TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Hai
Năm anh
hùng đưa bạn đến Cô Thiên
Ác yêu
đạo tự luyện Âm Phong kiếm
Thấy nhóm quan binh cản đường mình, Hoa Vân Long rút dao ra, nói:
- Các người hãy tránh ra! Ai tránh ra thì sống,
cản đường ta thì chết uổng mạng!
Ngọn dao trong tay hắn lia nhầu trong đám quan binh mở một lối đi,
Hoa Vân Long bèn chạy về hướng Bắc. Phía sau, Châu Thoại rượt theo hô lớn:
- Ðừng để nó chạy, mọi người hãy cố bắt nó!
Hoa Vân Long nghe nói, càng chạy nhanh hơn nữa, mọi người đuổi theo
bén gót. Châu Thoại và La Tiêu dẫn mọi người rượt nà, cách Hoa Vân Long
không xa. Phần Hoa Vân Long cố sức chạy trốn, tháo mồ hôi hột, chân đã tê
nhức giở hết muốn lên, nào ngờ ở phía Bắc gò cát có năm người đang đứng
sẵn ở đó. Năm người này chính là: Oai trấn bát phương Dương Minh, cùng
Phong lý vân yên Lôi Minh, Thánh thủ bạch viên Trần Lượng, Oảỉ Giác chân
nhân Khổng Quí, Vạn lý phi lai Lục Thông. Tại sao năm người này lại ở đây?
Trước khi từ biệt, Tế Ðiên đã căn dặn đôi ba phen: năm người trong
một tháng không được bước chân ra ngoài miếu, nếu không, tánh mạng sẽ
không an toàn. Mấy người kia vẫn chịu được, chỉ có Lục Thông không được ra
khỏi miếu, hắn bực bội không chịu được. Trong lúc rỗi rảnh không việc gì,
hắn xách côn ra phía sau viện luyện võ để giải sầu. Côn thức có chia ra 36
đưởng côn cho tay trái, 48 đường côn cho tay phải, 6 đường côn của gia
trang, hắn đều đem ra luyện hết. Một hôm hắn đang luyện côn, bỗng sẩy tay
đập bể một chậu hoa. Ðạo đồng thấy vậy, nói:
- Lục gia ơi, đừng luyện côn ở đây nữa, nên ra
trước phía cổng tập luyện tốt hơn.
- Ừ phải đấy, để ta ra trước cổng tập luyện.
Lôi Minh nói:
- Ta cũng cùng đi, chúng mình cùng tập luyện
cho vui.
Dương Minh nói:
- Lục Thông, em đừng đi ra ngoài! Tế Công dặn: Trong một tháng không
được đi ra ngoài. Nếu ra ngoài sẽ nguy hiểm đến tánh mạng. Lời dó không
nên không tin!
Khổng Quý nói:
- Cửa miếu ngay tại đầu núi không có người qua lại, không hề gì đâu!
Cho mấy chú ra đó chơi để khỏi chồn chân!
Lục Thông với Lôi Minh kéo nhau ra trước ngõ, người luyện côn, người
múa đao. Ðang lúc luyện tập vui vẻ bỗng một con cáo mèo từ trên núi nhảy
vọt xuống. Lục Thông ngó thấy, xách côn chạy theo đập. Cáo mèo chạy tuốt
xuống núi, Lục Thông với Lôi Minh rượt theo. Ðạo đồng thấy vậy chạy vào
báo:
- Lục gia và Lôi gia rượt theo con cáo chạy
xuống núi rồi.
Dương Minh, Khổng Quý, Trần Lượng không an tâm vội lấy binh khí chạy
xuống núi. Nào ngờ Lục Thông, Lôi Minh rượt theo con cáo mèo một mạch xa
50 dặm, con cáo ấy chạy chui tọt vào một cái hang trong gò mả. Lục Thông
chạy đến ngó thấy, nói:
- Con bị thịt này, mày có chui ra không? Mày không chui ra, ông phá
nát ổ mày đấy!
Nói rồi cầm côn muốn đập bể cái mả. Ngay lúc đó, Dương Minh, Khổng
Quý, Trần Lượng chạy tới. Dương Minh nói:
- Lục Thông, em đừng có đập nữa! Người ta thấy em đập, họ bảo rằng
em đào mả lấy trộm, họ bắt em bây giờ. Mau theo anh trở vế đi!
Mới nói tới đó thì nghe phía Nam có người hò
hét:
- Ðừng để cho tên giặc chạy thoát!
Lôi Minh chạy đến trên gò nhìn xuống thấy Hoa Vân Long bị quan binh
rượt đuổi phía sau. Lôi Minh nói:
- Dương đại ca, Hoa Vân Long bị quan binh rượt đuổi kia kìa, chúng
mình giúp quan binh bắt hắn có được không?
Trần Lượng nói:
- Không cần! Chúng ta nên tránh qua chỗ khác đi! Nên nghe lời tôi,
đừng xía vô chuyện người làm chi!
Dương Minh nói:
- Không hề gì. Ta có chủ ý như vầy: Chúng ta không cần phải ra mặt
bắt hắn sanh ra cừu oán làm chi! Chỉ cần ngầm ném cho hắn một viên đá, hắn
té xuống, bị quan binh bắt đi là được rồi.
Lôi Minh nói:
- Phải đấy, Dương đại ca giỏi đánh ám khí, anh
đánh chính xác thì anh đánh đi.
Dương Minh bèn cầm một viên đá nấp sau gò đất, thấy Hoa Vân Long đang
sửa soạn lên gò đất, liền phất một tay một cái, hô “trúng nè”. Viên đá
nhắm Hoa Vân Long bay tới, nào ngờ Hoa Vân Long né qua một bên, viên đá
bay trúng huyệt hoa cái của Tiểu huyền đàn vừa chạy đến. Châu Thoại la lên
một tiếng “Chao ôi’ rồi ngã ngang xuống đất, mửa ra một ngụm máu tươi.
Phần Hoa Vân Long nghe Châu Thoại té ngã phía sau lại càng cố chạy nhanh
hơn vượt qua gò đất. Hắn ngước mắt nhìn lên thấy bọn Dương Minh, Trần
Lượng... năm người đang đứng ở đó bèn nghĩ rằng chắc Dương Minh ngầm ném
đá cứu mình đây. Hắn vội chạy đến trước Dương Minh, dãp đầu cảm tạ, nói:
- Ða tạ huynh trưởng đã cứu em. Nếu không có huynh trưởng, hôm nay
em khó an toàn!
Dương Minh cũng không tiện nói là không phải ta giúp đỡ ngươi mà là
giúp quan quân bắt ngươi đấy, đành buột miệng nói theo;
- Ta cứu em là việc nhỏ, em nên mau chóng đi là
hơn!
Hoa Vân Long nói:
- Thưa huynh trưởng, anh cứu em thì xin cứu cho trót. Em định lên
Lăng Vân quán trên núi Cổ Thiên tìm thúc phụ là Cửu Cung chân nhân Hoa
Thanh Phong, xin huynh trưởng đưa giùm em lên đó.
- Em đi một mình lên đó được rồi, cần gì anh
phải đưa?
- Tại huynh trưởng chưa rõ, thúc phụ em tính tình rất khắc nghiệt.
Nếu gặp mặt em mà biết em đi ra ngoài làm những việc vừa rồi chắc người
giết em mất! Em dập đầu lạy huynh trưởng đua em về và luôn tiện giải bày
giùm em.
Dương Minh vốn là người tốt bụng nhiệt tâm, nghe Hoa Vân Long hết
lòng năn nỉ như vậy cũng động mối thương tâm mới nói:
- Thôi được, để ta đưa em về.
Bọn Lôi Minh, Trần Lượng đều không bằng lòng, nhưng chẳng lẽ không đi
theo. Cả bọn cùng kéo nhau lên núi Cổ Thiên, cách đó hơn 10 dặm đường. Khi
đến chân núi Cổ Thiên, Lục Thông nói:
- Dương đại ca, tôi ở đây đợi mấy anh nè, chớ không nên gặp Hoa
Thanh Phong đâu. Gặp mặt phải vái chào lão đạo sĩ mũi trâu ấy, tôi không
khoái chút nào hết! Tôi ở đây đợi mấy anh; mấy anh một ngày chưa ra, tôi
đợi một ngày; hai ngày chưa ra, tôi đợi hai ngày. Ðợi tới chừng nào mấy
anh ra, ta cùng trở về một lượt.
- Cũng được, thôi em ở đây đợi nhé!
Nói xong, bốn người theo Hoa Vân Long lên núi. Ðến cửa miếu gọi cửa.
Ðạo đồng ra mở cửa, thấy Hoa Vân Long bèn hỏi:
- Hoa nhị ca, anh mạnh giỏi không?
- Vâng, này sư đệ, cho anh hỏi: Tổ sư gia có ở nhà không?
- Có.
Mọi người tiến vào trong. Miếu này trong sân tùng trúc thẳng hàng,
quang cảnh thật u nhã. Ðại điện năm gian nằm ở chánh Bắc, qua cửa ở góc
phía Ðông bước vào Ðông viện. Trong viện này có 3 gian phòng Bắc, 3 gian
phòng Nam và 3 gian phòng Ðông. Ðạo đồng chỉ tay vào thượng phòng ở phía
Bắc, nói:
- Tổ sư gia đang ở hạc hiên nơi thượng phòng đó.
