Thoát
Vòng Tục Lụy
Nguyên tác: Đại
Sư Tinh Vân
Việt dịch: HT
Thích Quảng Độ
---o0o---
Chương
Bốn
Cách mấy hôm,
sau khi biết Ngọc Lâm đã bằng lòng kết hôn với nàng, Vương
tiẻu thư trở lại khỏe mạnh.Mọi người trong tướng phủ
đều bận rộn, kẻ ra, người vào tấp nập cả ngày; họ đang
chuẩn bị cho lễ thành hôn của Vương tiẻu thư.
Ngày cưới rể
đã đến. Ngọc Lâm vào từ biệt hòa thượng Thiên Ẩn:
- Bạch hòa thượng,
con chưa phải là người tu hành đắc quả, ra đi, không biết
con có giữ được bản chất của kẻ học đạo không, nhưng
dầu sao con cũng xin hòa thượng từ bi chỉ dạy đôi lời để
con ghi nhớ luôn luôn. Còn chức đèn hương trên điện Phật,
xin hòa thượng tạm cử người thay con trong hai hôm, sau đó hãy
quyết định. Vậy giờ xin hòa thượng có điều gì chỉ
dạy? Sau khi hiểu rõ ý câu nói của Ngọc Lâm, hòa thượng
Thiên Ẩn gật gù, nói:
- Chuyến đi này
là vì làm rạng tỏ cho Đạo, quí lắm! quí lắm!
Ngọc Lâm không nói
gì nữa, chàng từ biệt sư phụ rồi bước ra đi. Lúc đó
những người phù rể trong tướng phủ phái ra đón rước cũng
đã đến. Ngọc Lâm đỡ lấy bộ áo lộng lẫy của tướng
phủ mặc vào, chàng cởi bỏ chiếc áo tu hành lam lũ ra rồi
từ từ gấp lại thật vuông vắn và tỏ vẻ luyến tiếc.
Những người trong tướng phủ thấy thế tủm tỉm cười,
họ cho rằng chàng rể quá keo kiệt, bao nhiêu thứ trân bảo
ngọc ngà đang chờ đón chàng kia rồi, mà còn cứ mân mê thương
tiếc mãi manh áo nâu cũ mèm, rách mướp! Rõ thật lẩn thẩn!
Song họ đâu có biết Ngọc Lâm coi chiếc áo ấy như một
của báu vô giá!
Trên đường về
tướng phủ, Ngọc Lâm ngồi trong xe suy nghĩ, những dòng tư tưởng
lại cuồn cuộn nổi lên, chàng luôn luôn nghĩ đến câu sư
phụ nói lúc ra đi, "chuyến đi này là vì làm rạng tỏ
cho Đạo", đó là một việc thiêng liêng vinh diệu! Trong
lòng chàng đã lập chí kiên quyết, chàng tự nhận mình là
người có sứ mạng làm rạng tỏ cho đạo, chàng quyết không
để cho sắc đẹp và vàng bạc lung lạc, cám dỗ!Song Ngọc Lâm
cũng cảm thấy việc đó hết sức khó khăn, tuy tha thiết
với đạo nhưng chàng vẫn là con người, nhất lại là thanh
niên, trước sắc đẹp và tiền tài liệu chàng có khống
chế nổi tình cảm không? Liệu có khỏi vẽ hổ đã chẳng
thành lại hóa ra chó? Hơn nữa còn tình người, tuy Vương
tiẻu thư si tình song dầu sao nàng cũng vì chàng mà thành
bệnh, ngoài chàng ra, liệu có phương pháp gì cứu thoát? Cho
nên chàng có cảm giác áo não, nhưng còn nhớ câu nói của hòa
thượng trụ trì để tăng cường lòng tự tin của chàng.
Hôm ấy trong tướng
phủ tưng bừng nhộn nhịp. Vương tể tướng cũng biết
rằng cưới một vị sư về làm rể là một việc khó coi, không
hợp tình lý, cho nên ngoài một số họ hàng và bạn bè chí
thiết ra, ông không cho mời ai và cũng không muốn phô trương
đám cưới cho linh đình.
Sau lễ thành hôn,
cặp vợ chồng mới cưới được đưa đến động phòng, tân
khách cũng dần dần ra về, sau một hồi huyên náo.Ngọc Lâm
ngẩng đầu nhìn Vương tiẻu thư đang ngồi bên cạnh giường:
yêu kiều, diễm lệ, tưởng đâu một nàng tiên giáng trần.
