Kho Báu Nhà Thiền
Thiền sư Văn Thủ
Dịch giả: Ðịnh Huệ
- - -o0o- - -
Chương 11
Học đạo cần phải tu tập tọa
thiền
Ðàn Kinh
của Lục Tổ chép:
Sao gọi
là tọa thiền? Ngoài đối với hết thảy cảnh giới thiện ác tâm niệm không
khởi gọi là tọa, trong thấy tự tánh chẳng động gọi là thiền.
Sao gọi
là thiền định? Ngoài lìa tướng gọi là thiền, trong chẳng loạn gọi là định.
Nếu thấy các cảnh mà tâm không loạn, ấy là thật định.
Kinh
Tịnh Danh nói:
Tức thời
hoát nhiên trở lại được bản tâm.
Ngữ Lục
của Bàng cư sĩ chép:
Tâm như
tức là tọa, cảnh như tức là thiền, như như thảy chẳng gá, đại đạo chẳng
trong ngoài, nếu người hiểu như thế, lúc ngủ như không ngủ.
Có người
hỏi Thượng tọa Sư Tịnh ở núi Thiên Thai:
- Ðệ tử
mỗi đêm ngồi thiền tâm niệm lăng xăng, chưa biết dùng cách gì để nhiếp
phục, cúi xin thầy từ bi chỉ dạy.
Sư đáp:
- Như
ban đêm ngồi an tọa mà tâm niệm lăng xăng thì hãy đem cái tâm lăng xăng ấy
tìm cái chỗ lăng xăng kia, xét biết nó không có chỗ nơi thì cái niệm lăng
xăng ấy đâu còn, xét ngược lại cái tâm hay xét kia cũng đâu có.
Lại nữa,
cái trí năng chiếu vốn không, cảnh sở duyên cũng lặng, lặng mà chẳng phải
lặng, bởi vì không có người hay lặng; chiếu mà chẳng phải chiếu bởi vì
không có cảnh bị chiếu. Cảnh, trí đều lặng, tâm tự an nhiên, ngoài không
dong ruỗi, trong không trụ định, hai đường đều bặt, một tánh di nhiên, đây
là yếu đạo trở về nguồn vậy.
Hội Nguyên
Thiền sư
Lâm Tế nói:
Ông nếu
chấp lấy cảnh thanh tịnh bất động, cho đó là phải, thì đó là ông nhận vô
minh làm ông chủ.
Lời
này ít nhiều làm kinh động kẻ học đòi theo kiểu dáng người chết. Nếu hướng
vào chỗ nầy thấy được thấu, đả phá được suốt thì cứu được một nửa.
Ngài Lâm
Tế nói:
Có một
bọn mù trọc đầu ăn cơm no rồi tọa thiền quán hạnh giữ chặt mỗi niệm không
cho sanh khởi, ghét động cầu tịnh, ấy là pháp ngoại đạo. Tổ sư nói: Nếu
ông trụ tâm khán tịnh, dấy tâm soi chiếu bên ngoài, nhiếp tâm lóng lặng
bên trong, ngưng tâm nhập định, những thứ ấy đều là tạo tác.
Ngày
nay, tôi thấy người sơ tâm xưng là tọa thiền phần nhiều chỉ câu thúc được
cái đãy da thúi nầy, còn vọng niệm, tư tưởng thì lăng xăng khởi diệt
không ngừng, cùng với cái gọi là trụ bên trong kia còn chưa dính dán thay
huống là đối với cái chân thật viên trạm! Rốt cuộc thì cùng cới cái ngồi
si ngốc của loài chồn thỏ không khác.
Có vị
Tăng hỏi Quốc sư Huệ Trung ở Nam Dương:
- Tọa
thiền khán tịnh việc ấy thế nào?
Sư đáp:
- Chẳng
nhơ chẳng sạch thì đâu cần khởi tâm mà khán tướng tịnh!
Thiền sư
Ðại Huệ nói:
Chúng
sanh cuồng lọan là bệnh. Phật dùng thuốc tịch tịnh ba la mật để điều trị.
