Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Kinh Điển Phật Giáo


...... ... .

 

 

 

NĂM TRĂM ÐỆ TỬ TỰ NÓI VỀ BỔN KHỞI (KIẾP TRƯỚC)

 

- Hán dịch: Tây Tấn, Tam Tạng Trúc Pháp Hộ

 - Việt dịch:  Thích Chánh Lạc

---o0o---

 

A-nậu-đạt Long vương ( Nước Tần gọi là Vô Phàn). Khi Ðức Phật còn tại thế dẫn các Bồ Tát có đức thần dõng mãnh đến núi Côn Lôn, nơi điện báu cung quán của con rồng này. Nguồn gốc của năm con sông bắt nguồn từ đấy. Nơi ấy có ao nước tám vị có hoa bảy màu. Nếu ai muốn nước đó liền biết đựơc kiếp trước.

Bấy giờ Long vương thỉnh Ðức Phật Thế Tôn cùng năm trăm đệ tử thượng thủ của Ngài đến thọ thực xong, ngồi trên tòa Liên Hoa, truy giảng những điều tội phước đã tạo ở kiếp trước. Tất cả đều do những hành động rất nhỏ, chuyển thọ báo ứng, trải qua nhiều đời nhiều kiếp, không thể tự tế độ được, phải nhờ gặp bậc Chánh giác mới có thể độ thoát. Mỗi vị đề tự soạn bài ca để làm kệ tụng.

1.      Phẩm đại Ca-diếp (19 bài kệ)

Phật là vô pháp chốn nhơn gian

Chặt đức dây đan về Xá Lợi

Các căn tịch định đức uy nghiêm

Như Lai tự bảo các Tỳ-kheo

Có các qủy thần để vui thích

Cùng các thứ hoa vô số loại

Bốn dòng nước phun về bốn hướng

Các dòng nước chảy ra sông biển

Tư-đầu-na-đề Bá-sư-tử

Người không thể đến thần túc đến

Bay lướt thật nhanh bèn vượt qua

Cùng đến vực sâu, suối chảy ấy

Tỳ-kheo Thiện Duy vâng lời Phật

Ðại thông, an trụ, đệ tử đầu

Nghe lời Phật dạy lương thần túc

Thí như nhạn chúa dẫn bầy nhạn

Bay lên bầu trời chơi sông biển

Ngắm xem đồng loại cùng vui thích

Phật-trời trông trời cũng vậy thôi.

Cùng các đệ tử bay thỏa thích

Phật bèn bảo các đệ tử rằng:

“Nên biết đời trước chỗ trải qua

Hãy nói ta nghe đã làm gì

Mà được phước đức không kể xiết”

Ðệ tử Phật là ngài Ca-diếp

Giống như sư tử dạo núi sâu

Các kiếp trải qua không dám giấu

Nên nói việc làm các đời trước

“Nhặt được tổ yến và lúa mạch

Dâng cúng Phật-bích-chi chút ít

Tâm vui giải thoát không còn lậu

Dâng cúng không hành ý tịch tịnh

Khi ấy tâm niệm có nguyện này

Liền đó suy tư nơi thượng pháp

Cùng người như vậy hội một nơi”