Mọi người đứng cách rèm nhìn vào thấy: Trên bồ đoàn đặt trên chiếc
giường mây phủ nệm vàng, một vị lão đạo sĩ đang ngồi xếp bằng, đôi mắt
nhắm hờ. Vị này đầu đội mũ đại sĩ cửu lương, mình mặc đạo bào bằng đoạn
đỏ, trên thêu hình quẻ bát quái màu vàng, nổi lên rành rành nào: càn tam
liên, khôn lục đoạn, ly trung hư, khảm trung mãn,... tất cả nằm trong bản
đồ thái cực. Lưng thắt dây tơ màu vàng chanh, vớ trắng vân hài. Sau lưng
cài một bảo kiếm trong bao da cá, cán bọc trong nhung vàng. Ðạo sĩ mặt như
gan dê sống, tai phủ lông đen, dưới cầm bộ râu đen một vài sợi bạc. Bọn
Dương Minh, Trần Lượng, Lôi Minh, Khổng Quý bốn người đứng lại bên ngoài,
Hoa Vân Long bước vào trước, quì lạy rồi thưa:
- Kính thưa thúc phụ, tiểu diệt xin kính chào thúc phụ!
Hoa Thanh Phong trợn mắt nói:
- Thằng nghịch tử này! Mi đi ra ngoài làm bậy làm bạ, mang tiếng
nghịch tử của dòng họ Hoa ta, hôm nay còn dám đến đây nữa ư?
Nói rồi thò tay rút bảo kiếm. Dương Minh thấy vậy, sợ Hoa Vân Long bị
giết, lật đât bước vào thưa:
- Thưa Tổ sư gia, xin người bớt giận, tha thứ cho chú ấy một phen.
Hoa Thanh Phong ngước lên hỏi:
- Người là ai?
Dương Minh thưa:
- Tôi họ Dương, tên là Dương Minh.
Hoa Vân Long nói:
- Thưa thúc phụ, đây là Oai trấn bát phương, ân huynh của cháu.
Lôi Minh, Trần Lượng, Khổng Quý cũng đều vô tới. Hoa Vân Long giới
thiệu:
- Thưa thúc phụ, đây đều là ân huynh, nghĩa đệ của cháu.
Hoa Thanh Phong nói:
- Cái thằng nghiệt chướng này, thiệt đáng đánh đòn mà! Ðã là ân
huynh nghĩa đệ của mi sao không nói sớm thưa bẩm cùng ta? Xin mời quý vị
ngồi! Còn vị đạo hữu này tên chi?
Khổng Quý thưa:
- Vô lượng Phật, đệ tử tên là Khổng Quý.
Hoa Thanh Phong lại hỏi:
- Còn hai vị này, quý tánh là chi?
- Tôi họ Trần, Trần Lượng thưa.
- Tôi họ Lôi, Lôi Minh đáp.
Hoa Thanh Phong hỏi:
- Quý vị đến đây có việc chi?
Dương Minh đáp:
- Thưa Tổ sư gia, chỉ nhân vì nghĩa đệ Hoa Vân Long đến Lâm An chơi,
gây nên đại họa. Hiện giờ Tế Ðiên Hòa thượng ở chùa Linh Ẩn tìm bắt chú ấy
khắp nơi. Chú ấy không có chỗ lánh thân, chúng tôi đưa chú ấy về đây trốn
lánh. Xin Tổ sư gia đại phát lòng từ bi che chở cho chú ấy. Tế Ðiên Hòa
thượng không thể lên đây bắt chú ấy được. Giả sử có lên đây chăng nữa, Tổ
sư gia có thể khuyên can Tế Công được. “Tăng giúp Tăng, Phật pháp hưng;
Ðạo hưng đạo, diệu thêm huyền. Hoa hồng, ngó trắng, lá sen xanh, Tam giáo
quy nguyên cũng một nhà”. Tổ sư có thể che chở cho chú ấy được không?
Hoa Thanh Phong hỏi:
- Các vị đưa hắn về miếu ta là sợ Tế Ðiên Hòa thượng theo bắt hắn
phải không?
- Phải Dương Minh đáp.
- Các vị thiệt lòng muốn cứu hắn hay giả bộ đấy?
Dương Minh ngạc nhiên nói:
- Tổ sư gia căn cứ vào đâu mà nói như vậy? Nếu không thiệt lòng, bọn
tôi đưa chú ấy lên núi làm chi?
- Ðược, các vị nếu thật lòng cứu hắn, thì xin các vị cho ta mượn một
vật, các vị có bằng lòng cho mượn không?
- Xin cho biết đó là vật gì mới được? Trừ phi sọ não, các bộ phận
trong bụng, chắc chắn không thể mượn được, những cái khác đều có thể mượn
được hết.
- Ta lại không mượn sọ não. Ta muốn luyện “Ngũ quỷ âm phong
kiếm”.Luyện xong mới có thể chém Tế Ðiên Hòa thượng được.
Lôi Minh nghe vậy, nhịn không được, cất tiếng mắng:
- Cái ông đạo sĩ kỳ cục này, ăn nói bậy bạ mà không biết xấu hổ!
Thôi, gia gia đi đây! Dương Minh đại ca, anh có đi với tôi không?
Dương Minh nghe nói cũng giận xám cả mặt, nói:
- Chú cháu các người làm sao được thì làm!
Nói rồi định đứng dậy bước ra. Hoa Thanh Phong cười ha hả, nói:
- Mấy tên tiểu bối muốn đi hả, đâu có tự do vậy nà? “Thiên đường có
nẻo không tìm đến. Ðịa ngục không thông cứ sấn vào”. Khương Thiên Thoại
đâu bắt bọn chúng lại cho ta!
Khương Thiên Thoại từ bên trong đi ra, phất tay đạo bào chỉ một cái,
miệng niệm chân ngôn “sắc lịnh”, dùng pháp định trụ giữ chặt họ lại. Bốn
vị anh hùng đứng trơ như phỗng, phen này muốn trốn thật khó bằng lên trời.*
Hắc
phong quỷ hại người thành hại mình
Kim nhãn
Phật giết người bị người giết
Sau khi Khương Thiên Thoại
dùng phép định thân giữ cứng bốn vị anh hùng xong. Hoa Thanh Phong bèn ra
lịnh:
- Hãy đi đến Tây pháp viện, trồng cho ta năm cây cọc bằng cây bá và
bày một bàn hương đèn sẵn sàng những vật cần thiết, để sơn nhân luyện Ngũ
quỷ âm phong kiếm.
Hoa Vân Long đứng một bên trước sau không nói
một lời. Dương Minh nói:
- Nè, chú Hoa kia, bọn ta đến đây là vì chú mà chú đứng nhìn bọn ta
chờ chết như thế nầy. Ðược lắm!
Hoa Vân Long nghe Dương Minh trách như vậy mới
bước tới năn nỉ:
- Thưa Tổ sư gia, mấy người này là bạn của con, xin Tổ sư gia từ bi
từ bi, nể mặt con mà tha cho họ.
Hoa Thanh Phong nói:
- Hoa Vân Long, mi còn kể họ là bạn mà xin cho họ nữa ư? Mi có biết
hồi ở tại giồng cát, họ Lôi kia muốn giúp quan binh bắt mi không? Còn họ
Dương nói: “Hắn biết đánh ám khí”, rồi cầm viên đá định đánh mi, không ngờ
đánh nhầm quan nhân đấy. Mi thật là còn nằm mơ à!
Dương Minh nghe nói, trong bụng nghĩ thầm: “Lạ thiệt! Bọn mình nói
chuyện với nhau mà sao lão đạo sĩ biết được kìa? Thật là thần tiên vị bốc
tiên tri có khác!”. Lôi Minh buột miệng chửi lớn. Hoa Thanh Phong lập tức
ra lịnh trói mọi người lại rồi đưa ra viện trái phía Tây. Nơi đó đã trồng
sẵn năm cọc bằng cây bá, phía trước đặt một bàn bát tiên, bên trên sắp sẵn
đủ thứ: hương hoa đèn nến, ngũ cốc lương thực, gốc rau, nước vô căn, giấy
vàng, chu sa, bạch cập, bút nghiên... Bốn người bị dẫn đến buộc vào bốn
cái cọc. Trần Lượng nói:
- Thôi rồi, nào ngờ mình phải bỏ mạng ở đây! Chao ôi, Tế Công nói
quả không sai! Người bảo: Trong một tháng không được ra khỏi Bồng Lai
quán. Nếu không nghe lời thì tánh mạng khó bảo toàn, người cứu cũng không
được! Việc này là tại Lục Thông cãi lời mới liên lụy tới bọn ta như vầy!
Dương Minh nói:
- Chuyện đã tới nước này rồi, em còn nói làm chi.
Lôi Minh, Trần Lượng nói:
- Hai đứa tôi có chết cũng không hề chi! Bọn tôi trên không có cha
mẹ phải lo toan, dưới không có vợ con vương vấn; còn Khổng nhị ca đã xuất
gia, chết đi muôn việc kể như xong. Chỉ có Dương đại ca chết đi thật không
ổn chút nào! Nhà anh có mẹ già tóc trắng, vợ hiền đầu xanh, con thơ non
dại. Nếu anh chết đi thì mẹ già vợ góa con thơ lấy ai săn sóc!
