NGƯỜI THẦY THUỐC GIỎI
Ngọc Bích
---o0o---
Chùa Kỳ-Quang vào một ngày
trước lể Phật đản sanh. Qúi thầy, qúi ni sư và chư phật tử đang bận rộn
với việc chuẩn bị cho ngày đại lễ sắp đến. Bên trong nhà hậu tổ, hòa
thượng Thiện Quang đang ngồi trong tư thế kiết già, tay ngài vẩn đều đặn
lần từng hạt chuổi bồ đề. Phía dưới bồ đoàn là một thiếu phụ trẻ đang ôm
hai đứa bé sanh đôi qùi trước mặt ngày, kế bên là ba cô con gái từ ba đến
năm tuổi ngoan ngoãn qùi bên cạnh mẹ.
Người thiếu phụ chưa dứt
cơn xúc động, những giọt nước mắt buồn tủi vẩn không ngớt tuôn rơi trên
gương mặt còn trẻ ! Bạch thầy sao đời con khổ quá. Cha con mất sớm mẹ con
thì ở quá xa. Chồng con thường xuyên vắng nhà, con cái đau ốm liên
miên,một thân một mình với năm đứa con còn nhỏ dại, nhiều lúc không biết
phải làm sao nữa. Nay hai đứa bé song sanh nầy cùng bệnh nặng. Bác sĩ bảo
phải đưa vào bệnh viện Saint Paul, ở đó họ có đầy đủ phương tiện may ra
cứu chữa được cho chúng.
Con không biết chúng sẽ
sống chết ra sao nhưng con nguyện mang hai cháu xuống đây để xin ký thác
cho thầy, cầu xin thầy thu nhận để nếu như hai cháu còn sống thí nguyện
đời đời theo làm đệ tử Phật còn như mà chết thì cũng cầu vảng sanh theo
hầu dưới chân Phật. Hòa thượng Thiện Quang đưa mắt hiền từ nhìn người nữ
đệ tử tại gia vơí lòng đầy thương xót, ngài cất giọng dịu dàng nói: Diệu
Cảnh, con theo thầy đã lâu,lòng tin theo Phật của con thật bền chặc,thì
chắc con cũng hiểu vì sao Ðức Phật từ bỏ cung vàng điện ngọc để đi tu, tất
cả cũng chỉ vì chúng sanh, tất cả cũng vì lo tìm con đường giải thoát cho
chúng sinh khỏi vòng sinh tử luân hồi thoát cảnh nhiều đời nhiều kiếp trôi
lăn trong lục đạo do nhân duyên và nghiệp quả của chúng sanh đã tạo ra.
Diệu Cảnh con ! Ðạo pháp
thâm sâu khó thể nghĩ bàn do đó con cần nhiều thời gian để chiêm nghiệm và
học hỏi. Con phải luôn luôn tâm niệm rằng muốn thoát khỏi cảnh phiền nảo
thì phải giử tâm luôn an định mà muốn tâm an định con cần chuyên niệm phật
dù lúc con đang vui mừng hay lòng con đang đau khổ. Khi con tưởng niệm và
lòng con thành tâm cầu nguyện thì sẽ được chư Phật và Bồ Tát độ trì thoát
qua cơn khổ nạn, lòng con sẽ thấy an nhiên tự tại. Con hảy nhớ bất cứ lúc
nào hay khi đang gặp cảnh khổ nạn con luôn cầu nguyện và niệm danh hiệu
của đức Quan Thế Âm Bồ Tát vì ngài là vị Bồ Tát có hạnh nguyện và năng lực
tầm thinh cứu khổ.
Nói xong Hòa thượng Thiện
Quang đặt tay lên đầu của hai đứa bé để chú nguyện và
thọ nhận sự ký thác. Sau
khi được thầy thọ nhận cho các con qui y Tam bảo, người thiếu phụ trẻ đã
vội vàng mang con đến nhập viện . Tại đây các bác sĩ đã cấp tốc cho bé Lam
vào nằm tại phòng săn sóc đặc biệt, còn bé Sơn thì đưa vào phòng bệnh
thường trực. Người thiếu phụ như con thoi tất tả ngược xuôi,vất vả chạy từ
phòng nầy sang phòng khác để trông chừng và săn sóc cho hai con vì hai đứa
bé nằm ở hai phòng riêng biệt. Rồi bà lại phải tất tưởi chạy về nhà lo cơm
nước cho ba đứa con gái còn nhỏ dại sau đó mới nhờ người hàng xóm tốt bụng
trông chừng dùm.