Khi mạng chung, sanh Uất-đơn-việt

Nhờ nhân duyên ấy phước mới đến

Sanh Uất-đơn-việt cả ngàn lần,

Sau đó sanh nơi trời Thắng Mạng

Thân hình tuyệt đẹp không ai bằng

Tôi nhờ phước ấy tạo ra đức

Lại được ngàn lần sanh Ðao-lợi,

Thân đeo các hoa, hương, ngọc quý,

Thân đẹp vi diệu, được tự tại

Khi hết mạng sống ở trên trời

Lại được sanh nơi Uất-đơn-việt

Bởi vì đời trước nguyện như vậy

Do nhờ nhơn duyên phước đức ấy

Sanh nhà giàu có, giòng Phạm chí

Tài sản sự nghiệp vô số kể

Sống trong ngũ dục mà không tham

Ðối với dp không ai bằng

Lòng thương bao la giảng kinh pháp

Chủ lực nhất tâm định các căn

Thất-giác-chi, Tám-đạo-hạnh

Nhờ đã được nơi pháp này

Liền hết các lậu, tay cầm đuốc

Cùng câu hội chúng này lần cuối

Hợp nhau thành chánh thẳng lìa tà

Dp Như Lai thật khéo nói

Trọng người giữ giới được đắc chí

Những điều mong ước đều toại nguyện

Rốt cuộc thân sau được đủ đầy

Viễn ly sanh tử từ căn cội

Ái kết từ đây vĩnh viễn trừ

Chính là vương tử trong pháp Phật

Biết dừng biết đủ thường suy nghĩ

Thanh tịnh trong tâm chẳng đắm suy

Ý chí vững bền, không lay chuyển

Giống như núi lớn chẳng động lay

Như vậy Ðức Ca-diếp

Trong các Tỳ-kheo Tăng

Ao lớn A-nậu-đạt

Tự nói phước duyên trước. 

2. PHẨM XÁ LỢI PHẤT (12 bài kệ)

Là tiên sống nhàn cư

Nơi đó thấy Sa-môn

Phật-bích-chi tôn qúy

Thân mặc áo chằm vá

Thấy Ngài tâm hoan hỉ

Ðang giặt giũ y phục

Lại mặc ca sa vá

Luôn luôn đảnh lễ Ngài

Nên Ngài thương xót tôi

Bay lên trên hư không

Trên dưới phun lửa nước

Phút chốc liền biến mất

Tức thì tôi chắp tay

Tự tâm phát nguyện rằng:

“Khiến con được như vầy

Thông minh, trí tuệ lớn

Chớ sanh nhà hào qúy

Không sanh loại nghèo hèn

Thường sanh nhà bậc trung

Chí nguyện làm Sa-môn”.

Bởi nhờ công đức này

Nên suốt năm trăm đời

Thường làm được thân người

Ðời đời làm Sa-môn

Nay là đời cuối cùng

Lại được làm thân người

Nhờ được thấy chánh giác

Ðạo sư không ai bằng

Nên được làm sm

Ở chỗ sư tử Thích

Thành tựu A-la-hán

Thanh lương mà diệt độ

Nay ở trước Thế Tôn

Trong chúng Tỳ-kheo Tăng

Cho con trí bậc nhất

Chuyển bánh xe chánh pháp

Xá-lợi-phất trí tuệ

Ở trước chúng Tỳ-kheo

Ao lớn A-nậu-đạt

Tự nói kiếp trước mình.

 

3. PHẨM MA-HA MỤC-KIỀN-LIÊN (15 bài kệ)

Tôi là Tiên, nhàn cư

Sống ở giữa rừng cây

Nơi đó, có người đến

Xin tôi làm Sa-môn

Tôi cạo râu tóc họ

Rồi lại giặt y phục

Chằm vá rồi lại nhuộm

Trong lòng tự hoan hỷ

Vị ấy lui một chỗ

Ngồi kiết già nghiêm chỉnh

Liền chứng Bích-chi-phật

Bèn bay lên hư không

Lúc đó tôi phát nguyện:

“Mong mình được thần túc

Khiến tôi được như vậy

Ðại lực đại thần túc

Bởi nhờ phước đức ấy

Nơi nơi chỗ sanh ra

Trên trời và loài người

Rực sáng nơi tạo phước

Nay là đời cuối cùng

Lại được làm thân người

Nhờ được thấy chánh giác

Ðạo sư không ai bằng

Nên mới làm Sa-môn

Ở nơi Thích sư- tử

Liền thành A-la-hán

Thanh lương mà diệt độ

Ðã làm ít điều thiện

Ðược vô lượng an ổn

Tôi lại làm điều ác

Nay, nói đại chúng nghe

Phía Ðông La-duyệt-kỳ

Sanh làm Tôn-giả-tử

Ra ngoài mà dạo chơi

Người nhà cầu uống ăn

Liền thấy cha mẹ chúng

Hai người cùng vui chơi

Thấy rồi họ đánh ta

Chửi mắng và đuổi theo

Chỉ cần sống chánh mạng

Nhưng ta lại không làm

Nên đọa ngục Hắc Thằng

Thọ khổ nhiều vô số

Tai ương xưa còn xót

Bây giờ đời cuối cùng

Bị ngoại đạo dị học

Ðánh ta nhừ như cỏ

Ta gánh lấy tội lỗi

Mạng chung rồi diệt độ

Xưa đã tạo dư ương

Bây giờ mới diệt hết

Cho nên phải vui lòng

Chí hiếu nhờ Cha Mẹ

Nhờ tâm hoan hỷ này

Người được lên Thắng Thiện

Như vậy Câu Luật Tôn

Ở trong chúng Tỳ-kheo

Ao lớn A-nậu-đạt

Tự nói nhân duyên trước

 

