TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Hai
Hồi thứ
65
Luật lịnh quỷ bắt yêu nhà Vương viên ngoại
Tế Thiền sư trị cáo ở chùa Tỳ Lô
Nguyên Hà
Thanh đâu có biết bắt yêu, khi nghe bên ngoài phong nổi dậy, trong bụng đã
bắt đầu đánh lô tô, nghĩ thầm: “Chắc là yêu tinh đến rồi. Nếu đạo bùa này
không linh nghiệm thì mình liệu lòn qua cửa sổ trốn trước cho rồi”. Ðang
lúc nghĩ như vậy thì nghe bên ngoài có tiếng guốc lóc cóc gõ trên mặt đất
và từ bên ngoài đi vào một người đàn bà thật là thiên kiều bá mị, rất mực
phong lưu. Ðẹp đẽ như thế nào có thơ làm chứng:
Theo gió
hương đưa ngào ngạt
Dịu dàng
tiếng yến lời oanh
Mày liễu
đẹp thêm mắt hạnh
Mặt hoa
da phấn nõn nà
Môi đào
chún chím khoe răng ngọc
Má phấn
hương đưa thật đáng nhìn
Mình mặc
áo lam vừa vặn khít
Quần
hương thêu đẹp vẻ càng tôn
Có phải
Hằng Nga chơi lạc lối,
Hay là
tiên nữ giáng trần gian?
Hà Thanh
dòm thấy, nghĩ thầm: “Có phải là yêu tinh đấy không?”. Thì nghe người đàn
bà ấy nói:
- Ai dám
cả gan vào phòng tiên cô vậy?
Nói rồi
xăm xăm đi vào. Vừa đi ngang qua cửa thì trên đạo bùa xẹt ra một đạo kim
quang phóng thẳng đến người đàn bà. Người đàn bà ấy hét lên một tiếng
“Chao ôi!” rồi quay đầu bỏ chạy. Hà Thanh vội lướt tới vớt một dao, văng
lại chiếc hài thêu, máu tươi còn chảy ràng ràng. Hà Thanh hô lên:
- Bắt
được yêu tinh rồi!
Gia nhân
nhà viên ngoại túc trực ở phòng gần đó đốt đèn chờ sẵn. Chừng nghe Hà
Thanh hô “Bắt được rồi!” thì ai nấy xách đèn chạy tới, hỏi:
- Hà pháp
sư bắt được yêu tinh rồi phải không?
Hà Thanh
đáp:
- Các
người xem chiếc giày thêu đỏ này thành tinh bị ta giết đó!
Mọi người
xem lại quả nhiên chiếc giày thêu màu đỏ còn dấu máu rành rành. Vương viên
ngoại tạ ơn Hà Thanh 200 lượng bạc và xin đạo bùa dán lại nhà. Sau khi Hà
Thanh về rồi, yêu tinh không còn khuấy rối nữa. Nào ngờ nhà họ Vương không
bị quấy lại quấy sang nhà Mã Tịnh. Giữa ban ngày ban mặc, bộ ấm tách trà
trên bàn không ai động đến tự nhiên lăn long lóc dưới đất. Mã Tịnh là
người lớn mật, rút đao chạy tới dằn trên bàn, hét:
- Cái thứ
quái quỷ gì, dám đến quấy nhà tao chớ?
La hét
mặc la hét, phá vẫn cứ phá. Mã Tịnh mới nhớ tới đạo bùa xua tà của Hà
Thanh, bèn sai người sang nhà họ Vương mượn đạo bùa đem về dán trong nhà.