Ba hôm sau vào buổi sáng
sớm người ta thấy bà vội vàng chạy từ hành lang dài dẩn vào phòng cấp cứu
của bé Lam. Vừa bước chân vào cửa phòng cấp cứu bà đã vội hỏi cô con bác
hàng xóm ! Bưởi à! Em ra sao mà cháu ngũ quên như thế,cô dặn cháu đừng rời
em ra mà cháu lại quên rồi. Bưởi đưa tay lên dụi mắt rồi nói ! ơ cô đừng
có lo quá, con thấy em ngũ yên nên con mới ra đây đó, không kịp nói thêm
một lời với Bưởi người thiếu phụ chạy vội đến bên giường nhìn con đang nằm
yên lặng, bà đưa tay đặt lên trán con một cảm giác yên lặng lành lạnh
trong tay bà, bà vội đưa tay lên mủi con và không cảm thấy một hoi thở nhẹ...
Bà cuống quít lên .. .Gọi bác sĩ nhanh lên Bưởi ơi, bà cảm tưởng như không
đứng nổi trên đôi chân khi vị Bác sĩ người pháp ngỏ lời chia buồn, toàn
thân bà như lịm đi cho đến khi một dì phước vào chuẩn bị cho việc làm lễ
rửa tội cho đứa bé thì bà mới giật mình và nói rằng không được. Người nử
tu hỏi tại sao? Xin bà tha lỗi, đứa bé nầy không thễ rữa tội cho nó được
bởi vì nó đã được chú nguyện đễ theo hầu dưới chân Ðức Phật, bởi vì nó đã
được qui y tam bảo và dù sống hay chết thì nó chỉ đi theo một con đường
duy nhất mà thôi. Nói rồi bà quay lại nhìn đứa con trai bé nhỏ của mình,
nó đã ra đi trong sự trong sạch và thanh tịnh, nhìn gương mặt xin xắn của
đứa bé như thiên thần trong lòng bà. Bà cuối xuống đặt hai tay con lên
ngực và bà chấp tay lại bắt đầu cầu nguyện với một lòng thành khẩn cho bé
Lam được vảng sanh tịnh độ.
Còn bé Sơn mỗi ngày một
bệnh nặng thêm, bé được chuyễn vào phònng cấp cứu cũng căn phòng mà trước
đây bé Lam đã nằm. Cũng tại chiếc giường nầy bé Lam đã ra đi, bây giờ trên
chiếc giường nầy bé Sơn nằm thiêm thiếp, hơi thởi nhẹ mong manh, không ăn
không uống. Người mẹ lẵng lẽ quan sát cô y tá khi cô mang dụng cụ đến bên
giường đễ làm xét nghiệm máu, cô đã phải thữ nhiều nơi trên thân thễ bé
nhỏ đó mới lấy đủ số lượng máu cần thiết. Nhìn những giọt máu được rút đi
từ thân thễ nhỏ bé của con mình bà đã tưởng chừng như chính những giọt máu
của mình đang được rút ra khỏi trái tim của bà. Những giọt máu đó đã ra đi
và sẽ vỉnh viễn không bao giờ trở lại với trái tim, cũng như bé Lam đã
vĩnh viễn không trỡ lại cõi thế gian nầy.
Từng phút trôi qua bà chợt
bà chợt tưởng đến lúc bà lại có thể mất đi bé Sơn! Bà hoảng hốt kêu lên
không, không, tôi phải cứu nó bằng mọi cách, tôi phải rời khỏi nơi đây
ngay, như có một động lực thôi thúc mãnh liệt, bà gỡ tháo dây truyền
thuyết thanh, lấy vội tấm khăn lông quấn vội đứa bé vào và ôm con rời khỏi
phòng. Bóng tối choàng xuống vạn vật như giúp bà thêm phần can đảm bà rảo
bước cố gắng đi nhanh nhưng con đường như dài ra với những hành lang dài
sâu hun hút. Bà có cãm giác như có những trỡ lực vô hình trì kéo bà lại,
bà cảm thấy hoảng hốt dường như hai chân bà muốn quị xuống mệt quá sức bà
ngồi xuống dựa lưng vào tường: Con nhớ dù trong bất cứ tình huống nào con
cũng phải luôn thành tâm niệm phật và cầu nguyện đức Quan Thế Âm Bồ Tát.
Bà bắt đầu lâm râm khấn nguyện.