4. PHẨM LUÂN ÐỀ ÐÀ ( Tịnh Trừ 17 bài kệ) 

Xưa tôi đi đến chùa

Thấy đất chùa không sạch

Bèn cầm lấy cây chổi

Quét sạch nền đất chùa

Lại thấy chùa thanh tịnh

Trong lòng rất vui sướng

Khiến tôi không trần cấu

Sạch như đất chùa này

Bởi nhờ công đức ấy

Bất cứ sanh ở đâu

Nhan sắc đẹp hòa duyệt

Ðoan chánh không ai bằng

Nhờ phước xưa sót lại

Nay là đời cuối cùng

Cha Mẹ đặt tên tôi

Gọi là Vi Tịnh Trừ

Tôi ở trong thân tộc

Lúc sống cũng thanh tịnh

Ðược mọi người ái kính

Nhìn mãi không thấy chán

Nhờ gặp được chánh giác

Ðạo sư không ai bằng

Nên thành A-la-hán

Thanh Lương mà diệt độ

Tôi nhờ chí nguyện ấy

Khiến tôi không bụi trần

Nay La Hán không nhỏ

Vô lậu, việc đã xong

Giả như quét sạch hết

Khắp thiên hạ sạch trong

Không bằng lìa ái dục

Quét dọn chỗ kinh thành

Như quét sạch thiên hạ

Chỗ đạo nhân kinh thành

Không bằng tứ phương tăng

Quét sạch một tấc đất

Giả như quét dọn sạch

Tinh xá khắp thiên hạ

Không bằng nơi chùa Phật

Quét sạch một tấc đất

Thân tôiđã làm phước

Nhờ đó biết kỳ diệu

Ngay khi quát chùa Phật

Trong lòng rất hân hoan

Lấy đó mà hiểu biết

Ðẳng giác đạo đức cao

Nên cúng thờ chùa Phật

Ðược phước đức vô lượng

Nay tôi tự nhớ rằng

Xưa đã từng làm thiện

Mới đưa đến quả thật

Khả ý, an ổn lạc

Cho nên với chùa Phật

Khéo tịnh tâm cúng dường

Nhân giả đó đệ nhất

Phước điền không ai bằng

Bây giờ hay cúng dường

Ðược an ổn vô lượng

Nhằm phá hoại trừ bỏ

Tất cả dâm nộ si

Không khinh, vu khống tâm

Ðược phước đức đâu ít

Hưởng Như Lai chánh giác

Và các đệ tử Phật

Như vậy Luân Ðề Ðà

Ở trước các Tỳ-kheo

Suối lớn A-nậu-đạt

Tự nói nhân kiếp trước

 

 5. PHẨM TU MAN (Thiện niệm 14 bài kệ)

Ngày xưa tôi đi dạo

Cùng với các thân hữu

Trên đầu đội vòng hoa

Tai đeo hoa Tu Man

Phật Duy Vệ thần thông

Làm chùa lớn tại đó

Xa thấy các dường dân

Cùng đến để phụng sự

Thân hữu đều đến đó

Ðồng mang các hoa đẹp

Ðều đem tâm thanh tịnh

Cúng rải hoa chùa Phật

Tôi thấy họ rộng thí

Cũng lại mới phát tâm

Liền lấy hoa trong rừng

Ðem cúng trên chùa Phật

Lúc sống không đọa lạc

Lên trời, xuống làm người

Nhờ gốc đức này vậy

Ðã làm thiện thấy rõ

Sau gặp Ðẳng Chánh Giác

Bậc Ðạo sư Vô thượng

Chứng quả A-la-hán

Thanh lương được diệt độ

Chỉ cúng một hoa thôi

Liền được trăm ngàn năm

Tự vui sướng cõi trời

Phước dư được Nê hoàn (Niết bàn)

