KINH BẢO TINH ÐÀ LA NI
- Hán dịch: Thiên
Trúc Tam Tạng Pháp Sư Ba La Pha Mật Ða La - Ðời Ðường
- Việt dịch:
Tuệ Khai cư sĩ -
Phan Rang
Chứng nghĩa: Tỳ Kheo Thích Đỗng Minh
---o0o---
Quyển thứ hai.
PHẨM THỨ HAI: BỐN SỰ
Kỳ
nữ của ma và các con của Ma vương cùng quyến thuộc của chúng bạch đức Phật
rằng:
- Hy hữu! Thưa đức Thế Tôn! Chúng con hôm
nay chí cầu tướng như vậy, tánh như vậy, thừa như vậy, trí tuệ biện tài
như vậy, phương tiện đại bi thần thông như vậy! Hy hữu! Thưa đức Thế Tôn!
Ðầy đủ pháp trí tuệ, phương tiện, thần thông.v.v.. như vậy. Thưa đức Thế
Tôn! Phải đầy đủ bao nhiêu pháp thì có thể khiến cho Ðại Bồ tát xa lìa bạn
ác, mau chóng được Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác?
Ðức Phật dạy rằng:
- Này thiện nam tử! Nếu Ðại Bồ tát có thể
đủ bốn pháp thì xa lìa bạn ác, sẽ mau chóng được Vô Thượng Chánh Ðẳng
Chánh Giác. Những gì là bốn? Một là chẳng thủ. Hai là chẳng nói. Ba là
chẳng thấy. Bốn là trống rỗng không phân biệt.
- Này thiện nam tử! Sao gọi là chẳng thủ?
Ðó là chẳng thủ lấy tất cả pháp. Không một pháp có thể được, chẳng nhận,
chẳng bỏ, chẳng thể, chẳng phải chẳng thể, chẳng kiến lập, chẳng niệm
trước (chấp trước), chẳng phân biệt, chẳng phải chẳng phân biệt. Cái gọi
là hành Ðàn Ba la mật (bố thí) là chẳng thủ lấy kết quả Ðàn Ba la mật,
chẳng nhận, chẳng bỏ, chẳng thể, chẳng phải chẳng thể, chẳng kiến lập,
chẳng niệm trước, chẳng phân biệt, chẳng phải chẳng phân biệt... cho đến
hành Bát nhã Ba la mật (Trí tuệ) cũng lại như vậy... chẳng phân biệt,
chẳng phải chẳng phân biệt.
Lại nữa, này thiện nam tử! Sao gọi là chẳng
nói? Ðó là chẳng nói chúng sinh có thể được, chẳng nói mạng, chẳng nói thọ
(sống lâu) , chẳng nói người. Chẳng nói chúng sinh giới có thể được, chẳng
nói có ý, có sở thủ... cho đến chẳng phân biệt, chẳng phải chẳng phân
biệt.
Lại nữa, này thiện nam tử! Sao gọi là chẳng
thấy? Ðó là chẳng thấy sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, chẳng thủ lấy
sắc, thanh, hương, vị xúc, pháp... cho đến chẳng phân biệt, chẳng phải
chẳng phân biệt.
Lại nữa, này thiện nam tử! Sao gọi là trống
rỗng không phân biệt? Ðó là quả báo nhân duyên của ấm, giới, nhập.v.v...
trong ba cõi cả ba đời mà pháp sở duyên không khởi, không nương, không có
sinh tướng, chẳng lấy, chẳng bỏ... cho đến chẳng phân biệt, chẳng phải
chẳng phân biệt. Vì sao vậy? Vì lìa bỏ tất cả hành, tất cả trì, tất cả
thân và phân biệt, chẳng phân biệt vậy. Trí Nhất thiết trí tương ứng chẳng
thể được nên phải hành như vậy. Sở dĩ vì sao? Này thiện nam tử! Vì tất cả
pháp và tất cả trí... cho đến không thanh (tiếng), không tướng, không tự
(chữ), không nguyện, không sinh, không diệt, không thể (hình), không trước
(chấp trước), không duyên, không ngã (ta), chẳng thể thấy tịch tịnh, lìa
tướng, lìa niệm, lìa diệt, không tối, không sáng, không xứ sở, không cảnh
giới, không căn bản, không bạn giúp, chẳng thể nghĩ, chẳng thể lường,
không tham, không xan (keo kiệt), không hành, không nói, không sâu, không
cạn, không thọ (nhận), không nương, không thức (biết), không thủ (lấy),
không hình ảnh, không một niệm khoảnh, không phân tề, không sở hữu, rốt
ráo không sở hữu. Vì sao vậy? Vì Nhất thiết trí bình đẳng giống như hư
không, tương ứng chẳng thể được, chẳng lập tương ứng, chẳng thủ lấy tương
ứng, chẳng hành tương ứng, hoặc tương ứng hoặc chẳng tương ứng, chẳng phân
biệt, chẳng phải chẳng phân biệt... phải hành như vậy.
Này thiện nam tử! Ðó gọi là đầy đủ bốn pháp
có thể khiến cho Ðại Bồ tát xa lìa bạn ác sẽ mau chóng được Vô Thượng
Chánh Ðẳng Chánh Giác. Này thiện nam tử! Tất cả cảnh giới trong ngoài sở
hữu, nếu dùng trí Nhất thiết trí quan sát, tìm cầu, y trì (nương giữ) kiến
lập, chấp trước hai tướng này dùng ý phân biệt, khởi lên hai sự chấp trước
thì người đó liền xa lìa Nhất thiết trí vậy. Sao gọi là hai tướng? Nếu
quan sát vào bình đẳng mà thủ lấy, kiến lập hai tướng thì đó gọi là xa lìa
Nhất thiết trí vậy. Nếu thủ lấy kiến lập hành động kết quả thì đó là phân
biệt hai. Ðối với các chúng sinh có tướng thủ lấy, kiến lập thì đó là phân
biệt hai. Khai thị tạo ra đạo ngôn ngữ, kiến lập pháp tổng trì âm thanh,
dùng trí quan sát đây là thường, đây là đoạn thì đó là phân biệt hai.
Chúng sinh, thọ mạng, dưỡng dục người, trượng phu, tạo sự sai khiến, tạo
tư tưởng, kiến lập y trì (nương giữ) thì đó là phân biệt hai. Sở hữu đây
đó, kiến lập trù lượng, chẳng kiến lập trù lượng (liệu tính đo lường) thì
đó là phân biệt hai. Nếu dùng trí Nhất thiết trí quan sát ba đời mà tìm
việc làm của ta, tập họp nghiệp đã làm, thủ lấy, kiến lập đó đây thì đó là
phân biệt hai.
Nếu người đem phân biệt có hai tướng thì
chẳng thể được Nhất thiết trí vậy. Này thiện nam tử! Như lạnh thì tìm lửa
mà ngược lại thì lấy đất, như khát cầu uống mà ngược lại thủ lấy lửa, như
đói cầu ăn mà ngược lại thủ lấy đá, như trang sức cầu hoa mà ngược lại
chọn lấy áo, như xông tẩm cầu hương thơm mà ngược lại chọn lấy thây chết,
như hành cầu áo mà ngược lại chọn lấy bẩn, như xoa cầu hương mà ngược lại
chọn lấy rỗng không... Ðúng vậy! Ðúng vậy! Này thiện nam tử! Nếu hành chấp
trước quan sát thì đó là thân chọn lấy kiến lập hai tướng. Người cầu Nhất
thiết trí là kẻ ném bỏ tinh tấn, không đạo, không quả.