Vừa lúc ấy người nữ y tá
trực đã phát hiện được sự mất tích của bé Sơn nên báo động mọi người biết
và cuối cùng họ đã tìm thấy bà. Khi họ kêu gọi bà nhất định không mang con
trở lại phòng. Người y tá trưởng đã giận dữ buộc bà phải gặp bác sĩ trực
ca đêm ấy để được giải quyết.
Vì bác sĩ trẻ tuổi đã tốt
nghiệp từ Pháp về hiện đang phục vụ cho khoa cấp cứu nhi đồng đã không
khỏi ngạc nhiên khi nghe báo cáo. Ông ngồi yên lặng khá lâu và quang sát
người thiếu phụ đoạn cất tiếng hỏi: Con của bà đau nặng đến thế tại sao bà
không để bình viện chữa trị mà bà lại lén mang cháu đi như thế, bà không
biết là làm như thế là nguy hại đến tính mạng của cháu bé,bộ bà không
thương con của bà sao? Thưa bác sĩ tôi là mẹ, có người mẹ nào mà không
thương con của mình, chính vì thương con nên tôi thấy tôi cần phải mang
cháu đi ngay. Tai Sao? Nếu bà giải thích hợp lý thì tôi để bà mang cháu đi,
còn không thì bà nên để cháu lại cho chúng tôi săn sóc, chứ theo báo cáo
theo dỏi bệnh lý thì e rằng chau không qua khỏi đêm nay...
Thưa bác sĩ nếu đã như thế
thì xin cho phép tôi mang con về chứ đã bao nhiêu ngày cháu không ăn uống
gì cả mà cứ lấy máu đi thử nghiệm mãi thì e rằng cháu không chết vì bệnh
mà chết vì bị thiếu máu. Bà thật là không hiểu gì cả, chúng tôi muốn giúp
bà mà bà còn nói như vậy. Thưa bác sĩ tôi quê mùa ít học nghĩ sau thi nói
vậy, vì cũng chính nơi đây cách một tuần lễ cũng chính những phương pháp
nầy một đứa con của tôi đã vĩnh viễn ra đi, nay bằng mọi cách tôi xin đêm
cháu về, xin bác sĩ vui lòng giúp cho, dù cháu sống hay chết tôi cũng
thành thật mang ơn bác sĩ. Thôi được, bà đã cương quyết tôi không còn cách
nào hơn chỉ e rằng đứa bé không qua khỏi đêm nay, tôi sẽ làm giấy bà ký
vào đây và chịu hoàn toàn trách nhiệm sau nầy không thể khiếu nại vì bất
cứ lý do gì. Ngoài ra tôi cho bà toa thuốc nầy nếu bà cảm thấy cần thì
dùng cho cháu.
Về đến nhà người mẹ vẫn ôm
chặc con vào lòng và dùng hơi ấm của mình để ấp ủ cho tân thể bé nhỏ đang
lạnh dần . Bà dùng bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp thân thể của bé Sơn nguyện
thì thầm những lời thành khẫn cầu nguyện cùng đức linh cảm Quan Thế Âm Bồ
Tát. Một đêm đã trôi qua bà vẫn không hay biết, mãi cho đến khi đứa bé cất
tiếng rên nhỏ và khóc lên thì bà vừa dừng lời cầu nguyện. Dòng lệ vui mừng
lăn trên đôi gò má, trên gương mặt bà thoáng lên một tia hy vọng bà nhỏ
từng giọt sữa vào đôi môi khô khốc của con và không ngớt thì thầm: "Con
phải sống ,con sẽ lớn lên thành trẻ ngoan".
Một năm sau tại đường Hòa
Hảo, vào một buổi sáng chử nhật đẹp trời, người thanh niên trẻ đứng trong
sân nhà một người bạn nhìn sang ngôi nhà bên cạnh, anh thấy đàn trẻ bốn
đứa đang chơi đùa ngoài sân, lồng anh cảm thấy dạt dào tình thương với
tuổi thơ. Anh nghĩ đến ngày còn bé thơ anh cũng đã có một thời hồn nhiên
dễ thưong như thế, đột nhiên anh nhìn thấy người thiếu phụ đang đúng trước
mái hiên để trông chừng đám trẻ kia có vẽ như quen quen chừng như anh đã
gặp đâu đó.
