn vô lượng vô biên

Số kiếp A Tăng Kỳ

Thì có một Ra Nhạ

Tên là Vô Cấu Nguyệt

Quyến thuộc rất đông đảo

Dùng chánh pháp cai trị

Vào lúc nọ Ra Nhạ

Sanh được một người con

Liền sai mời thầy tướng

Xem thử tướng tốt xấu

Mới hỏi thầy tướng rằng:

-Nay người con của ta

Là tướng tốt hay xấu

Ngươi xem thấy thế nào?

Thầy tướng mới thưa rằng:

- Lạ thay cậu bé này

Như điều tôi xem thấy

Tướng cậu bé rất xấu

Ra Nhạ lại hỏi rằng:

- Tướng xấu ấy th