Lúc bấy giờ, trong chúng có một vị Bồ tát
tên là Trì Trí, đứng dậy, ở trước đức Thế Tôn, cúi mình, chắp tay nói lên
rằng:
- Thưa đức Thế Tôn! Nếu pháp chẳng nói thì
đó chẳng thể được Bồ đề!
Ðức Phật dạy rằng:
- Nay ông phải biết rằng, không được Bồ đề,
cũng không Bồ đề có thể nói! Này thiện nam tử! Hãy lắng nghe cho kỹ! Ông
hỏi như vậy là đúng như sự ưa thích của ông. Theo ý ông nói thì hoặc vật
sở hữu, hoặc Nhất thiết trí có tỉnh, có tướng, có danh tự sao?
Bồ tát Trì Trí bạch đức Phật rằng:
- Chẳng phải vậy, thưa đức Thế Tôn! Nếu có
lời nói thì liền rơi vào thường kiến. Nếu không lời nói thì liền rơi vào
đoạn kiến. Thậm chí trung đạo cũng chẳng thể được, chẳng phải có, chẳng
phải không, chẳng thủ lấy, chẳng chấp trước, chẳng sinh, chẳng hoại, quá
Atăngkỳ chẳng thể lường, chẳng thể tính, không tối, không sáng... Nếu quan
sát được như vậy thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Ðiển Tuệ bạch rằng:
- Thưa đức Thế Tôn! Không lai, không khứ,
giỏi biết như vậy, giỏi vào như vậy thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Tỳ Lư Giá Na bạch rằng:
- Ðúng vậy! Thưa đức Thế Tôn! Pháp là tướng
chẳng đến, là tướng chẳng phải chẳng đến, chẳng phải được thời, chẳng phải
chẳng được thời, chẳng phải làm chứng, chẳng phải chẳng làm chứng, chẳng
phải diệt, chẳng phải bất diệt, chẳng phải ba đời, chẳng phải chẳng ba
đời, chẳng phải ba thừa, chẳng phải chẳng ba thừa, cũng chẳng phải hành
nguyện tập hợp xưng lường có thể được... Người biết như vậy thì mới được
Bồ đề.
Bồ tát Ðịa Tuệ bạch rằng:
- Thưa đức Thế Tôn! Nếu tất cả pháp chẳng
phải ba cõi, chẳng phải ba kết, chẳng phải ba minh, chẳng phải ba thừa,
chẳng phải ấm, giới, nhập, chẳng phải phân biệt, chẳng phải chẳng phân
biệt, chẳng phải giảm, chẳng phải tăng, không có tập hợp... Biết như vậy
rồi mới được Bồ đề.
Bồ tát Kim Cương Tuệ bạch rằng:
- Pháp phàm phu, pháp thánh nhân, pháp học,
pháp vô học, pháp Thanh văn, pháp Bích Chi Phật chẳng phải phân biệt,
chẳng phải chẳng phân biệt, cũng chẳng phải việc có thể biết của sự tập
hợp xưng lường... Biết như vậy thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Kiên Tuệ nói rằng:
- Như Như tịch tịnh, Như Như quán sát chẳng
xả, chẳng trụ thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Bảo Thủ (tay) nói rằng:
- Nếu tất cả pháp chẳng sinh, chẳng đến,
chẳng lúc, không tướng phân biệt thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Bất Tư Nghị Tuệ nói rằng:
- Nếu đem tâm quan sát ba cõi cho vào tại
tâm thì đó gọi là nhị tâm. Hai tâm như vậy quan sát chẳng thể được. Do
không sở đắc nên mới được Bồ đề.
Bồ tát Thoái Oán nói rằng:
- Nếu tất cả pháp không trước (chấp) không
tham, không xả, không ngại, không nguyện, không si, không nắm, không buông
thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Liên Hoa Tạng nói rằng:
- Nếu tội tính phước bình đẳng vào pháp như
vậy, thâm nhẫn, chẳng chấp trước ngã và sở tác của ngã, chẳng phải phân
biệt, chẳng phải chẳng phân biệt. Người quan sát như vậy mới được Bồ đề.
Bồ tát Nguyệt Quang nói rằng:
- Nếu quan sát tất cả pháp tụ tan tùy duyên
không có tự tính giống như trăng đáy nước. Hiểu như vậy rồi mới được Bồ
đề.
Bồ tát Hư Không Tuệ nói rằng:
- Nếu tất cả các pháp có tối, có sáng, có
sinh, có diệt, có tăng, có giảm chẳng ở các pháp số của tâm mà khởi lên
phân biệt. Người biết như vậy mới được Bồ đề.
Bồ tát Vô Tận Tuệ nói rằng:
- Nếu tu tập ba luân thanh tịnh Ba la mật
(?) tương ứng chẳng thể được, chẳng nhiễm, chẳng phải chẳng nhiễm thì
người tu như vậy mới được Bồ đề.
Bồ tát Di Lặc nói rằng:
- Nếu chẳng duyên, chẳng thọ y chỉ ba cõi,
y chỉ phạm trụ thì mới được Bồ đề.
Bồ tát Văn Thù Sư Lợi nói rằng:
- Thưa đức Thế Tôn! Nếu hiểu sâu một pháp
môn thì đối với tất cả páp chẳng nhiễm, chẳng phải chẳng nhiễm. Một pháp
đó là vô ngã. Rõ một pháp đó chẳng giác, chẳng quán, không có tương lai,
cũng không quá khứ, cũng không có thể tụ, có thể tan, có thể sáng, có thể
tối, có thể sinh, có thể diệt, có thể tăng, có thể giảm, có thể giải thoát
thì chẳng nên nhiễm bẩn, không phân biệt. Dùng một pháp môn, trí Nhất
thiết trí mới được Bồ đề.
Bồ tát Hoại Ái Lạc nói rằng:
- Thưa ngài Văn Thù Sư Lợi! Như vậy một
pháp môn trí Nhất thiết trí đều vào chỗ trống rỗng của pháp thậm thâm thì
vì sao ý có sở tác và phương tiện tu hành?
Ngài Văn Thù Sư Lợi nói rằng:
- Lìa bỏ ác kiến, tu hành chánh kiến, chẳng
dối đặt để, bỏ lòng dua nịnh quanh co, tu hạnh chất trực, chẳng dối đặt
để. Lìa bỏ mười ác, kính trọng Tam Bảo, chẳng dối đặt để. Khéo nói, chẳng
dối đặt để. Chánh mạng, chẳng dối đặt để. Bỏ tất cả kết, chẳng dối đặt để.
