Thoát
Vòng Tục Lụy
Nguyên tác: Đại
Sư Tinh Vân
Việt dịch: HT
Thích Quảng Độ
---o0o---
Chương
Mười Sáu
Ngọc Lam, Ngọc Lâm,
và quan huyện đang ngồi nói chuyện thì mấy người lính đem
con dao và cái tẩu thuốc của Ngô Sư Gia vào. Quan huyện thở
dài và tỏ vẻ rất ân hận, rồi tự tay trao chuỗi tràng
trả lại Ngọc Lâm.Họ nói chuyện khá lâu, sau đó cử hành
lễ quy y cho quan huyện, rồi hai anh em Ngọc Lâm cùng về Thiên
Hoa Am. Giác Chúng, Thúy Hồng và tất cả mọi người trong chùa
nghe thấy Ngọc Lâm vô tội, được trở về, mừng rỡ vô cùng.
Và khi được biết đích danh thủ phạm lại là Ngô Sư Gia,
họ cảm thấy vừa sung sướng vừa ân hận. Sung sướng, vì
thấy kẻ làm ác chịu quả báo ngay, nhân quả rõ ràng, không
sai một mảy; còn ân hận vì họ không ngờ Ngô Sư Gia lại là
con người hình người, lòng thú như thế.Giác Chúng rất
cảm động, nhất là khi thấy Ngọc Lam, nhưng Ngọc Lam thì
chỉ cười khà, rồi kéo áo Ngọc Lâm, nói:
- Sư đệ, bây
giờ trở về chùa Sùng Ân, từ nay về sau thanh danh của chú
sẽ lừng lẫy muôn phương, tôi không thể bì kịp chú. Chú còn
dặn dò gì các cô ấy không?
- Hãy đợi tể tướng
về để xin người tìm cách cứu Ngô Sư Gia. Ngọc Lâm nói.
- Thôi đi, đó là
việc của họ, chú không phải bận tâm!
Giờ phút chia ly
mới thấm thía làm sao! Khi Ngọc Lam và Ngọc Lâm lên đường,
Giác Chúng và mọi người trong Thiên Hoa Am đều rưng rưng
ngấn lệ tiễn họ ra khỏi cửa am, rồi đứng nhìn khi họ
khuất bóng mới trở về.
Sau khi về chùa Sùng
Ân được ít lâu, Ngọc Lâm bỗng thấy lòng mình rộn rã
tự nghĩ đất nước rộng bao la, nhân dân đông đúc, cứ
giam mình trong ngôi chùa cổ thâm u, hẻo lánh thì làm sao
tiếp xúc được với đại đa số dân chúng; đồng thời,
thầy cũng nghĩ nhiệm vụ của người xuất gia đã là Hoằng
Pháp, Lợi Sinh, thì tất nhiên phải trau dồi trí tuệ, bồi
bổ tinh thần, nếu không, Hoằng Pháp, và Lợi Sinh bằng cách
nào?Nghĩ thế nên thầy bỗng nảy ra ý tưởng đi chu du cầu
học.Chí đã quyết, Ngọc Lâm bèn gói ghém chút hành lý,
rồi mở cửa phòng lên thẳng tịnh thất của hòa thượng
Thiên Ẩn để xin phép.
- Bạch sư phụ,
xin sư phụ cho phép con đi các nơi tham học.
- Hay lắm! Hay
lắm! Hành trình muôn dặm, chuyến đi này cũng lại vì làm
rạng tỏ cho đạo.
Vừa nói đến đấy,
bỗng hòa thượng Thiên Ẩn nhíu mày như có điều gì khúc
mắc.
- Song, Ngọc Lâm,
con vẫn còn có nhiều nạn, con phải hết sức thận trọng
mới được.
