Thoát
Vòng Tục Lụy
Nguyên tác: Đại
Sư Tinh Vân
Việt dịch: HT
Thích Quảng Độ
---o0o---
Chương
Bẩy
Từ khi biết sư
phụ coi mình chưa hẳn là một người đồ đệ, Ngọc Lâm
thấy lòng tự ái bị thương tổn rất nhiều. Thầy tự nghĩ:
giả sử mình có một người sư huynh hơn mình cả về tài,
đức và trí tuệ, thì sư phụ bảo mình là nửa đồ đệ, mình
cũng cam lòng, đằng này sư huynh Ngọc Lam chẳng những đã không
có tài, đức, học thức, mà lại lười như bọ, chỉ ăn
với ngủ thế mà được coi là một đồ đệ, như vậy thử
hỏi trên cõi đời này công lý ở đâu?
Theo ý Ngọc Lâm
thì hòa thượng trụ trì thật bất công, bởi thế tâm tư
thầy thường thắc mắc bấn loạn. Ngọc Lâm tự nghĩ mình
chịu khó, chăm chỉ không phải mong người đền bù, thưởng
công, song cũng phải biết cho lòng mình, bây giờ mình lại không
bằng cái ông sư huynh lười biếng ấy, thì biết rằng sự lý
ở đời này thật éo le!Vì có tâm trạng như thế, cho nên
Ngọc Lâm ngoài mấy thời công phu ra, cũng chẳng chịu cất
nhắc việc gì nữa; nét mặt lúc nào cũng ủ rũ, trong chùa
ai cũng bảo là thầy nhớ Vương tiẻu thư, hoặc cho rằng sau
khi rời bỏ Vương tướng phủ, thầy hối tiếc, cho nên
buồn rầu suốt ngày. Kỳ thực nỗi lòng của Ngọc Lâm duy có
hòa thượng trụ trì và sư huynh Ngọc Lam mới biết, còn sự
phỏng đoán của mọi người chỉ là theo sự nông nổi và
thiển cận của thế gian.Biết thế nên hòa thượng trụ trì
và sư huynh Ngọc Lam không lấy làm lạ khi thấy Ngọc Lâm
trở nên chểnh mảng với việc tu trì. Thanh niên ai cũng có tính
hiếu thắng, và chính vì không chịu để ai hơn mình nên
mới có lòng tự tôn, tự ái. Ngọc Lâm vốn có tính dương dương
tự đắc và không bao giờ tự ty mặc cảm.Thầy vào làm rể
trong tướng phủ và đã cảm hóa được Vương tiẻu thư
một cách nhanh chóng, rồi lại trở về khoác manh áo tu hành,
đó đều nhờ ở điểm lý trí thắng tình cảm, thế mà không
bỏ dẹp được tính hiếu thắng để tỏ ra đức tính hoàn
toàn trong trắng như một đóa hoa sen thơm tho vừa nhô lên
khỏi vũng bùn lầy!Ngọc Lâm buồn bã như thế đã mấy ngày.
Một hôm, mọi người trong chùa vừa ăn điểm tâm xong thì hòa
thượng trụ trì gọi cả Ngọc Lâm và sư huynh Ngọc Lam vào
phòng riêng của ngài.
- Gần đây hai
con đều tỏ ra tu hành chăm chỉ lắm! Nói xong hòa thượng
Thiên Ẩn bảo họ ngồi xuống chiếc trường kỷ bên cạnh
phòng.
- Hằng ngày con
không ngủ nghĩ, chỉ cố công tu trì, song rất tiếc đến nay
vẫn chưa biết được mình!
Sư huynh Ngọc Lam
nói với hòa thượng về công lao tu hành của mình, cố nhấn
mạnh ba chữ "không ngủ nghĩ" mục đích để Ngọc Lâm
nghe rõ.
- Bạch sư phụ
từ mẫn, con không dám nói dối và che dấu sư phụ, hàng ngày
mà con không ngủ nghĩ thì không được.
Nghe Ngọc Lam nói,
Ngọc Lâm thấy ngứa tai, vì thầy cho là ông sư huynh nói
dối thế mà sư phụ lại nhận là một đồ đệ. Bởi thế
giọng Ngọc Lâm có vẻ châm biếm, nhưng Ngọc Lam cứ cười
khà và lờ đi như không nghe.
- Hai con đều
chịu khó cả, nhất là Ngọc Lam, thầy biết xưa nay chăm
chỉ lắm!
