Tu Viện
Quảng Ðức, những kỷ niệm khó quên
Hải Hạnh
Tia nắng yếu ớt
trong buổi bình minh của mùa đông giá lạnh tại thành phố Melbourne; tôi
đang đứng nhìn ngôi chánh điện trang nghiêm, hùng vĩ của Tu Viện Quảng Ðức
ở vùng Fawkner, lòng tôi bỗng cảm thấy xót xa khi nhìn bóng dáng của Thầy
Tâm Phương và Thầy Nguyên Tạng bận bịu qua lại ở tầng trên của ngôi chánh
điện đang hướng dẫn Phật tử làm việc chuẩn bị cho ngày đại lễ khánh thành
vào tháng mười sắp tới. Trông quý Thầy ốm và già đi, sau nhiều năm vất vả
lăn lộn trong công việc bận rộn, vừa là Thầy vừa là thợ, gắng công xây
dựng ngôi già lam thanh tịnh.
Ngôi chùa càng to rộng uy
nghi bao nhiêu thì dáng Thầy lại héo gầy đi bấy nhiêu, hình ảnh tương phản
đó làm cho tôi liên tưởng lại thuở nào khi tôi mới đặt chân đến vùng đất
mới còn “ngơ ngác” từ cuộc sống cho đến giáo lý và quý Thầy thì đầy phước
tướng trang nghiêm. Ấy vậy mà giờ đây quý Thầy đã khác đi rất nhiều, như
ai đó đã ví von mà tôi rất tâm đắc: “Mỗi năm mỗi tuổi như đuổi xuân đi”.
Thật đúng vậy, mới ngày
nào đây tôi quen biết Thầy Nguyên Tạng qua lớp học Anh ngữ tại quê nhà, mà
thắm thoát nay đã 15 năm rồi. Những năm tháng qua đó, thật là một kỷ niệm
đẹp khó quên đối với tôi. Thầy đã dạy cho tôi giáo lý căn bản, tặng cho
tôi tập sách của Thầy như: “Một tôn giáo hiện đại”, “Những thắc
mắc của người phương Tây khi tìm hiểu đạo Phật”, “Chết và tái sinh”,...
đồng thời Thầy giới thiệu cho tôi các quyển sách hay khác, lại còn khuyến
tấn tu tập qua những câu “sáng cho người niềm vui, chiều giúp người bớt
khổ” hay là “thức dậy miệng mỉm cười, hai mươi bốn giờ tinh khôi,
nguyện sống đời trọn vẹn, mắt thương nhìn cuộc đời” để làm kim chỉ nam
trong cuộc sống, vì Thầy biết rằng tôi và gia đình đang chuẩn bị cho
chuyến đi xa ở một phương trời mới. Nơi đó, tất cả mọi việc đều mới lạ,
cuộc sống sẽ trở nên cô đơn và buồn bã. Chính vì thế, Thầy đã gởi gắm tôi
cùng gia đình cho vị bào huynh của Thầy là Thầy Tâm Phương, khi đó trụ trì
ngôi Tu Viện Quảng Ðức nhỏ bé ở Broadmeadows tại thành phố Melbourne để
chúng tôi có nơi nương tựa. Nhưng không may, khi vừa đến Úc, tôi liền điện
thoại kính thăm sức khỏe Thầy, thì mới biết nơi gia đình tôi định cư và
nơi Thầy Tâm Phương ở cách nhau hơn 800 cây số.
Sống nơi quê người thật
cảm thấy cô quạnh, ngoài những giờ đi học ở trường tôi không biết làm gì
thời gian còn lại. Một hôm chợt nhớ tới những quyển sách của Thầy Nguyên
Tạng, nên lấy ra đọc lại để vơi đi nỗi buồn trống vắng nơi xứ người. Ðọc
lại những quyển sách ấy, càng suy nghĩ tôi càng cảm thấy tri ân Thầy, nhờ
Thầy mà tôi đã hiểu ý nghĩa thế nào là nương tựa Phật, nương tựa Pháp và
nương tựa Tăng. Do hiểu được như vậy, tôi đã tìm đến ngôi Chùa Pháp Hoa,
rồi tham gia sinh hoạt những ngày cuối tuần hay các ngày lễ lớn trong năm.