Mấy câu nói đó làm cho Dương Minh lòng đa7u như dao cắt, tằng hắng
một tiếng rồi nói:
- Hai vị hiền đệ, đừng nên nhắc chuyện đó làm
chi!
- Tại sao vậy?
- Một là người sống có chỗ, chết có nơi, Diêm Vương ấn định canh ba
chết, ai dám chần chừ đến canh năm? Hai là anh em bọn ta cùng chết như vầy
là một điều quá vui rồi.
Trần Lượng hỏi:
- Tại sao cùng chết như vầy, anh bảo lại quá
vui?
- Chú đọc sách không thấy sao? Lúc đầu truyện Tam quốc chí: Dự yến
Ðào viên, ba anh chàng kết nghĩa; chém giặc Hoàng Cân, hào kiệt lập công
đầu ấy mà. Khi kết nghĩa, họ thề: - Chẳng nguyện sanh đồng năm, tháng,
ngày, giờ, chỉ mong được chết cùng giờ ngày tháng năm thôi. Thế mà còn
không được thay! Hiện tại bọn ta cùng chết một lượt như vầy há không phải
là chết cùng giờ ngày tháng năm hay sao?
Họ nói tới đó thì nghe Hoa Thanh Phong ra lệnh:
- Ðem đến cho ta một chiếc bình, để ta bắt âm
hồn của chúng nhốt vào đó.
Khương Thiên Thoại nói:
- Thưa sư phụ, người luyện Ngũ quỷ âm phong kiếm mà ở đây chỉ có bốn
người thôi, hãy còn thiếu một người mà!
Hoa Thanh Phong nghe nói, sực tỉnh:
- Có lý, có lý! Sơn nhân ta nhất thời lú lẫn! Còn thiếu một người
làm sao có thể luyện được?
Khương Thiên Thoại nói;
- Hôm nay có thể xuống núi tìm thêm một người
nữa.
- Cần gì phải tìm nữa làm chi. Ngươi xuống bếp bắt một người đang ăn
cơm thêm vào là đủ.
Người đang ăn cơm trong nhà bếp chính là hắc phong quỷ Trương Vinh.
Nguyên Trương Vinh ở trong rừng cây chờ Hoa Vân Long đi vào xóm mua
phiêu, chờ một hồi lâu mà không thấy Hoa Vân Long trở ra, trong lòng bứt
rứt không yên. Kế thấy bọn Dương minh, Trần Lượng, Lôi Minh, Khổng Quý,
Lục Thông năm người từ hướng chánh Bắc đi về phía Nam. Trương Vinh sợ hết
hồn, lật đật nấp vào chỗ kín, sợ e Dương Minh bắt gặp thì tánh mạng khó
bảo toàn. Tuy nhiên vẫn ngấm ngầm theo dõi bọn họ, thấy từ phía Nam ngược
lại, quan binh đang rượt đuổi Hao Vân Long, Lôi Minh nói giúp quan binh
bắt Hoa Vân Long và việc Dương Minh cầm đá ném Hoa Vân Long, Trương Vinh
đều nghe thấy rõ hết. Hắn sợ bị Dương Minh nhìn thấy nên lật đật lẻn về
núi Cổ Thiên trước và đem mọi việc thuật lại cho Hoa Thanh Phong nghe. Nếu
không có như vậy làm sao Hoa Thanh Phong biết được Dương Minh cầm đá ném
Hoa Vân Long? Ông ta đâu phải thần tiên mà có thuật vị bốc tiên tri được!
Lúc này Trương Vinh đang ăn cơm trong nhà bếp, Khương Thiên Thoại bước
xuống, nói:
- Này Trương Vinh, Tổ sư định luyện Ngũ quỷ âm
phong kiếm mà thiếu một người.
- Ðể tôi xuống núi kiếm cho, Trương Vinh nói.
- Chú khỏi đi kiếm cho mất công. Tổ sư gia bảo lấy chú vào là đủ số.
Thôi chú chịu đi sớm ít năm nhé!
Trương Vinh sợ xanh cả mặt, nói:
- Xin đừng tính tôi vào số đó!
-
Ðâu có được!
Khương Thiên Thoại nói rồi phất tay áo một cái,
Trương Vinh cứng đờ hết nhúc nhích và bị đưa ngay lên Tây pháp viện.
Trương Vinh miệng năn nỉ không ngớt:
- Xin Tổ sư gia tha cho con!
Dương Minh nhìn thấy Trương Vinh, nổi giận trợn mắt nghiến răng ken
két, nghĩ thầm: “Nếu không phải tìm Trương Vinh mình đâu có bỏ nhà ra đi,
gặp việc không may như thế này!”. Dương Minh buột miệng mắng lớn:
- Trương Vinh, mi thật là mặt người lòng thú mà! Họ Dương ta ra đi
phen này chính là tìm mi để báo cừu đây. Nào ngờ hôm nay lại gặp mi ở đây!
Trương Vinh mắc lo năn nỉ lão đạo sĩ tha mạng, đâu để ý tới lời mắng
nhiếc của Dương Minh. Trương Vinh một mực van xin:
- Xin Tổ sư gia tha mạng con!
Hoa Thanh Phong vốn là người ác, đâu thèm để ý tới lời cầu xin, dặn
Khương Thiên Thoại:
- Ngươi hãy xem ta dùng bửu kiếm khều một đạo bùa đốt lên, huơ một
vòng. Bùa rớt trên đầu người nào thì người lấy trái tim người đó trước.
Khương Thiên Thoại vâng dạ, chực sẵn. Hoa thanh Phong họa bùa xong,
cầm mũi kiếm chếch lên, miệng niệm lâm râm, lấy mũi kiếm khều linh phù huơ
lên một vòng. Ðạo bùa ấy rơi đúng ngay đầu Hắc phong quỷ Trương Vinh.
Dương Minh thấy vậy, nói:
- Ðược đa, ta chỉ cần thấy Trương Vinh chết. Hắn chết trước mặt ta,
ta chết xuống cửu tuyền cũng cam tâm nhắm mắt!
Hoa Thanh Phong ra lệnh: - Hành hình!
Khương Thiên Thoại tay cầm bửu kiếm nhắm ngay ngực Trương Vinh đâm
một nhát. Chỉ nghe xoẹt một tiếng, từ trong ngực Trương Vinh xông ra năm
luồng khí. Ðó là chất âm độc làm tổn thương cơ thể biến thành năm luồng
khí xông ra trước rồi máu mới chảy theo sau. Khương Thiên thoại lấy nước
rửa sạch, thò tay móc trái tim ra xem, cả trái tim đều có những lỗ nho nhỏ
nát bấy không còn nguyên vẹn nữa. Trái tim đưa lên, lão đạo sĩ cầm kiếm
xuyên trái tim, trong miệng đọc lâm râm, huơ bảo kiếm một vòng thâu âm hồn
Trương Vinh lại bỏ vào trong hũ sành. Lão hô: “Cấp cấp như luật lệnh!” và
lấy tay chỉ một cái. Âm hồn Trương Vinh bị giữ cứng trong đó không thể ra
được!
Hoa Thanh Phong lại họa đọa bùa thứ hai, trong miệng niệm chú, cầm
kiếm khoa lên. Lần này đạo bùa rớt ngay trên đầu Dương Minh, Dương Minh
nói:
- Ba vị hiền đệ! Ngu huynh đi trước đây. Chúng ta hẹn gặp nhau ở
Uổng Tử thành nhé!
Lôi Minh, Trần Lượng đau đớn như loạn tiễn xuyên tim! Nghe Hoa Thanh
Phong ra lịnh hành hình, Dương Minh nhắm mắt, nghiến răng chờ chết. Khương
Thiên Thoại đưa tay cởi áo Dương Minh xong, tay cầm bảo kiếm nhắm ngay
lồng ngực Dương Minh chuẩn bị đâm tới. Bỗng nghe “bốp” một tiếng, máu tươi
đổ văng tung tóe! Tử thi Khương Thiên Thoại đổ vật ngay xuống đất. Tại sao
Khương Thiên thoại cầm kiếm sắp sửa đâm Dương Minh mà lại ngã ra chết như
vậy? Trong nghệ thuật miêu tả có đủ loại: minh bút (nói trắng ra),
ám bút (ngầm tả), phục bút (tả mí mí), ký bút (ghi lại),
đảo xóa bút (kể loanh quanh), kinh nhân bút, (đột ngột kinh
người). Ðây là loại kinh nhân bút. Bảo kiếm của Khương Thiên Thoại sắp
sửa đâm vào ngực Dương Minh thì lẹ như chớp, từ bên ngoài tường nhảy vào
một người. Ðó là Vạn lý phi lai Lục Thông, người đến côn đập, sọ đầu của
Khương Thiên Thoại nát bét.
Nguyên Lục Thông đang ở dưới núi chờ bọn Dương Minh, một hồi lâu mà
chẳng thấy bọn Dương Minh trở lại, bèn nghĩ theo cách khờ dại của anh ta:
“Mình đợi Dương đại ca một lát đói bụng rồi tính sao đây? Ở đây không có
chỗ nào để ăn cơm cả!”.
Ðang nghĩ tới đó bỗng thấy từ đầu kia một người bán bánh bao đi lại.
Người này thấy Lục Thông mình cao hơn chín thước cũng như tháp đen nửa
lừng, đứng sừng sững bên đường như cây cột sắt. Người bán bánh bao cho là
Lục Thông định đòi tiền mãi lộ nên sợ xanh sám mặt lại, hỏi:
- Ðại thái gia cần dùng chi?