Nếu bệnh hết mà còn dùng thuốc thì càng thêm bệnh.
Trong
nghi tọa thiền của Thiền sư Phật Tâm Tài có ghi:
Phàm
người tọa thiền phải đoan thân chánh ý, trong sạch cái tâm rỗng rang của
mình, xếp chân ngồi kiết già, thâu cái thấy, xoay cái nghe trở lại, tỉnh
tỉnh chẳng ngu muội, lìa hẳng hôn trầm điệu cử. Dẫu cho có nhớ đến việc
sắp đến cũng tận tình ném quách, chỉ hướng về chỗ tịnh định chánh niệm xét
kỹ biết ngồi là tâm và phản chiếu là tâm, biết có, không, ở giữa, hai bên,
trong, ngoài là tâm. Tâm nầy rỗng mà biết, tịch mà chiếu, tròn sáng suốt
linh diệu chẳng phải hư vọng.
Nay thấy
người tọa thiền gắng sức mà chẳng ngộ là do cái bệnh y theo sự chấp trước,
tình gá theo thiên tà, mê muội trái với chánh nhân, uổng công tu hành mà
không ngộ là do đây vậy. Nếu như lóng lặng một niệm thầm hợp vô sanh thì
gương trí rỗng soi, tâm hoa kiền nở, vô biên kế chấp ngay đó liền tiêu ma,
vô minh nhiều đời tức thời tan sạch, như người quên chợt nhớ, như người
bệnh được lành, trong lòng vui mừng tự biết sẽ làm Phật, tức là biết ngoài
tâm mình ra không có Phật nào khác. Sau đó, thuận theo ngộ mà càng tu,
nhân tu mà chứng, nguồn chứng ngộ là ba mà không khác, đây gọi là nhất
giải, nhất hạnh tam muội, cũng gọi là vô công dụng đạo.
Hòa
thượng Ngưỡng Sơn nói:
Nếu là
đệ tử của Tổ tông thì người thượng căn thượng trí một nghe ngàn ngộ được
đại tổng trì. Còn như kẻ căn trí yếu kém nếu chẳng chịu tọa thiền để lặng
yên niệm lự đến lúc lâm chung ắt phải bối rối.
Thiền sư
Huyền Sa Bị nói:
Cho ông
luyện được thân tâm đồng như hư không đi, cho ông đến chỗ tịnh minh lóng
lặng chẳng lay động đi, mà nếu chẳng ra khỏi thức ấm, cổ nhân gọi đó là
dòng nước chảy nhanh, vì nó chảy quá nhanh nên không biết rồi lầm cho là
yên tịnh. Tu hành như thế không thể nào ra khỏi mé luân hồi được, mà y như
trước vẫn bị luân hồi nữa.
Hòa
thượng Trung Phong nói:
Hoặc có
người ngồi chỗ vắng lặng có lúc trần lao tạm dừng trong phút chốc, chợt
trong thức ấm hốt nhiên tỉnh ngộ được cái tương tự như đạo lý, bèn y theo
đó cho là đúng, rồi dẫn lời trong kinh giáo để làm chứng cho cái bệnh nầy
là do thức ấm chưa phá, thật là gốc sanh tử, chứ chẳng phải kiến tánh vậy.
Kinh
viên Giác ghi:
Hụê
thanh tịnh vô ngại đều nương nơi thiền định mà sanh.
Hòa
thượng Triệu Châu nói:
Ông hãy
hướng vào dưới lớp y áo ngồi mười năm, nếu chẳng hội thiền thì cứ chặt đầu
lão tăng đi.
Cổ đức
nói:
Siêu
phàm vượt thánh thì cần phải lặng hết các duyên, ngồi chết hay đứng tịch
đều phải nhờ vào sức định.
---o0o---
Mục Lục |
1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
9 |10 |
11
12 |
13 |
14 |
15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20|
21 |
22
---o0o---
|
Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Lan Thanh, Thanh Nhàn
Trình bày : Nhị Tường
Cập
nhật : 01-08-2002