TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Hai
Hồi Thứ 81
Xem di thư, quan huyện phục Thánh tăng
Rượt tử thi, giữa đường gặp Ban đầu
Khi Trương Phúc và Lý Lộc được dẫn tới trước kiệu, quan huyện hỏi:
- Hai ngươi tên họ là chi?
Một tên nói:
- Tiển nhân là Trảo thiên dao ưng Trương Phúc.
Tên kia nói:
- Tiểu nhân là Quá nhai lão thử Lý Lộc.
Quan huyện hỏi:
- Một trong hai người, ai là người giết Hòa
thượng?
Lý lộc nói:
- Dạ bẩm quan, Trương Phúc đánh chết ạ! Con chỉ
gây lộn thôi.
Trương Phúc nói:
- Dạ bẩm quan, Lý Lộc đánh chết Hòa thượng đó.
Quan huyện nạt:
- Hai tên chết tiệt này, vậy ai đánh chết Hòa
thượng hử?
Lý Lộc lật đật thưa:
- Dạ bẩm quan gia, nếu không tin thì cứ xem người nào dính máu thì
rõ. Hắn bảo tiểu nhân giết Hòa thượng, sao tay tiểu nhân không dính máu.
Quan huyện lập tức phái người tra xét, quả nhiên trên tay Trương Phúc
có dính máu. Quan huyện nói;
Trương Phúc, rõ ràng là ngươi đánh chết Hòa thượng, ngươi còn chối quanh
nữa thôi?
Trương Phúc thưa:
- Dạ bẩm quan, Hòa thượng là do tôi đánh chết. Còn vụ trước cửa tiệm
họ Cao ở cửa Bắc, một dao giết chết Lưu Nhị Hỗn chính là Lý Lộc đó.
Quan huyện nghe nói rất ngạc nhiên...
Tại sao Trương Phúc, Lý Lộc bị Tế Ðiên mắng lại làm mặt lạ? Bởi hai
người này xuất thân từ du đãng, bên ngoài chỉ nể nhau côn quyền, lấp hiếp
người có của, không từ một điều xấu nào! Hai người đều có vợ hẳn hoi.
Chúng thường giao lưu với bọn phá gia chi tử. Khi có tiền chúng lại kết
thân, khi hết tiền chúng ngoảnh mặt làm ngơ. Người ham ăn ngon, chúng rủ
nhau đến tiệm ăn ngon. Người ham tiền, chúng tiếp tay để bòn rút. Lâu ngày
thân quen, chúng đưa họ về nhà, bảo vợ giả bộ lả lơi để moi hồ bao người
ta. Hắn làm như không biết, vẫn làm bộ thân thiết. Phần hắn nếu ngày nào
không mượn tiền thì ngày mai cũngcầm thế món cho đó. Phần vợ hắn hôm nay
đòi họ sắm vòng vàng, ngày mai đòi họ sắm quần áo. Chúng đua nhau bòn rút
tiền thiên hạ.
Việc Lưu Nhị Hỗn bị giết là như vầy: Lưu Nhị Hỗn có cho Lý Lộc mượn
mấy trăm lượng bạc. Lý Lộc thấy Lưu Nhị Hỗn có tiền mới dụ về nhà bày tiệc
ăn nhậu bất kể. Một mặt, vợ Lý Lộc rù quyến Lưu Nhị Hỗn. Lưu Nhị Hỗn là
trai mới lớn, đâu bỏ qua cơ hội mỡ dâng miệng mèo được. Hắn bỏ tiền ra
nuôi ăn nuôi mặc cho cả nhà Lý Lộc. Về sau Lưu Nhị Hỗn hết tiền vẫn ở
trong nhà Lý Lộc. Lý Lộc ra mặt đuổi thẳng, Lưu Nhị Hỗn nói:
- Tôi chi tiền nuôi cả nhà anh, bây giờ tôi hết sạch, anh lại đuổi
tôi đi, không được đâu! Các người ăn gì tôi ăn thứ đó.
Lý Lộc không còn cách nào hơn, đuổi cũng không được, lòng căm giận
Lưu Nhị Hỗn lắm. Ngày kia, hắn cùng Trương Phúc kéo vào quán uống rượu. Họ
là anh em kết nghĩa, tính tình rất hợp nhau, chẳng có điều gì giấu nhau
cả. Lý Lộc nói:
- Trương tam ca, nhà tôi bây giờ thiệt bực mình. Thằng cha Lưu Nhị
Hỗn ăn của tôi, uống cũng của tôi, đuổi hắn không đi. Thiệt bực quá đi,
tôi định hẹn hắn ra đây, mời hắn uống rượu, chuốc cho nó say mèm rồi cho
nó đi đầu thai kiếp khác. Tam ca, anh giúp tôi với, được không? Sau này
anh có việc gì cần đến tôi, tôi không dám làm ngơ đâu!
- Ðược mà!
Hai người cùng nhau bàn tính xong. Hôm sau hẹn Lưu Nhị Hỗn ra quán
uống rượu. Lý Lộc ngầm cắp theo một con dao. Hai người thay phiên chuốc
rượu Lưu Nhị Hỗn. Phần Lưu Nhị Hỗn trong lòng buồn bực sẵn, thấy rượu càng
thêm ưa, uống cho đến say mèm, say như chết không cục cựa đượa nữa. Lý Lộc
dìu hắn từ quán rượu về. Trời đã sang canh hai, Trương Phúc cũng cùng đi
theo, qua trước cửa đổi tiền họ Cao, thấy bốn bề không có ai vì người đổi
tiền đã về hết. Lý Lộc vốn có thù hận với nhà họ Cao về việc đổi tiền. Cửa
tiệm đổi tiền cho hắn, hắn cứ bảo là thiếu, hai bên gây gổ nhau luôn. Hôm
nay Lý Lộc nghĩ: “Mình giết Lưu Nhị Hỗn trước cửa tiệm, cho tụi nó đến cửa
quan về vụ án mà không thấy đầu này, cho biết tay!”.
Nói rồi thả Lưu Nhị Hỗn xuống đất. Lưu Nhị Hỗn say khướt, đâu có biết
trời đất là gì, bị Lý Lộc cho một dao đầu lìa khỏi cổ. Giết xong, Lý Lộc
và Trương Phúc ai về nhà nấy. Bọn chúng thân thiết nhau hơn. Việc này kể
như thế là xong, người không biết, quỷ không hay. Nào ngờ: “Lưới trời lồng
lộng, tuy thưa mà khó thoát”. Hôm nay nghe Lý Lộc tố mình, Trương Phúc
nghĩ bụng: “Việc đánh chết Hòa thượng, nó trút hết cho mình à?”.
Nghĩ càng thêm giận, bèn bẩm ngay với quan huyện:
- Hòa thượng do tôi đánh chết thật, nhưng một dao chém chết Lưu Nhị
Hỗn trước tiệm đổi tiền nhà họ Cao là do Lý Lộc.
Trương Phúc đem mọi chuyện tố ra một mạch. Quan
huyện nghe xong, hỏi Lý Lộc:
- Sao ngươi cả gan thế?
Lý Lộc há miệng lắp bắp một lát mới nói:
- Bẩm lão gia, việc này là do sự sắp đặt của
Trương Phúc, hắn giúp tôi giết đấy ạ!
Quan huyện nói:
- Hai đứa bây toàn là đồ hư đốn cả! Bây đâu, trước hết hãy còng đầu
hai đứa lại, giải về nha, chờ bản huyện khám nghiệm tử thi rồi sẽ liệu.
Vừa sai NGỗ tác khám tử thi, quan huyện sực nhớ lại bức thư của Tế
Ðiên: Hòa thượng dặn ta khi từ cửa Ðông trở về, khi nào kiệu vừa dừng
xuống đất hãy mở thư ra xem. Ðể ta mở thư ra xem Hòa thượng viết cái gì
trong đó.
Quan huyện bóc thư ra xem, thấy có ghi mấy câu:
Bần tăng nay chắc chết
Gặp lão gia ăng kết,
Dặn Ngỗ tác chớ lay,
Ðắp kín toàn thân ngay
Quan huyện coi xong gặc đầu ngầm phục tài tiên
tri của Tế Ðiên. Lập tức ra lệnh cho Ngỗ tác không được cởi y phục của Hòa
thượng, di động tử thi, chỉ khám nghiệm vết thương trên đầu mà thôi. Ngỗ
tác vâng lời, sau khi xem xét vết thương rồi thưa:
- Bẩm lão gia, vết thương sau ót Hòa
thượng dài hai tấc, rộng ba tấc, chỗ vết thương trí mạng, óc và máu hồng
còn chảy ra rỉ rỉ.