Ðại bi bình đẳng, chẳng bỏ tất cả chúng sinh, chẳng dối đặt để. Ba hộ
chẳng dối đặt để. Không lừa gạt pháp, chẳng dối đặt để. Chẳng sinh, chẳng
diệt, chẳng dối đặt để. Hộ trì chánh pháp chẳng dối đặt để. Bỏ tất cả sở
hữu, chẳng dối đặt để. Chúng sinh thiếu lực thường làm kiến trợ, chẳng dối
đặt để. Người sợ sệt được nương về, chẳng dối đặt để. Người chẳng phải đạo
thì chỉ vẽ chánh đạo, chẳng dối đặt để. Nhẫn nhục nhu hòa, chẳng dối đặt
để. Chẳng chắp trước tất cả tướng, chẳng dối đặt để. Lìa bỏ tất cả trần
cấu, ấm tối, chẳng dối đặt để. Lìa bỏ tất cả quả báo hồi hướng, chẳng dối
đặt để. Thưa thiện nam tử! Hai mươi thứ phương tiện này có thể được trí
Nhất thiết trí. Văn tự, âm thanh, ngôn ngữ, cú nghĩa sở hữu sai khác, tất
cả đều tên như vậy nhập vào phương tiện của trí Nhất thiết trí. Tất cả lời
nói của đức Như Lai và lời nói của các ngoại đạo khác, tất cả lấy, bỏ,
sinh, diệt cho đến có thể biết tất cả ba giải thoát, y chỉ pháp nhân duyên
nghiệp hành đều vào với Như. Ngài phải biết, đó đều là phương tiện giác
trí của Nhất thiết trí vậy!
Hoại Ái Lạc Bồ tát nói rằng:
- Ðúng vậy! Ðúng vậy! Thưa ngài Văn Thù Sư
Lợi! Nếu hiểu được pháp môn thậm thâm thì không một pháp có thể thấy, cũng
không pháp sở thuyết và cả người nói pháp... cho đến văn tự cú nghĩa đều
nên bỏ hết. Hoặc tu hành, hoặc nhận biết không có tương ứng, tất cả nhập
(vào) như vậy gọi là trí giác trí.
Ðức Phật dạy rằng:
- Hay thay! Hay thay! Này thiện nam tử! Ông
có thể giỏi nói một pháp môn này, do trí Nhất thiết trí mới được pháp đó.
Sao gọi là tất cả pháp chẳng dối đặt để? Ðó là cõi chẳng sinh, chẳng hoại,
chẳng dối đặt để. Cõi sinh tử, Niết bàn chẳng dối đặt để. Cõi hư không
Niết bàn chẳng dối đặt để. Cõi không sinh, không nói... cho đến tất cả các
pháp cũng lại như vậy. Chỉ vẽ tất cả chúng sinh, tất cả pháp không thật
tế. Chỉ vẽ tất cả vật chấp trước, tất cả ấm, giới, nhập.v.v... của ba cõi
cả ba đời không thật tế sở hữu. Vào ba hạnh không tế. Vào pháp ấm, báo ấm,
tụ tán ấm không thật tế. Vào không, vào chân tế. Ðầy đủ tất cả không nói
pháp nghĩa. Ðó gọi là Ðại Bồ tát vào trí Nhất thiết trí. Bồ tát lại do trí
Nhất thiết trí mà được thọ ký.
Khi nói pháp đó, các kỹ nữ của Ma và con
của ma vương cùng quyến thuộc gồm hai vạn, nghe lời nói của đức Phật đều
cùng lúc được pháp nhẫn Vô sinh, đều bỏ nghiệp thô ác sở hữu của thân ý,
được tự tính sanh thân. Lại có hai vạn tám ngàn chúng sinh được pháp nhẫn
Vô sinh. Chín mươi hai vạn trời, người được đủ thứ Tam ma đề, Ðà la ni, Vô
sinh pháp nhẫn của Bồ tát.
Lúc bấy giờ, các Ðại Bồ tát được pháp nhẫn
Vô sinh.v.v... mưa xuống mọi thứ hoa trời, tung lên trên đức Phật, dập dìu
mà rơi giống như trời mưa xuống. Các vị Bồ tát ấy đầu mặt sát đất, đảnh lễ
dưới chân đức Phật, nói lên như vầy:
- Thưa đức Thế Tôn! Chúng con nếu gặp bạn
ác chẳng lành, cùng với ác hòa hợp, tự tại làm ác thì đối với tất cả chúng
sinh, tất cả sự gom tụ thiện căn công đức nhất định chẳng thể khởi một ý
niệm thiện căn.
Ðức Phật dạy rằng:
- Này thiện nam tử! Ông ở vô lượng ức kiếp
trong quá khứ đã gần gũi cúng dường vô số các đức Phật. Do nghiệp duyên
này nên hôm nay ông sinh tâm yêu thích, trở lại được gặp Phật. Ta nay vì
đoạn dứt sự nghi hoặc của chúng sinh nên sẽ vì ông nói về nhân duyên đời
trước. Này thiện nam tử! Trở về quá khứ, vô lượng vô số Atăngkỳ kiếp, có
kiếp tên là Cụ Túc Ðại Thế (lực), cõi Diêm phù đề này có vị vua Chuyển
Luân tên là Ưu Bát La Hoa, được lực tự tại, thống lĩnh bốn thiên hạ. Vua
và thần dân đều sống lâu sáu muôn tám ngàn tuổi. Ðời có đức Phật hiệu là
Nguyệt Quang Minh Hương Thắng Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri Minh Hành
Túc Thiện Thệ Thế Gian Giải Vô Thượng Sĩ Ðiều Ngự Trượng Phu Thiên Nhân Sư
Phật Thế Tôn. Chúng sinh nước đó tuy ở đời ngũ trược nhưng do tu thiện nên
chẳng nhiễm pháp dục. Bấy giờ, đức Phật đó thường vì tứ chúng tuyên nói
pháp tương ứng với ba thừa. Vua Ưu Bát La nghiêm chỉnh bốn binh chủng,
cùng phu nhân của mình và quyến thuộc ở hậu cung đi đến chỗ đức Phật
Nguyệt Quang Minh đó. Ðến rồi, họ đảnh lễ dưới chân đức Phật, tung lên đủ
loại hoa, đốt lên đủ thứ hương thơm, tấu lên mọi thứ kỹ nhạc... cúng dường
đức Phật xong, nhiễu quanh đức Phật ba vòng. Ðồng thời họ lại đảnh lễ dưới
chân Tỳ kheo tăng, dùng hai bài kệ này khen hỏi đức Phật đó rằng:
Trời rồng ngưỡng vọng công đức lớn
Lỗi hoạn đoạn mãi, Vô Thượng Tôn
Dùng bảy của pháp lợi cõi thế
Nguyện nói những gì diệu tuệ thành?
Làm đèn Ðại từ diệt thế ám (tối tăm)
Hàng phục nỗi lo chết, già, sinh
Che chở người trời ba đường ác
Nói pháp gì đương ma thoát nhanh?
Này thiện nam tử! - Ðức Phật Thích Ca nói -
Bấy giờ, đức Như Lai Nguyệt Quang Minh Hương Thắng bảo vua Ưu Bát La rằng:
“Này đại vương! Ðầy đủ ba pháp có thể được trí tuệ vi diệu của Bồ tát.