Giả như tôi biết được

Công đức Phật vô lượng

Liền xây dựng tháp chùa

Phước ấy không tính được

Chư thiên tâm hoan hỷ

Phước ấy vẫn còn nhỏ

Như Lai Ðẳng Chánh Giác

Và đệ tử chư Phật

Chỉ tôi nhớ việc này

Thân đã làm công đức

Nay tôi được thật quả

Khả ý, vui, an ổn

Nhờ việc đã làm này

Cuối cùng dứt sanh tử

Vô lậu, vô sở trước

Thanh lương được diệt độ

Ðã chấm dứt năm đường

Không còn vào bào thai

Ðây là đời cuối cùng

Không còn sanh trở lại

Giải thoát gốc sanh tử

Ðã vượt qua biển Hữu

Nay tôi vì chuyện này

Ðược gọi là Tu Man

Khi trưởng giả Tu Man

Hội ở trong Tăng chúng

Trong ao A-nậu-đạt

Tự nói việc làm xưa.

 

6. PHẨM LUÂN LUẬN (Nghe rõ 11 bài kệ)

Lúc thời Phật Duy Vệ

Trong nước Bát Ðầu Ma

Vốn vì bốn phương Tăng

Tạo lập một phòng thất

Thêm vào giường, ngọa cụ

Ðều đem để bố thí

Ðã đem tâm hoan hỷ

Lúc đó phát nguyện rằng

“Tôi thấy Ðẳng Cháng Giác

Mong được làm Sa-môn

Ðược Vô vi Vô thượng

Thanh lương chánh diệt độ

Nhờ gốc công đức này

Chín mốt kiếp an ổn

Ðã được thấy tự nhiên

Ở cõi trời, thế gian

Phước công đức còn dư

Nay là đời cuối cùng

Sanh trưởng giả quyền thế

Kiêu, qúi, không anh em

Ðược cha mình kính mến

Liền nhe lời dạy dỗ

Ông đem con cho ngài

Vô số ức kho báu

Dưới châm mọc lông lạ

Tự nhiên dài bốn tấc

Thân thể đẹp nhu nhuyến

An ổn được vô hại

Chín mươi kiếp quá khứ

Tất cả đều như nhau

Thân tôi không suy nghĩ

Khi giở chân đạp đất

Nay là đời cuối cùng

Lại được làm thân người

Thành tựu vô sở trước

Thanh lương mà diệt độ

Phật rộng tuyên bố tôi:

Bậc tinh tấn đệ nhất

Giải thoát hết các lậu 

Ðã được câu “Bất Ðộng”    

Như vậy giòn Câu Lê

Ở ngay giữa chúng Tăng

Trong ao A-nậu-đạt

Tự nói công đức xưa.

 

 

7. PHẨM PHÀM KỲ (Thủ Thiện 8 bài kệ)

Tôi không rõ phước đức

Vốn cũng không biết nghĩa

Thấy chùa Phật duy Vệ

Cúng dường mà phụng thờ

Chùa vàng sắc đỏ tía

Phan lọng bằng hương hoa

Thấy cúng dường chùa tháp

Mà được sanh cõi lành

Thường ở trong trời, người

Chỗ làm được chiếu soi

Trải qua chín mốt kiếp

Chưa từng vào đường ác

Làm chút ít công đức

Ðược an lạc rất nhiều

Ðã được không chỗ chấp

Diệt độ mà thanh lương

Giả sử tôi biết được

Công đức Phật như vậy

Thường cúng dường chùa tháp

Sẽ được phước nhiều hơn

Cho nên phải biết rõ

Chánh giác, đức rộng lớn

Nên cúng dường chùa tháp

Phước đức sẽ vô cùng

Phật thấy khắp bảo con

Bậc kính nhạc đệ nhất

Ða văn rất nhiều loại

Hiện tại đức chí lớn

Khi trưởng giả Phàm Kỳ

Ðã ở trong tăng chúng

Tại ao A-nậu-đạt

Tự nói việc làm xưa.

 

 

8. PHẨM TÂN ÐẦU LÔ (Khất Bế môn 11 bài kệ)

Tôi vốn nhờ cha mẹ

Sanh làm con quý tử

Cung kính thờ cha mình

Và hiếu dưỡng với mẹ

Song thân và em gái

Nô tỳ và người ở

Tôi nói với cha mẹ:

“Ăn uống đúng thời tiết”

