Thoát
Vòng Tục Lụy
Nguyên tác: Đại
Sư Tinh Vân
Việt dịch: HT
Thích Quảng Độ
---o0o---
Chương
Mười Năm
Căn phòng giam
Ngọc Lâm chìm trong sự tịch mịch của đêm khuya.Từ sáng đến
giờ, Ngọc Lâm chưa có một hạt cơm bỏ bụng, thầy đói lòng.Buổi
sáng thầy đã không ăn, sau đó lại bị áp giải về huyện,
khi quan huyện cho người đưa cơm đến thì đã quá giờ ngọ,
thầy không dùng được nữa.Ánh trăng bạc xuyên qua cửa sổ,
chiếu vào căn phòng. Gió mát, đêm thanh, Ngọc Lâm có cảm tưởng
như thầy đang ngồi trong một căn thiền thất (chỗ các sư
tham thiền).Thời gian mỗi phút trôi qua, sự đói lòng của
thầy cũng tăng thêm, thầy hơi cảm thấy khó chịu và cho
rằng tội chết còn đỡ khổ hơn tội đói.Ngọc Lâm nghĩ đến
người tỳ nữ bị giết ban sáng, thầy lâm râm niệm Phật,
cầu nguyện cho oan hồn của kẻ bạc mệnh sớm được siêu
thoát.Ngọc Lâm tự hỏi không biết ai đã giết nàng? Vì
nguyện cứu chúng sinh nên thầy đã vui lòng chịu tội thay
cho thủ phạm!Người ta thường nói: "Nhất nhật tại tù,
thiên thu tại ngoại", có mất tự do mới thấy tự do là
quí. Nhưng đối với Ngọc Lâm, ngoài cảm giác đói lòng ra lúc
này thầy không thấy gì ràng buộc cả. Mặc dầu thân thể
bị giam cầm, song tinh thần thầy cực kỳ giải thoát.
Đối với tuồng
đời ảo ảnh, tình đời giả dối, Ngọc Lâm không hề có
một ý niệm lưu luyến, một vật duy nhất mà thầy thương
tiếc trên đời là Phật giáo, thầy nguyện kiếp sau thầy
sẽ là một người có tài năng, không nhiều nghiệp chướng
và hoạn nạn như kiếp này, để thầy có thể chấn hưng
Phật giáo, cứu độ cho mọi người.
Một đêm tù đầy
đã lặng lẽ trôi qua. Sáng hôm sau Thúy Hồng lại vào, mang
theo nhiều thức ăn và đồ cần dùng, khi thấy Ngọc Lâm, nàng
dở các thức ăn ra và nói:
- Bạch thầy,
thật tội nghiệp, sau khi biết thầy đã tự nhận mình là
hung thủ, tiểu thư khóc ngất đi, người nói người rất ân
hận, người đã báo tin về Kinh, mời tể tướng về để
cứu thầy, lúc đó xin thầy đừng nhận gì hết. Đây là các
thứ điểm tâm, tiểu thư đích thân làm cho tôi mang vào để
thầy dùng.
- Các cô thật ngây
thơ, từ đây về Kinh thành bao nhiêu dậm đường? Tôi là
kẻ giết người, liệu có được phép chờ đến khi tể tướng
về không? Hơn nữa, tôi đã cung khai rồi, dù tể tướng có
về kịp cũng không dám coi thường phép vua.Ngọc Lâm vừa nói
vừa chúm chím cười. Thầy không chú ý đến những thức ăn
sáng mà Giác Chúng đã tự tay làm cho thầy.
- Tôi không hiểu
tại sao thầy lại tự chuốc lấy tội vạ, tại sao thầy
lại tự nhận mình là kẻ giết người, tự mang tiếng xấu
vào mình?
- Điều đó không
quan hệ lắm, Thúy Hồng!
- Tôi biết thủ
phạm không phải là thầy, mà là người trong.... tướng phủ...
- Suît! Cô im đi,
cô đừng vu oan giá họa cho người khác!
- Sao tính tình
thầy kỳ quặc vậy? Thầy không hiểu nỗi lòng của tiểu thư
và chúng tôi đối với thầy. Tiểu thư nói chẳng thà người
chết thay thầy, chứ không thể thấy thầy chết oan.