Những gì là ba? - Một là Ðại bi như mẹ có thể làm chỗ y chỉ cực cùng cho
tất cả chúng sinh. Hai là tinh cần chẳng dứt có thể diệt trừ khổ não của
tất cả chúng sinh. Ba là bình đẳng quan sát tất cả các pháp không mạng,
không nuôi dưỡng, không người, không đủ thứ tướng. Này đại vương! Ðó gọi
là đầy đủ ba pháp có thể được trí tuệ vi diệu của Bồ tát.
Này đại vương! Lại có đầy đủ ba pháp có thể
khiến cho chẳng bị ma quyến rủ. Những gì là ba? Một là đối với tất cả
chúng sinh được sự chẳng nổi sân, chẳng tìm lỗi lầm. Hai là bình đẳng quan
sát tất cả chúng sinh, tạo tác tư tưởng phước điền. Ba là có thể được tất
cả pháp, tác khởi quán một pháp. Ðó là hư không bình đẳng tất cả pháp,
không tác, không đủ thứ, không sinh, không khởi, không diệt, tất cả rỗng
không như thật tướng, lìa pháp quán chẳng thể tương ưng. Này đại vương! Ðó
gọi là ba pháp khiến cho thiện nam tử chẳng bị ma quyến rủ, mãi thoát đươc
đường ma”. Ðệ nhất phu nhân của vua Ưu Bát La tên là Thiên Tôn Ðà Lợi cùng
cung nhân thể nữ của bà gồm tám muôn bốn ngàn người vây quanh trước sau
kéo đến chỗ đức Như Lai Nguyệt Quang Minh Hương Thắng đó. Ðến rồi, họ đem
đủ loại hoa tung lên trên đức Phật đó, đảnh lễ dưới chân đức Phật, dùng kệ
khen rằng:
Phiền não ngăn che đã hết mãi
Công đức không sánh Giải Thoát Tôn
Làm sao dạy con chuyển thân nữ?
Khiến con đầy đủ tướng nam nhân.
Mau chóng xa lìa các đường ác
Với pháp tự tại điều nhu lòng
Thầy trời người, Thiện Thệ tối thượng
Hay ban lợi đệ nhất thế gian
Như nhờ Thế Tôn bỏ thân nữ
Sẽ được tịch diệt lạc vui mừng
Trượng phu này, làm sao mau nói?
Tự điều, điều lợi ích tha nhân.
Con được ra khỏi hầm ân ái
Tối đệ nhất vô đẳng thế gian
Niệm trì rộng đại công đức tụ
Hay mau điều phục các quần sinh.
Nay con ở đây ắt thủ chuyển (chọn lấy
chuyển đổi)
Nguyện mở đường cam lộ cho nhanh!
Lúc bấy giờ, đức Như Lai Thích Ca nói lời
như vầy:
- Này thiện nam tử! Ðức Như Lai Nguyệt
Quang Minh Hương Thắng đó bảo đệ nhất phu nhân của vua Ưu Bát La, Tôn Ðà
Lợi rằng: “Phu nhân có trí phương tiện phải nương theo tu tập để mau
chuyển thân nữ đời trước cho đến Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác, rốt ráo
Niết bàn, lại chẳng thọ thân nữ một lần nữa, trừ khi tự phát nguyện. Này
phu nhân! Nương vào phương tiện nào để sự gieo trồng nghiệp nữ của vô
lượng đời trước mau diệt hết không còn? Này phu nhân! Có Bảo Tinh Ðà la ni
kiến lập việc lớn, đủ công đức lớn có thể ủng hộ lớn, giỏi diệt thân nữ,
ba nghiệp, ác hạnh, tất cả khổ báo... khiến cho chúng không có còn. Nếu có
nữ nhân nghe Bảo Tinh Ðà la ni này mà chí tâm tụng niệm thì khi hết hình
dáng nữ này, đời sau sẽ được làm đấng trượng phu đoan chánh, tất cả thân
phận đều đủ đầy, đủ hạnh chất trực, có biện tài lớn, nghiệp thiện của
thân, miệng, ý hòa thuận nhau, có thể khiến cho tất cả oán hiềm (hiềm
khích) đều lui tan (thoái tán). Nếu có đủ thứ nghiệp ác của thân miệng mà
hiện tại, tương lai ứng thọ khổ báo nhưng nhờ sức uy thần nghe Bảo Tinh Ðà
la ni nên ác nghiệp đã làm, ngay hiện thế bị tiêu diệt không còn sót lại.
Ngay cả người làm tội ngũ nghịch, bài báng hủy hoại chánh pháp, hủy báng
thánh nhân nhờ sức uy đức nghe Kinh đó nên đến lúc thân ấy tận liền xả
mạng, những tội như vậy cũng đều diệt theo, rốt ráo không còn. Nếu có nữ
nhân mà thân miệng đã tạo nghiệp ác, quả báo lường bằng núi Tu Di, đời sau
nhất định chịu mọi nỗi khổ nhiều không lường. Ðủ thứ khổ báo, đủ thứ
nghiệp chướng, những hạt giống dư báo như vậy, nhờ sức nghe Kinh mà tận
diệt không còn. Sở dĩ vì sao? Vì do tất cả các đức Phật A La Ha Tam Miệu
Tam Phật Ðà nói Kinh Bảo Tinh Ðà la ni này mà nếu ai thọ trì đọc tụng,
hiền tiền tán thán xưng dương thì khổ báo sở hữu của các chúng sinh đó nhờ
lực của Kinh đều diệt hết, thiện căn sở tác của họ theo thời gian mà tăng
trưởng. Nếu các cõi trong mười phương, các đức Phật A-la-ha-tam-miệu-tam
Phật đà hiện tại vì chúng sinh ở từng địa phương, nói Kinh Bảo Tinh Ðà la
ni này mà chúng sinh nghe hoan hỷ yêu thích thì tội chướng của họ không gì
chẳng tiêu diệt, thiện căn sở tác của họ đều khiến cho tăng trưởng. Nếu
các cõi trong mười phương vào đời đương lai, nơi tất cả các đức Phật nói
Kinh đó, có người thậm chí chỉ trong một niệm sinh lòng hoan hỷ, thì các
chúng sinh đó đều được hết khổ và tăng trưởng thiện căn. Ta hôm nay cũng
nói Kinh này, nếu có người nghe đều sẽ tùy hỷ. Chỗ các đức Phật Thế Tôn
hiện tại trong mười phương nói Kinh đó cũng sẽ xưng dường, sẽ cùng hoan
hỷ. Này phu nhân! Nếu có vua Sát lợi thọ dấu ấn màu đen (mặc ấn) đến đất
nước khác mà được Kinh Bảo Tinh Ðà la ni này, chép ra, trì giữ, yêu thích
thì nhờ lực của Kinh nên vua Sát Lợi đó uy đức cao xa, có danh xưng lớn
đầy khắp mười phương vô lượng đất nước, thậm chí tất cả chư thiên của Dục
giới và Sắc giới cũng nghe tiếng đức của vua ấy. Tất cả trời, rồng, dạ
xoa, càn thát bà.v.v... vô lượng câu chỉ nadotha trăm ngàn vạn ức những
vua dòng Sát lợi... thường theo vua ấy cùng ủng hộ. Tất cả cuộc chiến
tranh, đói kém, oán địch, phương khác, gió, mưa, lạnh nóng, dịch bệnh, lỗi
hoạn... sở hữu của đất nước vị vua đó đều được trừ diệt. Tất cả ác quỉ, dạ
xoa, la sát, sư tử, voi, chó sói... đều phát sinh từ tâm, tuy ở tại nước
ấy chẳng bị tổn hại. Ðất nước của vua ấy cũng không có tất cả sự thô nhám,
vị đắng, ác xúc, đau đớn... không thứ gì chẳng bị tiêu diệt. Tất cả của
cải báu vật, ngũ cốc, quả trái, dược thảo, hoa lá... thèm nhiều vị ngon
đều được tăng trưởng. Nếu vua Sát lợi thọ ấn muốn cùng vua Sát lợi khác
của địch quốc chiến đấu thì nên treo Kinh này đặt trên đầu tràng. Nhờ lực
của Kinh nên binh chủng sở hữu của vua oán địch kia tự nhiên lui tan. Nếu
hai vua Sát lợi thọ ấn trời, khi giao chiến đều treo Kinh đó đặt trên hai
đầu tràng (phan) thì nhờ uy lực của Kinh mà hai vị vua đó liền kính yêu
nhau, cùng chung hòa hảo với nhau. Như vậy thành tựu vô lượng công đức,
lợi ích an lạc tất cả vua người chính là chỗ có Kinh Bảo Tinh Ðà la ni.
