Kho Báu Nhà Thiền
Thiền sư Văn Thủ
Dịch giả: Ðịnh Huệ
- - -o0o- - -
Chương 6
Học đạo cần phải nhận đúng như
thật
Lục Tổ,
một hôm bảo chúng:
Tự tâm
các ông là Phật, chớ có hồ nghi. Ngoài ra không một vật có thể kiến lập,
đều là bản tâm sanh ra muôn pháp, cho nên kinh nói: “Tâm sanh các pháp
sanh, tâm diệt các pháp diệt”. Nếu muốn thành tựu chủng trí cần phải đạt
được Nhất tướng tam muội và Nhất hạnh tam muội. Nếu ở tất cả chổ mà không
trụ tướng, ở trong tướng ấy chẳng sanh thương ghét, cũng chẳng lấy bỏ,
chẳng nghĩ đến sự lợi ích, thành hoại v. v…, an nhàn, điềm tĩnh, rỗng rang
đạm bạc, đó gọi là Nhất tướng tam muội. Nếu tất cả chỗ đi đứng ngồi nằm
thuần nhất trực tâm, chẳng động đạo tràng liền thành Tịnh độ, đó gọi là
Nhất hạng tam muội.
Tăng hỏi
Thiền sư Bá Trượng:
- Thế
nào là pháp yếu Ðại thừa đốn ngộ?
Sư đáp:
- Các
ông trước dứt các duyên, bặt hết muôn việc, hết thảy các pháp thiện cùng
bất thiện, thế gian cùng xuất thế gian, chớ có ghi nhớ, chớ có nghĩ tưởng,
buông xả thân tâm cho nó tự tại, tâm như gỗ đá không còn phân biệt, tâm
không dấy niệm, đất tâm không trống không thì mặt trời trí hụê tự hiện.
Chỉ cần dứt hết thảy phan duyên tham, sân, ái thủ, tình chấp cấu tịnh sạch
hết, đối với ngũ dục, bát phong chẳng động, chẳng bị cái thấy, nghe, hay,
biết ràng buộc, chẳng bị các cảnh làm mê lầm thì tự nhiên đầy đủ thần
thông diệu dụng, đó là người giải thoát.
Ðối với
tất cả cảnh, tâm không loạn không tịnh, không nhiếp, không tán, vượt qua
tất cả thanh sắc, không có vướng mắc, gọi đó là Ðạo nhân.
Lại bảo:
Luận về người học đạo, nếu gặp các thứ khổ vui, vừa lòng hay trái ý, tâm
vẫn không lui sụt, chẳng màng tới danh tiếng, lợi dưỡng, áo cơm, chẳng ham
công đức lợi ích, chẳng bị pháp thế gian làm vướng bận, không thân, không
ái, khổ vui chẳng bận lòng, áo xấu che thân, cơm hẩm đỡ dạ, ngây ngây như
ngu như điếc, mới có chút phần tương ưng. Nếu ở trong tâm học nhiều tri
giải, cầu phước, cầu trí đều là sanh tử, đối với lý nào có ích gì? Trái
lại, bị gió tri giải thổi trôi vào trong biển sanh tử.
Lại nói:
Ba thừa giáo dùng để trị các bệnh tham, sân… Nay đây, niệm niệm nếu có các
bệnh tham, sân … thì trước tiên cần phải trị nó mà chẳng cần tìm cầu nghĩa
cú, tri giải; tri giải thuộc về tham, tham biến thành bệnh. Nay chỉ cần
lìa tất cả các pháp có, không, cũng lìa cả cái lìa, thấu qua ba câu thì tự
nhiên cùng Phật không khác, đã tự là Phật, lo gì Phật không biết thuyết
pháp! chỉ e chẳng phải Phật nên bị các pháp có, không ràng buộc chẳng được
tự do, vì lý chưa lập mà trước đã có phước trí, bị phước trí lôi đi như kẻ
hèn sai khiến người sang; chẳng bằng trước lập lý rồi sau hãy có phước
trí.