- Giết người thì
phải đền mạng, ai gây tội người ấy phải chịu. Cô về
nói với Giác Chúng là trên cõi đời đã nhiều việc rắc
rối lắm rồi, xin các cô đừng bày thêm trò rắc rối nữa.
Giọng Ngọc Lâm như tức giận.
- Thầy đừng
cố chấp quá như thế, nếu cần, tôi xin hy sinh cả tánh
mệnh để đưa hung thủ ra ánh sáng....
- Thúy Hồng, xin
cô đừng nói nữa! Đây không phải là việc đùa. Tôi giết
người có bằng chứng rõ ràng, cô căn cứ vào đâu mà bảo
người ta là thủ phạm? Cô đã vô tình vu khống cho người
ta rồi!
- Trời ơi!.... Nước
mắt Thúy Hồng rơi xuống như những hạt châu.
- Thúy Hồng, đừng
buồn, tất cả đều do nghiệp lực, chúng ta đau đớn cũng vô
ích, cần nhất là chúng ta đừng tạo ác, gây nghiệp nữa.
- Tấm lòng hy
sinh của thầy thật không có bờ bến!
Thúy Hồng lau nước
mắt, và vô cùng xúc động.
- Cô không nên nói
thế, đó là công việc của người tu theo hạnh Bồ Tát
phải làm.
Thúy Hồng mở gói
thức ăn ra:
- Mời thầy dùng
sáng!
- Lúc cô chưa đến,
quan huyện đã cho người mang thức ăn vào cho tôi rồi. Bát
vẫn còn để kia. Ngọc Lâm chỉ vào chiếc bát ở góc phòng.
- Thức ăn ở đây
họ làm có ra gì, thầy hãy dùng thêm chút nữa!
- No rồi, ăn không
được!
- Vậy để dành
chốc nữa ăn!
- Thúy Hồng từ
khi đến Thiên Hoa Am, tôi đã nhờ cô làm việc gì chưa?
Thúy Hồng tỏ
vẻ hoài nghi, nhìn Ngọc Lâm:
- Chưa!
- Vậy bây giờ tôi
nhờ cô một việc, cô đem những thức ăn này phân phát cho
những tù nhân bên kia đi.
Thúy Hồng ngần
ngừ:
- Đây là những
thứ tự tay tiểu thư làm.
- Họ cũng là người
như tôi vậy, cô đừng phân biệt, họ đang đói lòng, cô hãy
mau lên.
Cảm thông tấm lòng
thành khẩn của Ngọc Lâm, Thúy Hồng rất cảm động và đem
các thức ăn chia cho mọi người trong tù.Khi Thúy Hồng trở vào
thì tiếp được tờ thông cáo của quan huyện, nói rằng
buổi chiều hôm ấy sẽ thẩm vấn lại Ngọc Lâm một lần
nữa, mong Thiên Hoa Am sẽ cho người đến dự thính.
Thúy Hồng không
dám nấn ná, vội cáo từ Ngọc Lâm rồi về ngay Thiên Hoa Am
để báo tin cho Giác Chúng và tất cả mọi người trong chùa
hay. Sau khi biết tin, Giác Chúng suy nghĩ một lát rồi quyết
định buổi chiều đích thân lên huyện dự thính, và nói cho
quan huyện biết là không thể căn cứ vào lời tự thú của
Ngọc Lâm, mà phải điều tra thêm để tìm hung thủ.
Tin Giác Chúng đích
thân lên huyện đã đến tai Ngô Sư Gia. Sau khi biết tin Ngọc
Lâm đã tự nhận tội giết người, Ngô Sư Gia rất hài lòng.
Tức khắc ông tìm cách ngăn cản Giác Chúng và tự nguyện đi
thay nàng.Giác Chúng thấy Ngô Sư Gia xin đi thay, trong lòng nàng
cũng mừng thầm, vì nàng cho rằng, dù sao Ngô Sư Gia đến phút
cuối cùng cũng tỏ ra mình có lòng giúp người, nàng bèn đem
ý định của mình dặn dò Ngô Sư Gia, và ông ta cứ luôn
mồm vâng vâng, dạ dạ.Chiều hôm ấy, trong tòa công đường
huyện Nghi Hưng, người ta nhận thấy có quan huyện họ Lưu,
Ngô Sư Gia, mấy viên lục sự và mấy chú lính lệ. Ngọc Lâm
đứng giữa công đường với thái độ rất thản nhiên, không
vui mừng, cũng không sợ hãi.Tiếng quan huyện vang lên trong tòa
nhà:
- Thầy Ngọc Lâm,
tất cả những lời cung khai của thầy hôm qua đều là sự
thật?