- Sau này nếu con
làm được một việc gì nhỏ mọn để giúp đỡ chúng sinh,
đều là do hồng ân của chư Phật, chư Bồ Tát, và của sư
phụ. Còn đối với những nỗi khó khăn và gian khổ mà con
phải gặp, xin sư phụ đừng quan tâm, vì đường đời vốn
gập ghềnh, khúc khuỷu. Lần này con ra đi, chưa biết bao
giờ mới trở lại, vậy xin sư phụ chỉ dạy cho con một đôi
điều.
- Thầy chả có
điều gì để dạy cho con cả, con hãy đến hỏi sư huynh con!
Ngọc Lâm không dám
hỏi thêm, thầy cúi đầu chắp tay bái biệt hòa thượng
rồi lui ra. Vâng lời hòa thượng, thầy đi đến chỗ Ngọc
Lam ở.Ngọc Lâm mở cửa bước vào căn phòng nhỏ của Ngọc
Lam, đưa bàn tay lên ngực:
- Lạy sư huynh!
- Không dám! Không
dám!
Ngọc Lam tung chăn
ngồi dậy và cười hề hề.
- Đệ muốn đi các
nơi cầu học, đến để xin phép sư huynh!
- Đi các nơi
cầu học? Mà học ở đâu? Chú tu, học nhiều lắm rồi thôi?
Chú xem tôi ngày nào cũng chỉ ăn rồi ngủ, hết ngủ lại ăn.
Ngọc Lam vừa nói
vừa chỉ vào cái chăn nằm vung tí mẹt trên giường.
- Sư huynh là
một bậc Bồ Tát đã ở vào địa vị vô học (không còn gì
để học), đệ đâu dám bì với sư huynh!
- Ấy chớ, chú
đừng nói thế! Giờ chú muốn tôi đưa chú qua con sông dài
ngập sóng?
- Không! Đệ
chỉ mong sư huynh chỉ đường cho đệ ra khỏi bến mê mà thôi.
Ngọc Lâm biết sư
huynh nói xa xôi (dùng thiền ngữ), song không hiểu mấy chữ
"sông dài ngập sóng" là chỉ cái gì?
- Chỉ đường
cho chú ra khỏi bến mê? Được. Suốt đời tôi chỉ ăn ngủ,
chẳng làm gì có ích cho Phật pháp, bây giờ giúp chú ra
khỏi bến mê, bay lên bầu trời nghe! Đây, tôi chỉ có ba cái
túi này giúp chú!
Ngọc Lâm ngơ ngác:
- Đệ dùng làm gì
ba cái túi này?
- Chuyến đi này
chú khó tránh được tai nạn! Khi gặp những việc khó giải
quyết thì ba cái túi này có thể giúp chú thoát khỏi ngõ bí.
Khi nào chú gặp
nguy hiểm thì mở túi thứ nhất; lúc đến nơi bình an, thanh
nhàn, mà thấy khó xử thì mở túi thứ hai; còn khi nào thấy
thắc mắc về tương lai thì mở túi thứ ba, trong đó sẽ có
cách diệu dụng vô cùng. Tôi biết chú tuy có trí tuệ siêu
phàm, có thể biến nguy thành an, song lần này chú đi cầu
học, không biết đến bao giờ mới lại được tái ngộ. Tôi
không có vàng bạc, của cải hay vật gì quí giá để tặng làm
kỷ niệm lúc ra đi, tôi chỉ có ba cái túi này tặng chú để
chú nhớ rằng chú vẫn còn có một người sư huynh.Dứt lời,
Ngọc Lam lùa tay xuống dưới chiếc gối lấy ra ba cái túi
nhỏ, Ngọc Lâm không ngần ngại, đỡ lấy ngay, vì thầy
biết rằng sư
huynh là người
đã có trí hiểu suốt quá khứ và tương lai.Ngọc Lâm cáo
biệt sư huynh rồi lần lượt đi từ giã mọi người trong chùa,
lúc này họ đều kính phục thầy, khi chia tay, ai cũng bùi
ngùi, và chúc
Ngọc Lâm lên đường bình an và được như chí nguyện.Năm
ấy là năm Kỷ Hợi, đời vua Thế Tổ nhà Thanh là Thuận
Trị Hoàng Đế năm thứ 16, Ngọc Lâm cất bước vân du.