Hoặc thành ấp, tụ lạc hoặc người chẳng phải người, loài bốn chân, loài
nhiều chân, các loài trùng ác độc... không có thể khiến cho chúng nghe
Kinh đó thì tật bệnh, chết yểu và não loạn. Nếu ở chỗ sở tại của Kinh điển
đó thì nên phải hết lòng thiết lễ đại cúng dường, nên dùng đồ cúng dường
phụng nghinh Kinh này, cũng đem quyển Kinh đặt trên tòa sư tử. Người đọc
Kinh đó và người nghe Kinh nên phải chí tâm, tắm rửa thanh tịnh, dầu thơm
xoa thân, mặc áo mới sạch, thọ trì phạm hạnh, tung hoa đủ sắc, đốt mọi thứ
hương thơm danh tiếng, đủ thứ vị ngon, cung kính, vây quanh, cúng dường
Kinh đó. Người đó nếu có tất cả tai ách bệnh khổ, chết yểu và những tướng
ác kinh sợ thì do lực của Kinh nên đều tiêu diệt biến mất. Nếu có nữ nhân
vì cầu con trai con gái đều nên tắm gội, mặc áo mới sạch, tu tập phạm
hạnh, đốt hương, tung hoa, cung kính cúng dường Kinh điển vi diệu đó thì
liền sinh được con trai con gái phước đức trí tuệ. Như vậy nữ nhân tuy
chẳng vì mình mà nhờ uy của Kinh lập lại lực huân tu nên sau khi xả thân
cho đến được Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác và được Niết bàn, rốt cùng
chẳng thọ thân nữ nữa, ngoại trừ tự phát nguyện để thành thục chúng sinh.
Này phu nhân! Theo nghe một bài kệ, một câu, một tiếng Kinh của Kinh
này... thậm chí chim bay, thú chạy nghe Kinh này cũng lại như vậy, đều
được bỏ thân súc sinh kia, cũng khiến cho tất cả mau được chẳng thoái
chuyển Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác”. Này thiện nam tử! Khi đức Như Lai
Nguyệt Quang Minh Hương Thắng đời quá khứ kia nói Kinh đó, ngài liền dùng
ngón chân cái của bàn chân phải chạm vào đất thế giới này sáu thứ chấn
động.
Ðức Như Lai Thích Ca Mâu Ni, hôm nay nói
Kinh này cũng lại như vậy. Do thần lực của Phật mà sơn hà đại địa của cõi
Phật này, sáu thứ chấn động. Mười phương, atăngkỳ vô lượng trời, rồng, dạ
xoa, càn thát bà, A tu la, Ca lâu la, Khẩn na la, Ma hầu la già, Bệ lệ đa,
Tỳ xá già, Cưu bàn trà, người, chẳng phải người... đều sinh nghi hoặc,
quái lạ, tất cả cõi Phật ánh sáng lớn cùng khắp, đất bằng như bàn tay, núi
Tu Di, núi Luân vi, núi Ðại Luân Vi, rừng cây, tường vách đều biến mất.
Ðang khi chấn động, các trời, rồng, dạ xoa... đó trước đều nghi hoặc, quái
lạ, sau nhờ sự gia bị của thần lực Như Lai nên các trời, rồng.v.v... bốn
phương trông về xem, cách một đường tên, liền thấy đức Như Lai Thích Ca
Mâu Ni, mỗi mỗi đều kinh ngạc vui mừng, phát sinh lòng hy hữu, nhất thời
chắp tay chiêm ngưỡng đức Thế Tôn.