Quả nhiên nhà Mã Tịnh được im lắng, trái lại nhà họ Vương bị yêu tinh
khuấy động. Vương viên ngoại lại sai người đến lấy đạo bùa dán trong nhà
thì được im lắng như cũ, ngược lại nhà của Mã Tịnh bị khuấy động. Cứ thế,
đạo bùa cứ đưa qua đưa lại hai nhà và sự khuấy động cũng kéo dài đến nửa
năm. Mã Tịnh đang hồi vận đỏ cũng không để ý tới nữa. Nào ngờ yêu tinh lại
kết thù với Mã Tịnh, đến phá ở chùa Tỳ Lô. Hễ tà ý dẫn thành tà sự, họa
không căn cớ đâu có sanh. Thái hoa lang Cao Khánh và Tiểu bạch hổ Châu Lan
vốn là hai tên dâm tặc xuất gia theo Mã Nguyên Chương. Có mặt Mã Nguyên
Chương, hai người đâu dám làm chuyện sai quấy. Hai người thường đến nhà Mã
Tịnh khi thì xin tiền, khi thì đưa biếu quà cáp. Cao Khánh thấy vợ Mã Tịnh
là Hà thị xinh đẹp bèn về chùa nói với Châu Lan:
- Chú
thấy vợ anh Mã Tịnh đẹp người đẹp nết làm sao!
Sau đó,
Hà thị mới nói với Mã Tịnh:
- Ðừng
cho Cao Khánh với Châu Lan đến nhà mình nữa. Cà rà rau muống đúng là mùi
dê! Hòa thượng cà rà ở nhà thí chủ không phải phép. Ở chùa nếu thiếu tiền
xài anh đem đến cung cấp cho họ thì hay hơn.
Mã Tịnh
nghe vợ nói như vậy cũng phải.
Một hôm,
đến chùa nói với Cao Khánh và Châu Lan:
- Từ nay
hai chú khỏi phải lại nhà tôi làm chi, nếu không tiền tôi sẽ đưa đến cho
mấy chú tiêu.
Từ đó hai
người không đến nhà Mã Tịnh, cũng không gặp Hà thị nữa. Cao Khánh và Châu
Lan ở trong chùa ngày ngày cứ ao ước: “Phải chi gặp lại Hà thị một lần thì
sướng biết mấy!”. Ngày kia bỗng nhiên nghe có tiếng gõ cửa, Cao, Châu vội
chạy ra mở cửa xem, té ra là Hà thị, vợ của Mã Tịnh. Thật ra đó không phải
là Hà thị thiệt mà là yêu tinh biến dạng ra. Hai người thấy Hà thị liền
hỏi:
- Tẩu tẩu
ở đâu đến đây, làm sao hôm nay rảnh rang mà đến thăm chúng tôi vậy?
Yêu tinh
nói:
- Mấy lúc
hai vị hiền đệ đến nhà tôi, tôi đã biết tình ý của hai vị rồi, hôm nay Mã
đại ca của hai vị đi vắng nên tôi tới thăm hai vị đây.
Cao Khánh
và Châu Lan nghe những lời này, mừng hơn được vàng, lật đật nói:
- Vậy thì
mời tẩu tẩu vào ngồi trong này.
Nói rồi
hai người đưa Hà thị giả vào trong, Cao Khánh, Châu Lan giành nhau hưởng
lạc. Hà thị giả cũng không cự tuyệt. Cao, Châu hai người như được của báu.
Về phần yêu tinh đến đó vì hai mục đích: một là trộm lấy chơn dương của
hai vị dâm đãng, hai là sẵn có mối thù với Mã Tịnh, nó biến ra hình của Hà
thị từ trong nhà của Mã Tịnh đi đến chùa cho Cao, Châu khỏi nghi ngờ; cho
Lý Bình ngó thấy để nói lại với Mã Tịnh, Mã Tịnh sẽ nổi giận mà giết chết
Hà thị đi cho gia đình tan nát. Yêu tinh mỗi ngày đều đến chùa vầy vui với
hai tên dâm đãng. Bỗng nhiên không thấy đến chùa nữa, Cao Khánh dò hỏi mới
biết là Mã Tịnh đã về rồi. Hai người cứ đêm nhớ ngày mong! Hôm nay bỗng
nhiên thấy Hà thị lại đến. Yêu tinh nói:
- Mã Tịnh
mắc lo tiếp Hòa thượng trị bệnh cho lão thái thái, tôi thừa cơ rảnh việc
mà tới đây.
