AI
“QUẬY” HƠN AI!
Dương Kinh Thành
---o0o---
Truyện
ngắn thời sinh hoạt áo lam
Ðúng
vậy, vấn đề là nên “quậy” như thế nào cho phải đạo! “Quậy” mà trên không
khiển trách, dưới chẳng dám xem thường khi tính khí “quậy” vốn là máu nóng
của tuổi trẻ, nhưng ở đây là Phật tử ? (cứ “quậy”)!
Chuyện
xãy ra hồi một ngàn chín trăm... lâu lắm! Khi người viết bài này hãy còn
là một cậu bé oanh vũ coi biệt trong một nhóm đoàn sinh oanh vũ cũng cá
biệt – nói theo bây giờ – Do đó một anh huynh trưởng (hỏng dám cũng cá
biệt đâu) được đặt cách theo dõi – quan tâm – giúp đỡ chúng tôi. Thật thế,
anh có thân hình hộ pháp (cở đàn em Lý Ðức bây giờ) cũng đủ hốt hồn “bọn
trẻ” nói chi đến ra tay thì phải biết. Ác một nỗi lần ra mắt “làm quen”
nhau anh lại trắc nghiệm giáo lý mà thầy giáo Hạnh đã dạy cho bọn tôi thời
gian qua. Ðó là lịch sử Phật Thích Ca. Như chưa biết rõ chỉ số thông minh
bọn tôi đều phải dựa vào những cú “tác động” (nạt nộ – la lối – dọa quỳ
hương ... chẳng hạn) nên anh ta mào đầu sau tiếng tằng hắng đầy uy...
huynh trưởng:
- E hèm!
Các tụi bây – ủa quên – các em cho anh biết Ðức Phật sinh ra ở Vườn gì?
Cả bọn
nháo nhác nhìn nhau, đứa gải đầu đứa bức tóc nhăn nhó một cách khổ sở
không kém trạng thái chúng tôi khi bán ế. Chả là “nghề nghiệp” bọn tôi:
đứa bán vé số, đứa bưng mâm bánh cam, đứa phụ má bán sari ở phà Cát Lái,
đứa bán “bánh mì nóng dòn” ... vv... Nói chung nghề chúng tôi chẳng kém kẻ
bụi đời rão bước khắp nơi, có mặt “phục vụ” khắp chốn (tiếp thị bây giờ
còn thua xa)
Sau
nhiều lần lập lại câu hỏi mà câu hỏi kế tiếp luôn được nâng “ton”, như thể
anh ta kéo hồn vía Lý Ðức nhập vào mình cho đủ đô. Anh đâu biết như thế
bọn chúng tôi như thế bọn chúng tôi càng thêm sợ! Càng sợ thì bộ nhớ càng
lưu vong mất tiêu!
Anh ta
nạt lớn!
- Học
rồi mà cũng không nhớ – Rồi chỉ mặt từng đứa anh tiếp – Tao – Ủa anh nhắc
lần này ráng nhớ nhe – nhe không!
Chúng
tôi xanh mặt riu ríu “Dạ” không nên tiếng – Anh ta hằn học tiếp:
- Ðức
Phật sanh ra trong VƯỜN TAO ÐÀN; Lớn lên trong THÀNH TUY HẠ; Xuất gia bên
SÔNG ÐỒNG NAI; Thành đạo bên SÔNG SÀI GÒN; Nhập Niết bàn trên NÚI CHAÂU
THỚI.
Anh ta
nói một lèo rồi thở. Bọn tôi thêm “nể” anh ta đến nổi cùng nhau khóc òa,
trong khi một góc sân chùa các anh chị huynh trưởng khác có cả bác gia
trưởng đều cười nức nẻ!. Theo cách hiểu non nớt của tôi lúc này, có lẽ anh
ta “quê” nên nắm tay tôi kéo sang chổ các anh chị huynh trưởng và hỏi:
- Anh
“dạy” vậy có đúng không ?
Tôi
không cần ái ngại đáp:
- Dạ
đúng ạ, bọn em nguyện lần sau sẽ nhớ mãi.
Anh ta
nói với các anh chị ấy đầy vẽ tự hào:
- Thằng
này – ủa em này thông minh nhất trong nhóm cá biệt – Rồi anh hỏi tôi:
- “Vợ”
của Ðức Phật tên gì em?
Tôi
ngẩng lên
- Anh
sai rồi! Ðức Phật nào có vợ?
- Ðức
Phật Thích Ca! Vợ Ngài là Da – Du – Ðà – La! Anh bổ sung.
Tôi thật
thà:
- Càng
sai! Da – Du – Ðà – La là vợ của Thái tử Tất – Ðạt – Ða!
Anh ta
quỳ một chân xuống trước tôi nói nhanh:
- Sư
phụ!
Rồi tất
cả cùng cười lên thỏa mãn. Anh công kênh tôi lên vai chạy mấy vòng sân
chùa vào một buổi chiều chủ nhật se lạnh mùa thành đạo đáng nhớ ấy.
---o0o---
Vi tính: Nguyên Trang
Trình bày: Nhị Tường
Cập
nhật: 01-04-2002