Quan huyện gật đầu kêu thư ký ghi vào biên
bản rồi ra lệnh cho lấy chiếu đắp thi thể Hòa thượng lại và phái quan địa
phương canh chừng. Một mặt truyền áp giải Trương Phúc và Lý Lộc về nha môn
huyện Long Du.
Sau khi kiệu quan huyện đi về rồi, quan
nhân tại địa phương lấy chiếu đắp tử thi lại rồi kéo vào quán Nhị Long Cư
nói:
- Chưởng quỹ nè, việc này coi bộ không
xong rồi đa! Quan không cứu xét, bọn tôi phải trình lên huyện quan. Do
việc gây gổ đánh nhau ở tiệm của ông, ông phải theo bọn tôi lên nha môn
mới được.
Chưởng quỹ đáp:
- Thưa quý vị, không có việc gì, tôi vẫn
mời quý vị uống rượu, huống chi có cớ sự như hôm nay. Xin quý vị thương
tình che chở cho. Xong việc tôi sẽ có ít nhiều phải quấy với quý vị.
Nói xong kêu phổ ky rót rượu, xào mấy món
đồ nhậu bưng ra. Quan nhân ngồi xuống, vừa uống rượu, vừa bàn luận:
- Lưu đầu nè, anh có thấy cái đầu của Hòa
thượng không? Sao mới bị có một quyền mà bể nát như thế!
Lưu đầu nói:
- Tôi cũng thấy lạ thiệt.
Chưởng quỹ nói:
- Ông Hòa thượng này chết, thiệt uổng quá!
Ổng là thần tài của tiệm tôi đó! Mấy hôm trước tiệm này trống trơn, hôm
nay có ông kêu khách vào đến chật phòng. Nếu ông không chết, mỗi ngày tôi
không tiếc hai bữa cơm ngon lành đãi ông.
Quan địa phương nói:
- Ông đừng nói bậy, để ta xem lại vết thương
của ổng, sao mà chết dễ dàng như vậy.
Người ấy nói xong rồi bèn bước ra giở chiếu
đắp Hòa thượng lên, thấy thây ma nhăn răng cười một cái, sợ quá chạy tuốt
vào trong quán.
- Cái gì vậy? Vị kia hỏi.
- Thây ma cười với tôi!
- Ðừng nói bậy, đã chết rồi mà còn cười
nói cái gì! Tại anh uống rượu nên mắt hoa lên đó. Ðể tôi ra xem thử!
Nói rồi bước ra ngoài. Vừa giở chiếu lên
thấy Hòa thượng trở mình ngồi dậy, hai tau ôm đầu la: “Ôi chao”, đứng dậy
chạy về hướng Nam. Quan địa phương lật đật chạy theo nói:
- Bắt lại, thây ma chạy đó!
Ai nấy nghe hô: “Thây ma chạy”, lật đật
kiếm chỗ trốn, vì sợ suông nhằm thây ma sẽ ngã ra chết.
Tế Ðiên chạy thẳng từ cửa Nam qua cửa Ðông,
đến góc thành Ðông nam lại ngoặc về hướng Bắc, gặp một người đang lững
thững đi tới. Người này cao không quá 5 thước, thân hình ngũ đoản, đầu đội
chiếc mũ vàng sẫm, mặc tiễn tụ bào màu tía, lưng buộc dây tơ, chân mang
giầy mỏng, mày hung mắt ác, lông đen kín cả hai tai, tay đang cầm một túi
vải.
Thấy người này Tế Ðiên nghĩ bụng: “ Muốn
biện hai vụ án ở huyện Long Du, không bắt thằng cha này thì không ra đầu
mối”. Nghĩ rồi bèn nói lớn một mình, cốt để cho người ấy nghe:
- Cái xứ Long Du này coi vậy mà khó hơn
các nơi khác. Người ở chỗ khác tới, ăn uống không đúng kiểu, người ta cười
cho chết.
- Người lùn ấy nghe Hòa thượng nói như
vậy, nghĩ thầm: “Cái đất Long Du nàykhông giống các nơi khác, thiệt là “đi
một ngày đàng, học một sàng khôn”, không đến chỗ này làm sao biết được!
Sao mình không đi theo ông Hòa thượng này, ổng vô quán rượu làm cái gì,
mình làm cái đó khỏi sợ ai cười”.
Nói rồi người đó theo Tế Ðiên qua đến xóm ở
cửa Ðông, thấy Hòa thượng tiến vào một quán rượu ở đường phía Bắc, người
lùn ấy vào theo. Thấy Hòa thượng đá vào chiếc ghế đẩu một cái, nói:
- Bay đâu! Tiểu tử đem cho ta một bầu rượu!
Người lùn kia thấy vậy tự hỏi: “Quy củ của
địa phương này như vậy à?”. Hắn ta cũng đá chiếc ghế đẩu một cái rồi kêu:
- Bay đâu! Tiểu tử đem cho ta một bầu rượu.
Người dọn bàn thấy kỳ cục không dám nói với
người lùn, bèn đến nói với Tế Ðiên:
- Lục sư phó, đừng kêu tiểu tử như vậy!
Tế Ðiên nói:
- Ừ, ta lộn! Chú đem cho ta một bầu rượu, bánh
hai lớp có nhân đem một cái.
Phổ ky nghĩ bụng: “Cả đến cái bánh có nhân
ông ta nói cũng không trúng”. Nghĩ bụng thế, vẫn cứ chạy đi. Kề đến nghe
người lùn kêu:
- Tiểu tử, cho ta một bầu rượu ngon , một bánh
hai da có nhân.
- Phổ ky nghĩ thầm: “Hai cái ông này, bày
cái trò gì vậy?”. Tuy nghĩ thế nhưng cũng chạy đi lấy cho Hòa thượng một
bầu rượu và một đĩa trên đựng một cái bánh có nhân, rồi cũng lấy cho người
lùn kia một bầu rượu và một đĩa bánh y như vậy. Tế Ðiên cầm chiếc đũa xom
vào đĩa bánh, nói:
- Ăn cái này không đúng kiểu, người ta cười
cho.
Nói rồi cầm chiếc đũa xom bánh lên.
Anh lùn cũng cầm chiếc đũa xom bánh lên rồi
đưa vào miệng cắn. Nào ngờ bánh nóng có dầu khói bốc nghi ngút, làm anh ta
phỏng cả miệng. Tế Ðiên uống liên tiếp 10 bầu rượu, ăn liên tiếp 10 cái
bánh. Người lùn kia cũng uống 10 bầu rượu và ăn 10 cái bánh y như vậy. Ăn
xong, Tế Ðiên cầm 10 cái đĩa giả bộ ném xuống đất. Người lùn kia thấy bộ
tịch Tế Ðiên như vậy, tưởng thiệt, cầm 10 cái đĩa ném xuống đất bể nát. Tế
Ðiên cười hà hà, nói:
-
Ðồ oan gia tiểu tử.
Người kia nghe kêu như vậy giận quá nói:
-
Hay cho Hòa thượng, ông mắng ta là oan gia không được đâu nhe!
Tế Ðiên cầm mấy cái đĩa ném vào người lùn
ấy phun máu, người kia giận quá quyết sống chết với tế Ðiên.*
Hồi Thứ 82
Tế Ðiên tiệm rượu đánh tặc nhân
Từ Phái quán trọ gặp bạn cũ
Bị ăn chồng đĩa phun máu đầu, người lùn tức
giận cung tay muốn đánh Hòa thượng. Tế Ðiên thấy vậy chạy ra đường, người
lùn cũng lật đật chạy theo. Phổ ky thấy vậy nói:
- Rồi, hai người lại bầy trò nữa rồi! Hai người này ăn xong đập đĩa,
giả bộ đánh nhau rồi ăn quỵt đây!
Nói rồi lật đật chạy theo la lớn:
- Hai vị chớ có chạy, trả tiến rượu đây chứ! Hai mươi bầu rượu, hai
mươi cái bánh nhân, không trả tiền đi không được đâu!
Tế Ðiên không hề ngoái đầu nhìn, lật đật chạy qua cửa Ðông. Người lùn
ấy cũng lật đật chạy theo hô lớn:
- Hay cho ông Hòa thượng, khi không ông lấy đĩa ném tôi lỗ đầu, tôi
không để yên cho ông đâu! Ông lên trời, tôi cũng tới điện Linh Tiêu. Ông
trốn xuống địa ngục, tôi cũng theo ông xuống tới cung Thủy tinh, coi ông
chạy đàng nào cho biết.