Lúc bấy giờ, đức Như Lai Thích Ca Mâu Ni
nói lên như vầy:
- Này thiện nam tử! Khi đức Như Lai Nguyệt
Quang Minh Hương Thắng đời quá khứ nói Kinh đó, lấy chân chạm đất, sáu thứ
chấn động mà cõi Phật này bằng phẳng như mặt nước, tất cả trời, người đều
sinh lòng nghi hoặc, quái lạ, từ bốn phương trông về xem, cách một đường
tên, liền thấy đức Như Lai Phật Nguyệt Quang Minh Hương Thắng đó. Thấy
rồi, họ chắp tay sanh lòng hy hữu. Này thiện nam tử! Ðức Như Lai Nguyệt
Quang Minh Hương Thắng đó liền ở trong đại chúng trời, rồng, vì chúng sinh
nói bài chú Bảo Tinh Ðà la ni này rằng:
Ðát điệt tha (1) Xà lô kế (2) Xà lô ca mộ
kế (3) Xà lê xà la xà lê nhỉ (4) Xà La Bà La Ðế (5) Xa tứ lợi (6) Ba la bố
lâu sa la xoa na ta ma lũ tứ gia (7) A ma mê (8) A ma mê (9) Bà ma mê (10)
Bà ma mê (11) Na bà mê (12) Ma ha mê (13) Xà ha mê (14) Xà ha mê (15) Khư
bà la mê (16) Bà la tỳ (17) Bà bà tỳ (18) Bà ha tỳ (19) Bàng già tỳ (20)
Bà xa tỳ (21) (Nguyên bản thiếu ba câu) A la xà hử ly (25) Thiền đô mộc
khê (26) Ba ha la (27) Ba ha la (28) Tất đà bối la đế (29) Ðàn địa la
(30) Ðàn địa la (31) Ðàn địa đà la (32) Tô lợi gia tỳ ha khư (33) Chiên
bạt la tỳ ha khư(34) Chiết sô thù đế ta (35) Tỳ ha khư (36) Tát bà a xoa
gia (37) Tất đế lị đỏa tô là tỳ ha khư (38) Xà khư già (39) Xa khư già
(40) Tô la khư già (41) Tỳ ha ma (42) A ba lơi khư (43) A một lị khư (44)
A một lị khư (45) A một lị khư (46) A một lị khư (47) A một lị khư (48) A
một lị khư (49) A một lị khư (50) A một lị khư (51) Một lị khư (52) Một lị
khư (53) Một lị khư (54) Tỳ bà hề đà yết ma (55) Ðộ nê độ nê (56) Ô ba đà
tỳ gia hề đà (57) Nhược na ngật lị đa (58) A nộp ba đà khư già lệ nao ca
(59) Ương quật lệ (60) Bàng quật lệ (61) Tỳ bạc câu lệ (62) Câu la ha (63)
Nhơn đà la bát lị bà ha (64) Tỳ bà hề đà yết bà (65) Giá bà la đế (66) Giá
bà la đế (67) A mộ ha đạt lị xá nô (68) Bát lị bạt đa bà sa đốt ma (69)
Ngật lị ma thù đế (70) Khư già lị xà hử (71) Xà ha (72) Thù đế (73) Nhỉ
sắt ca (74) Tỳ la ta (75) Tỳ la ta (76) Tỳ la ta (77) Tỳ la ta (78) Tỳ la
xà ma để lị la ma bà bà (79) Ngật lị ba (80) Ma ha ngật lị ba (81) Hử lệ
(82) Hử hử lệ (83) A lũ nả bà la đế (84) Tam ma gia nhỉ sắt kế (85) Ðà ma
đà na (86) Hí địa dạ na (87) A ba la một lị thế (88) Pha la quân trà la
bạc khê (89) Nhĩ hạt lị đa nhất tất đế lị bà bà (90) Yết ma xoa gia bát la
đột bà bà (91) Bố lũ sa đỏa a tam ma tam ma (92) Tam ma gia tỳ địa xà nhã
(93) Ðá tha già đa (94) Ta ba ha (95).
Lúc bấy giờ, đức Thích Ca Mâu Ni Như Lai
nói Bảo Tinh Ðà la ni này rồi thì vào lúc không gián đoạn mà đại địa này
lại chấn động nữa. Năm trăm kỹ nữ của ma vương kia do nghe Bảo Tinh Ðà la
ni nên liền chuyển hình dáng nữ thành đủ tướng trượng phu và vô lượng
Atăngkỳ thiên nữ, long nữ, dạ xoa nữ, Càn thát bà nữ, a tu la nữ, Ca lâu
la nữ, Khẩn na la nữ, Ma hầu la già nữ cho đến tất cả các con gái bệ lệ
đa, tỳ xá già, cưu bàn trà.v.v... nghe Bảo Tinh Ðà la ni này cũng được
chuyển hình dáng nữ thành đầy đủ tướng trượng phu, cũng khiến cho tất cả
những thiện nam tử mau được chẳng thoái chuyển Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh
Giác. Thậm chí tất cả các nữ nhân vào đời đương lai sẽ thọ thân nữ, nhờ
lực Kinh nên nghiệp đương lai liền diệt. Lúc ấy, tất cả nữ nhân đều cùng
chắp tay, đầu mặt lễ dưới chân đức Thích Ca Như Lai, đồng thời lớn tiếng
nói lên như vầy:
- Nam mô nam ma hy hữu có thể tạo lợi ích
vô thượng! Thích Ca Như Lai A La Ha Tam Miệu Tam Phật Ðà!
Nguyện xin đấng đại Bi rộng vì chúng
con nói bổn sự này! Chúng con hôm nay vì sao hình tướng nữ nhân đều đã
diệt hết, thân phận trượng phu thành tựu đủ đầy? Do sự chuyển biến hy hữu
này mà thân sinh mừng vui. Con nay đã phát tâm Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh
Giác! Nguyện xin đức Thế Tôn nói lên bổn sự này, khiến cho vô lượng trời
người đều được đạo quả!
Lúc bấy giờ, đức Thích Ca Như Lai một lần
nữa bảo Hiền Thủ thiện nam tử rằng:
- Khi đức Nguyệt Quang Minh Hương Thắng Như
Lai đời quá khứ vì phu nhân của vua Ưu Bát La là Thiên Tôn Ðà Lợi tuyên
nói Bảo Tinh Ðà la ni thì Tôn Ðà Lợi cùng quyến thuộc thể nữ hậu cung của
mình gồm tám muôn bốn ngàn người, tướng nữ nhân diệt đi và tướng trượng
phu hiện lên. Vô lượng vô số Atăngkỳ các thiên nữ của trời, cho đến tất cả
các nữ của... người và chẳng phải người.v.v... đều chuyển hình tướng nữ
thành đầy đủ tướng nam tử và cả nghiệp thân nữ ứng thọ trong dời vị lai
cũng diệt không còn.
Lúc bấy giờ, vua Ưu Bát La xả bỏ ngôi vị
vua Chuyển Luân tự tại của mình, đem bốn thiên hạ ủy thác cho thái tử, rồi
cùng với phu nhân Thiên Tôn Ðà Lợi trượng phu với một ngàn người con của
mình cùng chung với tám muôn bốn ngàn trượng phu hậu cung của Thiên Tôn Ðà
Lợi (Thiên ái) và chín vạn hai ngàn những thứ dân khác ở chỗ đức Phật
Nguyệt Quang Minh Hương Thắng, tin nhà mình chẳng phải là nhà nên bỏ nhà
xuất gia, cạo bỏ râu tóc mà mặc pháp phục. Ðã xuất gia rồi, họ dũng mãnh
tinh tấn đọc tụng, thọ trì, ý ưa tịch tịnh. Lúc ấy, Vô lượng câu chỉ na do
tha trăm ngàn chúng sinh đều phát sinh ý này: “Vì sao Chuyển Luân Thánh
xuất gia vào đạo?”. Như kẻ chấp trước tà kiến thì đều chung nói với nhau
lời như vầy: “Hương Thắng Như Lai này ân cần ưa ma nghiệp, biện giải huyễn