- Vâng hoàn toàn
sự thật! Ngọc Lâm đưa mắt nhìn Ngô Sư Gia.
- Tại sao thầy
giết nó?
- Tôi đã nói
tất cả hôm qua rồi.
- Giết người
tất nhiên phải đền mệnh, thầy không sợ chết?
- Không phải là
vấn đề sợ chết, mà là vấn đề nhân quả báo ứng.
- Thầy có trối
trăn điều gì không?
Một giọng than
thở não nùng lẫn trong câu hỏi của quan huyện. Ông cũng
cảm thấy kỳ lạ, một vị sư trẻ tuổi, đường bệ, học
thức và rất hiểu đạo lý, tại sao lại làm một việc
cực ác như vậy, mà cũng không sợ chết?
Ngần ngừ một lát
Ngọc Lâm đáp:
- Tôi không trối
trăn với ai điều gì cả, duy chỉ có mấy lời muốn dặn dò
ngài.
Viên quan huyện
kinh ngạc nhìn Ngọc Lâm:
- Thầy muốn
dặn dò tôi?
- Vâng - Ngọc Lâm
nhìn quan huyện và Ngô Sư Gia - Sau khi tôi chết, xin ngài đừng
cho công bố bản án này, giả sử ngài có công bố, xin ngài
đừng dùng danh từ "Sư"?
- Vâng. Đây là
tội nghiệp của cá nhân tôi, "Sư" là tiếng xưng hô
chung cho đoàn thể xuất gia thanh tịnh, cao khiết. Tôi không
muốn cho người ta biết "Sư" giết người, nếu như
thế tôi sẽ mang tội với Phật giáo, đồng thời, khiến người
đời đối với các sư sinh tâm khinh ghét, mà tự chuốc lấy
tội nghiệp.
- Tâm địa thầy
tốt lắm, tôi quyết định sẽ làm theo ý muốn của thầy.
Trong lòng quan
huyện cũng thầm nghĩ một người có lương tâm như thế
nhất định không thể nhúng tay vào máu.
- Thầy còn nói gì
nữa không?
- Không!
Quan huyện bảo
viên thư ký ghi lấy những lời của Ngọc Lâm, rồi quay lại
nói với Ngô Sư Gia:
- Một người
tỳ nữ trong quý phủ bị giết, và hung thủ đã chịu đền
mệnh, ý ngài thế nào?
- Tội đáng
chết, xứng đáng lắm!
Ngô Sư Gia gật
đầu lia lịa, và vẻ gian hùng hiện lên nét mặt.
Những lời của
Ngô Sư Gia vẳng vào tai Ngọc Lâm, thầy cảm thấy đau lòng
gần rớt nước mắt. Thầy lại đưa mắt nhìn Ngô Sư Gia,
nhưng hắn tảng
lơ như không biết.
Vì là một chức
quan nhỏ, nên quan huyện họ Lưu vẫn chưa yên lòng:
- Hiện giờ tể
tướng không có đây, tôi xử như thế, ngộ sau ngài có phàn
nàn gì không?
- Không sao! Không
sao! Ngô Sư Gia đáp.
- Thế tại sao
tiểu thư cứ muốn phủ nhận tội trạng của Ngọc Lâm.
- Là vì tiểu thư
đã đi tu, không nỡ thấy người đồng đạo chịu tội, đó
hoàn toàn là cảm tình đàn bà, chúng ta không thể vì thế mà
bỏ phép nước.
- Hay! Phải làm
đúng phép, thôi giải tán!
Quan huyện rũ áo,
đứng dậy.
Ngay lúc ấy thì
Ngọc Lam ngất ngưởng bước lên thềm nhà, miệng nói huyên
thuyên:
- Oan uổng! Oan
uổng! Cõi đời này toàn là trò oan uổng!
- Ông là sư ở
đâu đến đây? Giọng quan huyện phẫn nộ.
- Tôi là Ngọc
Lam, sư huynh của Ngọc Lâm, tôi yêu cầu quan huyện hãy mau
mau thả em tôi ra.
- Tại sao?
- Vì chú ấy không
phải là hung thủ.
- Thế ai là hung
thủ?