Tế Ðiên cứ một mạch chạy tới trước, vừa chạy vừa
la:
- Không xong, không xong, chuyện này phải lên
quan mới được.
Chạy tới ngã tư đường, gặp phải Dương Quốc Ðống và Y Sĩ Hùng từ phía
chánh Nam đi lại. Hai người này cũng chạy theo Tế Ðiên đến Ngũ Lý Bia
nhưng không kịp. Dương Quốc Ðống nói:
- Thôi, chúng ta trở về đi!
Hai người quay lại, vừa đến cửa Nam, quan nhân
địa phương hỏi:
- Y đầu, Dương đầu, hai ông có thấy tử thi
không?
Y Sĩ Hùng nói:
- Ðâu có tử thi nào.
- Ở chỗ tôi có một ông Hòa thượng kiếc bị chết.
- Ở chỗ mấy ông, còn chúng tôi mới tới ngã tư
đường này làm sao thấy được.
- Không phải đâu, tử thi này chết rồi mà còn
biết chạy, chạy về hướng cửa Nam đó.
- Người bị chết đó là ai vậy?
Quan nhân địa phương đem việc Trảo thiên dao ưng Trương Phúc và Quá
nhai lão thử Lý Lộc đánh chết Hòa thượng ra sao, quan huyện khám nghiệm tử
thi như thế nào và dặn bảo canh chừng, rồi tử thi làm sao lại chạy, nhất
nhất thuật lại. Dương Quốc Ðống nghe xong nói:
- Uổng quá há, Tế Công bị người ta giết rồi à?
Y Sĩ Hùng nói:
- Tại mấy anh không biết, chứ Tế Công thần thông quảng đại, làm sao
chết được! Thôi chúng ta trở về đi!
Quan nhân địa phương cùng Dương Quốc Ðống, Y Sĩ
Hùng đi đến ngã tư, gặp Tế Ðiên từ phía Ðông chạy đến. Quan nhân địa
phương hết hồn nói:
- Thây ma chạy đó!
Y Sĩ Hùng và Dương Quốc Ðống vội chạy đến hỏi Tế
Ðiên:
- Bạch sư phụ, chuyện gì thế?
- Không xong rồi, hai chúng ta phải lên quan mới được, đừng để tên
lùn rượt theo ta chạy trốn nhé!
Y Sĩ Hùng và Dương Quốc Ðống chạy tới nắm tay
anh lùn lại, nói:
- Này anh bạn, chớ chạy, anh với Hòa thượng
phải lên quan mới được.
Người lùn kia nói:
- Ðược, lên quan thì lên chứ sợ gì!
Y Sĩ Hùng rút thiết luyện (dây xích) ra
trói người kia lại, người kia phản đối:
- Ông Hòa thượng đó gây sự lên quan, sao không
trói ổng mà chỉ trói mình tôi?
Y Sĩ Hùng nói:
- Quan huyện chúng tôi có dặn: Người tại gia gây sự với người xuất
gia phải lên quan thì phải trói người tại gia trước, chớ không được trói
Hòa thượng. Thôi, anh bạn, ta đi nhé!
Mấy người sửa soạn đi thì phổ ky chạy lại, kêu:
- Khoan đi đã!
Dương Quốc Ðống dòm lại là người quen, bèn hỏi:
- Lưu phổ ky, chuyện gì thế?
- Ông lùn này ăn 10 cái bánh nhân, uống 10 bầu rượu, ông Hòa thượng
kia cũng ăn 10 cái bánh nhân, uống 10 bầu rượu. Ăn xong hai người kiếm
chuyện gây lộn rồi cùng nhau chạy mất.
- Thôi chú trở về quán đi, biên hết phí tổn bữa nay vào sổ nợ của
ta. Bao nhiêu ta sẽ trả!
- Ðã có lời Dương đại gia bảo lãnh, tôi xin trở
về trước vậy.
Phổ ky vừa quay lưng đi, Tề Ðiên nói:
- Chúng ta phải lên quan phân xử vụ này mới
được
Quan nhân địa phương bước tới nói với Dương Quốc
Ðống:
- Nhờ Dương đầu thưa với đại lão gia là sư phụ đã sống lại rồi, tôi
khỏi phải lên nha môn trình báo.
- Như vậy cũng đưôc.
Y Sĩ Hùng dẫn người lùn đi, mọi người cùng tiến về hướng Bắc. Ði
không bao xa, từ tiệm rượu đường Bắc, Tôn chưởng quỹ chạy ra hỏi:
- Dương đại gia, ông buồn lắm phải không?
Dương đầu ngạc nhiên hỏi:
- Tôi có buồn gì đâu?
- Chứ không phải bà Dương ở nhà mới mất sao?
- Ai nói với ông như vậy?
Chưởng quỹ lấy tay chỉ Tế Ðiên, nói:
- Vị sư phó này đưa tin đến cho tôi đó.
Dương Quốc Ðống nói:
- Sao sư phó báo tang cho gia đình tôi chi vậy?
- Ta chỉ nói đùa với ông ấy thôi mà, để cho ông
ấy cho ngưởi viết liễn trướng.
Tôn trưởng quỹ nghe nói, nổi giận:
- Hay cho ông Hòa thượng! Ông vô cớ gạt tôi, báo hại tôi sắm đủ cả
lễ vật, làm sao trả lại cho người ta, ông phải đền cho tôi mới đư
Dương Quốc Ðống nói:
- Thôi mà Tôn hiền đệ, hôm nay chú chịu tốn chút đỉnh đi. Vị Hòa
thượng này cũng không phải là người ngoài, chú nghĩ tình ta bỏ qua đi.
Y Sĩ Hùng nói:
- Sư phó nói người ta chết làm chi vậy? Có phải
là để hết bệnh không?
Tế Ðiên nói:
- Một câu rủa phát được 10 năm, nói chết là
sống nhăn răng đó!
Dương Quốc Ðống yêu cầu:
- Xin sư phó từ bi, từ bi, cho vợ tôi một viên
thuốc.
Tế Ðiên gật đầu, móc cho Dương Quốc Ðống một viên thuốc. Người lùn
kia bây giờ mới hỏi:
- Ông Hòa thượng kia ở chùa nào vậy?
Y Sĩ Hùng nói:
- Chú muốn hỏi đến cái ông Hòa thượng đấy à, ta nói cho chú biết.
Phen này chú đưa ông Hòa thượng lên quan là chú lòi bộ mặt thật ra rồi đấy
nhé. Ông Hòa thượng này là Tế Ðiên Hòa thượng ở chùa Linh Ẩn.
Người lùn kia nghe vậy, “a” lên một tiếng rồi
nói:
-
Nếu là Tế Ðiên thì tôi không lên quan với ông ấy đâu!
Nói rồi bất thình lình tuột xiềng nhảy lên nóc
nhà chạy trốn. Tế Ðiên nói:
- Ðừng để nó chạy đi. Hai vụ án mạng ở huyện
Long Du đều do nó hết.
Người lùn này không ai khác mà chính là Từ Phái, ngoại hiệu Tiểu thần
phi, cũng là một giang dương đại đạo ở huyện Tây Xuyên.
Tại sao hai vụ án mạng ở huyện Long Du đều do hắn? Trong đó có một sự
tình như vầy: lão đại sĩ Diệp Thu Sương bắt yêu ở nhà họ Cao ngoài cửa Nam
trước kia cũng là người trong giới lục lâm, về sau đi tu ở Tam Thanh quán
ngoài cửa Nam. Ông ta kiếm đâu được một bộ tà thư tên là Âm ma bảo kíp,
trong đó có dạy cách luyện tà thuật, có thể hô phong hoán võ, sái đậu
thành binh, dời non lấp biển, biến hoá ngũ hành, điểm đá hóa vàng, bắt yêu
trừ tà. Ngày kia, lão đạo sĩ đang luyện phép trong miếu, bỗng có một tăng
nhân đến thăm. Ông ta là một trong ngũ quỷ ở Tây Xuyên tên Lý Triệu Minh,
ngoại hiệu Khai phong quỷ, vốn là bạn thân của lão đạo sĩ. Gặp nhau bày tỏ
nỗi niềm xa cách xong, Diệp Thu Sương hỏi Lý Triệu Minh:
- Lý hiền đệ từ đâu đến đây?
