Thoát
Vòng Tục Lụy
Nguyên tác: Đại
Sư Tinh Vân
Việt dịch: HT
Thích Quảng Độ
---o0o---
Chương
Mười Hai
Ngọc Lâm ở Thiên
Hoa Am chưa được mấy hôm thì bao nhiêu chuyện khó chịu kế
tiếp xẩy ra. Số là trong Thiên Hoa Am có viên quản lý sự
vụ, người thân tín của Vương tể tướng.Ngô Sư Gia đã
bốn mươi lăm tuổi, người cao dong dỏng, nước da thiết bì;
lúc Vương tể tướng còn là Lại Bộ Thượng Thư thì ông ta
được tuyển vào làm thư ký riêng. Ông ta là người nhiều
thủ đoạn, mưu kế, bản tính hay tranh đua, hiếu thắng,
lời nói thì cay chua, khinh bạc, song vì mấy lần ông ta giúp
mưu mà Vương tể tướng được nhà vua đặc biệt tin cậy,
do đó, Vương tể tướng mới coi ông ta như một người tâm
phúc.Vì việc nước bề bộn nên sau khi lễ thế phát của
con chấm dứt, Vương tể tướng lại vội vàng về Kinh. Trước
khi đi, Vương tể tướng giao hết công việc trong Thiên Hoa Am
và tiểu thư cho Ngô Sư Gia trông nom. Ông cũng dặn mọi người
trong chùa phải đặc biệt cung kính và săn sóc Ngọc Lâm.Việc
đó khiến cho Ngô Sư Gia sinh lòng ghen ghét, ông ta cho rằng đối
với một vị sư trẻ tuổi bất tất người trong tướng
phủ phải tỏ ra ân cần. Hơn nữa ông lại người tâm phúc
của Vương tể tướng trong phủ ai cũng phải kính sợ ông ta.
Song Ngọc Lâm vốn dĩ là người không sợ quyền thế, không
chịu quî lụy, thái độ nghiêm trang, lời nói chính chắn
của thầy khiến Ngô Sư Gia tưởng là thầy kiêu mạn, do đó
trong lòng vô cùng oán ghét.
Trong Thiên Hoa Am,
từ Giác Chúng (pháp hiệu của Vương tiểu thư) đến các sư
nữ mà Giác Chúng mời ở lại và tất cả tỳ nữ, không ai
là không cung kính Ngọc Lâm, thấy thế Ngô Sư Gia lại càng
ghen tức. Ông ta tự nghĩ: "Từ khi mình vào tướng phủ
đến nay, nhờ được tể tướng tín nhiệm, ngoài tể tướng,
phu nhân và tiểu thư ra, trong tướng phủ không ai dám coi thường
mình, ai cũng phải theo răm rắp, thế mà bây giờ một ông sư
trẻ tuổi dám ngang nhiên định xâm chiếm địa vị của mình".Tay
cầm cái tẩu hút thuốc, đầu đội chiếc mũ bằng da cáo, mình
mặc áo trường bào, Ngô Sư Gia đi đi lại lại trong buồng
ngủ; lúc thì bỏ chiếc mũ ra và đưa tay lên gãi đầu, lúc
lại vứt cái tẩu xuống và xoa xoa hai bàn tay, ông ta đang tìm
cách để làm mất thể diện của Ngọc Lâm giữa công chúng
hòng giảm bớt thanh danh của thầy, khiến mọi người đừng
tin cậy và tôn trọng thầy nữa.Nhưng Ngọc Lâm rất sáng
suốt và lỗi lạc, thái độ của thầy nghiêm nghị như một
bậc lão thành, mỗi ngày ngoài hai tiếng đồng hồ dạy
Phật pháp và qui luật thiền gia cho mọi người ra, thầy không
đoái hoài đến một việc gì khác, Ngô Sư Gia tuy bực tức
song cuối cùng không nghĩ được cách gì làm nhục Ngọc Lâm.Một
hôm, sau khi suy nghĩ khá lâu, ông ta đã tìm được một biện
pháp, nghĩa là trong lúc Ngọc Lâm giảng Phật pháp cho mọi người,
ông ta sẽ đưa ra một vài vấn đề để nạn vấn, làm cho
Ngọc Lâm không thể trả lời, như thế thầy sẽ mất uy tín,
và dù có vì tình mà Vương tiểu thư cố giữ thầy ở lại
chăng nữa, chắc chắn thầy cũng không còn mặt mũi nào ở
lại.
