Ngày Tết Của Hạc
Thiên
Hương
- - -o0o- - -
Hạc đi dọc theo con đường
nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn
lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt
xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai
chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường
thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết
đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở
đây.
Cánh cổng gỗ thô sơ trước một
căn nhà nhỏ đã hiện ra trước mắt, Hạc bước vào, đi dưới rặng cây leo xanh
loáng thoáng những bông hoa tím, hồn chợt nhẹ xuống, thân chợt đỡ mệt hẳn
đi khi những hương hoa nhè nhẹ trong khu vườn nhỏ vờn quanh cô. Bước lên
thềm cửa, Hạc đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, mùi nhang thơm ngát tỏa ra từ những bát
nhang trên bàn thờ Phật, Hạc quỳ xuống, chắp tay ngước mặt nhìn lên khuôn
mặt nhẹ nhàng thanh thoát của bức tượng Phật Quan Âm, cô rán nén những
tiếng nấc nghẹn trong lồng ngực, niệm Phật nho nhỏ, lúc đầu những tiếng
niệm còn đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc, dần dần đôi mắt cô cũng ráo khô,
tiếng niệm Phật cũng trôi chảy dễ dàng hơn. Ðến lúc hồn lắng hẳn xuống,
cô gục mặt vào bàn tay, quên, quên hết, gắng không nghĩ, không nhìn một
vật gì, để mặc mùi khói nhang, mùi hoa quấn quít quanh mình, và để quên
mình đang hiện hữu.
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai,
Hạc ngửng mặt lên nhìn. Chị Diệu đang nhìn cô thật hiền từ, dịu dàng
nói: "Vào đây uống miếng nước trà cúc đi". Hạc đứng dậy, đi theo chị vào
nhà sau. Căn nhà không rộng nhưng rất sạch sẽ và giản dị, chị Diệu đưa
Hạc ly trà nóng, mùi hoa cúc thơm ngát tỏa lên, màu nước xanh trong. Hạc
uống cạn chén, chị Diệu nhìn Hạc cười: "Hết mệt chưa Hạc?" Ðó là câu chị
vẫn hỏi mỗi khi Hạc có chuyện buồn đến đây. Diệu là chị ruột Hạc, sau
khi cha mẹ mất, Hạc lập gia đình, chị bỏ việc làm, mua nhà ở riêng, xuống
tóc, mặc áo nâu sòng, sống như nữ tu. Ðã trên năm mươi nhưng nhìn chị chỉ
ngoài ba mươi, hai con mắt đen lánh, lớp da mặt hồng mịn trên ngấn cổ
trắng trong như sữa. Chỉ có bàn tay là nói lên lứa tuổi của chị, đôi tay
làm lụng thật vất vả, không từ chuyện gì nặng nhọc. Hạc bật nói: "Tối
nay em ngủ lại đây được không?" Chị Diệu lại cười thật nhẹ nhàng: "Vào
đây ăn cơm với chị". Tính chị là như thế, không bao giờ hỏi tại sao Hạc
lại đến, tại sao lại đòi ở lại. Cái phong thái nhẹ nhàng, phiêu diêu của
chị làm tâm hồn Hạc nhẹ hẳn đi. Ăn xong bữa cơm, Hạc phụ rửa chén với
chị. Tự dưng cô buộc miệng: "Sắp Tết rồi, em nhớ những ngày Tết hồi xưa
ở nhà quá". Nứơc mắt cô lại tự nhiên chảy ra, chị Diệu khẽ cười: "Ừ,
những ngày ấy thì vui, nhưng nhớ đến thì em lại khóc". Hai chị em ra ngồi
ở cửa, mặt trời chưa xuống hẳn, trời mùa hè nên còn sáng lắm. Hạc vẫn
còn thổn thức, chị Diệu lại cười:
- Em khóc rồi ngày đó nó
có trở lại với em không?
-
Nhưng mà khóc thì nó vơi buồn chứ chị?
-
Em tiếc gì nào?
-
Em tiếc những ngày cả nhà còn ở chung với nhau, vui thì thôi.
