Thoát
Vòng Tục Lụy
Nguyên tác: Đại
Sư Tinh Vân
Việt dịch: HT
Thích Quảng Độ
---o0o---
Chương
Mười Ba
Sau khi bị Ngô Sư
Gia kiếm chuyện gây gỗ, ai cũng cho rằng Ngọc Lâm buồn
phiền lắm, nhất là Giác Chúng thấy ân hận vô cùng bởi
thế đích thân không tiện đến thăm hỏi, song nàng luôn luôn
cho người đến an ủi thầy.Nhưng họ đã nghĩ lầm: Ngọc Lâm
vẫn vui vẻ như thường và thản nhiên như không có chuyện gì
xẩy ra. Giác Chúng thấy thế cũng yên lòng.
Một hôm, về
buổi chiều, Thúy Hồng vâng lệnh Giác Chúng đến thăm Ngọc
Lâm, Ngọc Lâm nói với nàng:
- Người tu học
Phật pháp, cần nhất là phải biết rõ mình, hoàn toàn làm
chủ lấy mình, đừng để ngoại cảnh chi phối. Trên đời này
không có gì tuyệt đối cả, chúng ta đừng để những cái
không đâu làm rối trí ta. Nếu người khác nói một vài câu
khen ta thì ta vui, họ có chê ta mấy lời thì ta buồn, xị
mặt ra, cuộc sống của ta như thế là hoàn toàn trong tay người
khác, họ muốn ta vui, họ khen ta vài câu, nếu họ muốnta
buồn, họ chê ta mấy lời, như vậy là ta trở thành đồ chơi
trong tay họ; cho nên, người tu Phật chỉ cần làm lợi cho người,
bất chấp sự khen, chê, vinh, nhục của chính mình! Thúy
Hồng, nhờ cô chuyển lời của tôi nói với Giác Chúng đừng
bận tâm về việc Ngô Sư Gia.Mấy năm gần đây, Ngọc Lâm
được thấy tình đời biến ảo, thầy lại càng thâm hiểu
Phật pháp, đối với việc thế gian, thầy đã có một nhân
sinh quan như thế, thật cũng đã tiến bộ rất nhiều!
- Bạch thầy, Ngô
Sư Gia là người xấu bụng nhất trong tướng phủ, ông ta
dựa vào lòng tin yêu của tể tướng thường làm mưa làm gió,
chúng tôi đã chịu không biết bao nhiêu...Ngọc Lâm cắt ngang
lời Thúy Hồng:
- Cô đừng nói
thế, Ngô Sư Gia không phải là người xấu như cô tưởng đâu,
tôi thấy ông không những không phải là người xấu, mà còn
là người thẳng thắn nữa!
- Thẳng thắn? Ông
ta là người rất nhiều quỷ kế, đâu có xứng đáng với
danh từ đó. Ông ta đã không bằng lòng ai thì người ấy
phải khốn đốn.
Thúy Hồng đứng
cạnh chiếc bàn trước mặt.
Ngọc Lâm, vừa nói
vừa nhíu mày.
- Cô không ưa
vấn đề Ngô Sư Gia đưa ra để thảo luận với tôi thì cho
ông ấy là người không tốt, chứ thật ông ấy là người
rất tốt, ông nghĩ thế nào thì nói thế!
- Trời ơi! Ông
ta mà là người tốt thì trên đời này không biết thế nào
mới là người xấu?
Thúy Hồng vẫn
không chịu, hỏi lại.
- Tôi thấy ở đời
này không có ai là người xấu cả, hết thảy đều là bạn
tốt của ta!
- Thế giặc cướp,
thổ phỉ và những kẻ sát nhân đều là người tốt cả?
- Giặc cướp,
thổ phỉ và những người sát nhân đều có nỗi khổ tâm riêng
của họ, vì hoàn cảnh mà bất đắc dĩ họ phải nhúng tay vào
tội
ác. Vả lại, người
làm ác và xấu xa cũng là tấm gương sáng cho chúng ta, chúng
ta đừng bắt chước hành vi của họ. Bởi thế ai cũng là
thầy, bạn tốt, chứ không phải là kẻ địch của ta. Dù có
là kẻ địch chăng nữa, ta cũng cứ coi họ như người bạn
tốt, không nên cho họ là người xấu. Trước kia, tôi cũng
đã hiểu lầm sư huynh Ngọc Lam tôi, tôi chỉ nhìn bề ngoài
để phán đoán sư huynh, kỳ thực, người hơn chúng ta trăm
nghìn lần, cho nên tôi thường hối hận việc đó.