Buổi chiều hôm
ấy, sau buổi giảng, Ngọc Lâm sắp đứng dậy, thì lúc đó
Ngô Sư Gia bắt đầu hé một nụ cười hiểm độc rồi
tiếp đó nói với Ngọc Lâm:
- Tôi có một vài
điều thắc mắc, không biết có nên đưa ra xin thầy chỉ giáo?
- Chỉ giáo thì tôi
không dám, song có điều gì xin cứ nói để chúng ta cùng
thảo luận! Ngọc Lâm vừa nói vừa trở lại ngồi xuống
ghế.
- Nếu thầy không
trả lời được thì sao? Ngô Sư Gia cố ý nói tức.
- Nếu ông biết
tôi không đáp được thì xin ông đừng hỏi tôi.
- Đâu có được
thế, thầy là một người xuất gia Hoằng Dương Phật Pháp
kia mà!
- Ông nói đúng,
vậy có điều gì cần chỉ giáo xin ông cứ hỏi!
Lúc đó Ngọc Lâm
đã hiểu Ngô Sư Gia cố ý kiếm chuyện.
- Giả sử thầy
không trả lời được? Ngô Sư Gia lại khiêu khích.
- Thì lần sau ông
đừng lên nghe tôi giảng!
- Không được,
lần sau thầy không thể giảng ở đây được nữa!
- Ông nói đúng,
nếu tôi không thể trả lời câu hỏi của ông, thì lần sau
tôi không nên giảng ở đây nữa.
Ngọc Lâm lại
ngồi xếp bằng như trước, nhắm mắt, nét mặt bình tĩnh không
có vẻ gì là người bị nạn vấn cả.
- Phàm người đã
đọc sách thánh hiền đều biết rằng quốc gia ta được xây
dựng trên nền tảng trung, hiếu, thầy đi xuất gia thế này,
tôi thiết tưởng không hợp với căn bản quốc gia của chúng
ta!Vừa nói Ngô Sư Gia vừa tỏ ra dương dương tự đắc cho là
câu nói của mình sẽ làm Ngọc Lâm phải thất điên, bát đảo.
- Thế có nghĩa là
thế nào?
Tuy Ngọc Lâm đã
đi guốc trong bụng Ngô Sư Gia, song thầy hỏi vậy cốt để
cho ông ta nói lại cho sáng tỏ vấn đề.
- Tôi tin rằng
thầy cũng thừa hiểu làm người cần phải có trung hiếu -
ông ta nói - vì nếu một người bất trung, bất hiếu, thì người
đó không còn tư cách làm người. Tôi xem thầy còn trẻ
tuổi mà đã thế phát xuất gia, hằng ngày ăn không ngồi
rồi, không chịu sinh sản, không đem sức mình để phụng
sự quốc gia. Như thế đâu có thể gọi được là trung?