Khi khởi ý tham, ghét

Không ăn của cha mẹ

Vì tức giận hủy báng

Ðể được của phạn thực

Vì làm tội ác này

Ðọa địa ngục Thái Sơn

Ngục Hắc Hoằng thiêu đốt

Chịu khổ nhiều vô số

Từ địa ngục đi ra

Ðời đời sanh ở đâu

Thường đói khát dữ dội

Cần khổ mà chết đói

Nay là đời cuối cùng

Lại được làm thân người

Ðược gặp Ðẳng Chánh Giác

Ðạo sư không ai bằng

Ở chỗ Thích sư tử

Lặng lẽ tâm thanh tịnh

Thành bậc Vô trước đạo

Thanh lương mà diệt độ

Nhờ đó, tôi bây giờ

Thần túc hay phi hành

Lại vào trong hang nhỏ

Thì mới được ăn uống

Cho nên phải hoan hỷ

Cúng dường cho cha mẹ

Một lòng cuối đầu lạy

Ðược phước nhiều vô lượng

Nhờ đó tôi nhớ nghĩ

Bỏ ác hạnh đã làm

Phải thọ nhân đã gieo

Tội, phước không thể mất

Tân Ðầu Lô đóng cửa

Khi hội trong Tăng chúng

Tại ao A-nậu-đạt

Tự nói làm việc xưa.

 

 

9. PHẨM HÓA KIỆT (Thiện Lai- 21 bài kệ)

Xưa tôi con trưởng giả

Tại nước Bàn Ðầu Ma

Giòn họ nhiều của cải

Và quyến thuộc vây quanh

Bao vậy ở bên vua

Khoái lạc vô cùng tận

Ðoan chánh ai cũng thích

Sắc mặt đẹp vô cùng

Khi tôi chuẩn bị đi

Kẻ hộ tống trước sau

Muốn đi dạo ngắm cảnh

Cùng với các thế nữ

Khi đến nơi ngắm cảnh

Thấy tướng Sa-môn tịnh

Tuân hành nghĩa an tịnh

Thân mặc y chằm đỏ

Khi tôi thấy Sa-môn

Liền phát khởi ác ý

Giận ghét hình dáng ấy

Lòng bực bội không vui

Vì sao cạo râu tóc

Nhan sắc đen xấu xí

Thân thể ghẻ, mụt nhọt

Thân tâm đều ốm yếu

Do vậy đã tạo tội

Miệng tôi nói lời ác

Tại đó, sau khi chết

Liền đọa trong địa ngục

Từ ngục được thoát ra

Nhan sắc đen, xấu xí

Thân thể ghẻ, ung thư

Thân tâm đều ốm yếu

Cầm chén bể xin ăn

Mặc y người chết vất

Mặc áo rách thô xấu

Chỗ ở không yên ổn

Muốn đi đến nơi nào

Xin ăn cho đỡ đói

Bị gậy đánh xua đuổi

Bị người ghét, hủy nhục

Như vậy năm trăm năm

Bất cứ sanh ở đâu

Bị đói khát cùng khốn

Cần khổ mà chết đói

Khi gặp bậc Chánh Giác

Tỳ-kheo Tăng vây quanh

Cùng đại chúng câu hội

Liền nhanh chân chạy đến

Ý muốn vào trong chúng

Hy vọng ăn uống no

Ðến thấy đại chúng hội

Ðều ngồi muốn nhe pháp

Nhưng không đạt bổn nguyện

Chẳng ai cho ăn uống

Ðại đức Trí thương xót

Như Lai mới bảo rằng:

Nhơn giả, khéo đến đây

Hãy ngồi vào tòa này

Bấy giờ tôi vui sướng

Nên một lòng chấp tay

Lạy dưới chân Thế Tôn

Rồi ngồi qua một bên

Bấy giờ Ðại Tôn thương

Cù Ðàm rất từ bi

Thứ lớp phân biệt dạy

Vì tôi giảng Tứ Ðế

Năng nhân cạo râu tóc

Nhờ đó thấy dấu đạo

Phật dạy hạnh Tịch-trí

Tại đó được thần thông

Do đó mới có hiệu

Ðặt tên là Thái Kiệt

Nhờ vậy Phật nói tôi

Bậc Chánh Thọ (Chánh định) đệ nhất

Phật Ðại tôn dũng mãnh

Thế hùng, Bậc tối thắng

Thần thông thật vô lượng

Ðộ tôi thoát các khổ

Khéo đến Phật như vậy

Khi ở trong chúng Tăng

Tại ao A-nậu-đạt

Tự nói việc làm xưa.

