Kho Báu Nhà Thiền
Thiền sư Văn Thủ
Dịch giả: Ðịnh Huệ
- - -o0o- - -
Chương 13
Học đạo cần phải dùng công phu
thoại đầu làm chủ yếu
Hòa thượng
Triệu Châu nói:
Huynh đệ chớ
đứng lâu, có việc thì thương lượng, bằng không có việc thì hãy hướng về tự
kỷ tham cứu mới tốt!
Thiền sư Viên
Thông Ðức nói:
Con mắt đạo
chưa sáng thì có sự ứng dụng gì? Vô sự cần nhất phải tham cứu!
Thiền sư
viên Ngộ nói:
Chỉ cần khiến
cho tâm niệm lóng lặng, chỗ lăng xăng loạn động chính là chỗ tốt nhất để
hạ thủ công phu.
Thiền sư
Ðại Huệ nói:
Công phu thuần
thục thì khua mở cái chốt cửa. Cái gọi là công phu có nghĩa là đem cái tâm
suy nghĩ trần lao thế gian quay về đặt trên câu: “Que chùi phân”(1)
khiến tình thức chẳng còn sanh khởi, tương tự như pho tượng bằng gỗ, bằng
đất. Lúc cảm thấy tối tăm không hiểu, không có cái lỗ mũi để nắm, ấy là
tin tức tốt.
Cổ Ðức
nói:
Trên Bát nhã
không có công phu luống uổng.
Thiền sư
Ðại Huệ nói:
Huynh đệ hạ
thủ công phu chẳng cần cử nhân duyên chỉ cần đến chỗ gần gũi mà khán, như
Lục Tổ nói với Thượng tọa Huệ Minh: “Ông chỉ cần thiện ác đều chớ nghĩ
đến, đương lúc ấy, tất cả chẳng suy nghĩ, cái gì là bản lai diện mục của
Thượng tọa Minh?”. Chỉ cần khán như thế.
Ngài Ðại Huệ
nói:
Công phu chẳng
nên gấp, gấp thì tháo động cũng không nên hưỡn, hưỡn thì hôn trầm.
Thiền sư viên
Ngộ nói:
Ông ta tham
hoạt cú (2) chẳng tham tử cú, vì dưới hoạt cú tiến được thì
muôn kiếp chẳng quên, còn dưới tử cú tiến được thì tự cứu chẳng xong. Nếu
muốn cùng Phật Tổ làm thầy thì cần phải biết sử dụng hoạt cú.
Tâm Yếu
Hòa
thượng Cao Phong Diệu nói:
Nếu nói là
chân thật tham thiền thì cần phải có đủ ba điều quan yếu:
1. Phải
có lòng tin lớn lao rõ biết việc này chắc chắn như dựa vào núi Tu Di.
2. Phải
có phẫn chí mạnh mẽ như gặp kẻ thù giết cha mình, muốn hạ nó ngay một dao đứt làm hai đoạn.
3. Phải khởi
đại nghi tình như ở chỗ tối phải tìm nột vật quý, chính ngay lúc muốn lộ
ra mà chưa lộ.
Trong suốt
ngày đêm nếu đầy đủ ba điều thiết yếu này thì bảo đảm có ngày thành công,
chẳng sợ con ba ba quậy ở trong chum. Nếu thiếu đi một điều thì cũng như
cái đảnh gãy đi một chân ắt thành vô dụng.
Cao Phong Lục
Ngài Cao
Phong nói: “Nghi lấy tin làm thể, ngộ lấy nghi làm dụng. Tin được mười
phần thì nghi được mười phần. Nghi được mười phần thì ngộ được mười phần”.
Thảo
Ðường đứng hầu ngài Hối Ðường. Ngài Hối Ðường nêu ra câu thoại đầu: Gió,
phướn(3) hỏi Thảo Ðường.
Thảo Ðường
thưa:
- Con
hoàn toàn không có chỗ vào.
Hối
Ðừơng bảo:
- Ông
thấy ở thế gian mèo rình bắt chuột chăng? Hai mắt ngó lom lom không chớp, bốn chân bám chặt xuống
đất không động đậy, sáu căn chăm chú, đầu đuôi thẳng băng, sau đó chụp lấy
không hụt một con chuột nào. Cũng thế, người tu thiền nếu tâm không phan
duyên theo việc khác, ý bặt vọng tưởng, sáu căn vắng lặng, ngồi yên tham
cứu thì hoàn toàn thành công.