Nói xong, hòa thượng
Thiên Ẩn đứng dậy đi đến cái tủ để kinh, sách ở góc
phòng, Ngọc Lam vẫn giữ nguyên nét mặt thản nhiên sau câu
khen ngợi của hòa thượng.Lúc đó Ngọc Lâm đã thấy khó
chịu, thầy đưa mắt nhìn hòa thượng, cái nhìn bao hàm
nhiều lời muốn nói. Thầy nghĩ: xưa nay sư phụ rất sáng
suốt, không hiểu ông sư huynh đấu hót thế nào mà khiến
cho sự phụ mờ đi, có lẽ nào sư phụ không nghe thấy một
lời phê bình của mọi người trong chùa? Thầy lại quay sang
nhìn ông anh quý đang cười khà, lòng chán ghét của thầy
tự nhiên như lại trào lên; thầy cho rằng ông anh vốn là người
chỉ thích ăn chứ không thích làm, mà giờ dám nói với sư
phụ là "không ngủ nghĩ", thật trơ trẽn, dối trá!
Thầy tin rằng dối trá như thế, sư huynh sau này nhất định
sẽ gặp những việc rủi ro, khổ sở.Ngọc Lam chỉ nhìn
Ngọc Lâm, mỉm cười tựa hồ như đã đọc thấy tư tưởng
của ông em.Lúc đó hòa thượng trụ trì trở ra, tay bưng
một chồng sách:
- Từ xưa kinh
Phật được lưu truyền, đều nhờ ở công sao, chép; đây là
hai bộ kinh Pháp Hoa chép bằng tay, hai con mỗi người phải
sao lại một bộ, viết cho đằng tả càng chóng càng hay,
tối đa là nửa tháng, đây là dịp để thử tài viết của
hai anh em xem ai hơn ai?
- Xin phụng mệnh
sư phụ, con tưởng hạn nửa tháng là đủ lắm rồi! Ngọc Lâm
tỏ vẻ kiêu hảnh và lại ái ngại nhìn ông anh.
Ngọc Lam cười hì
hì, không nói năng, đỡ lấy chồng sách, chắp tay chào hòa
thượng rồi ra về. Khi từ biệt, Ngọc Lam gọi Ngọc Lâm ra
chái nhà khẽ nói:
- Sư đệ, chú hãy
giữ gìn sức khỏe, đừng cố gắng quá!
- Sư huynh muốn tôi
phải cảm tạ nổi quan tâm của sư huynh đối với tôi?
- Đó là lòng thành
thực của anh đó thôi!
- Cảm ơn lòng
tốt của sư huynh!
- Kinh Pháp Hoa có
bảy quyển và tất cả gần tám vạn chữ! Ngọc Lam vừa nói
vừa chỉ vào chồng sách dày cộm ôm trên tay, và tỏ vẻ lo
lắng.
- Ai bảo sư huynh
ngày thường không chịu gắng công, ngoài ăn với ngủ,
chẳng chịu mó đến việc gì, bây giờ tôi còn cách nào giúp
sư huynh được?
- Không phải tôi
muốn nhờ chú chép hộ, trong nửa tháng trời sợ phần chú cũng
vội vàng lắm rồi; có điều tôi mong là trước mặt sư
phụ, chú đừng nói tôi chỉ ăn với ngủ suốt ngày, sợ
nếu sư phụ giận mà đuổi tôi ra khỏi chùa, thì tôi không
biết đi đâu.
- Hôm nay sư huynh
mới biết thế hả? Sư huynh tự hỏi xem hàng ngày sư huynh có
sống đúng cuộc đời của người xuất gia không? Ăn rồi
ngủ, ngủ chán sư huynh lại đi lang thang, người ta chê cười,
bình phẩm sư huynh không thèm để ý, quần áo lôi thôi, đi
đứng thì lắc la lắc lư, nói không giữ lời, chẳng còn có
uy nghi, lễ độ gì; hành vi của sư huynh như thế ai người
ta còn nể hòa thượng, và làm mất cả thể diện của tăng
đồ.
- Thật oan cho tôi!
Ngọc Lam nói.
- Những lời tôi
nói có đúng sự thật không?
Ngọc Lâm hỏi
vặn.
- Tôi không muốn
nói với chú những việc ấy tôi chỉ yêu cầu chú trước
mặt sư phụ, chú đừng bảo tôi là người lười biếng,
thế thôi!
- Tôi tưởng chúng
ta cùng theo một thầy, tôi nói như thế là mong sư huynh sửa
đổi, cũng là vì danh dự chung của Phật Giáo, còn nghe hay không,
hoàn toàn quyền sư huynh. Từ nay trở đi, tôi sẽ không nói
nữa, sư huynh cứ yên tâm, song sư huynh nên nhớ rằng: "cái
kim bọc rẻ, lâu ngày cũng ra", sư huynh dấu mãi sư phụ
sao được!