- Thầy nói gì mà
tôi chẳng hiểu chi hết, chỉ biết Ngô Sư Gia là một người
tồi, nếu thầy không cẩn thận, có khi ông ta mắng cả
thầy!
Thúy Hồng vẫn
không thay đổi ý kiến của nàng.
- Mắng tôi cũng
không sao, chỉ cần ông ấy đừng đánh tôi là được!
- Thậm chí ông
ta có thể đánh thầy!
- Đánh cũng không
hề gì, miễn ông ấy không giết tôi là được!
- Tuy ông ta không
dám đánh chết thầy song ông ta có thể bầy mưu giết thầy!
Giọng Thúy Hồng
nghiêm trọng.
- Chết cũng được,
người ta ai cũng có một lần.
Ngọc Lâm vẫn
thung dung, thanh thản, thầy nhìn đời cũng như người gỗ
ngắm chim hoa, không gì có thể làm thầy nao núng, động tâm.
Thúy Hồng yên
lặng, nàng có cảm giác Ngọc Lâm là một người kỳ diệu,
lời nói và việc làm của thầy hoàn toàn khác với người
đời.
Họ yên lặng
trong một lúc, tay Ngọc Lâm cầm chuỗi tràng, mồm lẩm nhậm
niệm danh hiệu Phật.
Đó là một gian
nhà thờ Phật rất trang nghiêm, dành riêng cho Ngọc Lâm ngồi
xem kinh và niệm Phật; sau gian nhà đó là phòng ngủ của
Ngọc Lâm, bầy biện rất lộng lẫy, sang trọng, vừa gọn gàng
tinh khiết và không thiếu một thứ cần dùng nào, song Ngọc
Lâm đối với các thứ ấy vẫn dửng dưng, không hề ham đắm.
Thầy chỉ mong có cơ hội thoát ly được chỗ này càng sớm
càng hay, vì thầy tự nghĩ nếu hưởng thụ vật chất quen
rồi, thường sẽ bị vật chất trói buộc.Từ hôm bị Ngô Sư
Gia làm phiền, lòng thầy không hề oán giận, thầy càng gia công
niệm Phật; thầy không trách ai, chỉ cho đó là tại thầy ít
phúc, bởi thế thầy luôn luôn quỳ trước bàn Phật sám
hối để cầu phúc cho mọi người.Mỗi khi lễ Phật, hình
ảnh của sư huynh Ngọc Lam lại hiện ra trong đầu óc Ngọc Lâm,
lúc ấy thầy có cảm tưởng khi người ta tự do, siêu thoát
được đến mức ấy mới thật hiểu ý nghĩa của con người!Hoa
đào đẹp, nhưng chẳng bao lâu sẽ tàn tạ, vàng bạc quý,
song không thể mua được tuổi thanh xuân; vạn vật chuyển
biến không ngừng, sự sống, chết vô thường không ai tránh
khỏi. Ngọc Lâm đã thâm hiểu lẽ ấy, nên thầy chẳng bận
tâm đến việc khen, chê của người đời, hoặc oán trách Ngô
Sư Gia.Sau khi niệm Phật một hồi, Ngọc Lâm cất tiếng hỏi
Thúy Hồng để phá tan sự yên lặng giữa hai người:
- Sao cô không đi
làm việc đi, Thúy Hồng?
- Tôi chả có
việc gì làm cả, tiểu thư sợ những người mới đến không
quen việc nên cho tôi hầu thầy, hơn nữa sợ thầy ngồi
một mình vắng vẻ, không có ai để nói chuyện.
- Vắng vẻ! Đời
người còn bao nhiêu việc, sợ làm không kịp chứ có thì
giờ đâu mà để ý đến sự vắng vẻ?