Chị vẫn cười thật nhẹ nhàng:
-
Rồi thì vì tiếc những ngày đó, nên em thất thểu bỏ chồng bỏ con, em
lại đây để ngồi khóc sao? Rồi mai mốt em sẽ lại khóc vì tiếc những ngày
còn ở chung với chồng con, lại thèm những lúc hai chị em ngồi cạnh nhau,
như thế thì em khóc suốt đời sao?
-
Ðâu có, chị biết tính chồng em mà, anh ấy khó quá, động tí thì hét
lên, em bực lắm.
-
Nhưng mà cậu ấy cục tính thế thôi, chứ tính cậu ấy tốt mà.
-
Thì biết là tốt, nhưng mà lười với cộc quá chị ơi. Chị xem Tết đến
nơi, ở đây ai chẳng nhớ nhà, thế mà chả thông cảm với vợ thì thôi, đi làm
về chả phụ gì em cả, chỉ cắm đầu vào đọc báo, làm sao em không tủi thân
được. Vậy mà em mới nói anh ấy bỏ tờ báo phụ em một chút là hét lên rồi.
Em bỏ em đi để xem mấy bố con làm sao cho biết. Nghĩ bố hồi xưa hiền mà
chiều mẹ ghê đi.
-
Mỗi người mỗi tính chứ, nói sao được. Nhưng mà em phải làm sao
chứ, cứ giận rồi bỏ đi thế này thì thằng cu Thảo, cái bé Mai nó cũng buồn,
em cũng buồn mà chồng em cũng buồn.
-
Biết thế thì đừng lấy chồng ở như chị mà khỏe.
-
Nhưng mà em lỡ lấy rồi, đâu có bỏ hết được.
-
Chị cho em ở đây với chị, em không về nhà đâu, em mệt mỏi lắm rồi.
Ngày nào đi làm về đã mệt, lại ở nhà vừa mệt vừa không vui em chịu không
nổi.
Chị Diệu nghiêm trang nhìn
Hạc:
-
Nếu em nghĩ em ở đây em cảm thấy vui thì em cứ ở lại. Nhưng chị
nghĩ em nên về thì hơn, tại em sẽ nhớ thằng cu Thảo với bé Mai, rồi em lại
cắn rứt, rồi lại ngồi khóc nữa. Ðã đến lúc em phải sửa lại cách suy nghĩ
và lối sống của mình. Cái gì sửa được thì rán mà sửa, cái gì không sửa
được thì phải chấp nhận thôi. Ăn chung cái tâm mình thanh tịnh, cái tâm
mình vui mới được, chứ lúc nào cũng cứ ngồi nhớ tiếc những cái đã qua,
những cái không có thì làm sao vui được. Em đã ở lại đây mấy lần rồi, mấy
lần trước em ở lại em có cảm thấy vui không hay cứ thở dài rồi khóc tấm ta
tấm tức?
Không đợi Hạc trả lời, chị
đứng lên, nhẹ nhàng ra bàn thờ thắp nhang niệm Phật, Hạc nhìn ra sân, nắng
đã gần tắt hết, cái vẻ hiu hắt của buổi chiều lúc trời sắp tối làm lòng
nàng nao nao khó tả. Những cây hoa leo hai bên bờ rào đã bắt đầu tỏa
hương ngào ngạt. Trong vườn những đóa hoa vẫn rực rỡ dù trời đã bắt đầu
tối. Hạc nhìn vào gian thờ Phật, chị Diệu vẫn đứng chắp tay, khuôn mặt
nhẹ nhàng thanh thản của chị ngước lên, dịu dàng, an lành và thật thanh
khiết. Hạc thấy mình thật mong manh, cô khẽ rùng mình, tự dưng cô thấy
nhớ con ghê gớm, tự dưng cô thấy mình quá đáng khi đã giận dỗi bỏ ra đi,
tự dưng cô thấy ngượng với những nông nỗi của mình....
Nếu em nghĩ em ở đây em cảm thấy vui thì em cứ ở
lại, không, có ở lại cô cũng không thể vui được.