Ðại Huệ Võ Khố
Thiền sư
Ðại Huệ nói:
Tâm sanh
tử chưa phá vỡ thì toàn thể là một khối nghi tình. Chỉ cần ở trong cái ổ
nghi tình cử lên một câu thoại đầu: “Có vị Tăng hỏi ngài Triệu Châu: Con
chó có Phật tánh hay không? Triệu Châu đáp: Không”. Ði đứng ngồi nằm chẳng
được gián đoạn, lúc vọng niệm khởi cũng chẳng được đem tâm đè nén mà chỉ
cần cử câu thoại đầu này. Nếu lúc tịnh tọa vừa biết có hôn trầm thì lập
tức phải chấn chỉnh tinh thần cử câu thoại đầu này chẳng khác nào bà mù
thổi lửa chợt lông mày đồng thời bị cháy sạch.
Pháp Ngữ
Ngài Ðại
Huệ nói:
Lúc gần đây
trong chốn tòng lâm pháp tà đua nhau nổi dậy làm mù mắt chúng sanh không
kể xiết. Nếu không dùng công án của Cổ Ðức đề khởi cử giác thì cũng như kẻ
đui mù quăng tuốt gậy trong tay, một bước cũng không đi được.
Pháp Ngữ
Hòa
thượng Quy Sơn nói:
Xét cùng tột
pháp lý, lấy ngộ làm cực tắc.
Hòa
thượng Trung Phong Bổn nói:
Chỉ hướng lên
trên câu thoại đầu đang tham, một khi nắm chặt rồi thì cần phải sống đồng
sống, chết đồng chết. Thứ nhất là chẳng được cầu phương tiện khác. Thứ hai
là chẳng được đổ lỗi cho cảnh duyên. Thứ ba là chẳng được mống khởi một
niệm mê tình.
Quảng Lục
Tham
thiền là phải đối địch với sanh tử, chẳng phải nói liễu ngộ bèn xong. Tham
thiền phải tỏ đại đạo, sáng nghe chiều chết cũng thỏa lòng. Tham thiền là
đẩy cánh cửa lọt vào cối cửa, tối kỵ là hướng ra ngoài tìm cầu. Tham thiền
cần phải khởi nghi tình, đại nghi ắt đại ngộ. Tham thiền nạp tử anh linh
cử khởi liền biết nơi chốn. Tham thiền là ngộ bản lai diện mục, văn tự ngữ
lục khó mà ghi chép nổi. Tham thiền chỉ thẳng tâm người, quý nhất là cần
phải tự đảm đương. Tham thiền như đối địch với muôn người, phải chiến đấu
đến táng thân mất mạng. Tham thiền như mèo rình bắt chuột không cho chớp
mắt. Tham thiền là việc của bậc đại trượng phu, chẳng phải hàng quan tướng
có thể làm nổi.
Vô Môn Ngữ Lục
Hòa
thượng Trung Phong bài xích người học đạo chỉ chuộng thông suốt trên ngữ
ngôn mà không cầu thật ngộ. Ngài thường nói:
Ngày nay,
người tham thiền không linh nghiệm, thứ nhất là không có cái chí khí chân
thật như người xưa; thứ hai là không lấy sanh tử vô thường làm việc lớn,
thứ ba là buông bỏ công phu mình tu tập, trọng vọng, súc tích từ trước tới
nay không nổi, lại không đủ sự lâu dài không lui sụt của thân tâm. Rốt
cuộc thì bệnh ở chỗ nào? Kỳ thật là vì chẳng biết cội gốc sanh tử.
Hành Lục
Hòa
thượng Cao Phong nói:
Các huynh đệ
mười năm, hai mươi năm cho đến suốt cả cuộc đời mình dứt bặt việc thế tục,
quên hết các duyên, chỉ dốc chí cốt để biết rõ việc này mà không thấu
thoát được là do bệnh ở chỗ nào? Bổn phận của người xuất gia thử nêu ra
xem! Phải chăng từ đời trước không có linh cốt? Phải chăng không gặp Minh
sư? Phải chăng một nóng mười lạnh? Phải chăng căn cơ yếu kém, chí khí nhỏ
hẹp? Phải chăng là chìm đắm trong trần lao? Phải chăng là trầm không trệ
tịch? Phải chăng là tạp độc nhập tâm? Phải chăng là thời tiết chưa đến?