Hội Nguyên
Mã Ðại
sư nói:
Ðạo
chẳng cần tu, chỉ cần đừng ô nhiễm. Cái gì là ô nhiễm? Hễ có tâm sanh tử,
tạo tác, hướng về đều là ô nhiễm. Nếu muốn lãnh hội ngay đạo nầy thì tâm
bình thường là đạo. Tâm bình thường là tâm không tạo tác, không thị phi,
không thủ xả, không đoạn thường, không phàm, không thánh. Kinh nói “Chẳng
phải hạnh phàm phu, chẳng phải hạnh Hiền Thánh, ấy là hạnh Bồ Tát”. Nay
chỉ cần đi đứng ngồi nằm ứng cơ nhiếp vật thảy đều là đạo.
Truyền Ðăng Lục
Hòa
thượng Hoàng Bá dạy:
Nếu muốn
thành Phật thì hết thảy Phật pháp đều chẳng cần học, chỉ cần học sự không
mong cầu, không dính mắc. Tám muôn bốn ngàn pháp môn đối trị tám muôn bốn
ngàn phiền não chỉ là môn giáo hóa nhiếp dẫn.
Lại bảo:
Chỉ cần tùy duyên tiêu nghiệp cũ, đừng tạo thêm nghiệp mới nữa.
Hòa
thượng Ðức Sơn thượng đường dạy:
Nếu ở
nơi mình vô sự thì chớ có vọng cầu, vọng cầu mà được thì cũng chẳng phải
được. Ông chỉ vô sự ở nơi tâm, vô tâm ở nơi sự thì rỗng mà linh, không mà
diệu. Nếu trên đầu lông cho nói gốc ngọn đều là tự dối. Sao vậy? Vì một
mảy may hệ niệm là nghiệp nhân của tam đồ, chớp mắt tình sanh là gong
xiềng muôn kiếp. Danh thánh, hiệu phàm đều là tiếng rỗng, tướng đẹp hình
xấu đều là sắc huyễn, ông muốn cầu nó mà được không hệ lụy chăng! Hay chán
nó để thành ra họa lớn? Rốt cuộc chỉ vô ích mà thôi.
Hội Nguyên
Hòa
thượng Lâm Tế nói:
Ðã khởi
niệm rồi chớ nối tiếp, chưa khởi niệm thì chẳng nên khởi, còn quý hơn ông
mười năm hành cước.
Thiền sư
Viên Ngộ nói:
Chỉ cần
một niệm không sanh, để cho thong thả; vừa có thị phi, thị ngã, đắc thất
chớ đi theo nó; ấy là suốt ngày lẫn đêm đích thân tham học với thiện tri
thức chân chánh của nhà mình, lo gì việc nầy chẳng xong! Cần nhất là phải
tự khán .
Tâm Yếu
Hòa
tượng Tuyết Ðường Hạnh nói:
Ta
thường nói cới các huynh đệ là chẳng cần leo lên cơ cảnh khác. Cái gì gọi
là cơ cảnh? Phật là cơ cảnh, pháp là cơ cảnh huống chi các việc văn chương
tạp nhạp ư? Nếu giữ được nhàn nhàn thì tự nhiên rỗng mà linh, lặng mà
diệu, như trái bầu thả trên mặt nước thênh thênh không bị ràng buộc, đụng
đến liền động chuyển, thật là đại tự tại vậy.
Thập Di Lục
Hòa
thượng Lại An dạy chúng:
Các ông
đến An nầy tìm cầu cái gì? Nếu muốn làm Phật thì các ông tự là Phật, lại
trốn nhà bỏ đi như hươu khát nước đuổi theo bóng nắng thì đến lúc nào mới
được tương ưng? Các ông muốn làm Phật, chỉ cần không có các thứ tâm chúng
sanh điên đảo phan duyên, vọng tưởng ác giác, dục vọng bẩn thỉu thì đó là
tâm chánh giác Phật đầu tiên của ông, còn phải hướng đến chỗ nào nữa mà
tìm !
---o0o---
Mục Lục |
1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
9 |10 |
11
12 |
13 |
14 |
15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20|
21 |
22
---o0o---
|
Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Lan Thanh
Trình bày : Nhị Tường
Cập
nhật : 01-08-2002