Chương
Ba
Hình dung của Vương
tiẻu thư càng ngày càng tiều tụy. Không một vị danh y nào
mà không được mời vào tướng phủ, song rốt cuộc chẳng
có hiệu nghiệm gì cả, mà bệnh tình của tiểu thư mỗi lúc
một trầm trọng thêm. Bầu không khí tưng bừng, vui tươi
trong tướng phủ trước kia, giờ đây đã bị một làn mây
ảm đạm che kín, Vương phu nhân vội viết thư cho người vào
triều mời Tướng quốc về.Họ hàng thân thuộc và những
người quen biết đều lo thay, họ cho rằng Tướng quốc và
phu nhân chỉ sinh được một mình Thiên Kim tiểu thư, giả
sử tiểu thư có mệnh hệ nào, thì họ đau đớn biết
mấy. Vả lại tiểu thư cũng là người quí mến, từ trước
đến nay không biết bao nhiêu người được tiểu thư giúp
đỡ.Tướng quốc và phu nhân lo sầu, bối rối, không biết
làm thế nào, họ chỉ còn cách hy sinh bất cứ cái gì nếu
có thể làm cho con gái họ qua khỏi.Song vẫn chưa ai biết rõ
nguyên nhân chứng bệnh của tiểu thư.Sau đó phu nhân thấy
thắc mắc, bà cho rằng bệnh của tiểu thư thật kỳ dị:
trong nhà không có điều gì làng nàng trái ý, nàng cũng không
hề cảm gió, cảm nắng, mà cũng không ăn phải vật gì có
thể gây nên bệnh, thế mà tự nhiên đau ốm rồi nằm
liệt giường liệt chiếu. Trong đó chắc có điều gì khúc
mắc lắm.Phu nhân
gọi Thúy Hồng vào phòng riêng của bà:
- Thúy Hồng, bà
chắc con biết rõ bệnh của cô con?
Thúy Hồng run
sợ rồi phân trần:
- Thưa phu nhân,
con làm sao biết được bệnh của cô con?
- Con hãy ngồi
xuống kia! Bà chỉ vào chiếc ghế gần cửa phòng rồi từ
tốn nói:
- Từ khi con vào
giúp việc trong tướng phủ, bà và cô rất yêu mến con,
hiện giờ cô đau nặng và con cũng biết bà chỉ có một mình
cô, chẳng may cô có mệnh hệ nào thì bà sống sao nổi?
Nói đến đấy
bất giác hai hàng nước mắt phu nhân ứa ra.
- Xin phu nhân đừng
lo buồn Thúy Hồng sụt sùi nói Con chắc cô con thế nào cũng
qua khỏi.
- Tất cả
thầy thuốc danh tiếng trong thiên hạ bà đã mời đến cả
rồi, cô đau ra sao và bị bệnh gì, cho đến nay họ đều
không biết.
- Con chắc nguyên
nhân chứng bệnh của cô là....Thúy Hồng ngập ngừng, không
dám nói tiếp.
- Con cứ nói đi,
Thúy Hồng!
- Xin phu nhân đừng
trách mắng cô con thì con mới dám nói!
- Chỉ mong cô
con khỏi bệnh là mừng rồi, chứ bà còn trách mắng cô con
cái gì?
- Con chắc có
lẽ vì cô con thấy ông Vạn Kim hòa thượng mà về sinh
bệnh....
Nghe xong, Vương
phu nhân thở dài não nuột: ái tình ở đời làm khổ người
ta đến thế! Vì quá thương con, bà quyết định đến hỏi
lại con cho rõ để tìm cách lo liệu. Vương phu nhân tiến vào
phòng và ngồi bên giường bệnh của con gái.
- Con, hiện
giờ con thấy trong người thế nào? Bà đưa tay sờ trán con
rồi lại nắm lấy bàn tay nàng.
- Mẹ, con sợ
con khó sống quá!
Vương tiẻu thư
nói qua giọng nức nở.
- Con đừng nói
dại! Mẹ thương con lắm, con muốn gì con cứ nói, mẹ sẽ
vui lòng làm cho con được như ý.Vương tiẻu thư ứa hai hàng
lệ, nàng đưa bàn tay gầy yếu, trắng bệch, nắm chặt
lấy bàn tay của mẹ nàng:
- Mẹ! Con biết
mẹ thương con lắm, song con là đứa con bất hiếu! Con không
còn muốn gì nữa, con chỉ nghĩ đến công ơn của cha mẹ,
con xin cha mẹ tha thứ, con nguyện kiếp sau đền đáp lại.