Phải chăng là chẳng nghi ngôn cú? Phải chăng là chưa đắc nói đắc, chưa
chứng nói chứng? Nếu luận về bệnh nặng thì hoàn toàn chẳng phải là các
bệnh đã kể trên. Ðã chẳng phải như đã nói thì rốt cuộc ở chỗ nào? (Tiếng
quát).
Dưới đây đòn
tay ba cành, trước cái đơn bảy thước (4).
Cao Phong Lục
Thiền sư
Phật Giám Cần nói:
Thường
thấy các huynh đệ học đạo, có người chẳng cầu liễu ngộ, chỉ chăm vào ngôn
thuyết mà muốn thể hội được nhân duyên của cổ nhân, há chẳng phải là cái
lầm lớn sao? Cổ nhân chỉ đối bệnh ra toa, tùy cơ cho thuốc nên mới có
nhiều đường lối vào cửa như sắn bìm, như ngón tay chỉ mặt trăng, như viên
ngói gõ cửa. Ý là nhờ viên ngói gõ để cửa mở, nhờ ngón tay để thấy mặt
trăng, nếu như được cửa mở, thấy trăng rồi, viên ngói, ngón tay dùng làm
chi nữa!
Ngài Phật
Giám nói:
Tham phải thật
tham, ngộ phải thật ngộ. Hãy tham cứu cùng tột đến suốt đáy của giáo lý
đi! Chẳng phải ngày này hạ được một chuyển ngữ, ngày mai qua được một tắc
nhân duyên. Nhân duyên xưa nay số nhiều như cát trong sông đâu có thôi
hết! Rốt cuộc chẳng tỏ ngộ tâm địa thì làm sao liễu thoát sanh tử? Như Tổ
Ðạt Ma lúc mới sang đây (Trung Hoa), chưa có nhiều tắc nhân duyên như thế
mà tại sao vẫn có người ngộ đạo?...
Lại nói: Xin
khuyên các huynh đệ chỉ cần tỏ ngộ tâm địa, chớ lo chẳng hội nhân duyên.
Nhân duyên xưa nay đó, chẳng nói là nhất thời chẳng khán, mà chỉ cần khán
thấu qua một tắc rồi thì ngàn tắc, muôn tắc đều đồng. Nếu nói hội được một
tắc này mà chưa hội được tắc kia thì quyết chắc là chưa đúng vậy.
Phổ Ðăng Lục
Ngài Ðại
Huệ nói:
Ngàn nghi,
muôn nghi chỉ là một nghi. Cái nghi trên câu thoại đầu vỡ thì ngàn nghi,
muôn nghi đồng thời vở hết.
Thiền sư Viên
Ngộ nói:
Thật không
khác chi người chết hết thở, sau đó tỉnh lại mới biết rỗng rang đồng thái
hư.
Tâm Yếu
Thiền sư
Thoại Lộc Bổn Tiên thượng đường dạy:
Ðại phàm,
tham học vị tất học vấn thoại (5) là tham học, vị tất học đại
ngữ (6) là tham học, vị tất học biệt ngữ (7) là
tham học, vị tất học hiểu kinh điển là tham học, vị tất học hiểu được ngữ
ngôn kỳ đạc của Tổ sư là tham học. Nếu tham học như thế thì dẫu cho ông
thông đạt được hết đi nữa, nhưng ở trong Phật pháp ông vẫn là người không
thấy đến nơi đến chốn, nên gọi là bọn càn huệ. Há chẳng nghe Cổ đức nói:
“Thông minh chẳng địch sanh tử, càn huệ đâu khỏi luân hồi” sao?
Các ông nếu
muốn tham học thì phải nên chân thật tham học, lúc đi thì đi tham, lúc
đứng thì đứng tham, lúc ngồi thì ngồi tham, lúc nằm thì nằm tham, lúc nói
thì cũng nói tham, lúc nín thì cũng nín tham, lúc làm tất cả công việc
cũng tham. Ðã lúc nào cũng tham được như trên, thử nói xem: Ai tham? Tham
cái gì? Ðến đây cần phải có chỗ minh bạch mới được. Nếu chẳng như thế thì
bị gọi là bọn hấp tấp vội vàng, ắt không có được cái yếu chỉ tham cứu hoàn
tất vậy.