Cao, Châu
hai người nghe nói như thế, vui vẻ phi thường. Ngay Mã Tịnh cũng cho đúng
là Hà thị bèn giết chết Cao Khánh đi rồi rượt theo Hà thị. Yêu tinh sau
khi phun té Mã Tịnh rồi, nói:
- Hay cho
Mã Tịnh, tiên cô từ trước tới giờ chưa ăn thịt người, hôm nay nhai sống
người cho khoái khẩu mới được.
Yêu tinh
đương muốn bước tới nhai sống Mã Tịnh thì Tế Ðiên bước tới nói:
- Ngươi
đừng ăn thịt người vội, hãy dòm xem ta đây này, xem ta có đẹp không? Rồi
hai ta sẽ tính chuyện với nhau và ngươi đi với ta nhé!
Yêu tinh
nghe nói trợn mắt la lên:
- Ái chà,
hay cho Hòa thượng này, thiệt hổng biết xấu hổ chút nào! Dám nói chuyện
tray trúa với ta chứ! Ta sẽ bắt ngươi đây.
Nói rồi
nhắm ngay Tế Ðiên phun ra một luồng hắc khí. Tế Ðiên cười hà hà, nói:
- Này yêu
tinh, ngươi yêu Hòa thượng, nhưng có biết một câu chuyện đời xưa này
không? Vào triều Tấn có quan Liễu Thái sư biết ở trong núi sâu kia có một
vị cao tăng tên là Hồng Liên Hòa thượng. Ông ta mến đức bèn cho người đi
mời thỉnh đến ba lần mà Hòa thượng không chịu xuống núi. Liễu Thái sư giận
quá bèn cho người kêu một kỹ nữ ở xóm lầu xanh tên là Hà Hoa đến và bảo
với cô ta:
- Nàng
hãy vào trong núi sâu kia mê hoặc Hòa thượng Hồng Liên làm cho ông mất cả
chơn đạo tu hành đi, ta sẽ thưởng nàng 200 lượng bạc.
Hà Hoa
nói:
- Xin đại
nhân cho tôi một cổ kiệu, hai người hầu, tôi sẽ giả làm tiểu thơ con nhà
quan lại, để cho ông ấy đừng coi thường tôi.
Liễu Thái
sư y lời. Hà Hoa bèn ngồi kiệu lên chùa cổ trên núi Vân Hương xin lạy ra
mắt Lão Hòa thượng. Vào đến trong phương trượng, thấy Hòa thượng đương
ngồi một mình nghiêm chỉnh nhắm mắt dưỡng thần, Hà Hoa cố giả tiếng õng ẹo
nói:
- Xin Hòa
thượng từ bi giùm cho, bụng tôi đương đau quá. Bệnh của tôi nếu không có
đàn ông dằn lên bụng thì không hết được! Ðương lúc này bụng tôi đau đến
chịu không nổi nữa!
Hòa
thượng nghe nói như vậy miệng niệm “A Di Ðà Phật” và nói:
- Tiểu
thơ đừng nói bậy bạ như vậy không nên. Trai gái nhơn vì thú vui chốc lát
mà làm hư mất danh tiết một đời. Hòa thượng ta là người xuất gia ẩn tu ở
núi sâu, cần phải nghiêm giữ các giới sát sanh, trộm cắp, dâm dục, nói
láo, uống rượu mới được. Tiểu thơ là hạng tú nữ khuê môn, tôi đâu dám làm
chuyện thương thiên bại lý như vậy được? Còn về tiểu thư chắc là con gái
nhà quan, lâu nay chưa ra khỏi nhà, lại vướng phải chuyện thị phi như thế
này, há chẳng làm nhơ nhuốc danh giá của thượng nhơn chăng? Tiểu thơ nên
suy xét lại cho kỹ càng.