Lại nữa, cha mẹ sinh con vốn mong nhờ cậy trong lúc tuổi già,
bởi thế mới chăm lo nuôi nấng cho thành người, thế mà
giờ thầy nỡ bỏ cả cha mẹ để đi tu, như vậy đâu có
thể gọi được là hiếu! Xin thầy trả lời tôi! Câu hỏi
của Ngô Sư Gia làm cho những người đến nghe Ngọc Lâm
giảng ngồi ngay cán tàn. Họ đều nhìn Ngọc Lâm và trông
chờ Ngọc Lâm trả lời, nhất là Giác Chúng và Thúy Hồng
lại càng tỏ vẻ sốt sắng mong Ngọc Lâm đừng e dè, vì
nể, cứ thẳng thắn đáp câu hỏi của Ngô Sư Gia.Ngọc Lâm
không hề "bối rối", thầy rất bình tĩnh, thầy
biết Ngô Sư Gia có ác ý và xưa nay thầy vốn không muốn
biện luận với những hạng người như vậy. Vì, với những
kẻ thô bạo, khinh mạn, ngoan cố thì không có đạo lý nào có
thể giảng giải cho họ được, dạo lý chỉ ở trong lòng
những người có tâm hồn cao thượng mà thôi. Song Ngô Sư Gia
đã cố ý hỏi vặn, tuy những vấn đề đó không đúng sự
thật, song nếu giải thích và xuyên tạc thêm cũng có thể
khiến cho nhiều người hiểu lầm. Bởi thế Ngọc Lâm từ
từ mở mắt và, với giọng hết sức ôn hòa, nói:
- Ông nói rất đúng,
một người có tư cách là đối với quốc gia phải hết lòng
trung, đối với cha mẹ phải hiếu kính. Song xuất gia đầu
Phật là đã hiến thân cho công cuộc cứu người, giúp đời,
điều đó không thể cho là bất trung, bất hiếu. Ông nói người
xuất gia hàng ngày chỉ ăn không ngồi rồi, không chịu sinh
sản, đó là ông không hiểu nhiệm vụ của người xuất gia
là Hoàng Pháp, Lợi Sinh. Công việc của người xuất gia là
đem Phật pháp dạy cho người đời. Còn nói đến phụng sự
quốc gia, không nhất định cứ phải làm ruộng và sinh sản
mới là phụng sự. Chúng tôi dùng giáo pháp của đức Phật
để cải thiện lòng người, an ninh xã hội, khiến cho nhân dân
bớt phạm pháp, và cuộc sống có thêm giá trị, như thế cũng
có thể nói là phụng sự quốc gia, phục vụ xã hội một cách
trực tiếp vậy. Nếu phủ nhận điều đó thì tôi e rằng Ngô
Sư Gia và cho đến cả Vương tể tướng cũng không khác gì
những người xuất gia, cũng bị người ta cho là ăn không,
ngồi rồi, không làm việc để phụng sự quốc gia. Còn bảo
xuất gia là bất hiếu với cha mẹ, thì điều đó tôi chưa
từng nghe thấy trong Phật Giáo; xuất gia có nghĩa là ra khỏi
cái nhà phiền não trong ba cõi. Nếu nói đến sự hiếu
thuận cha mẹ, thì người xuất gia chân chính mới thật
hiểu rõ ý nghĩa của chữ hiếu. Thông thường người đời
tưởng hiếu thuận cha mẹ là chỉ cung phụng cha mẹ về phương
diện vật chất, như dâng các thức ăn ngon ngọt, hay may sắm
quần áo tốt đẹp, thế đã cho là hiếu kính rồi. Song xét
kỹ thì hiếu kính đối với cha mẹ về phương diện vật
chất chưa thể gọi được là hiếu thuận triệt để. Là vì
cha mẹ tuy được tạm thời thỏa mãn (thực ra không bao giờ
thỏa mãn) về phương diện vật chất, song những nỗi đau
khổ của cha mẹ không thể do đó mà tiêu tan được. Không
ai tránh khỏi cái khổ già, ốm và chết. Người xuất gia
hiếu kính cha mẹ, một mặt mong cha mẹ không thiếu thốn
về vật chất, mặt khác lại khuyên cha mẹ tin lý nhân quả,
tội, phúc báo ứng, xa lánh các việc ác chăm làm các điều
thiện, mong cha mẹ thoát khỏi cái khổ sinh, tử mà hưởng
sự yên vui vĩnh viễn, đó mới là hiếu thuận triệt để.
Những điều đó thật ra rất dễ hiểu, tôi tưởng Ngô Sư
Gia là bậc quán thế, đầy mưu lược, lẽ ra phải hiểu hơn
ai hết vấn đề rất phổ thông ấy mới phải chứ?Ngọc Lâm
nói một cách thản nhiên và bình tĩnh, thầy vốn có tài
biện thuyết, lại xuất gia đã lâu năm và rất thông hiểu
Phật pháp. Lúc đó tất cả mọi người ngồi nghe đều tỏ
vẻ thích thú và họ chăm chú nhìn Ngô Sư Gia bằng ánh mắt
chán ghét.Ngô Sư Gia thấy ai cũng tỏ vẻ tín phục Ngọc Lâm,
ngọn lửa ghen ghét trong lòng ông ta lại bốc lên ngùn ngụt.