Bất giác Ngọc Lâm cũng phải ngây ngất cảm thán trong lòng:
"Ghê gớm thay nữ sắc!"Ngọc Lâm lấy lại bình tĩnh
và lòng nói với lòng: "Tiểu thư, nét mặt như bông hoa
phù dung của nàng chẳng qua cũng chỉ là một khối thịt, xương;
vẻ yêu kiều, diễm lệ của nàng chỉ là một lợi khí
giết người mà thôi." Lúc đó lòng chàng phẳng lặng như
mặt biển dưới ánh chiêu dương sau một đêm sóng gió, bão
táp. Bầu không khí yên lặng bao trùm gian phòng bên ngoài cũng
không còn một tiếng động. Ngọc Lâm tưởng đã đến giờ
phút nên chữa bệnh cho tiểu thư, chàng mới quay sang nói
khẽ với nàng:
- Tiểu thư, cô
thật sung sướng và cũng thật thông minh! Cô biết tìm đến
tôi để đưa cô ra khỏi bể khổ.
- Đúng vậy Vương
tiẻu thư khẻ gật đầu mong chàng đừng bỏ em, em cảm động
vô cùng!
- Vậy có làm
theo việc tôi chỉ bảo không?
- Dạ. Xin theo!
- Thế còn điều
kiện của tôi?
- Em đã sung sướng
nhận rồi!
- Thế thì tốt
lắm, vậy bây giờ chúng ta bắt đầu đi niệm hương nhé?
-...? Vương tiẻu
thư ngơ ngác nhìn Ngọc Lâm.
- Tôi nói là bây
giờ chúng ta đi niệm một tuần hương!
Ngọc Lâm nói
nhấn mạnh lại một lần nữa.
- Em chả hiểu
"niệm hương" là gì cả!
- Đó là một phương
pháp tu hành trong các chùa Ngọc Lâm giải thích Chúng ta lấy
một nén hương thắp lên rồi đi vòng quanh, đợi khi nào nén
hương ấy cháy hết thì nghỉ. Đó cũng là một cách vận động
bổ ích.
- Từ trước đến
giờ em chưa làm qua. Vương tiẻu thư nhíu mày.
- Thế thì bấy
giờ làm đi Ngọc Lâm đứng dậy lấy hương và thắp lên.
Vương tiẻu thư
tỏ vẻ khó chịu.
- Tôi mong cô
phải tôn trọng lời hứa!
Tiểu thư không
biết làm cách nào, bất đắc dĩ phải đứng dậy.
- Tôi đi trước,
cô đi sau, phải trông tôi và theo đúng như tôi mà đi.
Ánh sáng hồng tràn
ngập gian phòng, dưới mắt Ngọc Lâm, đó là một căn tịnh
thất rất tốt để tu luyện.Trong lòng Vương tiẻu thư cũng
ngầm thán phục đạo tâm của chồng, mặc dầu hồi tục
song chàng không quên việc tu trì.Như trước đã nói, Ngọc Lâm
tự nhận mình chưa phải người đắc quả, vậy trước sắc
đẹp sao giữ cho khỏi động tâm? Lúc này theo sau chàng, một
người con gái đẹp như hoa, nàng thở hổn hển, từ hai gò má
trắng mịn, những giọt mồ hôi lấm tấm, trông như những
hạt châu, thỉnh thoảng một mùi thơm phưng phức hắt vào mũi
chàng, Ngọc Lâm đã phải vận dụng hết nghị lực và trí sáng
suốt để chống lại dục tình. Thật là một cuộc thử thách
vô cùng cam go. Giờ phút ấy, phương pháp quán tưởng đối
với chàng là một của báu vô giá: người mà ta tưởng là
xinh đẹp kia chẳng qua chỉ nhờ sự trang diện bề ngoài,
nếu đem mổ xẻ ra thì đó chỉ là một chiếc túi da chứa
đựng bao nhiêu thứ hôi thúi, và là tổ của vi trùng. Nhờ
thế mà lý trí chàng rất sáng suốt, và câu "chuyến đi
này là vì làm rạng tỏ cho Đạo", trở thành một bó đuốc
rực rỡ soi đường chỉ nẻo cho chàng để thực hiện kế
hoạch.