- Tôi từ Tây Xuyên đến đây. Từ ngày sào huyện lục lâm ở Tây Xuyên bị
tan nát, tôi không biết phải gởi thân về đâu!
Lão đạo sĩ nghe nói bèn lưu Lý Triệu Minh ở lại miếu với mình. Thấy
lão đạo sờm tối chuyên cần luyện tập, Lý Triệu Minh mới hỏi:
- Anh luyện phép gì?
- Ta được một bộ thiên thư, đang luyện các thừ
phép thuật.
- Ðạo huynh, anh dạy tôi luyện với!
- Chú học không được đâu! Muốn luyện, mỗi ngày phải dập đầu 1.000
cái mới được.
Lý Triệu Minh nghe nói, thầm có ý giận: “Anh ấy không muốn dạy mình
đây mà!”. Ngày kia Cao Chiết Quế mời lão đạo sĩ đến nhà bắt yêu. Lý Triệu
Minh biết việc này, bèn ngầm theo lão đạo sĩ đến pháp đài, cho một dao đưa
hồn đạo sĩ về cõi khác. Ðược thiên thư trong tay, Lý Triệu Minh không về
miếu nữa mà ngụ tại Ðức Hưng Dương gia điếm để rảnh rang xem sách và luyện
phép. Một hôm, Khai phong quỷ Lý Triệu Minh đang đứng trước cửa điếm thì
thấy từ phía Ðông đi lại một người, chính là Tiểu thần phi Từ Phái. Gặp
hòa thượng Lý Triệu Minh, Từ Phái lật đật chạy đến chào hỏi. Lý Triệu Minh
hỏi;
- Từ hiền đệ đi đâu vậy?
- Tôi muốn đi Lâm An chơi, bạn bè lục lâm ở Tây Xuyên bây giờ tan
tác hết, tôi cũng không có chỗ dung thân.
Lý triệu Minh kéo Từ Phái vào trong điếm nói
chuyện. Từ Phái hỏi:
- Anh ở đây làm gì vậy?
- Ta được một bộ thiên thư, đang luyện phép.
- Anh dạy tôi luyện với!
- Chú muốn luyện cũng được, mà phải kiếm cho được cái thiên linh cái
của con gái nhỏ đem đến đây.
- Tìm thiên linh cái để luyện phép gì vậy?
- Ðể luyện thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ.
Vốn là người thiệt thà, Từ Phái lo đi tìm thiên linh cái của con gái
nhỏ, gặp người giữ mộ, hắn hỏi:
- Người nằm dưới mộ là ai vậy?
Người giữ mộ nghi hắn có ý lén quật mồ bèn không
chịu cho biết, chỉ trả lời:
- Tôi không biết!
Hắn hỏi liên tiếp mấy nơi mà chẳng ai chịu cho
biết hết, nên càng cảm thấy bực bội.
Hắn đang ngồi nghỉ mệt trong rừng thì từ đầu kia có một tăng nhân đi
đến, chống gậy đi khập khễnh. Người ấy gặp Từ Phái liền hỏi:
- Từ hiền đệ, làm cái gì ở đây?
Từ Phái dòm lại là người quen. Ông ta là Họa qua tăng Phùng Ngươn
Chí, cũng là tay giang hồ đại đạo ở Tây Xuyên. Tại sao có tên là Họa qua
tăng (ông tăng què)? Nhân vì ban ngày ông ta chống gậy giả bộ đi
khập khễnh, tối lại trổ thuật phi thiềm tẩu bích trên nóc nhà như đi trên
đất bằng. Ông ta làm như vậy là để che mắt thế nhân. Người ta cho rằng ông
ta đi khập khễnh không thể nào làm giặc được. Hôm nay gặp nhau, Từ Phái
nghe Phùng Ngươn Quý nói, mới đem việc Lý Triệu Minh bảo đi tìm thiên linh
cái của đứa con gái nhỏ về luyện phép thuật. Phùng Ngươn Chí nói:
- Từ hiền đệ, chú thiệt thà quá, Lý Triệu Minh định hại chú đó! Tối
nay ta với chú vào trong khách điếm giết Lý Triệu Minh lấy cuốn thiên thư
đi có phải hay hơn không?
- Phải đấy!
Phùng Ngươn Chí nguyên có hiềm khích với Lý Triệu Minh, nay nhân cơ
hội này mượn tay người khác giết kẻ địch. Hai người thương lượng xong,
cùng kéo vào quán rượu ăn uống một bữa no say. Canh hai đêm đó, hai người
trở lại khách điếm. Phùng Ngươn Chí canh chừng, Từ Phái lẻn vào phòng thấy
Lý Triệu Minh đang ngồi ngủ gật trên ghế bèn lìa một dao, đầu Lý triệu
Minh rơi xuống đất, đoạt lấy thiên thư. Ðang lúc chạy ra ngoài, bỗng nghe
ở thượng phòng có một tiếng hô: “Nó giết người đó”, làm Từ Phái sợ hết
hồn, bèn nhảy lên nóc nhà rình giết kẻ la. Sau đó nghe Hòa thượng đòi đi
cầu, đòi dẫn ra nhà tranh. Phùng Ngươn Chí đang canh chừng, bỗng nghe
trong phòng có tiếng nói:
- Công văn bị ướt rồi!
Hắn chẳng biết đó là công văn gì. Thấy Sài đầu, Ðỗ đầu kéo nhau đi
tìm Hòa thượng, hắn từ nóc nhà tuột xuống lẻn vào phòng xem thử, thấy đó
là công văn cấp phê cho Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh đi bắt Càn khôn đạo
thử Hoa Vân Long. Phùng Nguyên Chí đút công văn vào túi, thoát ra cửa
phòng nhảy lên nóc nhà. Sài, Ðỗ hai người trở lại dòm thấy định rượt theo
mà không rượt kịp. Phùng Nguyên Chí trộm được công văn, đợi Từ Phái ra,
hỏi:
- Công việc của chú trót lọt không?
- Tôi đã lấy được bộ thiên thư rồi, bây giờ
chúng ta đi đâu đây?
- Chúng ta đi lên huyện Khai Hóa đi! Hiện tại ở chùa Thiết Phật, Kim
nhãn Phật Khương Thiên Thoại đại ca đã phát thiếp lục lâm, truyền lục lâm
tiễn đi khắp các nơi. Có mấy mươi bạn lục lâm Tây Xuyên dang ở đó, anh có
xây bức vách hai lớp, dưới có một cái hầm, anh em lục lâm lỡ gây án mạng
bị truy tầm, cứ về đây trốn là an toàn. Chúng mình lên Khai Hóa đi!
- Phải đó!
Từ Phái hưởng ứng lời nói và hai người cùng nhau thong thả đi. Tới
một cánh rừng, có một người đang đứng sẵn ở đó, hai người nhìn kỹ lại.
Thật là:
Nắng hạn thắm mưa rào,
Ðất khách gặp người
quen!*
Hồi Thứ 83
Tiểu thần phi đang đêm giết Khai phong quỷ
Tế Thiền sư đùa giỡn bắt tặc nhân
Họa qua tăng Phùng Ngươn Chí đang đi thấy một
người phía trước đi ngược lại, đó chính là Hoa Vân Long. Hai người lật đật
bước tới chào hỏi:
- Hoa nhị ca, anh từ đâu tới đây?
- Ta từ Bồng Lai quán tới đây. Ghê quá, ghê quá! May không thôi toi
mạng vì Lục thông rồi!
Phùng Ngươi Chí hỏi:
- Việc gì mà dữ vậy?
Hoa Vân Long bèn đem những chuyện vừa qua thuật lại một hồi. Phùng
Ngươi Chí nói:
- Hoa nhị ca, tôi nói cho anh hay một tin này để anh yên tâm. Tờ Hải
bộ công văn bắt anh bị tôi trộm được đây này!
- Thiệt vậy sao?
Phùng Ngươn Chí mới đem việc Từ Phái giết chết Lý Triệu Minh lấy được
thiên thư, bỗng nghe hai bộ đầu nói về Hải bộ công văn bị ướt và vì sao
mình lấy trộm được, nói cho Hoa Vân Long hay. Hoa Vân Long bây giờ mới vỡ
lẽ và hỏi:
- Chúng tôi lên huyện Khai Hóa, anh có đi với chúng tôi không? Hiện
tại Kim nhãn phật Khương Thiên Thoại ở chùa Thiết Phật phát thiệp lục lâm
mời rất nhiều bạn bẻ cùng về ở trong hầm dưới vách ngăn hai lớp ấy, ba
chúng ta cùng đến đó đi!