Ngọc Lam dơ tay
chỉ vào Ngô Sư Gia:
- Hung thủ ngồi
ngay bên cạnh quan huyện đó!
Viên quan huyện
nhìn Ngô Sư Gia chằm chặp, tất cả mọi người xung quanh đều
kinh hoàng, thất sắc.
Ngọc Lâm định
gàn Ngọc Lam:
- Sư huynh, sư
huynh đừng....
- Không can gì đến
chú - Ngọc Lam chặn ngang lời Ngọc Lâm.
Ngô Sư Gia uất
ức, mắng Ngọc Lam:
- Ông chỉ ai? Đừng
láo!
- Tôi chỉ ông,
ông là thủ phạm đã giết Thúy Ngọc!
- Lão sư này điên
- Ngô Sư Gia chỉ vào Ngọc Lam, nói với quan huyện - Ngọc Lâm
giết người đã có đầy đủ bằng chứng, vả lại, chính
Ngọc Lâm cũng đã thú nhận rồi.
Nghe xong, quan
huyện lại ngồi xuống và nói với Ngọc Lam:
- Có phải nhà sư
loạn óc không? Sao ông dám cả gan vu khống cho người trong tướng
phủ? Ngọc Lâm giết người có bằng chứng hẳn hòi, hơn
nữa chính Ngọc Lâm cũng đã thú nhận.
- Pháp luật không
phải để bảo vệ những kẻ quyền cao, chức trọng, mà
hiếp đáp dân lành, tôi không loạn óc, rất tỉnh táo và sáng
suốt, tôi cũng không dám vu khống cho người trong tướng
phủ, tôi nói thật, những bằng chứng ấy, người ta có
thể bày đặt ra được lắm!
- Thế ông có
thể đưa ra những bằng chứng nào khác không?
- Thưa quan
huyện, ngài nên biết rằng, Ngô Sư Gia ghen ghét với sư đệ
Ngọc Lâm tôi, ông ta sợ Ngọc Lâm làm mất ảnh hưởng của
ông ta tại Thiên Hoa Am, ông ta bèn lấy trộm chuỗi tràng
của Ngọc Lâm đặt vào tay nạn nhân, rồi lại lấy tiền
bạc và đồ tư trang của
nạn nhân bọc vào
gói cà sa của Ngọc Lâm; lúc Ngọc Lâm ngủ, ông ta lén đến
lấy trộm chuỗi tràng và đánh rớt chiếc tẩu hút thuốc,
hiện giờ vẫn còn nằm dưới chân giường của Ngọc Lâm,
nếu ngài không tin lời tôi, lập tức hãy phái người đến
tìm trước!
- Mi là kẻ ngậm
máu phun người - Ngô Sư Gia sỉ vả Ngọc Lam - Mi đánh cắp
chiếc tẩu của ta bỏ dưới chân giường để hại ta, thật
tội mi đáng phanh thây!
Tuy mồm nói
thế, song trong bụng Ngô Sư Gia thấy hoảng sợ, vì suốt từ
hôm qua, ông ta tìm mãi vẫn không thấy chiếc tẩu đâu
cả.Ngọc Lam vỗ vào ngực, thầy mặc một manh áo cũ rách,
thầy nhìn quan huyện một lát, rồi chỉ vào Ngô Sư Gia, nói:
- Ngô Sư Gia! Ngươi
không nên chối cãi, ta chưa từng đặt chân vào Thiên Hoa Am
bao giờ.
- Thưa quan lớn,
tôi yêu cầu quan lớn hãy trị tội nhà sư này thật nặng
cho? Ngô Sư Gia nói.
Quan huyện cảm
thấy vấn đề thật rắc rối, lúc đó ông không biết phải
xử thế nào cho đúng.
- Ha.... Ha.... !