Nhắc đến Thầy Nguyên Tạng,
tôi không thể quên được hình ảnh vị Thầy luôn sốt sắng quên mình dấn thân
làm việc lo cho đạo pháp, đó là Thầy Tâm Phương, người đã ghi khắc vào tâm
tôi, lòng từ bi, quảng đại của Thầy hay lo lắng cho Phật tử không phân
biệt xa gần. Trong những ngày đầu nơi đất khách quê người, Thầy đã thường
khuyến khích tôi trên đường học vấn và chia xẻ cùng gia đình tôi những khó
khăn buồn chán trong cuộc sống nơi miền đất mới.
Một kỷ niệm thật khó quên
đối với tôi vào những năm tháng đầu định cư nơi mảnh đất Adelaide này; là
sau tháng ngày miệt mài sách vở, khi mùa hè đến, tất cả trường lớp đều
được nghỉ, tôi có dịp rảnh rang điện thoại kính thăm sức khỏe Thầy. Trong
cuộc điện đàm thân vui thì Thầy hỏi: - “Ngọc Dung! Hè này con lên thăm
Melbourne nhé!”.
Nghe Thầy nói như vậy
lòng tôi cảm thấy rất vui, nhưng rồi lại thật buồn. Vì biết không đủ tiền,
bởi tất cả tiền học tôi phải dành chi tiêu trong gia đình, nên tôi thưa
với Thầy là con không có tiền để lên thăm Thầy được.
- Thầy nói: “Thầy mua vé
xe bus cho con nhé!”.
Nghe như vậy, tôi vô cùng
xúc động vì giữa tôi và Thầy chưa từng bao giờ gặp mặt mà Thầy đối xử với
tôi cũng như những người thân quen của Thầy. Tình thương của Thầy dành cho
tất cả mọi người đều bình đẳng, không phân biệt “đây là Phật tử của tôi và
đây không phải là Phật tử của tôi”. Lòng tôi lúc ấy càng kính trọng và
thương Thầy nhiều hơn nữa, nên tôi đã thưa với Thầy rằng: “Con đã không có
tiền cúng dường cho Thầy thì làm sao con dám nhận tiền của Thầy!”.
Sau mấy năm đèn sách,
cuối cùng tôi đã tốt nghiệp và đã có việc làm ổn định. Một dịp nọ, tôi trở
về Việt Nam thăm quê hương, thăm quý Thầy Cô thân thương sau nhiều năm xa
vắng. Nhân chuyến đi này, tôi đã không quên ghé thăm Thầy Nguyên Tạng tại
ngôi Chùa Pháp Vân ở Gia Ðịnh, nơi Thầy đang cư trú để theo học Trường Cao
Cấp Phật Học VN.
Trở về lại Úc, tiếp tục
công việc thường ngày, thì một hôm tôi nhận được điện thoại liên bang Úc,
và bên đầu dây kia một giọng nói rất quen thuộc hỏi tôi “Ðệ tử khỏe không?”.
Tôi xúc động, ngạc nhiên, mừng rỡ, vì nhận ra đó là giọng nói của Thầy
Nguyên Tạng. Tôi hỏi: “Ủa, Thầy đến Úc khi nào?”
Thế là Thầy trò nói chuyện
nhau rất lâu. Sau khi định cư tại Úc, Thầy Nguyên Tạng cố gắng học thêm
ngành “Xã hội học” để sau này làm phương tiện dễ dàng việc hoằng pháp vào
xã hội Úc. Ngoài giờ học và các thời tu trì, Thầy Nguyên Tạng đã dành tất
cả thời gian còn lại cho việc gầy dựng trang nhà Quảng Ðức
http://www.quangduc.com,
một thư viện Phật học điện tử, để góp phần hoằng dương chánh pháp, giới
thiệu đến mọi người, mọi chốn qua phương tiện truyền thông hiện đại, giúp
cho mọi người ở khắp địa cầu có thể đọc được giáo lý Phật Ðà.