Vạn vật như chìm
trong cảnh tỉnh mịch của đêm khuya, không một âm thanh đồng
vọng, tai Ngọc Lâm chỉ còn nghe thấy tiếng chân đi niệm hương
của chàng và Vương tiẻu thư trong gian phòng trầm tỉnh của
đêm tân hôn.Ngọc Lâm đi mỗi lúc một nhanh hơn và càng
nhanh thì tinh thần chàng càng phấn khởi. Trái lại, Vương
tiẻu thư, vì không quen, khi đi nhanh nàng thấy gần như không
theo nổi. Song nén hương vẫn chưa cháy hết nên Ngọc Lâm không
chịu nghỉ, vả lại chàng định làm cho nàng mệt mỏi để
dục tình bớt đi.Vương tiẻu thư dùng hết sức để đi theo.
Sau một thời
gian khá lâu, tóc trên đầu nàng xổ ra, rối bù, những bông
hoa gài trên tóc cũng lần lượt rơi xuống, tàn tạ, lớp
phấn trên má nàng gợn thành ngấn vì những giọt mồ hôi,
ngoằn ngoèo như những con giun. Ngọc Lâm biết là nàng không
thể đi được nữa, chàng mới bảo nàng dừng lại bên
cạnh một tấm gương. Lòng tiểu thư khấp khởi mừng thầm.
Nàng đứng sát vào Ngọc Lâm.
- Ấy chớ! Cô hãy
đứng thẳng lên!
Vừa nói Ngọc Lâm
vừa đưa tay đỡ thân hình mềm mại, ẻo lả của Vương
tiẻu thư định ngả vào người chàng. Nàng miễn cưỡng đứng
thẳng lại.
- Cô xem tôi có
đẹp không? Ngọc Lâm hỏi.
- Dĩ nhiên là chàng
đẹp rồi!
Giọng tiểu thư
nũng nịu và nàng mỉm cười duyên.
Thân hình của
Ngọc Lâm vốn đã đẹp trai, sau khi đi niệm hương, cặp má
chàng lại ửng hồng trước mắt Vương tiẻu thư, chàng là
một thần tượng tượng trưng cho vẻ đẹp trang nghiêm.
- Tiểu thư, mời
cô hãy đến trước tấm gương xem!
Vương tiẻu thư
lắc đầu.
- Cô hãy nhìn
lại dung nhan một chút.
- Thôi....
Không soi gương
thì thôi, chứ nếu soi Vương tiẻu thư cũng phải ngán, cái
thân yêu kiều, diễm lệ của nàng lúc này trông như một con
ma trơi: đầu bù tóc rối, những vệt phấn loang lổ đầy
mặt, mồ hôi nhễ nhãi, thật nàng không tưởng tượng được
rằng, đêm tân hôn, trước mặt người chồng, thân hình nàng
bỗng trở nên khó coi đến thế
Ngọc Lâm mời Vương
tiẻu thư ngồi bên cạnh chàng trên chiếc trường kỷ:
- Nếu nói theo
quan niệm đẹp, xấu của thế gian, thì dung mạo của cô như
thế này có đáng làm vợ tôi không? Giả sử một người chưa
từng biết cô bao giờ mà lúc này được thấy cô, chắc họ
phải chạy!Vương tiẻu thư xấu hổ, cúi đầu, nàng bỗng
nhớ lại quãng đời tiền kiếp khi dâng phong bao, nàng đã làm
cho sư ông thư ký (tiền kiếp của Ngọc Lâm) phải hổ
nhục.
- Tiểu thư, có
phải cô thấy tôi đẹp đẽ nên muốn trọn đời sống bên
tôi?
Vương tiẻu thư
khẽ gật đầu.
- Song, với tôi,
trái lại, chính vì đẹp đẽ thế này nên tôi mới xuất
gia!
Ngọc Lâm bỏ mũ
ra, để lên mặt bàn:
- Điều đó có
lẽ cô không hiểu, vì tôi muốn đem vẻ đẹp của hình hài
để đổi lấy vẻ đẹp của sự sống. Bởi lẽ vẻ đẹp hình
hài của chúng ta ngắn ngủi, tạm bợ, như bông hoa sớm nở,
tối tàn, còn vẻ đẹp của sự sống thì mãi mãi bất
diệt. Cô đừng tưởng vẻ thanh tú của tôi sẽ mãi mãi như
thế này, năm tháng trôi qua, một ngày kia tuổi xuân tàn tạ,
tôi sẽ trở thành một ông lão tóc bạc, da mồi, chính cái
thân của cô rồi cũng vậy. Đang lúc thanh xuân mặt hoa da
phấn, điểm trang lộng lẫy, nhưng rốt cuộc rồi cũng chỉ
là một đống xương tàn chôn ngoài đồng hoang, nội cỏ. Nghĩ
đến kiếp sống vô thường của con người, chúng ta há lại
ham mê vẻ đẹp hình hài giả dối và ngắn ngủi hay sao?