- A Di Đà Phật,
chú mình tốt lắm! Tôi biết không phải chú nói những chỗ
xấu của tôi để phô trương những cái tốt của chú! Ngọc
Lam cười xòa rồi bỏ đi thẳng.
Ngọc Lâm cũng
trở về phòng riêng, vừa đi vừa tự nghĩ: sư huynh biếng nhác,
ngày thường không chịu luyện tập viết lách, trong nửa tháng
trời mà bộ kinh dày như thế thì chép xong làm sao? Lúc ấy sư
phụ mới biết sư huynh là người vô dụng, và không thể coi
mình kém sư huynh được.
Từ hôm ấy
những nỗi buồn vơ vẫn trong lòng Ngọc Lâm tan biến, thầy
ra công chép, không kể ngày đêm, mục đích viết cho xong bộ
kinh trước ngày hạn định càng tốt để tranh hơn với sư
huynh. Thỉnh thoảng thầy lại lén đến phòng của Ngọc Lam
để dò xét tình hình, song lần nào thầy đứng ngoài khe
cửa nhìn vào cũng thấy Ngọc Lam nằm khèo ngủ trên giường,
ngáy o o. Tuy mừng thầm, song Ngọc Lâm nghĩ đến tính lười
biếng của sư huynh vẫn không đổi, phụ lòng tin tưởng
của sư phụ, thầy cũng thấy lòng buồn rười rượi!
Thấm thoát đã
đến ngày thứ mười bốn của thời hạn chép kinh, chiều hôm
ấy Ngọc Lâm đã hoàn thành công việc, lòng thầy phấn
khởi vô cùng; thầy dự bị mang kinh lên trình sư phụ ngay để
ngài biết công việc của thầy, dù sư huynh Ngọc Lam có chép
xong chăng nửa cũng đến mai mới đem lên, thời gian đó vẫn
chậm hơn thầy. Vả lại nửa tháng nay Ngọc Lâm vẫn thấy sư
huynh ngủ hoài, dù có là thánh mà không làm việc cũng chẳng
xong. Nghĩ đến đấy, Ngọc Lâm cảm thấy thỏa mãn và khắp
khởi bưng kinh lên phòng hòa thượng trụ trì.
Khi đến cửa,
Ngọc Lâm sửa lại khăn, áo chỉnh tề, đưa tay gõ vào cánh
cửa ba cái, phía trong có tiếng vọng ra: Cứ vào, lập tức
Ngọc Lâm mở cửa bước vào.
- Bạch sư phụ,
con đã chép xong kinh rồi ạ! Vừa nói Ngọc Lâm vừa đưa
bộ kinh mới chép cho hòa thượng.
- Chép mất mười
bốn ngày! Hòa thượng trụ trì bấm đốt ngón tay.
- Vâng con sợ sư
phụ mong nên cố chép xong sớm một ngày!
- Mãi hôm nay con
mới đem lên, đâu có sớm!
- Con chắc sư
huynh con chậm hơn con nhiều! Ngọc Lâm nói một cách rất
trang trọng và quyết đoán.
- Sư huynh Ngọc
Lam đã đưa lên cách đây ba hôm rồi! Hòa thượng trụ trì
đưa tay chỉ vào chồng kinh cao ngất trên chiếc bàn đối
diện.
- Sư huynh chép
xong đã ba ngày rồi? Ngọc Lâm kinh ngạc.
- Con đến dở ra
mà xem, chữ ông ấy viết rất rõ ràng và đẹp đẽ!
Ngọc Lâm mở
quyển kinh thứ nhất ra coi, thì ngay ở trang đầu đã thấy
một hàng chữ rất ngay thẳng: "Sa Môn Ngọc Lam kính sao"!
- Quái thật?
Ngọc Lâm tự hỏi.
Hòa thượng trụ
trì hiểu rõ tâm trạng của Ngọc Lâm lúc ấy, liền an ủi:
- Con cũng chưa quá
ngày hạn định, vả lại sư huynh đã xuất gia lâu năm hơn
con, sự thật như vậy, con bất tất phải buồn!