Thật vậy, ai cũng
tưởng Ngọc Lâm nhàn hạ lắm, nhưng thực thì lúc nào thầy
cũng vội vàng, nhất là ở chùa Sùng Ân, lúc mọi người đang
ngon giấc thì thầy đã phải dậy thắp đèn hương, lấy nước
cúng, rồi đánh hiệu; buổi tối, khi mọi người đã đi
ngủ thì thầy còn phải xem cửa ngõ, tắt đèn nến, hơn
nữa thầy lại là người có chí cầu tiến, cố gắng trau
dồi trí tuệ, nên ngoài công việc thường nhật ra, thầy
lại đọc kinh, xem sách, không còn thì giờ để nói chuyện.
- Bạch thầy, tôi
thật không hiểu tại sao tình cảm thầy có thể lại bình tĩnh
như thế? Dứt lời Thúy Hồng đi ra mở cửa sổ, bên ngoài,
bầu trời xanh biếc, mấy đám mây trắng đục đang lững
lờ trôi qua.
Khi thấy Thúy
Hồng mở cửa sổ, Ngọc Lâm đưa mắt nhìn theo thầy thấy
phía ngoài cửa một bóng người lướt nhanh, nhưng thầy không
chú ý. Thầy khẽ nói với Thúy Hồng:
- Tôi cũng rất
mong làm sao giữ cho tình cảm của mình luôn luôn bình tĩnh,
khốn nỗi tôi chưa phải là thánh thần gì, cho nên đôi khi cũng
rất khích động. Cũng như bầu trời xanh biếc ngoài kia,
nếu một trận cuồng phong thổi tới thì chắc mây đen sẽ kéo
lên ùn ùn. Nếu ta có thể nhận định sự vật một cách sáng
suốt, đừng để cho si mê che lấp, hiểu rõ rằng sự vật
trên đời này đều là vô thường, giả dối, như trò ảo
thuật, thì tức nhiên ta không còn bị khích động nữa.
Thúy Hồng tỏ
vẻ thẹn thò:
- Bạch thầy,
mỗi lần thầy nói đều khiến cho người nghe phải cảm động,
thảo nào mà tiểu thư đã hăng hái vứt bỏ hết để đi tu,
cũng chỉ vì thâm cảm nhân cách của thầy, thầy xem tôi có
phúc duyên như tiểu thư, nghĩa là có thể xuất gia được không?
- Tại sao cô cũng
có ý nghĩ ấy? Ngọc Lâm ngạc nhiên hỏi, vì thầy không
muốn người ta hiểu ý nghĩa xuất gia một cách hồ đồ, và
coi việc xuất gia quá dễ dãi.
- Nghĩ đến
tiểu thư còn có thể vứt bỏ hết vinh hoa, phú quý nữa là
chúng tôi, những người tầm thường còn có gì đáng lưu
luyến trên cõi đời tạm bợ này?
- Luật pháp nhà
Thanh không cho phép người ta tự ý xuất gia, mà phải qua
một kỳ khảo thí và nhà vua chuẩn y mới được, cô không bì
được với tiểu thư, cô đừng nghĩ thế. Giả sử cô đã
hiểu được lẽ vô thường ở đời mà muốn học Phật, thì
không nhất định cứ xuất gia mới là học Phật!
Ngọc Lâm vừa nói
đến đấy thì ngoài cửa thoáng có bóng người, Thúy Hồng
nhìn ra, kinh ngạc, tiếp đó bóng người tiến vào, tưởng là
ai, hóa ra Ngô Sư Gia.
Vẻ đẹp của Thúy
Hồng rất lả lướt, tươi thắm như một bông sen vừa nhô lên
khỏi mặt nước, nhưng lúc thấy Ngô Sư Gia nàng bỗng thất
sắc, nàng sợ ông ta đã nghe thấy những lời của nàng dị
nghị vừa rồi. Song Ngọc Lâm vẫn cứ điềm nhiên.
Sau khi bước vào
phòng, Ngô Sư Gia đưa đôi mắt cú vọ nhìn một lượt, rồi
lẳng lặng bước ra.
Thấy Ngô Sư Gia
đã đi xa, Thúy Hồng mới nói:
- Bạch thầy, làm
thế nào được? Có lẽ ông ta nghe rõ những lời tôi nói
về ông ta?
- Chính ra sau lưng
không nên nói xấu người khác, lần sau cô đừng làm thế.
Hiện giờ cô đừng sợ, nếu ông ấy hỏi thì cô cứ bảo là
tôi nói chứ không phải cô, như thế ông ấy sẽ không làm gì
cô.