- Cũng được Hoa Vân Long nói.
Ba người cùng đi lên chùa Thiết Phật. Ðến chùa
Thiết Phật thấy trong ngoài chật ních, hương khói mịt mù, ba người len lỏi
hỏi thăm mới được người ta cho biết Thiết Phật trong chùa hiển thánh, nói
ra tiếng người. Ba người đi thẳng vào phía sau hậu liêu, thấy Kim nhãn
phật Khương Thiên Thoại đang ở đó. Sau khi chào hỏi Khương Thiên Thoại
xong, Phùng Ngươn Chí hỏi::
- Khương đại ca, các anh em ta đi đâu hết rồi?
- Các anh em đều đi làm ăn ở các lộ hết rồi, hiện còn lại mấy vị, để
tôi kêu họ ra giới thiệu với ba chú.
Sau khi hai bên chào hỏi xong, Khương Thiên
Thoại hỏi:
- Ba chú từ đâu đến đây?
Sau khi nghe Hoa Vân Long bày tỏ việc của mình rồi, Từ Phái cũng
thuật lại việc của mình. Khương Thiên Thoại hỏi:
- Từ hiền đệ có quyển sách gì thế, đưa ta xem
thử!
Từ Phái lấy quyển sách đưa ra, Khương Thiên
Thoại xem xong nói:
- Từ hiền đệ, sách này chú dùng cũng không
được, để ta cất giùm cho.
Từ Phái thật không vừa ý tý nào, nghĩ thầm: “Ðồ
vật của ta mà ta không tiếc sao! Ta lại đâu có nói cho ảnh mà ảnh lại cất
của ta. Thiệt là dễ giận!”. Trong lòng không đồng ý mà ngoài miệng lại
không thể nói không cho. Từ Phái giận Khương Thiên thoại đến ứa gan mà
đành đánh chữ lặng thinh. Hoa Vân Long lúc đó mới nói:
- Tôi phải đi mới được!
- Sao vậy? Khương Thiên Thoại hỏi:
- Lòng tôi cảm thấy không an! Sợ rằng khi Hòa thượng Tế Ðiên đến
đây, một mình tôi chạy không thoát mà còn liên lụy tới mấy anh nữa chứ.
Khương Thiên Thoại nghe xong, nói:
- Các anh em, có ai dám đến huyện Long Du giết Tế Ðiên Hòa thượng
không? Có ai dám xách đầu Hòa thượng về đây để cất đi gánh nặng cho Hoa
nhị ca không nào?
Từ Phái nói:
- Ðể tôi đi cho.
Từ Phái xin đi như vậy là trong bụng đã có chủ ý: “Phen này ta đến
huyện Long Du, nếu không có việc gì thì thôi, nếu có việc gì, ta sẽ đem
việc của tụi bây tố cáo hết. Một mống cũng không thoát!”. Hắn sẵn ngầm
giận Khương Thiên Thoại rồi, gặp dịp này tình nguyện đi cho khuất mắt.
- Ðược, xin Từ hiền đệ chịu khó một phen!
Khương thiên Thoại đồng ý.
Từ Phái bắt đầu từ huyện Khai Hóa ra đi, một ngày kia đến góc Ðông
nam thành Long Du gặp phải tế Ðiên. Hắn nghe Hòa thượng nói lẩm bẩm:
- Cái đất Long Du này thật không giống chỗ nào
hết. Ăn uống không đúng cách, đã mất tiền mà còn bị người ta cười cho chết
nữa!
Từ Phái vốn là người thiệt thà, nghe nói như vậy mới theo Hòa thượng
vào quán uống rượu. Tế Ðiên cố ý gây sự rồi chạy đến ngã tư đường kêu Y Sĩ
Hùng bắt trói hắn lại. Từ Phái trước đó định kéo Hòa thượng lên quan phân
xử, tới chừng nghe nói người gây sự với mình chính là Tế Ðiên, thì vội
vàng nói: “Thôi, tôi không lên quan nữa”, và trút xiềng nhảy lên nóc nhà.
Tế Ðiên nói:
- Ðừng để cho nó chạy thoát. Hai án mạng ở
huyện Long Du đều do nó gây ra hết đó!
Dương Quốc Ðống và Y Sĩ Hùng nghe nói như vậy cũng dề khí nhảy lên
nóc nhà. Từ Phái định chạy trốn, nào ngờ Hòa thượng chỉ tay một cái, niệm
niệm “Án sắc lịnh hích”. Tên giặc bị giữ cứng không chạy được. Y Sĩ Hùng
và Dương Quốc Ðống bước tới trói lại đem về huyện Long Du. Tới huyện nha,
Dương Quốc Ðống bước vào bẩm báo:
- Bẩm lão gia, Tế công không chết, hiện bắt
được một tên giặc chờ lão gia thẩm xét.
Quan huyện đang lấy khẩu cung Trương Phúc, Lý Lộc, nghe Tế Công không
chết, bèn truyền lệnh:
- Hãy mời vào!
Tế Ðiên bảo Y Sĩ Hùng dẫn tên giặc lên thượng
đường. Quan huyện nói:
- Xin mời Thánh tăng ngồi! Còn tên giặc dưới
kia tên họ là chi?
Từ Phái không giấu giếm thưa:
- Bẩm lão gia, tôi là Tiểu thần phi Từ Phái, Hòa thượng bị rơi đầu ở
Dương Gia điếm ngoài cửa Ðông tên là Khai phong quỷ Lý Triệu Minh chính là
do tôi giết. Còn lão đạo sĩ Diệp Thu Sương ở ngoài cửa Nam là do Lý Triệu
Minh giết. Tôi giết chết hắn là để báo thù cho Diệp Thu Sương chứ không có
ý gì khác.
Quan huyện nạt:
- Mi đừng già hàm lão khẩu! Hòa thượng trong điếm là do mi giết, còn
công văn không phải là do mi trộm à!
- Công văn không phải là do tôi trộm mà là do Họa qua tăng Phùng
Ngươi Chí lấy trộm. Hắn ta cùng với Hoa vân Long ngụ tại chùa Thiết Phật ở
huyện Khai Hóa. Chùa Thiết Phật còn rất nhiều tay lục lâm trốn ở đó.
Quan huyện nghe nói tới đó, không hỏi thêm nữa, bèn sai đem Từ Phái
vào ngục đóng trăn lại, rồi nói với Tế Ðiên:
- Bạch Thánh tăng, xin lão nhân gia chịu cực thêm một lần nữa, dẫn
các Ban đầu của bản chức đi biện án, bắt bọn giặc về.
- Cũng được, lão gia hãy viết một văn thư để ta dẫn bốn vị Y Sĩ
Hùng, Dương Quốc Ðống, Sài Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh đi biện án.
Quan huyện lập tức thảo văn thư cho Dương Quốc Ðống. Tế Ðiên cùng mấy
người Ban đầu rời khỏi nha môn. Vừa đi Tế Ðiên vừa nghêu ngao hát:
Nam
qua Bắc lại đến Ðông
Gẫm xem phù thế tổng giai không!
Lui lui tới tới xá gì công
Ruộng cũng không, đất cũng không
Ðổi
thay xoành xoạch chủ nhân ông!
Vàng cũng không, bạc cũng không.
Chết rồi tay trắng kể như xong.
Vợ cũng không, con cũng không,
Suối vàng riêng lối kể gì mong!
Quan cũng không, chức cũng không.
Số
hết, nghiệp mang khó thoát vòng.
Sớm chạy đằng Tây, chiều đằng Ðông
Người đời nào khác mấy chàng ong
Cố
hút trăm hoa thành mật ngọt
Bao
nhiêu khó nhọc rốt thành không.
Ðêm khuya vừa đổ canh ba trống
Thoát chôc canh năm hiệu đổ đồng
Sự
đời suy xét ngắm trông
Nam Kha giấc mộng cũng
không hơn gì!