Người mẹ ấy dường như cũng
đã nhận ra anh nên bà gật đầu chào. Anh bước đến gần bờ rào và cất tiếng:
Chào bà, các cháu đây là
con của bà à, trong các cháu thật ngoan, xin đẹp và khoẻ mạnh, thật là một
gia đình hạnh phúc. Thưa bà tôi thấy bà thật quen, xin lỗi bà hình như tôi
đã gặp bà ở đâu rồi! Vâng, thưa bác sĩ! Ông đã nhớ rất đúng! Chúng ta đã
có dịp gặp nhau, tôi là người mẹ đã ôm con trốn ra bệnh viện vào một đêm
tối trời và đã bị bác sĩ bắt trở lại, chuyện ấy cách đây một năm.
A! Thì ra là bà đây, thật
không ngờ được gặp lại bà, thế cháu bé ra sau? Chắc cháu đã...thành thật
chia buồn với bà.
A! Thưa không bác sỉ đã
lầm rồi! A! bác sĩ thấy không cái thằng bé đang ráng sức chạy theo các chị
của kia kìa, nó chính là đứa bé đã từng là bệnh nhân của bác sỉ đó!
Thật à, thật là một điều
kỳ diệu, trong cháu lớn hẵn ra và thật là khỏe mạnh, thật tình mà nói tôi
không ngờ đấy! Vâng thưa bác sĩ năm nay cháu vừa tròn ba tuổi, tôi thành
thật xin chúc mừng bà, thế bà đem cháu đi bác sĩ nào và chửa trị ra sao?
Dùng loại thuốc gì? Bà có thể vui lòng kể lại cho tôi nghe được không?
Thưa bác sĩ từ lúc rời
khỏi bệnh viện St Paul là tôi đêm cháu về thẳng nhà vì các vị bắc sĩ khác
đã từng cho tôi biết chỉ có bệnh viện St Paul mới co đủ phương tiện và
chuyên môn để cứu cháu mà thôi. Lúc ấy bác sĩ cũng đã nói vơí tôi rằng
cháu không có nhiều hy vọng lắm do đó tôi đành mang cháu về nhà. Bước đầu
tôi ủ ấm thân thể cháu rồi xoa bóp tay chân cho nó, lúc ấy tôi chỉ một
lòng hướng nguyện lời dạy của thầy tôi, là niệm danh hiệu của đức bổn sư
Thích Ca Mâu Ni Phật và đức Quan Thế Âm Bồ Tát...
Sau đó khi cháu tỉnh lại
thì tôi cho cháu dùng sữa và nước ép thịt bò cùng với nước súp hầm rau cải.
Còn thuốc thì tôi chỉ dùng mổi toa thuốc bác sĩ cho đó thôi, cho đến khi
cháu hết bệnh thì cũng vừa hết thuốc. Gia đình tôi rất cảm ơn bác sĩ những
gì mà bác sĩ đã giúp đỡ chúng tôi.
Thưa bà! Thật sự thì chúng
tôi chẵng giúp được gì cho bà. Lúc ấy tôi chỉ ghi cho bà một cái toa thông
thường vì tôi nghĩ chắc cháu cũng không cần dùng đến, nảy nghe bà kể lại
tôi cảm thấy hết sức phi thường và kỳ diệu, những niềm tin và lời cầu
nguyện của bà thật sự vượt qua khỏi kiến thức y học của chúng tôi đang có.
Tôi phải hết sức cảm ơn bà mới đúng, những gì bà cho tôi được biết ngày
hôm nay, nó cũng chính là một bài học mà tôi cần phải tham khảo để có thể
được phục vụ hửu hiệu hơn cho các bệnh nhân khác.
Câu chuyện đến đây bị cắt
ngang vì tiếng khóc của bé Sơn gọi mẹ, bé trược chân té.
Bà mẹ chạy đến ôm con lên
và cất tiến dổ dành ba cô bé gái cũng chạy a lại ôm chầm lấy mẹ. Nhìn
gương mặt rạng rở của bà lúc đang âu yếm các con. Vị bác sĩ nghĩ thầm bà
ấy thật sự là người mẹ hiền và cũng là người thầy thuốc giỏi.
Ngoài kia nắng vẩn lên cao
như trong lòng của vị bác sĩ trẻ cũng có một niềm tin đang nẩy mầm và vươn
lên trong nắng mới./.
Ngọc Bích
Kính tặng mẹ tôi và tất cả nhửng ai đã từng là mẹ
---
o0o
---
|
Mục lục Tác giả
|
--- o0o ---
Trình
bày:
Nhị
Tường
Cập
nhật
ngày: 01-08-2002