hoặc dua nịnh, khi thành tựu chuyển nữ nhân căn thành trượng phu tướng,
khi thì cạo bỏ râu tóc theo mặc nhiễm y (áo nhuộm thầy tu mặc), hoặc vì
người sinh lên trời nên nói việc sinh lên trời, hoặc vì người sinh trong
loài người nên nói việc trong loài người, hoặc vì loài sinh trong súc sinh
nên nói việc súc sinh, hoặc vì loài sinh trong ngạ quỉ mà nói việc ngạ
quỉ, hoặc vì loài sinh trong địa ngục mà nói việc địa ngục, hoặc nói pháp
chẳng sinh chẳng diệt, hoặc huyễn hóa tạo tác thân nữ nhân... ân cần ưa ma
nghiệp đủ việc như trên. Ông Nguyệt Quang Minh đó tạo tác hình dạng Sa
môn, ta nay quyết định lìa khỏi chỗ ở này, chẳng chịu nhìn thấy hình tướng
Sa môn đó, cũng chẳng muốn nghe lời nói ông ấy nói ra”. Trong chúng đó có
người bề tôi tên là Cưu Ma La, lòng sinh nghi hoặc điên đảo, hướng về
người của nước đó nói lên rằng: “Thê thiếp, thị nữ sở hữu của chúng ta đều
bị sự huyễn hóa của ông Sa môn thay đổi hình tướng nữ tạo thành tố chất
trượng phu, biến hóa tất cả cạo tóc, nhuộm áo. Chỉ còn một mình thân ta ôm
lòng lo lắng mà được thoát. Nay ta phải vào núi sâu, hang hiểm, chỗ không
người như người tiên (tiên nhân) đi tránh yêu thuật huyễn hóa. Các ông,
tất cả cùng chung với ta hòa hợp nên theo nhau mà đi, cẩn thận chớ vào sự
trói buộc ma của ông Sa môn đó. Ông Sa môn huyễn hoặc hèn hạ, ta nay chẳng
muốn nghe âm thanh của ông ấy, huống gì là mắt nhìn thấy!” Trong số thần
dân đó, kẻ chưa đắc tâm nghe lời nói ấy, tất cả đều vui mừng. Người bề tôi
Cưu Ma La khi nói lời nói đó thì vô lượng câu chỉ trăm ngàn chúng sinh đều
rơi vào lưới tà kiến. Ông ấy lại vì chúng sinh tuyên nói tà pháp: “Không
có sinh tử cũng không có giải thoát. Làm thiện, làm ác đời sau cũng không
có các nghiệp quả báo. Ông Sa môn lừa dối này ân cần làm nghiệp ma. Nếu
đến diện kiến ông ấy hoặc lễ bái ông ấy, hoặc nghe pháp ông ấy thì lòng
người rối loạn mê hoặc chỉ muốn cạo tóc bỏ nhà, ra bãi tha ma tu hành,
ngày chỉ ăn một bữa, đi xin tự nuôi thân, ưa chỗ tịch tịnh, vào phòng ít
nói, thường chán năm dục, kỹ nhạc, ca múa, lìa bỏ vòng hoa cài tóc, hương
xoa, hương tán và đồ dùng nghiêm sức thân, cũng chẳng ưa đủ thứ hoa trang
sức và việc say rượu, hôn nhân dâm dục thỏa tình. Ông Sa môn đó ân cần ưa
tuyên nói hành đạo trói buộc của ma tức là oán gia của tất cả chúng sinh.
Ta vốn chẳng thấy, chẳng nghe việc làm của ông Sa môn khiến cho vô lượng
câu chỉ trăm ngàn chúng sinh thấy tướng như vậy. Từ thuở xa xưa đến nay ta
cũng chưa từng thấy ác kiến này”. Này thiện nam tử! Lại vào thời gian sau,
đại Sa môn Ưu Bát La nghe nhân dân của nước mình chạy trốn vào hang núi,
hoặc lại tự đi theo đường ác, lại dạy người khác khiến cho họ chấp trước
ác kiến, hủy hoại Tam Bảo, bài báng chánh, làm theo tà. Nghe những việc đó
rồi, ngài liền tự suy nghĩ: Nếu chúng sinh đó đều rơi vào ác kiến, chẳng
được giải thoát, chẳng trụ chánh kiến thì chẳng có người đem lại lợi ích,
chẳng ai an lập cho. Ta làm Sa môn, phải làm sao khiến cho những chúng
sinh mù tối đó vào đời vị lai lìa khỏi đường ác, khử trừ bốn sự trói buộc
của ma, người chưa giải thoát có thể khiến cho họ giải thoát... cho đến
rốt ráo khiến cho họ được Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác”. Bấy giờ, Ðại
Sa môn Ưu Bát La nghĩ thế rồi, liền bạch với đức Như Lai Nguyệt Quang Minh
Hương Thắng rằng: “Hôm nay con vì chúng sinh nên phát đại dũng mãnh, hành
Ðại Từ Bi!” Ngài Ưu Bát La liền cùng với vô lượng trăm ngàn chúng sinh vây
quanh trước sau đi đến vùng biên địa đó. Nơi thành ấp, tụ lạc trống không,
chỗ núi non hiểm trở, ngài Ưu Bát La vì các chúng sinh tuyên nói chánh
pháp: “Nếu chúng sinh đó rơi vào ác kiến thì nay ta sẽ ngăn lại khiến cho
họ vào chánh kiến... cho đến dạy bảo những kẻ ấy an trụ ở Vô Thượng Chánh
Ðẳng Chánh Giác. Có người, hoặc nguyện cầu Bích Chi Phật thừa, hoặc cầu
Thanh văn thừa... thì ta hoặc an lập họ ở Thánh quả, hoặc khiến xuất gia,
hoặc khuyên thọ thì Ưu bà tắc giới, hoặc bát trai giới, hoặc hành tam qui,
hoặc vì an lập tất cả nữ nhân đủ hình tướng trượng phu, đoạn dứt nghiệp nữ
căn mà nói chú Bảo Tinh Ðà la ni này. Cho đến vô lượng trăm ngàn vạn ức
chúng sinh ở bên đức Như Lai từng phát sinh nghi hoặc, điên đảo, tất cả
chấp trước ác kiến như vậy, ta sẽ ngăn lại, đoạn dứt, khiến cho phát lộ
ra. Tạo tác sự dạy bảo đó rồi, ta đều khiến cho họ an lập ở Vô Thượng
Chánh Ðẳng Chánh Giác, đều ở chỗ đức Phật Nguyệt Quang Minh Hương Thắng
cùng chung xuất gia, tịnh tu phạm hạnh”. Này thiện nam tử! Người bề tôi
Cưu Ma La trước phát nguyện này: “Vì Ðại Sa môn đó có thể nói pháp huyễn
hoặc phá đồ chúng của ta, dụ dỗ quyến thuộc của ta, ông vào đời vị lai khi
sẽ được làm Phật thì ta trở lại tạo tác đủ thứ ma sự đối với ông. Như là
khi bắt đầu ở trong thai, khi làm đồng tử, khi tuổi tráng thạnh vui chơi
và xuất gia, khi ở dưới gốc cây ngồi đạo tràng... ta sẽ tạo đủ thứ phiền
não rối loạn, đủ thứ phá hoại khiến cho ông thoái mất tâm Bồ đề”. Này
thiện nam tử! Vị Ðại Sa môn cần khổ thêm bội phần, dũng mãnh tinh tấn du
hành khắp bản quốc của mình, vào núi hiểm trở kia, bằng lời nói từ bi, lời
nói êm ái, bằng mọi thứ thí dụ khai thông sự hiểu biết cho dân của mình.