Lục Thông cởi áo anh hùng trải ra đất, nói:
- Ta cần bánh bao.
Người bán bánh lật đật đếm bánh: - Mười lăm, mười... Tất cả 105 cái.
Xong trút bánh bao ra áo rồi lật đật cất gánh định đi. Lục Thông hô:
- Trở lại!
- Ðại gia, ngài còn muốn lột quần áo tôi chăng?
- Gia gia trả tiền mi đây.
Lục Thông nói rồi móc ra một nén bạc 5 lượng đưa cho người bán bánh.
Chừng đó, người bán bánh mới biết hắn là người tốt, bèn nói:
- Chỗ bánh này không đáng nhiều tiền như thế
đâu.
- Thôi, mi cút đi!
Người bán bánh đi rồi, Lục Thông dòm lại đống bánh bị gió khô đi, da
teo lại, nứt ra như há miệng. Hắn nói:
- Mày cười hả, tao ăn mày trước!
Nói rồi cầm lên ăn ngay. Dòm thấy một cái bánh
nữa nứt ra, hắn nói:
- Mày cười hả, tao ăn luôn.
Hắn ăn một hơi mười mấy cái, rồi tự nói:
- Chừng mấy đại ca về, số bánh cũng đủ cho mấy
anh lót dạ.
Lục Thông nói tới đó thấy Tế Ðiên đi đến cùng
với một người. Tế Ðiên kêu:
- Lục Thông, mi không đi kiếm đi! Dương đại ca của mi đang bị người
ta hại đó. Mau chạy hết sức may ra kịp!
- Thiệt không đó?
- Thiệt mà!
Lục Thông nghe nói, lật đật xách côn sắt và lấy áo chạy riết lên núi,
bánh bao lật nghiêng một đống cũng không thèm để ý. Khi đến ngoài tướng
miếu, hắn nhìn vào bên trong. Tường cao tám thước, hắn cao tới chín thước
nên thò đầu vào xem quả thấy Dương Minh bị trói trước cọc. Hắn gấp quá,
nhẩy tọt vào bên trong, tay đưa côn xuống đập đầu Khương Thiên Thoại nát
ngứu. Hoa Thanh Phong thấy vậy, mắt tóe hào quang, nói:
- Hay a, thằng tù lớn mật này, dám tới đây đánh
chết học trò của ta chớ!
Lục Thông giá côn định đập tiếp Hoa Thanh Phong, lão đạo sĩ chỉ tay
một cái, Lục Thông bị trồng cứng tại chỗ. Hoa Thanh Phong rút kiếm chém
ngang cổ Lục Thông một nhát, chỉ thấy một lằn trầy trăng trắng. Lục Thông
cười ha hả, nói:
- Tôn gia đã luyện Thiên chung chạo, ông không làm gì nổi ta đâu.
Nói cho ông biết, ta chỉ kỵ có 3 thứ là lửa đốt, nước sôi và chôn sống mà
thôi.
Lục Thông vốn là một tên khờ, biết cái gì nói cái nấy không giữ lời
gì hết. Hoa Thanh Phong nghe nói như vậy vội hét bảo đạo đồng:
- Ðem vào hai gánh củi khô, đốt chết nó, báo
cừu đệ tử của ta!
Ðạo đồng lập tức vâng lệnh, đem củi khô chất một
đống. Lục Thông thấy vậy mới la:
- Cha chả, không xong rồi, ai nói cho nó biết
vậy kìa?
Thấy vậy Dương Minh than thở:
- Lục Thông là một đứa khờ, mắt phàm tâm Phật, suốt đời chả biết
gian dối là gì, làm sao lại bị quả báo thê thảm như vậy. Thật trời không
có mắt mà!
Lục Thông cũng quýnh quá, buột miệng kêu lớn:
- Sư phụ ơi, mau đến cứu con!
Tức thì bên ngoài nghe có tiếng đáp:
- Có ta đây! Cái ông chết tiệt này muốn đốt chết đồ đệ của ta hử? Có
ta, con đừng sợ!
Mọi người nhìn ra, Tế Ðiên từ ngoài khệnh khạng
bước vào.*
Núi Cổ
Thiên, Hoa Thanh Phong luyện kiếm
Chùa
Thiết Phật, Tế Thiền sư cứu người
Nơi chùa Cổ Phật, Tế Ðiên rượt
theo Hoa Vân Long một đỗi, rồi quay trở lại lấy ba viên thuốc trị lành vết
thương cho ba người: Phi thiên hỏa tổ Trần Nguyên Lượng, Lập địa ôn thần
Mã Diêu Hùng, Thiên lý thối Dương Thuận xong. Ba người làm lễ tạ Tế Ðiên
rồi nói:
- Ða tạ ơn cứu mạng chúng tôi, nhưng chưa biết
quý tánh đại danh của sư phụ là gì?
Tế Ðiên thông tên họ. Ba người nói:
- Sư phụ cứu mạng chúng tôi khác nào sanh lại lần nữa, bọn tôi khắc
cốt ghi lòng! Núi xanh không đổi, nước chảy tuôn dòng; năm tháng qua mau,
sẽ có kỳ gặp mặt. Chúng tôi nguyện khắc dạ báo đền!
Tế Ðiên nói:
- Ba người hãy đi đi, Hòa thượng ta còn chút
việc bận.
Ba người muôn vàn cảm tạ, cáo từ ra đi. Tế Ðiên trở vào trong chùa
cắt dây thả Lưu Tứ ra, bảo đưa Lý Lưu thị cùng về nhà. Sau khi hai chị em
họ đi rồi, Tế Ðiên kêu quan địa phương báo với quan trên đem chùa sung vào
quỹ chung và mời một vị trụ trì khác. Xong xuôi, Tế Ðiên trở lại chùa
Thiết Phật. Ðến nơi, Tế Ðiên thấy mọi người vẫn còn tụ tập ở đó và đang
lên tiếng ta thán:
- Nếu không có ông Hòa thượng chém chết mãng xà, ai nấy dù có mất
tiền mà còn trị được bệnh cổ trướng! Còn bây giờ, bệnh thì quá nhiều, làm
sao trị được đây!
Tế Ðiên vào chùa Thiết Phật, nghe dân chúng ca
cẩm như thế bèn hô lớn:
- Xin các vị đừng oán trách nữa, tôi sẽ cho quý vị thánh dược khác,
không phải mất tiền. Ai có bệnh, chắc chắn sẽ khỏi ngay!
Nói xong, Tế Ðiên bảo người gánh mấy đôi nước đổ vào 10 lu lớn, rồi
móc ra 10 viên thuốc thả vào trong các lu ấy. Mọi người nghe trong nước
tỏa ra một mùi hương nhẹ. Mọi
người kháo nhau: “Hòa thượng đang cho nước thánh”, quả nhiên bị bệnh cổ
trướng uống vào thì hết ngay. Chẳng những cổ trướng trị hết mà bách bệnh
cũng tiêu trừ. Toàn thể nhân dân huyện Khai Hóa đều vô vàn cám đức. Hôm
sau Tế Ðiên nói:
- Ta không thể ở đây coi thí thuốc được, ta có
việc phải đi đây!
Nói rồi, Tế Ðiên trở về Tuần kiểm ty, kêu bốn vị Ban đầu đưa Phùng
Ngươn Chí đến huyện Khai Hóa.
Khi đến huyện nha, Tri huyện là Trịnh Nguyên Long lập tức bước ra
nghinh tiếp, mời vào thư phòng. Tri huyện nói:
- Ðội ơn Thánh tăng ra tay cứu dân lành địa
phương, bản huyện thật vô vàn cảm kích!
- Chuyện nhỏ thôi mà!
- Thánh tăng từ đâu đến? Còn tên giặc này, lai
lịch như thế nào?
Ðây là tên giặc trộm tờ công văn đó. Hiện ở huyện Long Du còn một tên
giặc nữa, tên là Tiểu thần phi Từ Phái, hợp với tên này mới xử được vụ án.
Hai vị Ban đầu Dương Quốc Ðống và Y Sĩ Hùng nguyên là Ban đầu của huyện
Long Du sai đi biện án. Xin quan huyện làm một văn thư, phái mấy quan cùng
áp tải tên giặc về huyện Long Du cho xong vụ án.
Quan huyện Trịnh Nguyên Long gật đầu đồng ý. Phùng Ngươn Chí ở một
bên nghe được, trong bụng mừng thầm: “Nếu mình được giải đi thì không còn
lo nữa. Khắp nơi anh em lục lâm đều là bạn bè cả. Mình gặp được họ thế nào
cũng được cứu thoát”.
Hắn nói thầm trong bụng, nhưng Tế Ðiên nói ngay ra:
- A, cái đồ chết tiệt này! Ðừng vội mừng! Bộ mi tính giải đi sẽ có
người chặn đường cướp tù giải cứu cho mi đó hử. Hòa thượng ta có chủ ý đối
trị mi đây! Thưa lão gia, xin Ngài sai người lấy bùn đất hòa với nước trét
bít mặt mày đầu cổ nó lại, chỉ chừa đôi mắt, hai mũi và cái miệng để nó
thở thôi. Làm như vậy khỏi ai nhận biết!