Hội Nguyên
Thiền sư
Khai Thiện Khiêm nói:
Thời giờ dễ
qua, hãy gấp hạ thủ công phu. Không có công phu gì khác hơn là chỉ cần
buông bỏ. Chỉ cần đem những gì sở hữu trên tâm thức nhất thời buông bỏ,
đấy là công phu thẳng tắt chân chánh. Nếu có công phu nào khác đều là ngu
si, điên cuồng chạy ở bên ngoài vậy.
Tấm bảng
treo trước cửa am nài Tổ Tâm, am chủ Hoàng Long, có đề:
Thông báo cùng
các người học Thiền, nếu muốn thấu tột đạo này, cần nhất phải tự khán,
không ai thay thế cho được. Có lúc hoặc khán được nhân duyên, tự có chút
ít hoan hỷ, bèn nhập thất thổ lộ, đợi lời phẩm bình phải trái, cạn sâu;
còn như chưa phát minh thì thôi.
Ðạo tự hiện ra
trước mắt, khổ sở tìm cầu càng thêm mê muội. Ðây là đạo ly ngôn phải ở nơi
chính mình tự nhận, chẳng do người khác mà ngộ, phát minh như thế mới gọi
là liễu đạt được căn bản sanh tử từ vô lượng kiếp đến nay. Nếu thấy được
đạo ly ngôn này tức là thấy tất cả thanh sắc, ngữ ngôn thị phi là đạo, chứ
không có pháp nào khác. Nếu chẳng thấy đạo ly ngôn, bèn đem sự hiểu biết
các nhân duyên sai biệt trước mắt cho là sở đắc thì chỉ e nhận lầm nhân
duyên bóng sáng trước mắt của môn đình mà rốt cuộc chỉ là tự dối mình,
uổng phí tâm lực.
Phải nên ngày
đêm khắc kỷ tinh thành, đi đứng quán sát xem xét kỹ càng, không có dụng
tâm gì khác thì lâu ngày tự nhiên có đường vào, đây chẳng phải một mai một
chiều mà học thành sự nghiệp. Nếu chẳng tham thấu như thế thì chẳng bằng
xem kinh theo đúng thời khóa tu hành cho qua kiếp sống tàn này, cũng còn
hơn nói bậy nói bạ sanh tội phỉ báng chánh pháp. Nếu muốn lúc về già dám
bảo đảm thành người vô sự, không còn mối hệ lụy nào thì không ngoài việc
hiện nay phải nhập thất hai kỳ giữa tháng và cuối tháng để xin thưa hỏi.
La Hồ Dã Tập
Chú giải:
(1) Có vị Tăng hỏi
thiền sư Vân Môn: Phật là gì?
Ngài đáp: Que chùi phân
(càn thi quyết)
(2) Thiền sư Ðộng
Sơn Thủ Sơ nói:
“Trong lời có lời gọi là tử cú
Trong lời không lời gọi là hoạt cú”.
(3) Nhân gió lay lá
phướn trước chùa. Có hai ông Tăng tranh luận. Một ông nói phướn động. Ông
kia nói gió động. Cãi qua cãi lại không ra lẽ. Lục Tổ đứng gần đó nói:
“Không phải phướn động, không phải gió động mà tâm các ông động đấy!”. Hai
ông Tăng giật mình kinh.
(4) Thiền sàng: Ý ngài
bảo hãy ngồi trên thiền sàng nỗ lực tham cứu rồi sẽ tỏ ngộ việc ấy.
(5) Vấn thoại: là câu
hỏi thiền sinh đặt ra lúc Hòa thượng thượng đường.
(6) Gián thoại: là lời
giản trạch bình luận cổ tắc công án.
(7) Ðại ngữ: có hai
loại:
a/
thiền sư đặt vấn đề bảo chúng hạ ngữ, chúng không khế hội, thiền sư thay
chúng mà hạ ngữ.
b/ Nêu
lên cổ tắc mà cổ nhân không có ngữ, bèn thay cổ nhân mà hạ ngữ.
(8) Biệt ngữ: Cổ tắc có
sẵn chuyển ngữ của cổ nhân rồi mà mình hạ một chuyển ngữ khác nữa, gọi là
biệt ngữ.
---o0o---
Mục Lục |
1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
9 |10 |
11
12 |
13 |
14 |
15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20|
21 |
22
---o0o---
|
Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Lan Thanh, Thanh Nhàn
Trình bày : Nhị Tường
Cập
nhật : 01-08-2002