Tế Ðiên vừa ca dứt tiếng thì phía sau có
tiếng “Vô lượng Phật”. Mọi người quay đầu nhìn lại thì là một vị lão đạo
sĩ, đầu đội khăn đạo sĩ cửu lương, mình mặc chiếc đạo bào màu vàng sẫm,
lưng thắt dây tơ, vớ trắng vân hài xinh lịch; mặt như cổ nguyệt ba thu,
tuổi quá 70, tóc mai như sương tuyết, dưới cằm một chòm râu bạc phất phơ
trước ngực, thực đúng mực tiêu phong đạo cốt. Hai đồng tử theo hầu tuổi
trạc 15, 16 đều mày thanh mắt sáng, tóc búi hai trái đào, mình mặc đạo bào
màu lam nhạt càng làm lộ rõ cổ áo màu xanh đậm, cũng lưng thắt dây tơ, vớ
trắng vân hài như đạo sĩ. Một đạo đồng tay cắp kiếm, mang theo lủng lẳng
một chiếc hồ lô; một đạo đồng đeo một bao ló lên cán dù cho mưa. Lão đạo
sĩ vừa đi vừa ngâm nga
Ðiện ngọc lầu son
Khác nào khóa vàng móc bạc
Sướng chi hơn
Nơi
hang núi thanh u
Bồ
đoàn trải rộng
Bát
sành đồ sứ đông vầy!
Không biết Xuân
Không biết Hạ
Không biết Thu
Suốt ngày danh với lợi
Nào
biết vui thú gì!
Quan sang ngựa tốt
Ruổi tìm gác bỏ từ đây!
Khe
suối cận kề
Trăng mây làm bạn
Thế
mới là:
Vui
thanh nhàn
Vui
tự tại
Vui
ưu du!
Ngâm xong, đạo sĩ niệm “Vô lượng Phật”, và
tiếp tục bước, dáng đi thong thả. Lão đạo đi không xa, Tế Ðiên bỗng la
lên:
- Ôi chao chao! Ðau chết ta thôi! Sao mà
như cây chọc vào ruột, đầu nhức bưng bưng, lưng đùi như bị ai vần, làm sao
ta đi được!
Dương đầu nghe la chạy lại hỏi:
- Sư phụ làm sao vậy?
- Ta chắc chết, đi không được nữa!
Y Sĩ Hùng không biết là tế Ðiên muốn dở trò gì,
cũng lật đật chạy đến hỏi:
- Sư phụ làm sao vậy?
- Ngực ta như đeo đá, trong miệng đắng nngắt,
tròng mắt muốn nổ đi ấy!
Sài đầu nói:
- Phải rồi, ăn nói loạn xị lên cả!
Hai người tức giận
ngồi xổm bên đường không thèm để ý đến Tế Ðiên nữa. Tế Ðiên nằm lăn ra đất
gào to:
- Ối chao, ối ối, đau quá đi!
Lão đạo sĩ nghe la, bước tới hỏi:
- Vô lượng thọ Phật! Vị Hòa thượng này đi đường
mà có ai là bạn cùng đi không?
Y Sĩ Hùng đáp:
- Bọn tôi cùng đi với Hòa thượng.
- Bệnh tình của Hòa thượng đây có mòi trầm
trọng, nhưng sơn nhân đây có thuốc.
Sài đầu nói:
- Ðạo gia ơi! Ông
đừng xía vô chuyện này tốt hơn. Ông cho ổng uống thuốc rủi ổng chết thì
khổ đấy!
- Thuốc của bần đạo là một loại linh dược,
uống vô một viên có thể sống thêm một năm, uống hai viên sống thêm hai
năm, uống ba viên có thể sống được sáu năm; người sắp chết uống chín viên
“Cửu chuyển hoàn hồn đơn” này có thể sống thêm được một giáp. Hòa thượng
uống thuốc này mà chết thì bần đạo sẽ đền mạng cho mà!
- Tôi cản mà ông không chịu nghe, cứ cho uống
rồi biết!
Lão đạo sĩ bảo đem hồ lô lại trút ra một
viên thuốc hình dáng như trái anh đào, màu đỏ như lửa, mùi hương ngát mũi.
Lão đạo sĩ cho Tế Ðiên uống một viên thuốc. Thuốc vào khỏi cổ, Tế Ðiên la:
- Ối, ối, ruột ta nóng như lửa đốt, như đứt ra
từng khúc đây nè!
Sài đầu nói:
- Ðó, tôi nói có sai đâu!
Lão đạo sĩ lại cho Tế Ðiên uống hai viên nữa. Tế
Ðiên la:
- Bụng ta sắp nổ tung rồi!
Lão đạo sĩ cho uống ba viên nữa, Tế Ðiên cũng la
to:
- Không xong, không xong! Tim ta bốc lửa, phổi
gan cháy hết rồi!
Còn bao nhiêu viên “Cửu chuyển hoàn hồn
đơn”, lão đạo sĩ trút ra cho uống nốt. Uống xong Tế Ðiên la:
- Không xong, phen này chắc chết!
Nói rồi Tế Ðiên há miệng, nói không ra lời,
chân giật giật mấy cái, miệng sùi bọt mép, rên lên một tiếng rồi tắt thở.*
Hồi Thứ 84
Trần Huyền Lượng bắt yêu chùa Thiết Phật
Mã Huyền Thông đi đường gặp Tế Ðiên
Tế Ðiên uống xong chín viên thuốc liền tắt thở ngay. Sài đầu nói:
- Ðạo gia ơi, ông thấy tôi nói có linh không? Tôi bảo ông đừng cho
uống mà ông cứ cãi là uống vô chết ông đền!
Lão đạo sĩ hoảng kinh, mặt tái mét, niệm lia
lịa:
- Vô lượng Phật! Vô lượng Phật! Kỳ quá! Kỳ quá!
Sài đầu nói:
- Ông khỏi cần niệm “Vô lượng Phật” làm chi, ông cho ổng uống thuốc
chết, tôi sẽ trị cho ổng sống lại cho coi.
Y Sĩ Hùng hỏi:
- Sài đầu, ông trị cách nào mà Hòa thượng sống
được như vậy?
Sài đầu không trả lời, day qua kêu Ðỗ đầu, nói:
- Có bao nhiêu rượu mình đem uống hết đi, đừng để dành cho Hòa
thượng chút nào nhé!
Ðỗ đầu nói:
- Ừ, uống mau đi!
Nói câu này chưa xong, Tế Ðiên nghiêng mình ngồi
dậy hỏi:
- Có rượu à? Ðem cho ta uống với!
Sài đầu nói:
- Mấy ông thấy có hay không?
Tế Ðiên đứng dậy nói:
- Hay cho lão đạo, ông dám cho ta uống “Yếu
mạng đơn”, ông đừng hòng chạy nhé!
Vừa nói vừa nắm chặt ngực áo lão đạo sĩ.
Lão đạo này chính là đồ đệ của Ðông Phương Thái Duyệt lão tiên ông ở
Thanh Thanh cung trên núi Thiên Thai. Nguyên ngoài cửa Bắc huyện Khai Hóa
có một tòa Bắc Hưng quán. Trong núi này có một lão đạo sĩ tên là Trần
huyền lượng, cũng là môn đồ của Lão tiên ông. Ngày kia, Trần Huyền Lượng
đang tu trong miếu, nhìn thấy ở hướng chánh Bắc có một cột khói yêu bốc
thẳng lên không, bèn nghĩ thầm: “Có ta ở đây, đâu thể nào để cho yêu ma
tác quái được? Ta phải đi tìm xem yêu tinh ở đâu để trừ diệt chúng, bớt đi
sự nhiễu loạn ở nhân gian”. Nghĩ rối bèn mang bảo kiếm lần về hướng chánh
Bắc, đến chùa Thiết Phật. Ðến đó nhằm lúc Thiết Phật đang nói tiếng người:
- Này các thiện nam tín nữ đến xin thuốc! Phật gia sẵn sàng cứu giúp
chúng sanh. Mỗi người chỉ cần để vào một điếu tiền để góp công đức vào
việc sửa lập đại điện. Ðem gói thuốc này uống dùng chắc chắn cả nhà sẽ
bình yên!
Trần Huyền Lượng thấy yêu khí từ Thiết Phật tuôn ra cuồn cuộn. Lại
nghe những người dâng hương đồn đại:
-
Bịnh dịch lớn bụng ở vùng này, đến xin thuốc Phật gia thì hết ngay!
Trần Huyền Lượng nghĩ rằng: “Bịnh dịch này là do yêu tinh rải chất
độc mà ra, sao ta không chém nó để trừ hại cho dân?”
Nói rồi bèn rút bảo kiếm nhắm ngay cột yêu khí ở Thiết Phật chém tới.