- Đâu được
ạ! Ông ta nghe rõ tiếng của tôi mà!
- Cô có thể nói
với ông ấy là vì tôi hỏi nên bất đắc dĩ cô phải nói!
Ngọc Lâm rất
vui lòng chịu lỗi thay cho Thúy Hồng.
- Thế cũng không
xong, tôi không thể để thầy vì tôi mà chịu sự khiển trách
của Ngô Sư Gia.
- Điều đó không
hề chi! Cô phải ở đây luôn luôn, không nên gây oán với ông
ấy, còn tôi, tôi chỉ ở một hai ngày nữa rồi đi, một khi
tôi đã đi thì ông ấy cũng sẽ không giận tôi nữa.
Lúc đó mấy nén
hương trước bàn Phật đã cháy hết, Ngọc Lâm bước xuống
rồi lấy ba nén hương khác thắp lên.
Từ mấy nén hương
mới thắp một làn khói bốn lên rồi tỏa ra trong gian Phật
đường và tan hòa vào bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh.
Lời nói của Ngọc Lâm vẫn không xua đuổi được sự sợ hãi
và lo lắng trong lòng Thúy Hồng, song nàng quá xúc động vì lòng
từ bi, vị tha của Ngọc Lâm, nên bất giác mấy giọt lệ
cảm động từ từ chảy xuống sống mũi nàng. Do đó, Ngọc
Lâm lại nói tiếp:
- Ngô Sư Gia không
làm gì cô đâu, cô cứ yên tâm đi làm việc đi, trên đời này
có gì vĩnh viễn đâu, kể cả ân, oán, yêu, ghét của người
ta cũng vậy.
Thúy Hồng yên
lặng, cũng không muốn đề cập đến việc nàng xuất gia
nữa; lúc đó thấy Ngọc Lâm sắp sửa lên tụng kinh, nên nàng
chắp tay chào, rồi đi.
Sau khi Thúy Hồng
đi khỏi, Ngọc Lâm lên trước bàn Phật tụng kinh. Tụng kinh
xong, bao nhiêu việc lại dồn dập diễn ra trong đầu óc
thầy, nhất là việc đến dự lễ xuất gia của Vương tiểu
thư; trước khi đi thầy chỉ xin phép hòa thượng Thiên Ẩn
cho đi có hai ngày, mà hiện giờ ở lại Thiên Hoa Am thấm thoát
đã tám ngày rồi, điều đó thầy tin chắc rằng hòa thượng
cũng sẽ tha thứ, song thầy lại sợ những người không
hiểu có thể tưởng lầm cho thầy lần này đã bị tài sắc
cám dỗ thật. Việc Giác Chúng xuất gia là do thầy chỉ bày,
bây giờ nàng đi tu thì tất nhiên thầy cũng có trách nhiệm
trong đó. Thầy ở lại Thiên Hoa Am, về phương diện vật
chất tuy hơn hẳn ở chùa Sùng Ân, song thầy thấy tâm thần
không được tự tại. Nếu trở về Sùng Ân ngay e sẽ phụ lòng
tốt của người, cũng như lúc trước Thúy Hồng đã trách
thầy là không có một chút tình nghĩa nào, chẳng khác gì
gỗ, đá! Giờ đây thầy đã thấy rõ Ngô Sư Gia bất mãn đối
với thầy, cho nên thầy muốn rời Thiên Hoa Am sớm ngày nào
hay ngày ấy. Sau khi thế phát, Giác Chúng trở nên trầm mặc,
ít nói, thấy nàng tỏ ra có thể sống cuộc đời xuất gia
đạm bạc và bình thản, thầy cảm thấy rất vững tâm.
Thầy nhất định chỉ trong ba hoặc năm ngày nữa thầy sẽ
trở về Sùng Ân.Cứ như thế Ngọc Lâm ở Thiên Hoa Am đã thêm
bốn ngày, hôm ấy thầy đã nói với Giác Chúng là chiều hôm
sau thầy sẽ về, Giác Chúng thấy ý thầy đã quyết, không
thể giữ lại, nên chỉ xin thầy là lần sau lại tới, đồng
thời, nàng cho gói các phẩm vật biếu thầy để đem về,
song Ngọc Lâm không hề đoái tưởng những thứ đó mà cũng
chẳng nói một lời cảm ân.
