|
You may have noticed
that things tend to go wrong in life, or, at least, things do not
happen exactly as you wish. Despite being repeatedly hurt, we
continue fighting with the world, trying to overcome problems and
achieve the elusive happiness we have been pursuing ever since we
can remember. But, take a look around. No one has succeeded in
eliminating the problems of sickness, ageing, death, having enemies,
and so on. There is a method, however, that can remove the word
"problem" from our vocabulary.
Instead of being
obstacles to happiness, the things that go wrong in our life, which
we call problems and react to with sadness, anxiety, and anger, can
become a source of happiness. The key to this magical transformation
is knowing that it is our subjective experience that determines
whether something is a problem or not. If
we continue to blame the
external world alone for our troubles, things will always appear to
us as our enemy, and we will never be free from suffering and anger.
To transform problems
into happiness, we must first reject the attitude of not wanting
things to go wrong. Things are always going wrong, and it is utterly
useless to be unhappy when they do so, because, if the problem can
be fixed, we do not need to be sad. And, if the problem can not be
fixed, being sad can not help, it only rubs salt into the wound.
Modern psychology thinks grief is "natural" and therefore good - if
we do not grieve there is something wrong with us. Buddha did not
equate natural with good. He
said that virtue, the
true source of happiness, is good, and non-virtue, the true source
of sadness, is bad. Virtue comes from wisdom and loving kindness,
and non-virtue comes from self-centered ignorance, desire, and
anger. It is true that if we suppress grief we may create extra
problems, but if there is no grief at all we can not have the
problem of suppression, nor will we have the sadness of grief
itself.
Also, we must abandon
aversion to problems because fear and anxiety only increase harm by
sapping us of our courage. There is a world of difference in the
experience of an injection for a child who fears needles compared to
a child who has no fear. Anxiety makes even small sufferings
intolerable.
Secondly, to transform
problems into happiness, we must cultivate the attitude of being
happy when problems arise - because they give us the opportunity to
cultivate virtue and abandon non-virtue. We do not have to go to the
extreme of seeking problems, problems will find us. When they do, we
can deal with them in the following ways.
To recover from his
addiction, an alcoholic must remove the illusion that intoxication
is happiness and see the reality that the addiction only brings
misery to himself and others. To free ourselves from the illusion
that external objects are the true source of happiness, we should
use the inevitable loss of a prized possession, or the death of a
loved one, as opportunities to see reality and break our addiction
to the world of ephemeral pleasures.
Secondly, to experience
suffering is a powerful means for developing compassion towards
those who suffer in a similar way. If you want the best treatment,
find a doctor who suffers from the same disease as yourself - that
doctor will have empathy.
Pride is one of our
biggest problems. If we make a boo-boo, laughing at ourselves and
pointing out our mistake to others will destroy pride and will
prevent us from falling into neurotic concealment of our failings.
Instead of ridiculing us, people will like and trust us more.
Finally, as patience is
the antidote to anger, our worst enemy, we need problems in order to
practice patience. People who harm us are actually our best friends
because they are giving us the opportunity to overcome that which
hurts us more than anything - our own anger.
In this disturbed age we
need the protection of a happy mind. If we are always discontent and
anxious, our physiology will be disturbed and physical illness will
made us even unhappier. If we are able to ride the bumps of life and
even extract happiness from them, our body will be healthy and our
mind will be even happier.
Ven. Thubten Gyatso (Dr. Adrian Feldmann), is an Australian monk who
is the resident teacher at the FPMT center in Ulaan Baatar,
Mongolia.
|
Hẳn
bạn hay chú trọng những chuyện đưa tới sai lầm trong đời, hay ít
nhất những gì xảy ra không như ý muốn. Dù khổ đau cứ tái diễn chúng
ta vẫn phải tiếp tục phấn đấu vượt qua để đạt tới hạnh phúc và theo
đuổi chúng ngay khi ta nghĩ tới. Nhưng phải quán xét thật cẩn thận;
vì không ai tránh khỏi già, bịnh, chết, kẻ thù và nhiều nữa...
Tuy nhiên đây là phương
pháp để trừ bỏ tiếng;"khổ đau" ngay trên đầu môi của chúng ta, thay
vì những việc làm cản trở hạnh phúc là những việc sai lầm trong đời,
ta gọi đó là khổ đau, chúng luôn luôn tái diễn như buồn bực, lo lắng
và giận dữ, có thể trở thành là ngưồn hạnh phúc. Ðây là chìa khóa
hoán chuyển chúng nhưng phải biết rằng đó là kinh nghiệm chủ quan
của chúng tôi để xác định có phải đó là việc khổ đau hay không. Nếu
chúng ta cứ tiếp tục buồn phiền những khổ đau ngoại tại - những
việc luôn luôn xảy đến - như kẻ thù; và như vây thì chúng ta sẽ
không bao giờ chấm dứt khổ đau và giận dữ.