- Con! Vương phu
nhân hiền từ gọi con Mẹ đã hiểu rõ bệnh trạng của
con, đợi cha con về mẹ sẽ bàn tính, mẹ nhất định làm
đúng như ý nguyện của con.
- Mẹ nói gì cơ?
Sau khi nghe mẹ
nàng nói, Vương tiẻu thư có cảm tưởng như vừa nghe
tiếng sét đánh ngang đầu, toàn thân nàng nóng bừng.
- Con ạ, con không
nên dấu mẹ nữa, vừa rồi Thúy Hồng đã nói cho mẹ
biết hết rồi, con cứ yên tâm, mẹ có phải người xa lạ
đâu? Mẹ có bổn phận phải lo liệu cho con kia mà.Trên đôi
má xanh xao, tiều tụy của Vương tiẻu thư, bỗng nổi lên
một ráng hồng hồng.
- Con xin cha mẹ
tha tội cho con, con đã không có đức tính của một người
con gái, làm ô nhục gia phong tổn thương danh dự, thực con
không còn xứng đáng là một người con của một vị Tướng
quốc! Vừa nói nàng vừa khóc Song thưa mẹ, con không biết
làm cách nào để khắc phục được tình cảm của con, vì
dầu sao, con cũng chỉ là một người con gái!
- Không phải nói
gì nữa hết Vương phu nhân an ủi con Cha mẹ sẽ bàn tính
việc này. Vì con không có anh em trai, cha mẹ có thể bảo sư
bác ấy hoàn tục và bắt vào làm rể trong tướng phủ.
Nghe xong, Vương tiẻu thư vừa mừng vừa thẹn và lập tức
nàng cảm thấy trong người nhẹ nhõm, khoan khoái, bệnh tình
thuyên giảm rất nhiều. Hy vọng và hạnh phúc lại bừng lên
trong lòng nàng.Vương tể tướng từ trong triều xin phép
về, Vương phu nhân đem hết tình hình thuật lại và bày
tỏ ý định của mình cho ông nghe, song Vương tể tướng
cho rằng giải pháp ấy không thể được. Ông là người
rất thông hiểu Phật pháp, theo ông thì việc xuất gia học
đạo không phải dễ; từ xưa đã có câu "Xuất gia
học đạo là việc của kẻ đại trượng phu, không phải
người tầm thường có thể làm được", mình đã không
thể khuyến khích được người khác học đạo thì thôi,
chứ sao lại đi khuyên người xuất gia hoàn tục, đó là
việc làm trái đạo lý và rất tội ác!
- Phật pháp cũng
như lương tâm đều không cho phép chúng ta làm thế! Vương
tể tướng kiên quyết trả lời.
- Vậy ông nỡ
nhẫn tâm ngồi nhìn con chết sao?
Vương phu nhân
vừa khóc vừa hết sức thuyết phục chồng, cuối cùng Vương
tể tướng buông một tiếng thở dài rồi đành nhận lời
đến chùa Sùng Ân gặp hòa thượng Thiên Ẩn sư phụ Ngọc
Lâm để thương lượng.
Sau khi gặp hòa
thượng Thiên Ẩn, Vương tể tướng thành thật kể lại câu
chuyện đau lòng trong gia đình cho hòa thượng nghe.Hòa thượng
Thiên Ẩn tự nghĩ: 1) Vì quyền thế của tể tướng nên không
phải tội; 2) Mình đã biết rõ đây là nghiệp duyên của
Ngọc Lâm từ kiếp trước còn rớt lại để thử thách đạo
tâm của Ngọc Lâm, bởi thế ngài đáp:
- Theo ý lão tăng
thì Phật pháp là đạo cứu người, tể tướng đã nói là
cần phải cứu sống lệnh ái thì việc đó có thể phương
tiện được, song không biết ý kiến của Ngọc Lâm thế nào?
- Hòa thượng
đã cho phép, chúng tôi có thể nói chuyện với Ngọc Lâm?
Hòa thượng
trụ trì cho người gọi Ngọc Lâm lên, chỉ vào Vương tể
tướng nói:
- Đây là đương
triều Vương tể tướng, từ hôm Thiên Kim tiểu thư gặp bác
đến nay nhớ nhung mà thành bệnh, bệnh này là do bác gây nên,
bởi vậy, sau khi bàn tính, tể tướng và thầy muốn bác đến
để chữa cho tiểu thư...
- Bạch sư
phụ, không được! Ngọc Lâm sợ hãi, vội cắt ngang lời hòa
thượng trụ trì Con không hiểu gì về y học, mà từ trước
đến nay cũng không học thuốc, vậy làm sao con có thể
chữa được bệnh?!