Những chúng sinh đó đều thấy đức vua cũ, nghe lời nói pháp của vua đều
phát sinh vui mừng. Họ liền hồi tà tâm, đoạn ác kiến xưa, ở chỗ vị Sa môn
cầu ai sám hối, đồng phát tâm Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác. Người bề
tôi Cưu Ma La và đồ chúng của hắn điều phục tà tâm, đều mang chánh tín,
liền phát nguyện rằng: “Nếu Ðại Sa môn đủ đại bi thì đời tương lai, khi
được Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác, nguyện xin ngài rũ lòng vì con trao
cho ký Bồ đề”. Này thiện nam tử! Các ông muốn biết, vua Chuyển Luân Thánh
Ưu Bát La thuở xưa là ai khác ư? Chính là thân ta hôm nay đó! Phu nhân
Thiên Tôn Ðà Lợi của vua ấy thì nay là Bồ tát Di Lặc đó! Người bề tôi bài
báng chánh pháp mang ác kiến Cưu Ma La thì hôm nay là ma vương đó! Vô
lượng nadotha trăm ngàn chúng sinh nghe ta nói pháp cùng xả bỏ ác kiến,
trụ ở đạo Tam thừa, đều được xuất gia và vô lượng nữ nhân nhờ lực của Kinh
nên thành trượng phu lúc bấy giờ thành tựu hôm nay chính là các ông, bốn
bộ đệ tử trong đại chúng đó vậy. Này thiện nam tử! Các ông hôm nay phải
tín thọ lời nói của ta! Khi nghe bản sự của vua Ưu Bát La đời quá khứ chớ
phát sinh nghi hoặc. Sở dĩ vì sao? Vì nhớ lại, kẻ bề tôi Cưu Ma La thuở
xưa thấy quyến thuộc của hắn và vô lượng trăm ngàn chúng sinh kia đồng bỏ
ma nghiệp, ở trong pháp của Phật xuất gia làm đạo, liền khởi nên ác niệm:
“Nguyện đời đương lai ta cùng với binh chúng ma phá quyến thuộc của ông”
trở lại đúng như ngày hôm nay. Này thiện nam tử! Các ông đã từng ở chỗ đức
Như Lai Nguyệt Quang Minh Hương Thắng phát sinh niềm tin bất tịnh, nói lời
nói bất thiện, do quả báo ác kiến mê hãm (hãm hại) chúng sinh, nhân duyên
gặp Phật mà được giải thoát. Do lực của một ý niệm tốt xuất gia nên từ đó
đến nay được gần gũi vô lượng trăm ngàn các đức Phật cúng dường, cung cấp
mà chẳng sinh lòng khó nhọc (cù lao), ở chỗ các đức Phật phát đại thệ
nguyện lòng ưa nghe pháp... cho đến thường hành sáu Ba la mật. Các ông từ
xưa đến nay do việc làm nghiệp ác của thân miệng ý nên trải qua vô lượng
kiếp thường ở ba đường, gia thêm các khổ não, nghiệp chướng đã dẫn dắt
sinh vào trong ma đạo, nhân ta, Thích Ca Mâu Ni Như Lai, nói Bảo Tinh Ðà
la ni này mà năm trăm kỹ nữ trong ma chúng đó liền chuyển thân nữ, đồng
thời đều được Vô sinh pháp nhẫn. Vô lượng vô số nadotha trăm ngàn chúng
sinh, tất cả đại chúng trời người của thế gian đều phát tâm Vô Thượng
Chánh Ðẳng Chánh Giác. Lại có vô lượng vô số nadotha trăm ngàn chúng sinh
đều dược Bất thoái Thanh văn Bích Chi Phật thừa.
KINH BẢO TINH ÐÀ LA NI -
Quyển hai hết.
BÀI CHÚ NÀY CHÉP THÊM ÐỂ ÐỐI CHIẾU HIỆU ÐÍNH VỚI BÀI CHÚ
DỊCH Ở TRÊN: (Bài chú này trong bản Kinh Bảo Tinh Ðà la ni của Minh Tạng)
Ða địa dã tha xà lô kế (1) Xà lô ca mộc kế
(2) Xà lê xà la (3) Xà lê nhỉ (4) Xa la bà la đế (5) Xà hử lợi (6) Bà la
bố lâu sa la xoa na bà ma lũ hử tà (7) A ma mê a ma mê (8) Bà ma mê bà ma
mê (9) Na bà mê (10) Na ha mê (11) Xà ha mê (12) Xà ha mê khư bà la mê
(13) Bà la mê (14) Bà la mê (15) Bà la mê (16) Bà bà tỳ (17) Bà ha tỳ (18)
Bàng già tỳ (19) Bà xà tỳ (20) Bà la đa bà lợi si (21) Xà ha mê khư (22)
Bà la tỳ (23) A la xà hử li (24) Thiền đổ li (25) Tổ đổ mẫu khê (26) Bà ha
la (27) Bà ha la (28) Mê đà bột la đế (29) Ðàn địa la (30) Ðàn địa đà la
(31) Tô lợi gia tỳ ha khư (32) Chiên đạt la tỳ ha khư (33) Chước sô thù để
sa tỳ ha khư (34) Tát bà xoa gia (35) Tất để lý đỏa tô la (36) Tỳ ha khư
(37) Xà khư già (38) Xà khư già (39) Tô khư già (40) Tỳ ha ma (41) A một
lý khư (42) A một lý khư (43) A một lý khư (44) A một lý khư (45) A một lý
khư (46) A một lý khư (47) A một lý khư (48) A một lý khư (49) A một lý
khư (50) Một lý khư một lý khư một lý khư (51) Tỳ bà xỉ đà yết ma (52) Ðộ
nê độ nê (53) Uất ba đà tỳ gia xỉ đà (54) Nhã na ngật lý sỉ (55) A nột sĩ
ba đà (56) Khư già li nữu ca (57) Ương cữu lệ (58) Bằng cù lệ (59) Tỳ bạc
câu lệ (60) Câu la ha (61) Nhơn đà la bát lý bà ha (62) Tỳ dã bà xỉ đà yết
bà (63) Già bà la để (64) Già bà la để (65) Già bà la để a mộ ha đạt lý xá
nô (66) Bát lý bạt đa hà sa dã khư ma (67) Ngật lý ma thù để (68) Khư già
lý xà hử (69) Xa ha thù để (70) Nhỉ sắt ca tỳ la ta (71) Tỳ la ta (72) Tỳ
la ta tỳ la ta (73) Tỳ la xà (74) Ma để lý già la ma bà bà (75) Ngật lý
bạt dã ma ha ngật lý bạt (76) Hử lệ hử hử lệ (77) A lũ nả bà la đế (78)
Tam ma tà nhỉ sắt kế (79) Ðà ma đà na (80) Ðịa dạ na (81) A ba la một lý
(82) Pha la quân trà la bạt khê (83) Nhỉ bạt đa tất để lý bà bà (84) Yết
ma xoa gia bát la đột bà bà phủ lũ sa sỉ phạm (85) A tam ma tam ma (86)
Tam ma gia tỳ địa xà nhã (87) Sỉ tha già đa (88) Ta bà ha (89).
KINH BẢO TINH ÐÀ LA NI
- Quyển thứ hai - hết.
--- o0o ---
Mục Lục
Quyển
01|
Quyển 02
|
Quyển 03
|
Quyển 04|
Quyển 05
Quyển 06
|
Quyển 07
|
Quyển 08
|
Quyển 09|
Quyển 10
--- o0o ---
Vi tính: Thọ Huệ
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 4-2003