- Bạch sư phụ,
con không buồn - Ngọc Lâm gấp quyển kinh lại - không phải
con thấy sư huynh hơn con mà con ghen ghét, trái lại,
không lúc nào con
không mong cho sư huynh hơn con; nếu trí tuệ, đạo đức và tài
năng của sư huynh đều hơn người, thì điều đó không
những sư phụ vui mừng mà còn vẻ vang cả cho con, song thật
con không biết sư huynh dụng công ở chỗ nào?
- Hàng ngày con
chỉ thấy sư huynh ăn rồi ngủ?
- Con tưởng sư
phụ cũng thừa biết điều đó!
- Vậy mỗi lúc sư
huynh làm việc gì phải nói với mọi người mới được sao?
Ngọc Lâm không
đáp. Hòa thượng trụ trì tiếp:
- Đại đa số
chỉ thích xét người qua một khía cạnh, chỉ thích tìm
những chỗ xấu của người mà không chú ý đến điểm tốt
của họ, do đó mới thường khinh người. Ngọc Lâm, con là
người thông minh mà cũng không hiểu được sư huynh con! Cõi
đời này là một cõi vĩnh viễn không bao giờ phân biệt được
đen, trắng, phải, trái; bao nhiêu người hiền tài đã bị
hiểu lầm và mai một vì người đời không có mắt nhận xét,
còn bao nhiêu kẻ tiểu nhân khéo trang diện bề ngoài, thì người
ta cho là hiền nhân quân tử. Trên thế giới có người nào có
trí nhận xét một cách chân chính? Sư huynh con bề ngoài tuy
hiện tướng hình phàm nhưng trong tu mật hạnh của Bồ Tát,
nếu dùng con mắt thế tục thì không thể nhận xét được sư
huynh đâu!Ngày nay tuy trong đoàn thể xuất gia hết sức phức
tạp, song trong đó không phải không có những vị Bồ Tát có
đạo tâm lớn, họ không màng đến tiểu tiết, phóng đãng hình
hài, vượt hẳn ra ngoài thế tình, nếu khinh khi họ, sẽ
phải chịu tội báo!Nghe xong, Ngọc Lâm sững sờ, đứng ngây
người như một pho tượng, một lát sau, với giọng ăn năn,
thầy nói:
- Con thực cũng
không hơn gì người đời, con đã lầm hiểu sư huynh, nay nghe
sư phụ chỉ dạy, con thấy lòng xấu hổ vô cùng!
- Con biết thế là
tốt lắm rồi! - Hòa thượng trụ trì gật lia lịa - Cuối cùng
con vẫn có trí tuệ hơn người và một phong độ cao thượng;
thầy rất hiểu tinh thần tự tôn, tự trọng và nhân cách đặc
biệt của con, song so với sư huynh, thì con chỉ có thể xem
được như một nửa người đệ tử của thầy mà thôi!Ngọc
Lâm hổ thẹn, cúi đầu.
- Con yên tâm về
dụng công thêm, con rất có phúc báo và thiện duyên, con chỉ
cần cố gắng hơn nữa, sự nghiệp của con sẽ huy hoàng và
tương lai nhất định sẽ hơn sư huynh!
- Con nguyện không
phụ ân của Tam Bảo và không phụ lòng mong mỏi của sư
phụ! Con sẽ làm theo lời sư phụ đã chỉ dạy!
- Được lắm! không
biết sau này thầy còn sống để được thấy không! Thôi con
hãy về nghỉ đi!
Ngọc Lâm bái
biệt sư phụ rồi kéo lê những bước nặng nề trở về phòng
riêng. Nửa tháng trời hí hửng đến đây là kết thúc, càng
nghĩ lại, thầy càng thấy hổ thẹn, càng hổ thẹn, chàng càng
thấy lòng ray rứt; tại sao từ trước đến giờ mình cứ
khinh dễ sư huynh? Bây giờ chỉ còn cách lên trước bàn
Phật để sám hối. Nghĩ thế rồi, Ngọc Lâm mặc áo chỉnh
tề lên Đại Hùng Bảo Điện, ngồi trước tượng Phật Thích
Ca có đầy đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp,
thành kính lễ bái; nhìn gương mặt từ bi, hỷ xã của đấng
cha lành, tuy thầy có cảm giác lâng lâng, song vẫn không xua
đuổi được lòng buồn phiền, tự trách.
Ngọc Lâm tự
lẩm bẩm:
- Lẽ ra mình không
nên coi thường sư huynh, bây giờ làm thế nào để sám hối
người?
- o0o -
| Mục
lục TVTL | 02
| 03 | 04 | 05
| 06 | 07 |
| 08 | 09 | 10
| 11 | 12 | 13
| 14 | 15 | 16
| 17 | 18 | 19
|
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---