Cái gì sửa được thì rán mà sửa, cái gì không sửa được thì phải chấp nhận
thôi. Ăn chung cái tâm mình thanh tịnh, cái tâm mình vui mới được, chứ
lúc nào cũng cứ ngồi nhớ tiếc những cái đã qua, những cái không có thì làm
sao vui được. Cô đã không sống được nhẹ nhàng như chị, nhưng
cô phải cố thôi. Chị Diệu đã biết mình muốn gì, đã từ bỏ việc làm, từ bỏ
đời sống nhộn nhịp, lui về ở đây, tại chị muốn như vậy và tìm thấy niềm
vui ở đây. Sống khổ hạnh, làm việc cực khổ nhưng lúc nào cũng thật thanh
thản, nụ cười lúc nào cũng sáng trong. Còn cô, cô biết mình không bao giờ
có thể tìm được niềm vui trong một không khí lặng lẽ như vậy, cô đã có một
mái gia đình, cô đã có những nguồn yêu thương, nhưng cô vẫn nuối tiếc
những hình ảnh quá khứ, vẫn đi tìm hoài những niềm vui đã mất mà buông
trôi cái niềm vui và hạnh phúc hiện tại. Rồi
mai mốt em sẽ lại khóc vì tiếc những ngày còn ở chung với chồng con, lại
thèm những lúc hai chị em ngồi cạnh nhau, như thế thì em khóc suốt đời sao.
Chị Diệu nói đúng, những lần trước cô ở lại để rồi lại tự trách cứ mình,
lại vật vã với những giọt nứơc mắt. Trong bức tranh tối tranh sáng, giữa
khung cảnh thật bình yên của ngôi nhà nhỏ, giữa mùi nhang thơm toả lẫn với
hương thơm của hoa cỏ và sương đêm, Hạc như vừa tỉnh giấc, cô thấy cô phải
trở về, trở về cái gia đình xinh xắn của cô, rán vun xới những ngọt ngào
để nuôi nấng những kỷ niệm đẹp cho con cái, cuộc sống dài bao nhiêu mà cứ
làm khổ lẫn nhau.
Tiếng xe hơi đỗ ở cổng làm
Hạc nhìn ra. Cu Thảo, bé Mai và Hoàng đi vào cửa, miệng cu Thảo bô bô:
"Mẹ ơi, mẹ về nhà đi, bố cho tụi con ăn cơm rồi. Bố nói mẹ về ăn thử canh
bố nấu coi ngon không".
Hạc ngượng ngùng nhìn chồng,
chị Diệu bước ra, vẫn nhẹ nhàng chị nói: "Hai cô chú đưa các cháu về đi,
chiều 30 qua đây cúng Giao thừa nhé".
Hai vợ chồng chào chị, trên
xe cu Thảo và bé Mai tranh nhau kể đủ thứ chuyện. Lúc về đến nhà, Hạc ngỡ
ngàng nhìn hai chậu quất và hai chậu vạn thọ vàng rực trên hiên. Hoàng
nhìn vợ cười: "Thấy giống Tết ở Việt nam không em?" Hạc rưng rưng nước
mắt, nhìn chồng, nhìn con, nhìn mấy chậu cây. Mùa xuân đang ở đây, những
hình ảnh đẹp của quá khứ chỉ là quá khứ, cái quá khứ đã qua, chỉ có cái
hiện tại ở đây, nó đang ở trong tay cô, cô phải giữ lấy nó, cô phải bảo vệ
nó, cô phải tìm lấy những niềm vui trong những cái gì cô đang có và nhất
là cần có một cái tâm thật thanh tịnh phải không chị Diệu. Hạc vòng tay
ôm lấy hai con, Hoàng đặt nhẹ bàn tay lên vai cô, cô thấy lòng ấm hẳn....
Cám ơn chị Diệu, cám ơn ngày Tết đã đem mùa xuân đến đây....
Thiên Hương
(27 Tết Mậu Ngọ 2002)
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Cập
nhật : 01-11-2002