Ba tấm cà sa,
một chiếc bình bát, Ngọc Lâm đi khắp đó đây, lênh đênh
như cánh bèo trên mặt nước trôi dạt hết bờ nọ, bến kia.
Một hôm, sau khi
thăm viếng chùa Cao Mân ở Dương Châu, Ngọc Lâm đáp thuyền
trở lại Giang Nam.Khi thuyền ra giữa giòng sông thì bỗng mây
đen kéo lên dày đặc gió táp bắt đầu thổi, sóng cuồn
cuộn nổi lên, chiếc thuyền buồm nhỏ bé nhấp nhô trên
mặt nước, sóng đập vào mạn thuyền, rồi tràn vào trong
khoang, tất cả hành khách trong thuyền đều lo sợ, hãi hùng,
kêu la rầm rĩ.Vì muốn biết rõ tình cảnh và đời sống
của dân chúng nên vua Thế Tổ nhà Thanh thường cải trang như
người lái buôn đi các nơi để quan sát, chính hôm ấy cũng
có mặt trong con thuyền đó.Gặp cơn nguy ấy, Thuận Trị Hoàng
Đế cũng sợ tái người, ông tưởng đâu phen này đến
phải xuống Thủy Cung để gặp Hải Long Vương.Trong lúc kinh
hoàng bỗng Thuận Trị Hoàng Đế nảy ra một ý nghĩ liền
hạ thánh chỉ, nói rằng mình là Thiên Tử cầu đảo trời
đất, và tuyên bố với mọi người trong thuyền là nếu ai
cứu được nhà vua qua tai nạn ấy, nhà vua sẽ chia cho người
đó một nửa giang sơn đất nước.Khi biết có Thiên Tử
trong thuyền, mọi người vừa sợ, vừa mừng rồi quỳ
xuống tung hô "Vạn Tuế" song chẳng ai nghĩ được cách
nào để cứu nhà vua cả.Lúc đó, vị lang thang thiền sư
Ngọc Lâm đang ngồi trên mũi thuyền, Ngọc Lâm thấy thuyền
cứ nhào lên lộn xuống giữa những con sóng bạc đầu, giờ
phút ấy, thầy chỉ chuyên tâm niệm danh hiệu của Bồ Tát
Quan Thế Âm, quên cả sống chết.Ngọc Lâm ngồi ngay thẳng,
nhắm mắt, dâng trọn đời mình cho Bồ Tát. Trong giây lát,
Ngọc Lâm mơ màng như thấy hình tượng của Bồ Tát Quan Âm
đang ngồi trong một đám mây, tay cầm nhành dương chi và
một bầu nước, mình mặc áo trắng, Ngọc Lâm vội quỳ
xuống, Bồ Tát đưa tay chỉ vào chiếc khăn gói của Ngọc Lâm,
rồi đám mây dần dần tan biến. Ngọc Lâm sực tỉnh và tự
nghĩ không biết trong khăn gói của mình có gì? Suy nghĩ như
thế bỗng thầy nhớ trong khăn gói có ba cái túi của sư
huynh.Ngọc Lâm tưởng: lúc trao túi cho mình sư huynh có dặn
nếu gặp tai nạn nguy cấp, thì trong túi đã có biện pháp
giải cứu, hiện giờ không những sinh mệnh mình lâm nguy, mà
cả nhà vua và hết thảy mọi người trong thuyền đều khó
thoát, vậy chính lúc nầy là lúc mình nên mở chiếc túi
thứ nhất ra xem sao.Lập tức Ngọc Lâm mở cái túi thứ
nhất, trong túi thầy chỉ thấy một tờ giấy có viết hai
chữ "Miễn Triều"! (khỏi phải chầu)! Xem xong thầy
chịu không hiểu là ý gì. Ngọc Lâm nhìn kỹ lại phía dưới
hai chữ "Miễn Triều", thì thấy có hai hàng chữ
nhỏ: (khi thiên tử qua sông, Tứ Hải Long Vương đến chầu,