Ðể chuyển khổ đau thành
hạnh phúc: thứ nhất chúng ta phải từ bỏ thái độ không muốn sai lầm.
Những việc khổ đau không luôn luôn đem đến sai lầm như vậy; vì nếu
khổ đau có thay đổi chúng ta không cần phải buồn khổ, còn như khổ
đau không thay đổi thì buồn khổ cũng không giúp được gì mà còn xác
thêm muối vào vết thương đau mà thôi.
Tâm lý học hiện đại cho
rằng khổ đau là lẽ tự nhiên và đó là điều tốt. Nếu chúng ta không
đau khổ về những sự lầm lỗi của chúng ta, thì đức Phật đã không ra
đời. Ngài dạy: đức hạnh - suối nguồi chân thật của hạnh phúc - là
điều tốt; còn nếu thiếu đức hạnh là nguồn đau khổ, đích thật là điều
xấu. Ðức hạnh phát nguồn từ trí tuệ và từ bi; thất đức phát khởi từ
vô minh, tham dục và giận dữ. Thật tế cho thấy rằng nếu càng áp chế
khổ đau chúng ta càng tạo ra thêm nhiều khổ đau. Nhưng nếu thật sự
vắng mặt khổ đau thì chúng ta không có áp lực của chúng và cũng
không có sự đau thương nào.
Cũng vậy, chúng ta phải
từ bỏ giận tức vì khổ đau, bởi lẽ sợ hãi chỉ làm gia tăng tổn hại
lòng kiên nhẫn thiết thân của chúng ta mà thôi. Chẳng hạn có sự khác
nhau giữa việc chích thuốc một đứa bé hay sợ kim với một đứa khác
không sợ. Sự lo lắng bất an làm xáo trộn ngay cả những chuyện không
đâu.
Thứ nhì, để chuyển khổ
đau thành hạnh phúc, chúng ta phải gieo mầm hạnh phúc ngay khi khổ
đau ập đến, vì chúng cho ta cơ hội tạo đức hạnh để loại trừ thất đức.
Chúng ta không tìm đâu xa những khổ đau mà chính khổ đau tìm tới ta.
Khi đối diện với khổ đau chúng ta phải áp dụng theo những phương
pháp sau đây:
-Một, để dứt nghiện ngập,
một người nghiện rượu phải lánh xa ma men thì mới an ổn, vì nhận
thấy rằng nghiện ngập chỉ mang đến khổ đau cho chính mình và cho
người khác. Lánh xa khỏi những sự cám dỗ từ những đối tượng ngoại
giới là nguồn hạnh phúc chân thật. Chúng ta phải đánh đổi sự mất mát
của cải không thể tránh khỏi bằng cái chết của một người thân yêu
như là cơ hội để thấy được sự thật và từ giả khổ đau để tạo niềm an
lạc tuyệt vời cho cuộc sống.
-Hai, lấy kinh nghiệm
khổ đau làm sức mạnh phát triển lòng từ bi đối với những kẻ khổ như
mình. Nếu muốn lành bệnh, bạn phải tìm tới một y sĩ là người đã từng
mắc bịnh như bạn, hẳn vị bác sĩ đó có nhiều thiện cảm hơn với bạn.
Tánh kiêu mạn là một
trong những khổ đau lớn nhất của con người, nếu chúng ta tự cười
mình và vạch lỗi cho người xem, sẽ dứt tánh kiêu mạn và ngăn chặn
bệnh thần kinh, vì cố che giấu lỗi lầm của mình. Thay vì khinh rẻ
chúng ta, mọi người sẽ có thiện cảm và thành thật với chúng ta hơn.
-Ba và cũng là điểm cuối
cùng, phải đủ kiên nhẫn như là phương thuốc giải độc trừ nóng giận,
chính là kẻ thù tệ hại nhất của ta, nên chúng ta cần có đau khổ để
thực tập hạnh nhẫn. Người ta cố hại mình ta cũng phải xem họ là
những người bạn tốt; vì nhờ họ mà giúp ta cơ hội vượt qua tất cả cơn
giận dữ.
Trong thời đại nhiễu
nhương này chúng ta cần bảo vệ sự an lạc của tâm hồn. Nếu luôn bất
an và lo lắng, sinh lý của chúng ta bị xáo trộn và bịnh tật sẽ gây
cho ta mất hạnh phúc. Chúng ta có thể xông xáo vào đời và tìm nguồn
hạnh phúc từ những khổ đau, và do vậy thân thể sẽ trở nên khoẻ mạnh
và tâm hồn được an lạc hơn.
Thích Bảo Lạc dịch.
|