Nào ngờ từ miệng Thiết Phật tuôn ra một luồng hắc khí phun vào người Trần
Huyền Lượng. Lão đạo sĩ bị luồng hắc khí té ngã xuống đất, toàn thân sưng
phù không nhúc nhích nổi. Có người chạy vào báo ngay với Kim nhãn Phật
Khương Thiên Thoại. Khương Thiên Thoại nghĩ thầm: “Trần Huyền Lượng vô
duyên vô cớ đến phá hư việc của ta, chi bằng ta cho khiêng ra phía sau kết
thúc tánh mạng của nó cho rồi. Phát cỏ nhổ gốc mới bớt đi mầm chồi mọc
lại!”.
Vừa định cho người khiêng ra sau thì có người chạy vào cho hay:
- Quan Tri huyện địa phương là Trịnh Nguyên Long đến chùa dâng
hương, thấy tình trạng của Trần Huyền Lượng như vậy bèn ra lệnh cho đem
lão đạo sĩ về nha môn phát lạc.
Khương Thiên Thoại nói:
- Cũng được, để cho quan huyện mang hắn đi phát lạc cho rồi.
Quan huyện vốn biết lão đạo sĩ là người tốt, đưa về huyện nha mới hỏi
tại sao ra nông nỗi này. Lão đạo sĩ đáp:
- Việc chùa Thiết Phật là do yêu tinh tác quái, tôi tính trừ khử nó
đi, nào ngờ yêu tinh này pháp thuật quá cao cường. Tôi bị nó phun cho một
làn khói độc, sống dở chết dở như thế này!
- Nếu biết chắc yêu tinh thì phải làm sao? Quan huyện hỏi:
- Phải mời sư phó tôi đến đây mới có thể bắt được.
- Cũng được.
Lập tức quan huyện cho người đưa lão đạo sĩ vào miếu. Lão nghĩ: “Hiện
giờ khắp người ta đau nhức không chịu nổi, thỉnh sư phụ Ðông Phương Thái
Duyệt lão tiên ông thì xa quá e không kịp”. Nói rồi bèn sai đạo đồng đến
Tam Thanh quán ở huyện Long Du thỉnh đại sư huynh là Mã Huyền Thông và
dặn:
- Thưa với đại sư bá xin mang theo “Cửu chuyển hoàn hồn đơn” của sư
tổ đưa gấp đến trị bệnh cho ta nhé!
Hai vị đại đồng đến huyện Long Du mời được Mã Huyền Thông. Trên đường
đi đến Bắc Hưng quán bỗng nghe tiếng Tế Ðiên ca, Mã Huyền Thông chưa biết
lai lịch Tế Ðiên, bèn nghĩ: “Ông Hòa thượng kiếc này mà cũng nói được
những câu đầy đạo lý dữ há!. Kế đến thấy Tế Ðiên bị bệnh đi không nổi,
lão đạo sĩ động mối từ tâm nên có bao nhiêu “Cửu chuyển hoàn hồn đơn” trút
ra cho Hòa thượng uống hết. Uống vào không những Hòa thượng không hết bệnh
mà còn ngã lăn ra chết.
Bị Sài đầu nói gạt bò dậy, Tế Ðiên bèn nắm áo lão đạo sĩ lại. Y Sĩ
Hùng lật đật nói:
- Vừa rồi sư phụ được lão đại gia này cho uống thuốc mới khá đấy
chứ!
Lúc đó Tế Ðiên mới buông tay ra và hỏi:
- Vị đạo gia này cho ta uống thuốc đấy hả
Lão đạo sĩ đáp:
- Phải đó, Hòa thượng ở chùa nào?
- Ta ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ, trên chữ Ðạo, dưới chữ Tế, thiên hạ
gọi là Tế Ðiên cũng là ta. Họ của Mã đạo gia là gì?
- Hòa thượng biết tôi họ Mã rồi mà còn hỏi làm gì nữa!
- Tên tự có phải là Huyền Thông không?
- Phải, chính tôi là Huyền Thông đấy!
- Ông đi đâu vậy?
- Tôi lên Bắc Hưng quán ở huyện Khai Hóa.
- Tôi cũng lên Bắc Hưng quán đây, vậy chúng ta cùng đi chung nhé!
- Vâng!
- Ta nghe nói đạo gia các ông có thể vận chẩn cước phong, đi nhanh
như gió, vậy ông có thể mang tôi đi với được không?
- Ðược chớ. Hòa thượng nhớ nhắm mắt lại, đừng mở mắt ra nhé!
Tế Ðiên nhắm mắt lại, lão đại sĩ nắm cánh tay lôi đi, chỉ thấy hai
bên gió ù ù. Ði được nửa đường, Tế Ðiên mở mắt ra, nói:
- Không xong rồi, hở gió rớt lại rồi, đạo gia ơi đứng lại một chút.
Lão đạo sĩ lòng mải lo cho sư đệ, chẳng thèm để ý tới Tế Ðiên bị rớt
lại, cứ việc vận chẩn cước đi thẳng đến huyện Khai Hóa. Vừa đến bên ngoài
cửa Bắc Hưng quán, lão đạo sĩ thấy một người đang ngủ ngáy pho pho, đến
gần xem kỹ thì chính là tế Ðiên. Tế Ðiên nghiêng mình ngồi dậy nói:
- Ông mới tới à?
- Tôi vận chẩn cước phong chạy một mạch tới đây đó.
Lão đạo sĩ nghĩ thầm: “Quái lạ thật, ông Hòa thượng này chắc có lai
lịch chi đây, làm sao ổng đến trước mình được vậy kìa?”.
Tế Ðiên nói:
- Ðạo gia ơi, lúc nãy ông đi rồi, tôi mắc cầu, ỉa ra đủ chín viên
thuốc của ông, thôi trả lại cho ông nè!
Lão đạo sĩ thấy viên thuốc vẫn y nguyên như cũ, màu sắc không thay
đổi chút nào, bèn nghĩ: “Lạ quá”, nhận lại mấy viên thuốc bỏ luôn vào túi,
rồi bước tới gõ cửa. Không bao lâu đi ra một tiểu đạo đồng, mở cửa nói;
- Ðại sư bá tới rồi mà hai sư huynh của con ở đâu?
- Hai đứa nó đi sau cũng sắp về tới, thỉnh Hòa thượng vào trong
ngồi.
Tế Ðiên cùng tiến vào trong miếu, nhìn qua một lượt: Tòa miếu này
phía chánh Bắc là đại điện, hai bên Ðông Tây đều có ba gian phối phòng.
Tiểu đạo đồng vén rèm bạc ở Ðông phối phòng, lão đạo sĩ cùng Tế Ðiên bước
vào. Trong phòng tối mờ mờ, ngay giữa có một bàn bát tiên, hai bên có ghế
dựa. Dựa bên tường Ðông có đặt một chiếc giường, Trần Huyền Lượng đang nằm
trên đó ho rũ rượi. Thấy Mã Huyền Thông, Trần Huyền Lượng hỏi:
- Sư huynh đến đó à, còn vị Hòa thượng này là ai?
- Ðây là Tế Công ở chùa Linh Ẩn.
- Sư huynh có mang theo “Cửu chuyển hoàn hồn đơn” hay không? Tôi bị
yêu tinh phun phải khí độc rồi.
- Ta có mang theo 9 viên thuốc mà cho vị Hòa thượng này uống hết,
ông ta lại ỉa ra đủ đây.
- Bậy thiệt.
- Sư đệ xem nào, màu sắc có đổi khác không?
- Tôi không uống đâu!
Tế Ðiên nói:
- Ta có thuốc đây, tên là “Thần thối trừng nhãn hoàn”, đạo gia uống
vào trong khoảng co chân chớp mắt là có kết quả ngay.
Tế Ðiên nói rồi đưa cho Trần Huyền Lượng uống. Thuốc vqào bụng trong
giây lát nghe có tiếng sôi lụp bụp, chạy ọt ọt. Trầb Huyền Lượng kêu đạo
đồng bảo dìu đi cầu, đi được vài lần, chứng sưng nhức trong người nhẹ hẳn,
bình phục lại như xưa. Trần huyền Lượng khen:
- Hay quá, hay quá, thiệt là thuốc hay. Mong nhờ Thánh tăng ra ơn
cứu giúp, đệ tử xin cảm tạ muôn vàn.
Nói rồi bước tới trước Tế Ðiên thi lễ. Cả Mã Huyền Thông cũng nói
lời cảm tạ Tế Ðiên. Tế Ðiên nói:
- Việc đó không có gì quan trọng đâu. Trong phòng này có mùi khó
ngửi quá!
- Có mùi gì đâu! Trần Huyền Lượng nói:
- Có mùi giặc!