Trị tội ta? Các người tưởng đâu ta cũng như sư đệ
Ngọc Lâm ta - Ngọc Lam chỉ vào Ngọc Lâm, Ngọc Lâm yên
lặng cúi đầu - Lúc này các người có bắt Ngọc Lâm mà
chặt đầu cũng được, chú ấy sẽ không kháng cự, vì chú
ấy tu theo hạnh nhẫn nhục, còn ta? Ta vì muốn dẹp trừ
bọn ma quỷ ác độc mới hiện thân tu hành, Ngô Sư Gia, con
dao ngươi dùng để giết đứa tỳ nữ, ngươi vẫn còn dấu
trong cái rương của ngươi; mảnh giấy mà ngươi ghi những
kế hoạch để mưu hại Ngọc Lâm hiện giờ phút này còn
nằm trong túi áo của ngươi. Tôi yêu cầu quan huyện lập
tức hãy khám túi Ngô Sư Gia?Quan huyện đưa mắt nhìn mấy người
lính lệ rồi hất hàm, họ đến vạch túi áo Ngô Sư Gia và
móc ra một tờ giấy.Quả không sai, quan huyện thấy toàn kế
hoạch mưu hại Ngọc Lâm được ghi trên tờ giấy đó.Lúc này
mặt Ngô Sư Gia cắt không còn một hột máu, toàn thân hắn
run lẩy bẩy:
- Tờ giấy này tôi
đã đốt ngay lúc bấy giờ rồi, tại sao vẫn còn trong người
tôi?
Ngọc Lam nói:
- Tờ giấy ngươi
đốt là tờ giấy trắng!
- Tả hữu đâu,
trói hắn lại.
Quan huyện vừa
dứt lời thì lập tức mấy người lính lệ đến trói Ngô Sư
Gia và đem hạ ngục. Đồng thời quan huyện lại phái người
đến Thiên Hoa Am lấy con dao và chiếc tẩu hút thuốc của
hung thủ.
- Thầy Ngọc Lâm
- Quan huyện hỏi - Thầy là một vị sư trẻ tuổi, thầy không
giết người mà tại sao thầy lại tự nhận lấy nỗi oan
uổng ấy?Ngọc Lâm nhíu mày, không đáp.
- Kìa - Quan
huyện hỏi sao chú không nói?
Ngọc Lam bảo
Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm thở dài:
- Xin ngài hãy
giảm tội cho Ngô Sư Gia, sở dĩ ông ấy phạm tội là hoàn
toàn tại tôi. Còn tôi tự nhận lấy tội là vì tôi thấy
rằng Phật pháp là đạo cứu người, chứ không hại người,
chúng tôi xuất gia tu hạnh của Bồ Tát, chỉ biết hy sinh chính
mình để cứu giúp chúng sinh, đâu dám tiếc thân mệnh để
hại chúng sinh?
- Thật là cao
cả! Một chút nữa thì tôi đã làm hại một người hiền đức
rồi!
Quan huyện lại
tuyên bố giải tán, và ra lệnh giam Ngô Sư Gia vào căn phòng
mà Ngọc Lâm đã bị nhốt mấy hôm trước, đồng thời ông
mời hai anh em Ngọc Lam và Ngọc Lâm vào tư dinh ngồi uống trà.Quan
huyện, Ngọc Lam và Ngọc Lâm ngồi trên những chiếc ghế da
hổ.
- Hạ quan muốn
quy y Phật pháp, tôn hai đại sư làm thầy, sau này mong hai đại
sư chỉ dạy cho, không biết hai đại sư có bằng lòng không?
Quan huyện họ Lưu
chí thành khẩn cầu Ngọc Lam và Ngọc Lâm.
Ngọc Lam rũ rũ
tay áo đứng dậy:
- Ấy chết! Bần
tăng không dám, bần tăng xin cáo từ!
- Đó là lòng thành
thực của hạ quan, vì làm quan vốn phải che chở cho dân lành,
song làm quan cũng thường oan khuất người hiền, từ nay trở
đi, tôi không dám làm những việc trái với lương tâm. Pháp
luật là phương pháp để đối phó với tội ác, song tôi đã
từng thấy rằng những người đặt ra pháp luật đã không
giữ đúng pháp; trên thực tế, pháp luật không phải là phương
pháp hay nhất để đối phó với tội ác, mà chính Phật pháp
mới là pháp luật hoàn hảo nhất, những người tu theo Phật
pháp cao cả hơn những người đặt ra luật pháp rất nhiều!
Xin hai đại sư đừng bỏ chúng tôi!
- Phật pháp mới
là luật pháp hoàn hảo nhất? Ha... ha...! Ngọc Lâm ngồi
xuống.
Ba người nói
chuyện với nhau rất đắc ý.
- o0o -
| Mục
lục TVTL | 02
| 03 | 04 | 05
| 06 | 07 |
| 08 | 09 | 10
| 11 | 12 | 13
| 14 | 15 | 16
| 17 | 18 | 19
|
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---