Quan huyện viết một văn thư, sai bốn tên sai dịch cùng Dương Quốc
Ðống, Y Sĩ Hùng áp tải tên giặc về Long Du. Tế Ðiên cùng hai vị Ban đầu
Sài, Ðỗ cũng cáo từ. Quan huyện đưa ra tận cửa nha môn, chắp tay tiễn
biệt.
Sài, Ðỗ nói:
- Sư phụ, lão nhân gia từ Lâm An dẫn hai đứa tôi theo bắt Hoa Vân
Long. Cứ lần lữa mãi, hôm nay nói đi bắt hắn, ngày mai cũng nói đi bắt
hắn, bắt được đâu. Trong nhà chúng tôi trên có cha mẹ già, dưới có con thơ
dại, chỉ trông cậy vào công việc sai dịch của chúng tôi sống qua ngày. Bao
nhiêu lâu nay, dầm sương dãi nắng, rốt cuộc chỉ là công không!
- Hai vị đừng có nóng. Tế Ðiên nói. Cứ đi theo ta, chắc chắn bắt
được Hoa Vân Long mà!
Hai vị Ban đầu không biết làm sao, đành phải theo Tế Ðiên đi nữa.
Ðang đi, Tế Ðiên bỗng nói:
- Ái chà chà, không xong, không xong, trong mình ta rận quá nhiều,
nó cắn ta ngứa quá đi!
Nói rồi thò tay vào mình bắt ra một con rận. Bắt ở phía trước bỏ ra
phía sau, bắt ở phía sau bỏ ra phía trước. Sài đầu nói:
- Sư phụ, sao không ném quách mấy con rận đi, còn thả trên mình lại
làm chi? Làm vậy cũng như không!
- Tại chú không biết đấy! Ta dời nhà nó, nó
không hợp thủy thổ phải chết ngay hè.
- Sư phụ ơi, đừng có giả đi ngộ! Chỉ ở một thân người thôi chớ phải
đâu xa mà hạp với không hạp thủy thổ? Thôi, nghe lời tôi, liệng quách
chúng đi!
- Chà, mấy con rận này đòi uống nước đây!
Nói tới đó, mấy người tới bờ sông. Tế Ðiên chạy lại định nhào xuống
sông. Sài đầu biết Tế Ðiên muốn đi, lật đật nói:
- Sư phụ lại muốn đi rồi! Chúng ta sẽ gặp nhau
ở đâu?
- Chúng ta sẽ gặp nhau ở Thường Sơn.
Tế Ðiên nói rồi sử dụng nghiệm pháp, Sài, Ðỗ không còn thấy nữa, đành
ấm ức ra đi. Thấy hai người đi rồi, Tế Ðiên mới từ dưới sông bò lên, đi về
hướng núi Cổ Thiên. Ðang đi, Tế Ðiên thấy trước mặt mình có một người ăn
mày vai vác tấm bảng đề:
Ngày ăn cơm
ngàn nhà
Ðêm ngủ ở
miếu ca
Không làm gì phạm pháp
Cóc sợ gặp vương gia.
Tế Ðiên hỏi: - Chú định xin
cơm ở đâu?
- Tôi đi chúc mừng cho nhà người ta.
- Vậy hai ta cùng đi nhé.
- Hòa thượng, ông đi chúc mừng sao được?
- Ta cũng đọc lời ca chúc mừng người ta vậy.
- Người ta đang có việc vui, gặp ông là Hòa
thượng người ta không bằng lòng đâu!
- Không hề chi! Hòa thượng ta khéo nói giống
như người nhà vậy mà!
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, một lát
tới chân núi Cổ Thiên, thấy Lục Thông đang dòm đống bánh bao, miệng nói
lảm nhảm, Tế Ðiên nói:
- Lục Thông, sao không đi kiếm đi, Dương
đại ca của chú bị người ta hại tyrên miếu kia kìa.
- Thiệt không đó?
- Thiệt mà!
Lục Thông giựt áo anh hùng chạy đi, mấy cái
bánh bao lăn kềnh ra đất. Tế Ðiên nói với người ăn xin:
- Này chú, lượm số bánh bao này lên đi!
- Hòa thượng không lấy à?
- Ta không lấy đâu, chú cứ lấy hết ăn đi.
Tế Ðiên kêu người ăn xin tới là vì sợ số
bánh bao bị bỏ lỏng chỏng dưới chân núi không ai dùng, phí đi. Tế Ðiên bỏ
đi lên núi, vừa đến Lăng Tiêu quán, nghe tiếng Lục Thông kêu:
- Sư phụ ơi, mau cứu con!
- Có ta đây.
Ðáp xong, Tế Ðiên lấy tay sờ lên thiên linh
cái, bịt kín Phật quang, linh quang và kim quang lại, rồi nhảy vào trong.
Hoa Thanh Phong lúc đó đang sửa soạn châm lửa đốt Lục Thông, Tế Ðiên hét:
- Hay cho lão đạo lộn sòng này! Mi dám vô cớ
hại người hử? Ta đến bắt mi đây.
Hoa Thanh Phong tức giận nghiến răng ken két,
thét hỏi:
- Mi là ai?
- Ta là Tây Hồ Linh Ẩn Tế Ðiên tăng đây. Mi
là người xuất gia, môn đồ của Tam Thanh giáo, đánh nhẽ các giới sát đạo
dâm vọng tửu phải giữ, chớ đâu vô cớ sát hại người như thế? Hoà thượng ta
đâu có thể tha cho mi được.
Hoa Thanh Phong nghe biết là Tế Ðiên bèn
ngước mặt xem thử, té ra trước mắt mình là một ông Tănglèng xèng: thân
hình tầm thước, mặt mày bùn đất lấm lem, tóc để dài hơn hai tấc, tăng bào
rách nát, tay ngắn sứt bâu, lưng thắt dây nhung, khật khà khật khưỡng, lam
lũ quá mức. Ðúng là một thầy ăn xin! Hoa Thanh Phong nghĩ thầm: “Nghe tên
không bằng thấy mặt, thấy mặt chắc chắn hơn nghe tên. Ta nghe đồn Tế Ðiên
là La Hán mà La Hán phải có kim quang chớ, còn nếu là Ðại Lộ Kim Tiên thì
trên đầu phải có bạch quang mới phải, nếu là yêu tinh, chắc chắn có khí
đen rồi. Xem ra trên đầu hắn thứ nhất không có kim quang, thứ nhì không có
ánh sáng trắng thì đích thị hắn là phàm phu tục tử là cái chắc. “Ông ta
đâu ngờ Tế Ðiên đã ém mất tam quang rồi nên giở giọng:
- Này Tế Ðiên, mi làm tức chết ta đi thôi!
- Ta chọc ông tức chết, thì cứ chết đi có sao
đâu!
Tế Ðiên, mi thật là to gan lớn mật! Mấy lần
khi ta quá lắm! Ðồ đệ ta là Trương Diệu Hưng ở Tường Vân quán trên núi Ngũ
Tiên bị mi đốt chết. Mi lại vô cớ quấy rối chùa Thiết Phật, Thường đạo hữu
thác mộng cho ta rằng: mi đánh ông ấy mất đi 500 năm đạo hạnh; mi lại bứt
râu Khương Thiên Thoại đồ đệ ta rồi trói lại, khiến hắn không còn mặt mũi
nào ở lại đó nữa; mi theo bắt cháu ta là Hoa Vân Long rồi hôm nay còn dám
thò mặt đến đây xía vào việc của ta nữa à? Làm việc này khác nào bướm nhảy
vào đèn, đem mình chui vào chỗ chết hay sao? Nếu mi biết thời vụ, chịu quỳ
xuống trước mặt sơn nhân ta, dập đầu ba cái kêu ba tiếng Tổ sư gia, thì
sơn nhân đây lập đức hiếu sinh tha cho mạng kiến cỏ của mi.
Tế Ðiên cười hà hà, nói:
- Hay cho lão đạo sĩ này, nói láp dáp toàn
chuyện bậy bạ không thôi! Ông có quỳ xuống dập đầu trước mặt Hòa thượng
ta, kêu ta ba tiếng Tổ tông gia, Hòa thượng ta cũng không tha chết cho ông
được!
Hoa Thanh Phong nghe nói, nộ khí xung
thiên, rút xoẹt bảo kiếm nhắm ngay đầu Hòa thượng chém một nhát. Tế Ðiên
tràn qua tránh khỏi, né ra sau lưng lão đạo véo một cái. Lão đạo quay lại
nhắm ngay tim Tế Ðiên đâm tới, Tế Ðiên né qua tay trái níu lại, tay mặt
giáng cho lão đạo một bạt tai xiểng niểng. Lão đạo tức giận hò hét luôn
mồm. Thân hình Tế Ðiên lúc ấy rất linh hoạt, chợt Ðông chợt tây, lúc trước
lúc sau, xô, kéo, đẩy, tát liên hồi mà bảo kiếm lão đạo sĩ như rơi vào hư
không, không hề trúng Hòa thượng. Hoa Thanh Phong tức quá nhảy ra ngoài
vòng, quát:
- Hay cho Tế Ðiên! tại mi muốn chết, đừng
trách sơn nhân ác độc! Hãy coi pháp bửu của ta đây, để biết Tổ sư gia lợi
hại tới bực nào!
Nói rồi thò tay vào túi lấy pháp bửu ra
thảy trên đất, miệng niệm lâm râm, lấy tay chỉ một cái, hô:
- Thái thượng lão quân! Cấp cấp như luật lịnh!