Hai lão đạo sĩ nghe mấy lời đó hết sức ngạc nhiên. Thật ra có hai tên
giặc núp dưới gầm giường ma hai vị đại sĩ không hay.
Nguyên khi quan huyện Khai Hóa đưa Trần Huyền Lượng từ chùa Thiết
Phật trở về nha môn phát lạc, Kim nhãn Phật Khương Thiên Thoại định chắc
rằng thế nào quan huyện cũng đem Trần Huyền Lượng ra trị tội vì phá chùa,
nào ngờ quan huyện chẳng trị tội mà còn cho người mang về miếu. Có người
đưa tin đó cho Khương Thiên Thoại, hắn nghĩ: “Sư phụ của Trần Huyền Lượng
là Ðông Phương Thái Duyệt lão tiên ông ở Thượng Thanh cung trên núi Thiên
Thai. Phen này bắt yêu không thành, thế nào ông ta cũng thỉnh thầy đến
tiếp sức bắt yêu, làm phá hỏng đại sự của ta! Chi bằng ta ra tay trước thì
hơn, để lâu hư việc”. Nghĩ rồi Khương Thiên Thoại bèn kêu hai người bạn
đến. Một người là Ðồng đầu la hán Hạng Vĩnh, một người là Ô vân báo Trần
Thanh. Hai người này đều là giang dương đại đạo trong chốn lục lâm đang
lánh nạn ở chùa Thiết Phật. Khương Thiên Thoại kêu hai người đến, nói:
- Hai vị hiền đệ, ta có một việc nhờ hai vị hiền đệ cực khổ một
phen.
Hạng Vĩ, Trần Thanh nói:
- Huynh trưởng nói lời ấy làm chi? Có việc gì cần đến chúng tôi, cho
dù xông vào chỗ chết chúng tôi cũng không dám từ nan.
- Hai hiền đệ tối nay mang theo cương đao đến Bắc Hưng quán giết lão
đạo sĩ Trần Huyền Lượng, mang đầu hắn về cho ta.
Hạng Vĩ, Trần Thanh nói:
- Việc đó có gì khó đâu!
Chờ đến đỏ đèn, hai người sửa soạn xong, cắp đao ra khỏi chùa Thiết
Phật, thi triển Lục địa phi đằng đi vùn vụt đến Bắc Hưng quán. Tới nơi,
nhảy tường vào bên trong ngầm dò xét, thấy Trần Huyền Lượng mở cửa đi ra
ngoài, hai người lẻn vào phòng, núp dưới gầm giường, định chờ cho lão đạo
sĩ ngủ mê sẽ bò lên giết. Nào ngờ gặp lúc Mã Huyền Thông cùng tế Ðiên vào
đến. Nghe Tế Ðiên nói có mùi giặc, Hạng Vĩnh kề tai nói nhỏ Trần Thanh:
- Bộ trên người anh có mùi hả?
- Ðâu có!
Tế Ðiên đứng ngoài nói:
- Hai đứa bay không có mùi gì hết, mau chui ra đi.
Hạng Vĩnh và Trần Thanh biết trốn không được nữa bèn từ dưới gầm
giường nhảy vụt lên, thò tay rút dao ra. Báo hại cho hai lão đạo sĩ hồn
phi phách tán.*
Hiển thần thông bắt giữ bọn tặc nhân
Thi diệu pháp đấu phép với Thiết Phật
Hai tên giặc từ dưới giường phóng ra toan chém
Tế Ðiên, bị Tế Ðiên lấy tay chỉ một cái, dùng phép định thần trồng cứng
lại. Ngay lúc ấy, tấm rèm lay động, từ bên ngoài bốn người nhảy xổ vào,
chính là Sài Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh, Dương Quốc Ðống, Y Sĩ Hùng.
Nguyên sau khi Mã Huyền Thông vận chẩn cước phong kéo Tế Ðiên chạy
vùn vụt về phía trước bỏ bốn vị Ban đầu và hai vị đạo đồng ở lại phía sau,
Sài đầu nói:
- Ðạo đồng ơi, hai chú ở miếu nào?
- Chúng tôi ở Bắc Hưng quán trên huyện Khai Hóa.
- Vị đạo gia hồi nãy có phải là sư phụ của hai
chú không?
- Không phải, đó là đại sư bá của chúng tôi.
- Hòa thượng của chúng tôi cùng sư bá của chú đi lên quán rồi, chúng
mình đi lên quán đi!
- Ði chung cũng được, nhưng sợ bốn vị đi không kịp chúng tôi thôi vì
chúng tôi biết thuật chẩn cước phong.
- Bốn người chúng tôi biết phép Lục địa phi đằng, hai chú đi chậm
một chút, bốn chúng tôi đi nhanh một chút, chắc là đi chung được.
- Thế thì được.
Sáu người đi theo đường cái chạy về hướng bắc hưng quán. Ðến cổng
miếu, đạo đồng nói:
- Tới rồi, chờ tôi gọi mở cửa.
Sài đầu nói:
- Khỏi kêu cửa, để tôi vào mở cửa cho!
Nói rồi Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh cất mình nhảy qua tường. Trong
bụng hai người nghĩ: “Ðể cho Dương Quốc Ðống và Y Sĩ Hùng thấy bọn ta là
nguyên sai đi bắt Hoa vân Long chứ không phải bọn bất tài!”. Nào ngờ Dương
Quốc Ðống và Y Sĩ Hùng cũng nhảy tót theo. Hai người này nghĩ bụng: “Mình
phải cho Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh thấy sơ tài nghệ của quan nhân
ngoại thành mới được”. Bốn người này chung một ý ganh đua, đó gọi là “đấu
tâm bất đấu khẩu”. Bốn người vào bên trong mở cửa cho bốn vị đạo đồng vào
rồi đóng cửa lại và tiến vào Ðông phối phòng. Bốn người định vén rèm bước
vào cũng chính là lúc Tế Ðiên dùng định trụ pháp trồng cứng hai tên giặc
lại. Sài đầu, Ðỗ dầu lật đật hỏi:
- Sư phó, hai thằng này đứa nào là Hoa Vân Long?
- Không có Hoa Vân òa Long ở đây!
Dương Quốc Ðống hỏi:
- Thưa sư phó, đứa nào lấy trộm công văn?
- Cũng không có tên lấy trộm công văn ở đây, mà trước hết phải trói
chúng lại đã, đừng để cho chúng chạy thoát.
Các vị Ban đầu trói hai tên giặc xong, Trần Huyền Lượng sai mấy đạo
đồng dọn cơm lên. Bốn vị ban đầu mới rảnh rang đến chào vị đại sĩ rồi chia
nhau ngồi vào bàn tiệc. Tế Ðiên nói:
- Hai vị đạo hữu, ngày mai nên giải hai tên này đến huyện nha, trình
cho quan huyện biết có Hòa thượng ta đến định bắt yêu ở chùa Thiết Phật
trừ hại cho dân vùng này. Hai vị đạo hữu cũng đừng giải chúng công khai,
đồng đảng của chúng ở Khai Hóa biết được sẽ đón đường cướp đi mà còn kết
thù oán, nguy hiểm đến tính mạng của hai vị nữa.
Trần Huyền Lượng nói:
- Thưa sư phó, việc này sư phó tính sao?
- Cứ bỏ hai tên này vào bao thuê người khiêng đi, ngoài để là quà
tặng của miếu đem cho quan huyện.
Lão đạo sĩ đồng ý. Ăn uống xong, trời đã sáng rõ. Bốn người khiêng
gánh thuê bước vào thấy hai bao bố lớn nhúc nhíc không ngừng. Hai tên giặc
sợ quá làm sao không nhúc nhích cho được! Mấy người khiêng mướn hỏi:
- Cái gì trong bao vậy?
Lão đại sĩ còn đang ậm ừ, Tế Ðiên nói:
- Ðồ trứng vữa đấy!
Mấy người khiêng mướn nói:
- Từ nào tới giờ, chúng tôi chưa từng nghe nói
đến tên này bao giờ.
- Các người cứ lo khiêng đi, đừng thắc mắc làm
chi!
Trong khi hai lão đạo sĩ cùng mấy người khiêng thuê đưa hai tên giặc
lên huyện nha, Tế Ðiên nói:
- Sài đầu, bốn người hãy đem thơ dến Tuần kiểm ty ở Thiết Phật
trước, và nói cho họ biết Hòa thượng ta sẽ đến sau.
Bốn vị b