 

 

10. PHẨM NAN ÐÀ (Hân Lạc 12 bài kệ)

Ðông thành nước Vương xá

Từng là phú tôn giả

Gặp phải lúc đói kém

Có đại sĩ đến đây

Khi tôi đang ngồi ăn

Có đạo sĩ đẹp đến

Hoại phá bậc duyên giác

Ðược vô lậu, tự tại

Hưng khởi ý tham, ghét

Tâm chí chứa độc ác

Nay Tỳ-kheo này đến

Lẽ nào cũng như vậy

Bấy giờ thọ ăn uống

Trộn cơm với lúa ngựa

Ðạo nhân khi ăn xong

Mạng chung ngay tức khắc

Sau khi tôi mạng chung

Mại đọa trong địa ngục

Hội nhau cùng kêu la

Ðời đời bị chưng nấu

Từ địa ngục ra khỏi

Trở lại làm thân người

Thân thường nhiều bệnh tật

Buồn khổ mà mạng chung

Năm trăm đời như vậy

Bất cứ sanh ở đâu

Thường tai ách đau khổ

Áo não mà qua đời

Nay là đời cuối cùng

Ðã được sanh làm người

Lại gặp Bậc Chánh Giác

Ðạo sư không ai bằng

Xuất gia làm Sa-môn

Thọ pháp Thích Sư Tử

Ðã được đạo La hán

Thanh lương rồi diệt độ      

Tôi lúc ấy, Nhân giả

Ðược thần túc vô lậu

Thân thể nhiều tật bệnh

Chổ ở không an ổn

Bây giờ nhớ nghĩ lại

Tôi vốn đã hành động

Phải gặt lấy quả báo

Tội, phước không thể mất

Như vậy, Ngài Nan Ðà

Ở trong chúng Tỳ-kheo

Tại ao A-nậu-đạt

Tự nói việc làm xưa.

 

 

11. PHẨM DẠ DA (Danh văn- 26 bài kệ)

Xưa có một đạo nhân

Vào xóm làng khất thực

Thếy người nữ bị chết

Sình xanh rất hôi thối

Ngài kiết già phu tọa

Quán thấy sự vô thường

Xét rõ toàn bất tịnh

Một lòng học định tâm

Liền ngay trên chỗ ngồi

Có âm thanh tinh tế

Nghe tiếng mà hãi hùng

Cũng từ một tâm khởi

Thấy bụng tử thi vỡ

Hiện toàn đồ bất tịnh

Các lỗ hổng chảy ra

Hôi thối không chịu nổi

Thấy trường, vị, ngũ tạng

Tim gan đều tan nát

Biết bao nhiêu là trùng

Quán xong tâm lại tịnh

Xem thân chết bên ngoài

Quán soi lại thân mình

Người vậy, ta nào khác?

Thấy thân vốn hư ngụy

Từ Tam muội đứng dậy

Tu hành không giãi đãi

Cũng không đi khất thực

Cũng không nghĩ uống ăn

Nếu tôi vào xóm làng

Ðể đi xin thức ăn

Tuy thấy sắc xinh đẹp

Thường quán thấy bất tịnh

Xem các hình sắc kia

Như người chết không khác

Thấy nó vốn bại hoại

Tất cả chẳng gì vui

Tôi suy tư như vậy

Mà được lìa ái dục

Phụng thờ bốn phạm hạnh

Xét kỹ không coi thường

Ở đó, sau mạng chung

Liền được sanh Phạm- thiên

Ở Phạm Thiên mạng chung

Sanh xuống Ba-la-nại

Nhà trưởng giả quyền thế

Làm con trưởng giả ấy

Ai thấy cũng kính mến

Chánh thọ, độ vô cùng

Suốt ngày thường tu hành

Buổi tối không ngủ nghĩ

Thấy tất cả người nữ

Ðều xem đồ hôi thối

Kẻ gối trống nằm ngủ

Ca sĩ cầm không hầu

Ðồ kỷ nhạc ngổn ngang

Mộng tưởng, làm, nói, mơ

Nơi đó, về suy nghĩ

Xưa vốn làm công đức

Tưởng, thức chỗ bất tịnh

Ðời trước đã trải qua

Vừa quán thấy vậy rồi

Chí cầu ý vô dục

Lúc đó bị bức bách

Nhân giả, tôi bỏ đi

Liền từ sàng tọa dậy

Xuống điện trốn b