Sắc!
Chớp mắt, đất bằng bỗng nổi trận quái phong. Có
thơ rằng:
Hình cũng
không, bóng cũng không
Xoắt tít lá
dương, Tây sang Ðông
Nước cuộn
sôi, thuyền nghiêng ngả
Lá vàng múa
lộng giữa từng không
Xô mây trắng,
vượt núi xa
Vườn rừng tơi
tả, cánh hoa cong
Vút rừng
tòng, rít khe cửa
Ðuốc đèn mờ
tỏ, có như không.
Tế
Ðiên nhìn ra thấy vô số dã thú, nào chồn cheo, nai thỏ, hạc, chó, xô đến
chực cắn. Tế Ðiên lấy tay chỉ một cái, miệng niệm chơn ngôn: “Án ma ni bát
mê hồng”. Bọn dã thú hóa đạo hoàng quang hiện ra nguyên hình toàn giấy.
Lão đạo sĩ thấy vậy, tức giận hét:
-
Hay cho Hòa thượng! Cả gan dám phá pháp bửu của ta!
Nói xong trong miệng niệm chú, tay nắm chặt
kiếm quyết. Tế Ðiên nhìn thấy trước mặt mình vô số độc xà, quái mãng xô
đến chực mổ. Tế Ðiên cười hà hà, lấy tay chỉ một cái, niệm: “Án ma ni bát
mê hồng”. Lũ độc xà quái mãng hóa thành đạo hoàng quang tiêu mất. Lão đạo
sĩ thấy Tế Ðiên phá liên tiếp hết hai bửu pháp của mình, lòng gấp như lửa
đốt, muốn hạ độc thũ. Ngay lúc ấy củi đang ngún lửa, lão đạo sĩ dùng chú
ngữ thôi thúc, trong phút chốc lửa bốc cao nghệu, hợp với tam muội chân
hỏa vây Tế Ðiên vào giữa.*
Lăng
Tiêu quán, Tăng đạo trổ tài đấu phép
Mã Gia
Hồ, anh hùng vì bạn đưa tin
Cửu cung chân nhân Hoa Thanh Phong đốt lửa dùng thần chú thôi thúc
định đốt Tế Ðiên, nào ngờ Tế Ðiện miệng niệm chơn ngôn: “Án ma ni bát mê
hồng! Án sắc lịnh hích!”, lấy tay chỉ một cái, vầng lửa đỏ đùa ngược về
lão đạo sĩ, cháy xém cả quần áo ông ta. Hoa Thanh Phong thấy tình thế
không ổn, lật đật quay mình chạy về phía Yên Vân tháp mặc sức tung hoành,
báo hại Hoa Thanh Phong tóc râu quần áo đều bị cháy khét ngẹt. Hoa Thanh
Phong vội kêu lên:
- Bạch Thánh tăng, xin người từ bi tha mạng cho! Ðệ tử từ nay không
dám tái phạm nữa!
Tế Ðiên là người đầy lòng từ bi, khi nghe Hoa Thanh Phong năn nỉ xin
tha như vậy, liền lấy tay chỉ một cái, lửa tắt ngấm ngay. Hoa Thanh Phong
từ trong tháp chui ra, vận chẩn cước phong lật đật chạy trốn. Tế Ðiên
không đuổi theo, chỉ quay lại mở trói cho bọn Dương Minh. Hoa Vân Long
thấy mòi không êm đã trốn mất từ trước, trong miếu chỉ còn lại bốn đạo
đồng đang run lẩy bẩy vì sợ hãi.
Tế Ðiên không nỡ hại chúng, chỉ nói:
- Các con đừng sợ! Trong miếu hiện còn ai
không?
- Chỉ còn nhị sư huynh là Lưu Diệu Thông đang
bị bịnh.
- Ðược rồi, lát nữa ta sẽ trị bịnh cho ông ấy.
Bọn Dương Minh bước tới thi lễ và nói:
- Ða tạ ơn sư phụ cứu mạng! Nếu lão nhân gia đến trễ, chắc tánh mạng
bọn tôi kể như xong rồi!
Tế Ðiên nói:
- Này Dương Minh, Lôi Minh, Trần Lượng, ba người hãy làm cho ta việc
này! Ta có một phong thư, ba người hãy cầm đến Mã Gia Hồ ở huyện Thường
Sơn, tìm Bạch kiểm chuyên chư Mã Tuấn giao cho ông ta. Ngày mai phải giao
trước khi đỏ đèn mới được, đừng để đến mặt trời mọc hôm sau là hỏng đấy!
Việc này rất quan trọng, ba người trên đường đi nếu gặp việc gi gấp cũng
phải gác lại để đưa bức thư khẩn cấp này nhé!
Dương Minh nói:
- Ðược mà, việc dễ dàng này, chắc chắn bọn tôi
sẽ làm đúng như sư phụ dặn.
Tế Ðiên lấy phong thư giao cho Dương Minh, rồi
nói:
- Mấy người hãy đi ngay cho kịp, giữa đường ngàn muôn lần đừng gánh
việc của người ta nhé!
Dương Minh nói:
- Sư phụ không cần phải dặn dò, bọn tôi chắc
chắn sẽ đưa đến mà.
Lập tức ba vị anh hùng cáo từ, theo triền núi đi
xuống chạy nhanh về phía trước. Ði được mấy chục dặm, thì ra:
Trời có lúc
mây gió bất ngờ,
Người có khi
họa phước không định trước.
Mặt trời
chang chang chói lọi
Bỗng nhiên
khói tỏa mây đùn
Sấm rền từ xa
vang động
Giao long
cuồn cuộn nào an?
Mây bạc rủ
nhau dồn đến
Phút chốc mây
trắng đầy trời
Sấm chớp đì
đùng không ngớt
Khắp nơi chìm
lấp trong mưa.
Ba người vận cước chạy nhanh, trước mắt
hiện ra một thôn trang nhỏ, dân cư thưa thớt. Ba người đến gần thấy ở phía
Bắc đường có một tòa cổng lớn. Không còn cách nào khác, ba người chạy vào
cổng lớn núp đỡ. Nào ngờ mưa mỗi lúc một lớn, sông ngòi khe rãng ngập
tràn, nước dâng cả thước, suối tuôn ào ạt kinh hồn. Giây lát trời tối,
trong khi ba người lòng dạ rối bời thì từ bên trong, một trang nhân đi ra,
nói:
- Xin ba vị vui lòng đi nơi khác để chúng
tôi đóng cổng.
Dương Minh nhìn ra bên ngoài mưa chưa dứt
hột, bèn nói:
- Xin lỗi, cho hỏi thăm ở đây có khách
điếm không?
- Không có, qua tiểu thôn trang này đến
Kim Gia trang mới có thể có khách điếm.
- Có miếu nào không?
- Cũng không có.
- Chúng tôi là khách phương xa lỡ đường,
hiện giờ lại mắc mưa mà không có khách điếm. Mong cầu trang chủ ở đây
thương tình cho chúng tôi nghỉ đõ qua đêm!
- Việc này không được đâu! Cũng tại mấy
người hết thôi! Trước đây cũng có một vị xin ngủ nhờ, trang chủ chúng tôi
cho mượn mùng mền đầy đủ. Hôm sau cả người và mùng mền đều không thấy, mà
còn mất thêm một số vật dụng nữa. Ðó không phải là đốt giấy tiền mời quỷ
tới sao? Xem ra ba vị cũng không phải là người xấu, nhưng sợ e trang chủ
chúng tôi không dam chứa thôi.
Dương Minh thấy mòi không được, không biết
làm sao, cũng cố nói thêm:
- Tôn giá nói vậy cũng phải, gặp trường
hợp vừa rồi ai chẳng đề phòng! Ba anh em chúng tôi nguyên là bảo phiêu
trên chốn giang hồ, hôm nay lỡ bước vì mưa gió nên mới phải kẹt lại, cầu
xin trang chủ thương tình giúp đỡ cho, bọn tôi chắc chắn không phải tệ như
thế đâu. Trong thiên hạ có người này người khác, không nên xem rặt cá mè
một lứa được.
Nói rồi, người ấy quay vào nhà. Một lát trở ra
nói:
- Thưa ba vị, trang chủ chúng tôi có lời mời!
Ba người tiến vào bên trong. Ngoài nhà
chính là Bắc thượng phòng còn có Ðông Tây phối phòng mỗi bên ba gian. Vén
rèm Bắc thượng phòng lên, nơi đó đang ngồi một người tuổi trạc thất tuần
với bộ râu bạc trắng. Vị nầy đầu đội khăn viên ngoại bằng đoạn màu lam,
mình khoác áo choàng bảo đoạn viên ngoại cùng màu. Thấy ba người bước vào,
lão viên ngoại ôm quyền nói:
- Xin mời ba tráng sĩ ngồi! Vừa rồi tôi
nghe tráng đinh nói ba vị là bảo phiêu, chưa lãnh giáo quý tánh phương
danh của ba vị?
Bọn Dương Minh mỗi người xưng tên họ, rồi nói:
- Bọn tôi chưa được hân hạnh lĩnh giáo tôn
tính của quý trang chủ? Hôm nay chúng tôi đến đây quấy rầy trang chủ nhiều
quá!
- Ba vị nói chi những lời khách sáo ấy! Tứ
hải vi huynh đệ mà! Tiểu lão họ Kim, tên Vinh. Xin mời ba vị ngồi!