Nếu không có Giác Chúng (Vương tiểu thư) ngồi đấy thì ông
để ngọn lửa đó phóng ra rồi, và trong trường hợp ấy
khỏi nói đến đạo đức, nghĩa lý!
Ngô Sư Gia lại
hỏi Ngọc Lâm bằng một giọng hậm hực:
- Những vấn đề
đó hãy tạm gác lại, tôi không muốn biện bác với thầy
trong lúc nầy, tôi chỉ xin hỏi thầy là hiện giờ cõi lòng
thầy còn yêu tiểu thư nữa không?Nghe câu hỏi của Ngô Sư
Gia, mọi người đều tỏ vẻ bất mãn, họ tự hỏi tại sao
ông ta lại nêu lên vấn đề ấy trước mặt Ngọc Lâm.
- Ông muốn tôi
trả lời ông câu hỏi ấy, nhưng nó có ích lợi gì cho ông
không?
Ngọc Lâm ngồi
ngay thẳng, hỏi lại Ngô Sư Gia:
- Tôi muốn thầy
cho biết, ngay giờ phút này, lòng thầy còn yêu tiểu thư không?
Ngô Sư Gia lúc
ấy tỏ thái độ rất quan liêu hách dịch, vì ông ta tự nghĩ
nếu không lật đổ được ông sư thanh niên này, thì còn
hống hách với người trong tướng phủ sao được.
- Giác Chúng
hiện giờ thế phát xuất gia, còn quá khứ của chúng tôi ông
hiểu quá rồi.
- Đúng thế, tôi
hiểu lắm, trước kia tiểu thư rất yêu thầy, và tôi tin
rằng hiện giờ lòng tiểu thư vẫn còn yêu thầy, song còn
thầy? Thầy hãy nói!Câu hỏi của Ngô Sư Gia không làm cho
Ngọc Lâm thay đổi nét mặt, nhưng Giác Chúng thì thấy bẽn
lẽn và vội cúi đầu, đôi má nàng ửng hồng và nàng cảm
thấy luống cuống.Ngọc Lâm chậm rãi, nói dằn từng tiếng:
- Ông nói thế nào
cũng được, nói tôi yêu cũng được, mà bảo tôi không yêu
cũng được.
- Tôi biết lòng
thầy nhất định còn yêu tiểu thư, hôm nay tôi muốn đem phơi
bày bộ mặt đạo đức giả của thầy ra. Tiểu thư yêu
thầy, thầy cũng yêu tiểu thư, nhưng thầy lại không chịu
kết nghĩa với tiểu thư, khiến tiểu thư phải hy sinh cả
tuổi thanh xuân, bỏ hết hạnh phúc ở đời, đem mình chôn vùi
vào cuộc sống buồn tẻ thế này. Trên hình thức, thầy và
tiểu thư tuy không yêu nhau, song trong tinh thần ái tình giữa
hai người vẫn kết hợp; nếu cùng yêu thương nhau trong tinh
thần, thì sao ngay từ lúc đầu thầy không bỏ luôn lớp áo
nhà tu để chung sống với tiểu thư một cách đường hoàng
cho rồi, lại còn giả bộ đạo đức đến nỗi làm hại
cả cuộc đời tươi đẹp của tiểu thư!Ngô Sư Gia muốn thăm
dò tư tưởng của Giác Chúng, cho nên lời nói của ông ta như
thổ lộ nỗi bất bình trong can trường thay cho nàng, vì lợi
ích của nàng mà nói, ông ta tưởng nói thế chắc mọi người
cũng phát ghét Ngọc Lâm, và Giác Chúng cũng không thể oán trách
ông ta.Ngọc Lâm bị Ngô Sư Gia dồn vào ngõ bí, thầy nghĩ không
thể không bày tỏ rõ ý tưởng, bởi thế thầy ôn hòa nói:
- Ông nói đúng!