Nghe Ngọc Lâm nói
hòa thượng và Vương tể tướng nhìn nhau cười thầm.
- Chủ ý của
Tể tướng không phải muốn bác đến bắt mạch, kê đơn,
mà là muốn bác vào làm rể trong tướng phủ! Hòa thượng
trụ trì bảo Ngọc Lâm ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên
cạnh.
Bây giờ Ngọc
Lâm mới hiểu rõ câu chuyện.
Nhìn vẻ mặt
tuấn tú và phong độ thanh nhã của Ngọc Lâm, Vương tể tướng
thầm nghĩ: đẹp trai như thế không trách con mình mê như điếu
đổ là phải, mình được người con rể ấy cũng xứng đáng
lắm. Rồi ông nhanh nhẩu tự giới thiệu với Ngọc Lâm:
- Nhà tôi có chút
ít tài sản, nếu người vui lòng cứu con tôi, tôi sẽ giao
tất cả cho người!
- Bạch hoà thượng
Ngọc Lâm vừa nói vừa đưa mắt nhìn Vương tể tướng
việc này kỳ quá ạ! Người xuất gia, nếu không thể giữ
được giới cấm, mà phải bỏ để hồi tục, thì việc đó
chính Phật cũng cho phép, không phải chuyện xấu xa. Song con
xuất gia đầu Phật từ năm mười chín, đến nay đã hai mươi
lăm tuổi, con chưa từng phạm quy luật thuyền gia, mà cũng
không có tình ý với Thiên Kim tiểu thư, nay lại bảo con
bỏ giới để hồi tục, thì ngay từ lúc đầu con xuất gia
làm gì? Vả nữa sự sống, chết và tất cả khổ não của
kiếp người đều do lòng ái dục mà có, con vì sợ đắm
chìm trong bể sinh tử, ái dục, nên mới bỏ cả cha mẹ,
họ hàng, quê hương, bè bạn đến nương nhờ dưới bóng
Phật đài, gần gũi hòa thượng để cầu học, tại sao bây
giờ lại bắt con bỏ con đường sáng sủa, bằng thẳng, để
trở về con đường tối tăm, khúc khuỷu, thì làm thế nào
một ngày kia con vượt qua được bể khổ sinh tử?
Vương tể tướng
và hòa thượng Thiên Ẩn tỏ vẻ cảm phục vô cùng.
- Bạch hòa thượng
Ngọc Lâm nói tiếp con xuất gia học đạo không phải để
cầu sự sung sướng, vui thú tạm bợ của kiếp người, và
cũng không phải vì cuộc sống nhàn tản vô tư. Hòa thượng
đã từng dạy chúng con là một khi mất cái thân này rồi
thì muôn kiếp khó được sinh lại, vậy chúng con không nên
sống cuộc đời vô vị cho qua ngày đoạn tháng để luống
phí một kiếp. Đại đa số người đời chỉ lăn lộn
trong vòng tài sắc, danh lợi, họ không bao giờ nghĩ đến
con đường chung cùng của họ sẽ đi đến đâu. Xin hòa thượng
và Vương tể tướng nghĩ lại cho con cũng như mọi người
đều được giải thoát yên vui.
- Song vì cứu
người nên Phật pháp cũng cho phương tiện. Vương tể tướng
tuy rất khâm phục nhân cách của Ngọc Lâm, nhưng nghĩ đến
con đang mê man trên giường bệnh và đôi mắt đẫm lệ
của phu nhân, ông bất đắc dĩ phải bày tỏ quan điểm
của mình.
Ngọc Lâm sửa
lại cổ áo và giọng nói nặng nề:
- Tuy nói thì như
thế, song trên thực tế, nếu làm ra, danh dự của Phật giáo
cũng như gia phong trong quí phủ, đứng về phương diện
phong tục tập quán mà xét, đều bị tổn thương. Vậy
tốt hơn đừng để vấn đề cá nhân làm mất ảnh hưởng
của đại thể.
Song Vương tể
tướng là người rất thâm hiểu giáo lý nhà Phật:
- Tâm tốt thì
có kết quả tốt, Bồ Tát cứu người không màng đến sự
khen, chê của thế gian!
- Ngọc Lâm,
lời Tể tướng nói rất đúng, con hãy bằng lòng đi! Hòa
thượng Thiên Ẩn lại chêm vào một câu.
Lòng Ngọc Lâm
hoang mang, bao nhiêu tư tưởng bời bời trong đầu óc chàng.