Những ngày đầu thật là
vất vả khó khăn, Thầy Nguyên Tạng, anh Nguyên Tâm Thiều Ðức và tôi không
có khái niệm gì về cách đánh máy chữ Việt, hay thiết kế một trang nhà như
vầy. Ngày tháng trôi qua với nỗ lực, Thầy cố gắng tìm tòi học hỏi kỷ thuật
điện toán, và sưu tập nhiều tài liệu Phật pháp giá trị, không những thích
hợp cho mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi mà còn cải tiến trang nhà ngày càng
hoàn chỉnh hơn. Phần tôi cố gắng đánh máy các bản kinh, luận Phật pháp
cũng như thiết kế trình bày kỷ thuật, đưa lên mạng cho được đầy đủ. Với
những nỗ lực không ngừng, ngày nay trang nhà Quảng Ðức đã được mọi người
khắp nơi biết đến. Sự thành công này cũng nhờ sự tận tụy và hy sinh không
mệt mỏi của Thầy nói riêng, và của Phật tử khắp nơi hỗ trợ nói chung, thật
đáng tán thán vô cùng.
Nhìn lại đoạn đường đã
qua như một giấc mơ trường sơn. Cũng thế, nhìn ngôi đại hùng bảo điện hôm
nay, tôi cảm thấy vô cùng xúc động, bởi công sức của quý Thầy Cô đã bỏ ra
rất nhiều, để giờ đây hàng Phật tử có nơi tu tập trang nghiêm, có đầy đủ
tiện nghi, đặc biệt có được những khóa tu mùa đông ấm áp, chứ không như
những khóa tu mùa đông của những năm trước trong ngôi trường học cũ kỹ,
lạnh lẽo, thiếu thốn tiện nghi đã được dùng tạm bao lâu nay.
Dòng ký ức đang trôi chảy,
bỗng văng vẳng có tiếng ai gọi. “Hải Hạnh! Hải Hạnh!”, con thỉnh quý Thầy
xuống dùng điểm tâm. Tôi giật mình, quay lại nơi phát ra tiếng gọi; thấy
Sư Cô Hạnh Nguyên đang đứng nơi cửa nhà bếp với nụ cười luôn nở trên khuôn
mặt phúc hậu hoan hỷ của Sư Cô. Nhắc đến Sư Cô tôi lại không thể quên được
những món ăn chay tuyệt ngon, mà tôi đã được nhiều lần thưởng thức trong
các khóa tu học và những ngày lễ lớn. Hình như giữa tôi và Tu Viện Quảng
Ðức có một sự liên hệ mật thiết từ kiếp nào nên tôi thường được tuyển đi
công tác nhiều lần tại thành phố Melbourne này. Mỗi lần đi công tác, tôi
đều về Tu Viện Quảng Ðức ở vào cuối tuần để thăm quý Thầy Cô và tu tập.
Mỗi khi ghé thăm Tu Viện và quý Thầy Cô, tôi lại học được vài điều hữu ích
cho việc tu tập hằng ngày, như Thầy Tâm Phương dạy tôi cách khéo léo trang
trí sắp đặt bàn thờ Phật; Thầy Nguyên Tạng dạy tôi ý nghĩa và cách thức
tụng niệm: như thỉnh chuông, gõ mõ, đánh khánh hay những lời phục nguyện,
phát nguyện thiết thực qua các bài sám nguyện, để tôi có thể tự tu tập ở
nhà. Riêng Sư Cô Hạnh Nguyên dạy tôi cách nấu các món chay ngon miệng lại
bổ dưỡng cho sức khỏe. Quả thật là một duyên kỳ ngộ giữa tôi và quý Thầy
Cô ở Tu Viện Quảng Ðức nói riêng và tất cả người Việt hải ngoại quen biết
với Tu Viện nói chung đều có những kỷ niệm khó quên trong đời khi nhìn
ngôi Già lam đã hình thành và đi vào hoạt động!
Bước từng bước nhẹ nhàng
tiến về hướng quý Thầy đang đứng, lòng tôi chợt dâng lên niềm cảm xúc và
tự nhủ: “Cảm niệm công ơn Thầy đã dày công huấn dưỡng và tạo lập Tu Viện
để hàng Phật tử chúng con có nơi để gieo trồng cội phúc và vững tiến trên
lộ trình giải thoát! Một lần nữa cảm ơn Thầy!”./.
Mùa đông Adelaide
Hải Hạnh
---o0o---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật ngày: 01-10-03