Trong lòng tôi rất yêu tiểu thư, tôi không những chỉ yêu
tiểu thư mà còn yêu cả ông nữa, và yêu tất cả nhân
loại. Ý nghĩa của chữ yêu rất rộng, cha mẹ yêu con cái,
chồng yêu vợ, vua yêu nhân dân, Phật và các Bồ Tát yêu chúng
sinh, song nghĩa chữ yêu ấy có nhiều điểm khác nhau. Thông
thường trai, gái yêu nhau là do lòng tư dục kích thích. Cũng
như ông nói tôi yêu tiểu thư, nhưng tôi không chịu lòng tư
dục thúc đẩy, tôi yêu tiểu thư là mong cho tiểu thư xa lìa
được sự khổ, đến cảnh giới yên vui, cũng đúng như tôi
yêu và mong cho những người khác tránh khổ, đến vui
vậy!Ngọc Lâm dựa lưng vào tòa ngồi, trông thầy như chân
thân của một vị Bồ Tát. Những lời nói phóng ra từ cửa
miện Ngọc Lâm, ai nghe cũng cảm động, mọi người đều
tỏ vẻ kính ngưỡng.Thấy thế, Ngô Sư Gia càng tức, ông ta
bèn quát lên:
- Thầy có biết
tôi là người thế nào không?
- Ai cũng biết ông,
ông là bậc đại danh Ngô Sư Gia!
- Thầy đã biết
là Ngô Sư Gia, vậy thầy có biết tất cả chủ trương trị
nước của Vương tể tướng đều là kế hoạch của tôi?
- Dạ biết! Song
điều đó không quan hệ gì đến tôi! Tuy giọng Ngọc Lâm ôn
hòa song vẫn biểu lộ cá tính cứng cỏi của thầy.
- Không quan hệ gì
đến thầy! Thầy định khinh thường tôi hả? Nước da
thiết bì trên mặt Ngô Sư Gia tái đi, và một tia nhìn dữ
tợn, hung hiểm phóng ra từ đôi mắt của ông ta.
Lúc này Giác Chúng
thấy không còn nhịn được nữa, cặp má vẫn ửng hồng như
một áng mây chiều, nàng khẻ cất tiếng:
- Ngô Sư Gia, cha
tôi mới về Kinh chưa bao lâu, ông đừng sinh sự một cách vô
lý. Thầy Ngọc Lâm bây giờ là thầy tôi, tôi mời thầy ở
lại để dạy chúng tôi tu học Phật pháp, ông không được
vô lễ đối với thầy; ông sinh sự hỏi thầy trước, thầy
đã lấy thiện ý trả lời ông, sao ông không thỏa mãn mà
lại còn cáu kỉnh như vậy?
Ngô Sư Gia tưởng
nói thế sẽ được Giác Chúng biểu đồng tình, nào ngờ
lại bị nàng quở trách, lửa giận trong lòng ông ta tuy bừng
bừng, song trước mặt Thiên Kim Tiểu Thư của một vị tể tướng,
ông ta đành nén giận, và khẻ buông một câu:
- Tiểu thư đã....
- Xin ông đừng
nhắc đi nhắc lại tiểu thư hoài, ông không biết hiện giờ
tên tôi là Giác Chúng!
- Giác.... Giác Chúng
đã nói thế thì tôi cũng chịu kém vậy!
Ngô Sư Gia biết
tiểu thư không bằng lòng, nên đành đầu hàng và chẳng nói
chẳng rằng, cầm chiếc tẩu rút lui trước.Ngọc Lâm cũng đứng
dậy, ra khỏi Phật điện giữa những tiếng khen ngợi của
mọi người.
- o0o -
| Mục
lục TVTL | 02
| 03 | 04 | 05
| 06 | 07 |
| 08 | 09 | 10
| 11 | 12 | 13
| 14 | 15 | 16
| 17 | 18 | 19
|
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---