Dương Minh để ý quan sát: phòng này rất là
ngăn nắp, bàn ghế đều bằng danh mộc chạm trổ rất khéo léo, trên tường treo
những tự thiếp, liền đối bức họa của các danh nhân tài tử, các loại cổ
ngoạn: thương, châu cổ đảnh, vòng Tần, ngọc Hoán rực rỡ! Cách thức bài trí
của bậc tài chủ lắm tiền. Gia nhân đem trà tới, Kim lão trượng lập tức kêu
dọn rượu. Gia nhân tức thì lau dọn bàn ghế, sắm sửa bát đĩa, phút chốc cơm
rượu sẵn sàng. Kim viên ngoại nói:
- Mời ba vị dùng rượu. Lão hán ở đây không
có rượu ngon. Xin quí vị dùng tạm thứ này.
Dương Minh nói:
- Lão viên ngoại nói chi những lời ấy. Ba
anh em chúng tôi cảm tạ ân đức viên ngoại không hết nữa là!
Ba người nói xong, ngồi vào bàn tiệc. Cơm
canh rất vừa miệng, ba người ăn uống rất đẹp lòng. Ba người đang ăn uống
thấy viên ngoại mặt mày kém vui. Lôi Minh là người lòng ngay nói thẳng,
chợt miệng nói:
- Thái độ của lão trượng như vậy là không
ổn rồi đó! Lão đã mời chúng tôi ăn thì đừng tiếc của chớ! Nếu tiếc thì
đừng mời chúng tôi ăn có hơn không!
- Lôi tráng sĩ căn cứ vào đâu mà nói như
vậy? Lão viên ngoại nói - Nếu tiếc của, tôi mời quý vị vào đây làm gì!
- Tôi thấy gương mặt viên ngoại không được vui,
là tại sao vậy?
- Tại ba vị không biết. Tôi buồn không
phải tiếc chút cơm canh này mà bởi có việc lo riêng. Lão hán năm nay đã 68
tuổi rồi, dưới gối không có con trai, chỉ sanh được một gái đặt tên là Xảo
Nương, năm nay tròn 19 tuổi, chưa gả cho ai. Lão hán cưng chiều nó như
châu ngọc. Hiện nay cháu nó bị phải yêu tinh. Lão dán cáo bạch mời người
tài giỏi bắt yêu tinh trừ bịnh cho cháu, lão tình nguyện đền ơn 500 lượng
bạc. Cho đến nay vẫn chưa mời được ai nên lòng vẫn lấy làm lo.
Lôi Minh nói:
- Chuyện đó có khó gì. Sư phụ tôi bắt yêu
được. Sư phụ tôi là Tế Công ở chùa Linh Ẩn. Tôi cũng biết bắt yêu nữa.
- Phép bắt yêu của tôn giá là học với vị nào?
- Tôi học với Thiết quan lão trương Thiên
Sư ở núi Long Hổ tại Tín châu, Giang Tây.
Viên ngoại nghe nói rất mừng:
- Lôi pháp sư biết bắt yêu, một lát xin
mời lão nhân gia chịu khó giúp cho. Chỉ cầu cứu được cháu nó, lão hán
không dám quên ơn.
- Không hề chi, lát nữa chúng tôi ra sau bắt
yêu cho viên ngoại.
Viên ngoại lập tức cho người đưa tin, bảo
cô nương dời sang phòng khác, để phòng đó cho ba vị anh hùng bắt yêu. Gia
nhân vâng dạ, giây lát trở ra thưa:
-
Cô nương đã dời sang phòng khác rồi.
Lão trượng mời ba người vào nhà sau đến ba
gian thượng phòng phía Bắc. Trong phòng này, gian phía Ðông là phòng ngủ
của cô nương, trong phòng thoang thoảng hương thơm.
Sau khi lão trượng lui ra phía trước, Dương Minh
nói với Lôi Minh:
- Lôi nhị đệ, chú có điên không?
- Không điên đâu!
- Không điên sao chú dám nói biết bắt yêu?
- Có hề chi! Tôi thấy ông già này kiết
quá, tôi nói biết bắt yêu để cho ông ta cho dọn thêm gà, vịt, cá, cua để
chúng mình chén bằng thích một bữa. Yêu tinh có tới, bọn mình thót lên nóc
nhà chạy mất là xong.
- Làm như vậy coi sao tiện?
- Không hề chi. Tôi nằm trong phòng chờ
sẵn, nếu yêu tinh không tới thì thôi, còn nó tới tôi rút dao cho nó một
phát, bất kể nó là loại yêu tinh gì.
- Cũng được, chỉ cần to gan đường đường
chánh chánh là được. Phàm việc gì tâm chân chánh thì bách tà lìa xa! Tà
không thể xâm phạm chánh được. Thánh nhân nói: Hòa được trung đạo xứng
đáng trong trời đất được vạn vật nuôi nấng. Ấy là nói chánh khí của chúng
ta sẽ làm tà quỉ lánh xa.
Lôi Minh nói:
- Phải đấy, chúng ta có mười năm hưng vượng,
thần quỷ chẳng dám khinh chê.
Trần Lượng nói:
- Ừ phải, tôi ở cửa sau chực sẵn cho.
Lôi Minh nói:
- Còn phần tôi nằm trong màn giả làm cô nương.
Dương Minh nói:
- Ta không an tâm chút nào, thôi để ta ra ngoài
ngồi đợi vậy.
Lôi Minh nói:
- Dương đại ca, anh cứ lên nhà ngủ đi, khỏi để
ý làm chi.
Dương Minh lên nhà phía Tây ngồi chờ, cũng
không dám ngủ. Ba người chờ, chờ mãi đến trống báo canh hai bỗng nghe bên
ngoài có một trận gió lạ thổi đến và có tiếng chân người vang vang, hình
như tiếng guốc chạm đất. Có tiếng nói:
- Hiền muội, em ngủ rồi sao? Ta định kiếm em
nói chuyện đây!
Yêu tinh tiến vào phòng, nói;
- A, có mùi người lạ, người nào dám ở đây vậy
kìa?
Lôi Minh nghe nói, đưa tay rút dao hườm sẵn.*
Ba anh
hùng đụt mưa Kim Gia trang
Mãnh hào
kiệt chánh khí kinh ma nữ
Lôi Minh, Trần Lượng nghe bên
ngoài nói: “Có mùi người lạ”, bèn rút dao cầm sẵn. Thấy bức rèm lay động,
một người nữ bước vào. người nữ vừa bước vào phòng, Lôi Minh hô:
- Cái gì đây?
Hô xong rút dao chém một nhát. Chỉ thấy lửa lóe lên một cái, yêu tinh
co giò chạy mất. Nhát dao của Lôi Minh chém trúng, ngoài dấu máu rơi lại
trên mặt đất còn rớt lại những sợi lông vàng, không biết là lông sói hay
lông hồ ly. Nghe tiếng Lôi Minh la hét, viên ngoại bên ngoài đã chực sẵn
cùng người nhà đốt đèn kéo đến xem, thấy trên đất có vết máu và lông vàng,
không biết đó là loại yêu tinh gì.
Nguyên con yêu tinh này là con chuột vàng, có 1.200 năm tu luyện. Ở
đoạn trước có nói đến Tế Ðiên chín lần độ con chuột cái vàng, chính là con
sói chuột vàng này. Nó vẫn không chừa tật cũ. Hôm nay mới bị Lôi Minh chém
cho một dao nên thân. Bị một dao đó, nó liền trốn chạy lên núi Lập Không,
bái Lập Không hòa thượng làm thầy. Ở đoạn sau của sách này có Ngũ Vân lão
tổ bày Quần yêu ngũ vân trận, nó cũng ở trong trận này để báo lại cái thù
một dao ngày trước và đối đầu lại với Tế Ðiên.
Thấy Lôi Minh đã đuổi được con yêu tinh chạy đi, dưới đất có máu rành
rành, Kim lão viên ngoại liền nói lời cảm tạ rối rít... Ba vị cũng nói mấy
lời thoái thác. Phút chốc trời đã sáng, Kim viên ngoại lấy ra 200 lượng
bạc đưa cho Lôi Minh. Lôi Minh không chịu nhận. Viên ngoại cố tình nài nỉ,
không lấy không được. Ba người bất đắc dĩ phải thâu nhận và chia ra mỗi
người hơn 60 mươi lượng rồi từ tạ lên đường. Ra khỏi Kim gia trang, Lôi
Minh nói:
- Này Dương đại ca, tam đệ, thấy có ngon không? Ăn uống thả cửa mà
còn được thêm 60 lượng bạc nữa.
Dương Minh nói:
- Từ nay về sau chú đừng giở trò nguy hiểm đó nữa nghe. Thảng như
gặp yêu tinh mặt xanh tóc đỏ, ăn thịt chú rồi chú lànm gì nào? Việc này
làm được như vậy là nhờ Tế Công lão nhân gia ngầm bảo hộ cho chú đấy.
Ba người đi cách huyện Thường Sơn không xa, thấy bên đường có một gò
đạo sĩ, ở đó cây cối um tùm. Trần Lượng nói:
- Ðại ca, nhị ca hãy đi chậm chậm một chút, tôi
mắc đi cầu.