cho nên sóng to, gió lớn; hãy lấy một tấm biển xin Thiên
Tử viết cho hai chữ "Miễn Triều" rồi đem treo ra phía
ngoài thuyền, thì tự nhiên gió bình, sóng lặng). Xem xong,
trong lòng Ngọc Lâm vô cùng mừng rỡ, lập tức làm theo lời
dặn của sư huynh. Ngọc Lâm liền tâu với Thuận Trị Hoàng
Đế, nhà vua cũng rất mừng, rồi lấy bút ra, tự tay viết
hai chữ Miễn Triều cho treo ra ngoài thuyền, trong giây lát,
quả nhiên mây đen tan hết, mặt trời hiện ra và nước sông
trở lại phẳng lặng. Mọi người trong thuyền đều quỳ
xuống trước Thuận Trị Hoàng Đế, tung hô vạn tuế, rồi
quay sang lễ bái Ngọc Lâm để tỏ lòng tri ân người đã
cứu mệnh. Ngọc Lâm bây giờ mới hiểu ý câu nói của sư
huynh bảo đưa thầy qua con sông dài ngập sóng là ám chỉ
biến cố ngày hôm nay. Lòng thán phục của Ngọc Lâm đối
với sư huynh Ngọc Lam đã đến cực điểm!
Sau khi hỏi pháp
hiệu và sư trưởng của Ngọc Lâm, Thuận Trị Hoàng Đế
chỉ nhìn thầy rồi cười, ngay hôm ấy nhà vua mời Ngọc Lâm
cùng về Kinh, để Ngọc Lâm ở bên cung Tây Uyển. Nhà vua ân
hận là được gặp Ngọc Lâm quá muộn. (Đoạn này trích
trong bộ Ngữ Lục của Ưng Chính Hoàng Đế soạn - Lời chú
của tác giả).Thuận Trị Hoàng Đế đến cung Tây Uyển nói
với Ngọc Lâm:
- Lúc ngộ nạn,
quả nhân có hứa sẽ chia đôi giang sơn, hiện giờ quả nhân
muốn thực hiện lời hứa ấy.
- Bệ hạ! Người
tu hành là người muốn giải thoát, chỉ ba tấm áo và một
chiếc bình bát là đủ rồi, có làm gì đến đất đai? Xin
bệ hạ
đừng băn khoăn
về điều đó, ngày mai Ngọc Lâm lại muốn lên đường vân
du!
- Pháp sư đã
từ chối việc ấy, vậy quả nhân và dân chúng trong toàn
quốc xin tôn thờ pháp sư làm bậc Quốc Sư.
- Không dám! Không
dám! Ngọc Lâm này tuổi còn trẻ, lại ít phúc đức, không
xứng đáng với ân sủng đó, các bậc cao tăng trong nước còn
nhiều, xin bệ hạ hãy xét lại.
- Pháp sư tuy ít
tuổi song đạo đức và học thức đầy đủ, trong Phật pháp
có câu: căn cứ vào pháp chứ không căn cứ vào người. Nếu
pháp sư không có phúc đức và trí tuệ của một bậc Bồ Tát,
thì làm sao có thể cứu quả nhân thoát nạn?
- Không dám dấu
bệ hạ, đó là hoàn toàn nhờ sư huynh Ngọc Lam tôi đã chỉ
cách saün trong cái túi, bệ hạ muốn vì dân, vì nước mà tìm
thầy, trước hết nên tìm đến sư huynh tôi!Ngọc Lâm cứ
thực tình đem cách thức trong cái túi thứ nhất nói cho
Thuận Trị Hoàng Đế biết, nhưng không đả động gì đến
cái thứ hai và thứ ba.
- Quả nhân có
duyên với pháp sư, mong pháp sư đừng từ chối!
Thấy Thuận Trị
Hoàng Đế quá thành khẩn, hơn nữa, vì tương lai của Phật
giáo và tăng đồ, nên cuối cùng Ngọc Lâm đành phải nhận.