Chàng tự nghĩ: xưa nay hòa thượng là người coi việc giữ
giới hơn cả tính mệnh, tại sao hôm nay lại dễ dãi như
thế? Nếu bảo sợ uy quyền của Vương tể tướng thì không
đúng, vì từ trước đến giờ hòa thượng vốn không sợ
người quyền thế; còn ham tiền tài cũng không phải, vì hòa
thượng có tiền cũng cho người khác chứ có giữ đâu. Có
lẽ vì nghiệp chướng mình nặng nề? Hay mình kém phúc, không
xứng đáng sống trong cảnh thanh tịnh trang nghiêm?
- "Chao ôi!
Sao mình lại gặp ma nạn như thế này?" Ngọc Lâm than
thầm.
- Ngọc Lâm! Hòa
thượng Thiên Ẩn cắt đứt dòng tư tưởng lan man của chàng
- tinh thần lợi tha của Bồ Tát không phải xa lánh chúng
sinh, mà là tùy duyên hóa hiện để cứu độ chúng sinh, đó
mới là chân tinh thần của Bồ Tát, sao con cứ bo bo ôm
lấy khí phách hẹp hòi như vậy? Những lời thuyết pháp
của Hòa thượng trụ trì bỗng khiến Ngọc Lâm thức
tỉnh, chàng trầm tư một lát, định tâm lại, rồi thản
nhiên nói:
- Hòa thượng
đã dạy thế, con cũng xin một việc.
- Việc gì?
- Nếu Vương
tiẻu thư theo điều kiện của con, con sẽ bằng lòng ngay,
bằng không, đã chẳng cứu được người có khi lại bị
người lôi cuốn.
- Rất dễ!
Rất dễ! Vương tể tướng mừng thầm Xin người cứ nói,
chỉ mong người nhận lời, còn bất cứ điều kiện nào chúng
tôi cũng xin theo.
- Điều kiện
của tôi giản dị lắm, nghĩa là, phàm việc gì tiểu thư cũng
phải theo tôi, tôi bảo thế nào phải vâng như vậy.
Ngọc Lâm hùng
dũng đưa điều kiện của mình nói với Vương tể tướng!
- Phu xướng,
phụ tùy, cổ nhân đã dạy như thế, điều kiện của người
rất hợp tình hợp ý, tôi có thể thay cho con tôi để
thừa nhận.
- Cũng cần tôn
trọng sự tự do của tiểu thư, phải tự lệnh ái thừa
nhận mới được!
Lúc ấy, lời nói,
thái độ và âm thanh của Ngọc Lâm đúng như một người
trung niên đã lão luyện và từng trải việc đời.
Vương tể tướng
cho ý kiến Ngọc Lâm rất đúng, ông gật gù khen thầm, không
ngờ người thanh niên tu hành, mà hiểu rõ sự, lý như
vậy, nói câu nào cũng như đinh đóng cột. Ông có cảm tưởng
cho rằng mình được người con rể có kiến thức như thế
cũng đáng mừng cho dòng họ Vương, và con mình cũng có
một người chồng trẻ tuổi, tuấn tú và có tài, thì
chắc sung sướng trọn đời.
- Hòa thượng còn
điều gì chỉ giáo thêm?
Vương tể tướng
hỏi hòa thượng Thiên Ẩn.
- Thưa không còn
điều gì.
- Vậy tôi xin
kiếu. Tôi sẽ cho người đến trả lời ngay, song tôi có
thể bảo đảm là nhất định con tôi sẽ chấp thuận điều
kiện đó.
Nói xong, Vương
tể tướng đứng dậy cáo từ ra về.
Không bao lâu, Vương
tể tướng cho người đến nói là Vương tiẻu thư đã tự
mình chấp nhận điều kiện của Ngọc Lâm. Tin ấy như
một vết dầu loang truyền khắp trong chùa. Những người
thiển kiến thấy hoàn cảnh của Ngọc Lâm mà thèm, vì họ
cho rằng chàng sẽ sống trong cảnh vinh hoa phú quý, không còn
phải buồn lo việc gì; còn những người tương đối có tâm
tu học thì hối tiếc vô cùng, vì theo họ thì viên ngọc
trong sáng từ đây sẽ trở nên nhơ nhớp, lấm láp.
Ngọc Lâm là người
Giang Tô, thân phụ chàng họ Dương, chàng rất có hiếu
với cha mẹ, song nhất đán khẩn cầu cha mẹ cho phép xuất
gia học đạo. Nghe tin ai cũng sửng sốt, không ngờ một người
thanh niên tự nguyện xuất gia, mà nay lại bỏ giới cấm để
trở về với tục lụy.Nhưng không một ai biết trong lòng
Ngọc Lâm đang toan tính những gì.