Dương Minh và Lôi Minh gật đầu đồng ý. Trần Lượng tới gò đất ngồi xổm
xuống đi cầu. Bất ngờ có một người từ sau đi tới, mình cao tám thước, mặt
mày đen nhẻm,tóc tết lại hình tim trâu, mình mặc áo lá cộc xanh, mang giầy
mỏng, cầm cương đao nhắm sau lưng Trần Lượng chém tới. Trần Lượng đang
ngồi đi tiêu, mắt thấy mà không thể đứng ngay lên được, bắt buộc phải bò
mình tới trước thuận thế búng cho tên giặc một đạp. Bị một đạp, tên giặc
ngã lăn chiêng. Trần Lượng nhào tới nắm tên giặc lại, nói:
- Cái thằng này cả gan thiệt, muốn hại ta chớ.
Mi thiệt không có mắt mà!
Tên giặc năn nỉ lia lịa:
- Xin đại thái gia tha mạng cho.
Trần Lượng nói:
- Mi đại khái hồi nào tới giờ quen tánh trộm cướp, chắc là gây ra
nhiều vụ án chớ chẳng không. Mi họ gì, tên gì? Người ở đâu? Nói thiệt đi,
ta sẽ tha mạng cho.
- Tôi là người ở huyện Ðơn Dương, phủ Trấn
giang.
Nghe nói là người ở huyện Ðơn Dương, tiếng nói cũng tương tự, Trần
Lượng nghĩ là người đồng hương nên có ý không giết, bèn hỏi:
- Mi là người Ðơn Dương, vậy chớ họ gì? hiện ở
thôn trang nào?
- Tôi ở Trần Gia bảo.
Trần Lượng nghĩ thầm: “Nó ở Trần Gia bảo sao
mình không quen kìa?”. lại hỏi:
- Mi họ gì, ở phía nào của trần Gia bảo?
- Tôi ở phía Bắc ngã tư đường của Trần Gia bảo, họ Trần, tên Lượng,
ngoại hiện là Thánh thủ bạch viên.
Trần Lượng nghe nói, khí uất tận cổ, vả vào mặt tên giặc một bạt tai
xiểng niểng. Dương Minh và Lôi Minh hãy còn chưa đi xa, nghe thấy tiếng
cũng quay lại. Dương Minh hỏi:
- Này lão tam, cái gì vậy?
- Tôi đang ngồi đi tiêu, thằng này chém lén sau lưng tôi, bị tôi bắt
được. Chuyện đó không kể. Ðại ca hỏi thử nó họ tên gì?
- Mi họ gì?
- Tôi họ Trần, tên Lượng, ngoại hiệu là Thánh
thủ bạch viên.
Lôi Minh phì cười nói:
- Tên tiểu tử này mạo xưng tên họ người hay thiệt. Nhè trước mặt
Trần Lượng lại xưng mình là Trần Lượng chớ.
Tên giặc “a” lên một tiếng, nói:
- Tôi có mắt cũng như không. Nhưng tôi là người Ðơn Dương, không
phải là họ Trần mà là họ Tống, tên là Tống Bát Phương. Tôi biết có Trần
tam gia là một anh hùng nên mạo nhận tên người lấy oai. Xin hỏi quý tánh
của hai vị là chi?
Dương Minh nói:
- Ta tên Dương Minh, còn chú này tên là Lôi
Minh.
- Ông chính là Oai trấn bát phương Dương đại gia, còn vị này là
Phong lý vân yên Lôi nhị gia đây phải không? Tôi có mắt cũng như mù, xin
ba vị tha thứ cho tôi.
Dương Minh nói:
- Ta cho mi vài ba lượng bạc để làm vốn buôn bán, chớ đừng theo nghề
cướp giựt nữa nhé!
Trần Lượng nói:
- Ðại ca đừng có làm chuyện tào lao, để mình
thiến trái bầu nó đi là xong.
Tên giặc năn nỉ:
- Xin ba vị rộng lòng tha mạng cho tôi. Ba vị
bây giờ định đi đâu?
Dương Minh nói:
- Chúng ta đi Mã Gia Hồ.
- Phải rồi, tên giặc nói, hội này, chữ phong vạn, nước nhiều lắm cá,
cây hành cắm sâu, trèo qua chân ngựa, kín lắm, theo nước vẫy vùng, có đúng
không?
Ấy là hắn nói theo tiếng lóng giang hồ. Hội này là thôn này, phong tử
vạn họ Mã, nước nhiều lắm cá là tiền bạc nhiều; cây hành cắm sâu, trèo qua
chân ngựa, kín lắm là tối lại trèo tường ăn trộm bạc. Hắn định chừng ba
người này lên Mã Gia Hồ “làm ăn’, nên mới nói thế. Lôi Minh nghe nói, nổi
giận hét:
- Ai dạy mi ăn nói dơ dáy như thế hử? Mi cút đi
không?
Nói rồi tống cho hắn một đạp bò càng. Tên giặc lồm cồm bò dậy lủi
mất. Chỉ vì cái đạp này mà Lôi Minh và trần Lượng kết thù với tên giặc.
Sau này, khi đại náo huyện Ðơn Ðương cứu Trần Ngọc Mai, Lôi Minh và Trần
Lượng suýt chết về tay Tống Bát Tiên.
Sau khi thả tên giặc đi rồi, ba vị anh hùng đi gấp đến Mã Gia Hồ. Hỏi
thăm nhà Mã đại quan nhân, mọi người đều biết cả và chỉ đến cổng lớn ở
đường phía Bắc của ngã tư, trên cổng có biển đề: Hiếu liêm Phương Chính,
Nghĩa trọng hương Lý. Ba người hỏi thăm xong, đi đến ngã tư, thấy quả đúng
như vậy, bèn bước tới gõ cửa. Bên trong có một quản gia trạc hơn 30 tuổi
đi ra, lễ phép hỏi:
- Thưa ba vị tìm ai?
Dương Minh nói:
- Bọn tôi vâng lệnh Tế Công, đưa thư, giao tận
tay Mã đại quan nhân Mã Tuấn.
- Phải, đây là nhà Mã đại quan nhân, xin ba vị chờ một lát, để tôi
vào trong bẩm báo.
Nói rồi quay mình trở vào. Mã Tuấn đang ở thư phòng nói chuyện với
Thiết diện thiên vương Trịnh Hùng. Nghe gia nhân đi lên huyện Thường Sơn
mua đồ về báo là ở huyện Thường Sơn bắt được tên giặc tên là Bồng đầu quỷ
Uẩn Phương. Tối hôm sau, có mấy trăm tên gian dương đại đạo đến cướp ngục
thả tù, cứu tên giặc ra, chém chết quân canh, kề dao cướp chìa khóa thành
mở cửa trốn thoát. Mã tuấn nói:
- Trịnh đại ca, tối nay chúng mình phải dự bị khí giới sẵn sàng, sợ
e bọn giặc nhớ lại mối thù trước kiếm mình báo thù cũng nên.
Trịnh Hùng nói:
- Không hề chi, ban đêm chúng ta cần cảnh giác
một chút là được rồi.
Ðương nói tới đó thì gia nhân vào bẩm báo:
- Thưa đại quan nhân, bên ngoài hiện có ba người nói là vâng lệnh Tế
Công ờ chùa Linh Ẩn đến đưa thư cho đại quan nhân, mà phải đưa tận tay mới
được.
Mã Tuấn nói:
- Mi ra hỏi lại xem ba vị ấy đến là do Tế Công phái đến đưa thư hay
thuận đường ghé đưa, hoặc do Tế Công mướn họ đưa thư tới? Hỏi kỹ rồi vào
cho ta biết!
Tại sao Mã Tuấn dặn như thế? Nguyên Mã Tuấn là người rất lịch duyệt,
nếu là người Tế Công mướn đem đến phải hậu thưởng họ; nếu là thuận đường
mang lại thì chỉ giữ lễ cung kính thôi; còn nếu là người Tế Công đặc biệt
phái đến phải đích thân ra cửa đón rước. Quản gia đi ra cổng , hỏi:
- Ðại quan nhân chúng tôi bảo tôi hỏi ba vị là thuận đường đem thư
đến hay Tế Công đặc biệt sai ba vị đến, hoặc Tế Công thuê tiền ba vị cầm
đến!
Dương Minh đáp:
- Ðây là Tế Công sai chúng tôi đặc biệt cầm thư
đến, có việc rất khẩn cấp.
Quản gia lập tức vào trong thưa:
- Bẩm đại quan nhân, ba vị này là do Tế Công
đặc biệt sai đến.
Mã Tuấn và Trịnh Hùng nghe báo lật đật bước ra ngoài đón tiếp. Tới
cổng. thấy Dương Minh đầu đội khăn tráng sĩ bằng đoạn xanh, mặc áo choàng
cũng bằng đoạn lam, mày hình chữ bát, mắt như ánh sao, mũi thẳng, miệng
vuông chữ tứ, một bộ râu đen phất phơ trước ngực, nghi biểu khác phàm. Còn
Lôi Minh có râu đỏ, mặt lại xanh chàm, dáng vẻ tráng sĩ, tinh thần gấp
bội. Trần Lượng mặc trang phục trắng, dáng dấp tráng sĩ càng xinh đẹp hơn
người. Quản gia đưa tay chỉ:
-
Ðại quan nhân chúng tôi ra đón quý vị.
Dương Minh nghe nói nhìn theo tay chỉ, thấy trước mặt mình: Mã Tuấn
đầu đội khăn võ sinh