Thầy tự nghĩ cầu cạnh vinh hoa, danh lợi là ham đắm, nhưng
bỏ vinh hoa, danh lợi là cố chấp; cần nhất là được nó
không mừng mà mất nó cũng không buồn. Xưa nay đối với
danh lợi, Ngọc Lâm vốn lạnh nhạt, thầy chỉ mong giúp đỡ
được chúng sinh, có ích cho Phật giáo, thế là thỏa mãn
rồi.
Sau khi được
Ngọc Lâm nhận lời, Thuận Trị Hoàng Đế liền hạ chiếu
chỉ cho toàn quốc, trong đó kể rõ việc nhà vua thoát nạn,
và hạ lệnh cho nhân dân toàn quốc, ngày suy tôn Quốc Sư, nhà
nào cũng phải bày hương án để vọng bái. Đúng canh năm hôm
ấy nhà vua sẽ đích thân cầm đầu các triều thần văn, võ
và nhân dân đến làm lễ Quốc Sư.Vương tể tướng là người
đầu tiên nhận được thánh chỉ. Sau khi xem thánh chỉ, Vương
tể tướng hết lấy làm lạ và hết sức nghi ngờ, ông tự
hỏi không biết vị Quốc Sư ấy là ai? Thánh Thượng cải
trang ra đi, mới về mấy hôm nay nghe nói ngài có đem theo
một vị sư trẻ tuổi về, có lẽ nào ngài lại suy tôn vị
sư trẻ tuổi ấy làm Quốc Sư.Vương tể tướng được
Thuận Trị Hoàng Đế cho phép vào yết kiến Quốc Sư trước.
- A thầy! Ngọc Lâm!.....
Thật là một
việc hoàn toàn ngẫu nhiên, khiến Vương tể tướng không
khỏi có điểm đường đột, song liền sau đó ông cũng
biết là mình đã thất lễ, mới vội đổi câu nói:
-?! Không! Quốc sư!
Thừa tướng họ Vương xin bái kiến!
- Tướng gia, xin
miễn lễ! Mời Tướng Gia ngồi đây!
Ngọc Lâm cũng
lễ phép chắp tay hỏi han, và không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.
Vương tể tướng
nghĩ đến lúc đầu đến chùa Sùng Ân xin với Ngọc Lâm vào
làm rể trong tướng phủ, trên nét mặt có ý thẹn và trong lòng
cảm thấy hối hận vô cùng.Ngọc Lâm thì tựa hồ như đã
quên hết quá khứ, những năm, tháng và những việc đã xẩy
ra không còn làm cho thầy bận tâm.Sau cùng, Vương tể tướng
kính cẩn ca ngợi Ngọc Lâm và cho rằng con gái ông đã được
Ngọc Lâm khuyến khích đi xuất gia, và tự tay thế phát cho,
là một vinh dự vô song!Ngọc Lâm vẫn còn lo lắng cho Ngô Sư
Gia, nên hỏi:
- À! Tướng Gia,
việc Ngô Sư Gia sau xử ra sao?
- Tội Ngô Sư Gia
đáng chết! Sau khi nhận được tin Giác Chúng cho biết là sư
phó bị bắt oan, tôi vội thu xếp công việc để về Thiên
Hoa Am, song hôm sau lại được tin nói là Ngô Sư Gia phạm
tội, tôi liền hạ lệnh bảo quan huyện Nghi Hưng trừng trị
cho xứng đáng. Nhưng mấy hôm sau thì Ngô Sư Gia lâm bệnh và
chết trong tù; làm ác thì gặp ác ngay. Song chỉ hiềm là vì
tôi dùng người không sáng suốt, đến nỗi làm phiền lòng sư
phó nhiều, xin sư phó tha thứ!
- Úi chao! Ngọc Lâm
than dài - Vì tôi nên Ngô Sư Gia mới phạm tội!