Mấy giọt lệ lượn
quanh tròng mắt của Vương tiẻu thư, Ngọc Lâm nói tiếp:
- Chao ôi! Cuộc hành
trình của kiếp người mờ mịt, chúng sinh trôi dạt trong
biển khổ mênh mông mà ít người nghĩ đến bến bờ chung cùng
của mình.
Ngọc Lâm như nói
với Vương tiẻu thư, nhưng cũng lại nhắc nhở cho bản thân
chàng. Vương tiẻu thư gục đầu xuống bàn nức nở.
- Bao nhiêu người
đang sầu não, đắm chìm trong sự mê muội, tại sao chúng ta
không nghĩ đến họ, lại cứ khăng khăng tìm hạnh phúc cho
riêng mình? Tôi vì muốn thoát vòng tục lụy và vì chân
hạnh phúc của mọi người, mới xuất gia học đạo, mong vượt
qua bể khổ sinh tử, không ngờ kiếp trước đã có duyên
nghiệp với cô, nay phải bỏ giới, hồi tục, thế là cô
muốn tôi phải chìm đắm mãi trong vòng luân hồi...
- Chàng, chàng đừng
nói nữa, em đau lòng lắm rồi!
Vương tiẻu thư
có vẻ đau đớn, chặn ngang lời Ngọc Lâm.
- Tôi thấy chúng
ta đắm đuối như thế này, há không đau lòng thật hay sao?
- Em đã biết rõ
sự ngu si của em rồi, em không nên ràng buộc chàng, không nên
hại chàng, không nên ép chàng hồi tục, sáng mai chàng hãy
trở về chùa tiếp tục tu học!
Vương tiẻu thư
vừa nói vừa lau nước mắt, tỏ ra cương quyết, không còn
một chút "nhi nữ thường tình" trong thái độ của nàng.
- Song, tôi yêu
tất cả mọi người, tôi cũng yêu cô tha thiết, tôi không
nỡ thấy cô phải khổ!
Vương tiẻu thư
quá xúc động, bất giác những giọt lệ lại từ từ lăn
xuống hai gò mà nhợt nhạt của nàng. Lúc này nàng thấy
Ngọc Lâm không phải người con trai có thân hình đẹp làm nàng
mê say, mà nàng có cảm tưởng chàng là một vị hiện thân
Bồ Tát, từ bi, thanh tịnh!
- Ngọc Lâm! ? không,
thầy! Xin thầy đừng lo!
Vương tiẻu thư
nắm chặt lấy tay Ngọc Lâm:
- Tôi đã hiểu mình
phải tìm cách vượt ra ngoài hố sâu của khổ đau rồi; tôi
rất kính phục thầy, nhân cách và tình thương của thầy đã
làm tôi cảm động, giờ đây tôi chỉ thấy thầy là người
cao cả, siêu việt! Tôi đã phạm một tội lớn, đã cản
trở bước tu tiến của thầy, xin thầy tha thứ; nếu thầy
vẫn thương tôi, xin thầy hãy chỉ cho con đường nên đi, để
tôi cũng được siêu thoát!
- Tôi sợ cô chưa
bỏ được sự sung sướng giả tạm ở thế gian!
- Tôi xin hứa trước
mặt thầy, thầy hãy tin tôi!
- Sau đừng hối
hận?
- Quyết không bao
giờ hối tiếc!
- Vậy tôi khuyên
cô cũng nên xuất gia tu học.
Sau khi suy nghĩ
một lát, Vương tiẻu thư nói một cách quả quyết:
- Vâng. Tôi xin tuân
theo lời chỉ dạy của thầy. Mai tôi sẽ bẩm với cha mẹ tôi,
tôi chắc người cũng sẽ vui lòng, và tôi tin rằng người còn
sung sướng hơn khi thấy tôi gặp được một vị minh sư.Ngọc
Lâm rút tay mình ra khỏi bàn tay của Vương tiẻu thư, trên môi
nở một nụ cười khoan khoái, hiền từ.
Từ phía đông,
vừng hồng cũng bắt đầu ló dạng.
- o0o -
| Mục
lục TVTL | 02
| 03 | 04 | 05
| 06 | 07 |
| 08 | 09 | 10
| 11 | 12 | 13
| 14 | 15 | 16
| 17 | 18 | 19
|
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---