Tối hôm ấy,
Ngọc Lâm gói cà sa, áo thụng gọn gàng rồi để trước bàn
Phật để hôm sau tiện đem đi.Nhưng sáng hôm sau, Ngọc Lâm
đợi mãi Thúy Ngọc - người tỳ nữ hôm đầu đã lầm tưởng
thầy là người hầu của hòa thượng Ngọc Lâm
- không thấy nàng
bưng cơm sáng lên cho thầy. Một khắc, hai khắc, rồi ba
khắc trôi qua cũng không thấy Ngọc Lâm tưởng đâu hôm nay
mọi người quên không cho thầy ăn sáng, thầy ngồi trầm tư,
không thể nào định tâm được, thầy tìm chuỗi tràng hạt
thì chuỗi tràng cũng biến mất, đang lúc lòng thầy bồn
chồn, bỗng từ phía ngoài tiếng người hỗn loạn vọng vào,
ai cũng hô hoán, kinh ngạc,
Ngọc Lâm đứng
dậy, ra khỏi gian Phật đường thì lúc ấy, mới có người
vào cho biết là Thúy Ngọc đã bị giết chết, nằm trên vũng
máu.Tất cả các sư nữ, những người hầu và người làm
trong chùa đều đổ ra xem; họ đứng vòng trong vòng ngoài và
bàn tán không ngớt, Ngọc Lâm buông một tiếng thở dài rồi
lặng lẽ trở vào Phật đường.
Tin trong Thiên Hoa
Am có người bị giết đã được loan truyền đi các nơi như
một luồng gió, vị trụ trì Thiên Hoa Am là Vương tiểu thư,
con của đương triều tể tướng, quan huyện địa phương
biết tin cũng vô cùng kinh ngạc, liền tức khắc cho người
đến đến điều tra để tìm hung thủ.
Nhân viên trong
huyện vào yết kiến Giác Chúng, họ nói họ được lệnh
của quan huyện đến, điều tra tại chỗ bắt kẻ sát nhân.
Được tin Thúy
Ngọc bị giết, Giác Chúng hoảng hốt và hoài nghi, nàng bảo
nhân viên trong huyện nếu tìm ra thủ phạm sẽ được trọng
thưởng.Bốn nhân viên ra khám xét thi thể của kẻ xấu số
thì thấy các đồ nữ trang đều mất hết, chỉ thấy trong
tay có một chuỗi tràng hạt.Tiếng Ngô Sư Gia vọng lên trong
đám người đứng xem:
- Tại sao chuỗi
tràng của Ngọc Lâm thường dùng lại ở trong tay nàng?
- Ngọc Lâm là
ai? Một trong những nhân viên điều tra hỏi.
- Đó là một vi
sư trẻ tuổi từ chùa Sùng Ân đến, hiện đang ở đây.
Vừa nói, Ngô Sư
Gia vừa giơ tay chỉ về gian Phật đường, chỗ Ngọc Lâm
ở.Như đã thấy được một tia sáng cho vụ án mạng, những
nhân viên điều tra tiếng thẳng vào gian Phật đường của
Ngọc Lâm, họ khám xét trong phòng, khi dở chiếc khăn gói
của Ngọc Lâm ra thì thấy tất cả đồ nữ trang của nạn
nhân được bọc cẩn thận trong tấm cà sa của thầy.Không còn
nghi ngờ gì nữa, nhân viên hữu trách liền bắt Ngọc Lâm,
cho thầy là giết người để đoạt của.Lại một phen Thiên
Hoa Am kinh hoàng, náo động, kẻ thì oán trách Ngọc Lâm, nỡ
vì một chút tiền tài mà làm một việc cực ác như vậy; cũng
có người thì thương Ngọc Lâm, cho rằng thầy là người văn
nhã, có đạo đức, có học thức, quyết không bao giờ làm
một việc táng tận lương tâm như thế.
Song sau khi Ngọc
Lâm bị bắt, Thúy Ngọc bị giết như thế nào, người ta
vẫn bàn tán phân vân, chưa rõ manh mối, không khác nào người
đi trong đám sương mù dày đặc!
- o0o -
| Mục
lục TVTL | 02
| 03 | 04 | 05
| 06 | 07 |
| 08 | 09 | 10
| 11 | 12 | 13
| 14 | 15 | 16
| 17 | 18 | 19
|
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---