Vương tể tướng
cáo từ Ngọc Lâm.Thuận Trị Hoàng Đế chọn ngày mồng 8 tháng
4 là ngày Phật Đản để làm lễ suy tôn Quốc Sư. Đêm hôm
trước Ngọc Lâm không thể nào ngủ được, lúc thì ngồi
tham thiền, khi thì niệm Phật, song lòng thầy cứ bồn chồn,
không yên. Thầy tự nghĩ sáng mai thầy sẽ phải nhận sự
lễ lạy của Hoàng Đế và hàng vạn dân chúng, như thế sẽ
tổn đức của thầy. Thầy cứ lo ngại về vấn đề đó hoài,
cuối cùng, thầy nhớ đến lời của sư huynh là khi đến nơi
bình an, thanh nhàn thì mở cái túi thứ hai, trong đó sẽ có
biện pháp giải quyết mọi băn khoăn. Ngọc Lâm mừng rỡ,
mở túi ra thì thấy một pho tượng Phật Thích Ca nhỏ và
rất xinh xắn, ngoài ra không thấy vật gì khác. Thấy pho tượng,
Ngọc Lâm hiểu ngay ý của sư huynh bảo thầy sáng mai, khi Hoàng
Đế và nhân dân đến lễ, đặt pho tượng lên bàn, trước
mặt thầy để họ lễ Phật, như thế sẽ không tổn đức.Lúc
ấy Ngọc Lâm mới yên lòng ngủ được.
Trong cung Cảnh Dương
tiếng chuông vang lên, báo hiệu giờ thượng triều, Ngọc Lâm
ra trước triều đình để nhận lễ của Hoàng Thượng và
thần dân.Thuận Trị Hoàng Đế gia phong danh hiệu cho Ngọc Lâm
là:"Đại Giác Phổ Tế Tăng Nhân Ngọc Lâm Quốc Sư".
Sau khi được
phong bái, Ngọc Lâm Quốc Sư lại trở về cung Tây Uyển.
Cuộc sống trong hoàng thành dĩ nhiên là thảnh thơi vô cùng,
song cũng do đó mà Ngọc Lâm Quốc Sư lại sinh ra hoài nghi.
Hiện giờ ngài đã thành Quốc Sư, ai cũng nhận rằng danh
vọng của ngài
đã đến cực điểm,
nhưng ngài lại nghĩ khác; sống cuộc đời an nhàn, đầy hưởng
thụ trong hoàng cung đối với Phật giáo và chúng sinh có
lợi ích gì không?
Do đó, một vấn
đề lớn lao phát sinh trong trí não ngài, đồng thời, ngài
lại nhớ tới cái túi thứ ba của sư huynh, liền mở ra coi
thì thấy bốn chữ: "Hoằng Pháp, Lợi Sinh". Ngài tự
nghĩ: việc "Hoằng Pháp, Lợi Sinh" ai mà không biết?
Sư huynh quá khinh thường mình.
Chính lúc đang
nghĩ như thế, ngài lật trái tờ giấy thì thấy bên kia
viết một chữ "ĐI" thật to. Sau khi nhìn vào chữ
"ĐI" lòng ngài hoảng sợ, biết rằng sư huynh bảo ngài
lúc này là lúc phải ĐI để thực hiện chí nguyện của mình.Ngài
- Ngọc Lâm Quốc Sư - bắt đầu lãnh trách nhiệm Hoằng Pháp,
Lợi Sinh từ đó.Tên tuổi của ngài như vừng thái dương
chiếu rọi vào lòng người; pháp âm của ngài cũng như trận
gió xuân hòa dịu, đem sinh khí và hy vọng về cho vạn vật.
Hoàng Đế, Tể Tướng, Giác Chúng và thần dân trong toàn
quốc đều sùng bái, kính ngưỡng ngài.
- o0o -
| Mục
lục TVTL | 02
| 03 | 04 | 05
| 06 | 07 |
| 08 | 09 | 10
| 11 | 12 | 13
| 14 | 15 | 16
| 17 | 18 | 19
|
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---