Hà Hoa
vốn là kỹ nữ thập thành, lại nhận trách nhiệm ủy thác của Liễu Thái sư,
hôm nay thấy lời của Hòa thượng nói có vẻ không quyết liệt lắm như vậy bèn
mỉm cười nhảy tót vào lòng Hòa thượng ôm chặt cứng nói:
- Xin lão
hòa thượng từ bi thương giùm cho! Trong lòng hôm nay khó chịu quá.
Hòa
thượng nghe mùi son phấn và da thịt đập vào mũi, lại bị Hà Hoa trăm cách
gọi mời. Lời tục nói không sai: “Mắt không thấy thì miệng không thèm, tai
không nghe thì lòng nào rộn”. Người ta chứ đâu phải gỗ đá, ai có thể vô
tình được? Lão Hòa thượng mất cảnh giác, tâm thần phiêu đãng bị Hà Hoa
quấn quýt không buông, rốt cuộc không dằn được dục vọng cùng Hà Hoa làm
công việc tầm thường như những người đàn ông khác.
Hà Hoa
trở về phủ Liễu Thái sư đem việc dụ dỗ Hòa thượng và việc Hòa thượng bị mê
hoặc thuật lại đầy đủ. Thái sư thưởng cho Hà Hoa 200 lượng bạc như đã hứa
rồi làm một bài thơ cho người nhà đem lên chùa gửi cho Hòa thượng. Hòa
thượng mở ra xem thấy thơ rằng:
Hồng Liên Hòa thượng tu hành khá
Mấy năm khổ hạnh chốn rừng già
Ðáng tiếc bao năm cam lồ thủy
Rót vào cái hẻm của Hà Hoa.
Ðọc xong,
Hòa thượng biết ẩn tình của mình đã bị lộ, cảm thấy xấu hổ quá bèn treo cổ
tự ải. Sau khi chết oan hồn không tan, chuyển kiếp đầu thai làm con gái
của Liễu Thái sư. Cô nương này tên là Liễu Túy Vân, lớn lên chuyên môn đi
dụ hoặc các Hòa thượng, đó là Hồng Liên Hòa thượng trở lại báo ứng gia
đình Liễu Thái sư. Câu chuyện yêu Hòa thượng là thế đấy.
Tế Ðiên kể chuyện này để
đùa cợt yêu tinh chơi. Yêu tinh đâu biết Tế Ðiên là ai, bèn muốn thi triển
yêu thuật để đàn áp. Tế Ðiên cười cười nói:
- Nào, có
bao nhiêu tài năng cứ giở hết ra đi.
Yêu tinh
lấy Hỗn ngươn thạch nhằm Tế Ðiên liệng tới. Tế Ðiên nói:
- Con
nghiệt súc này lớn mật thiệt.
Nói xong
đưa tay bắt lấy cục đá ấy và lột chiếc giày cỏ ra nhằm ngay mặt yêu tinh
ném tới. Yêu tinh vội tràn mình né tránh. Tế Ðiên lấy tay chỉ một cái, hô:
- Chạy
vòng, chạy vòng!
Chiếc dép
chạy vòng vòng nhằm mặt yêu tinh vả lia lịa. Yêu tinh tức giận quá hét
lên:
- Hay cho
thằng thầy chùa điên này, tiên cô với mi ngày xưa không oán, gần đây không
thù, sao mi lại đối đầu với ta chớ?
- Ngươi
vô cớ quấy nhiễu sự an lành của nhà người ta, hại con Vương viên ngoại,
lại quấy rối nhà Mã Tịnh cho xào xáo không an, còn giả dạng hình người làm
bại hoại Phật môn nữa.
Nói rồi,
Tế Ðiên lột mũ trên đầu xuống, hô:
- Hãy xem
pháp bửu của ta đến bắt ngươi đây!
Hô rồi
ném mũ về phía yêu tinh, tức thì một đạo hồng quang sáng rực, tóm lấy yêu
tinh nhốt vào trong đó. Nhốt yêu tinh xong, Tế Ðiên tức tốc chạy vào phòng
trong lấy một chén nước, móc cục thuốc trong lưng ra, hòa tan chế vào
miệng Mã Tịnh. Thuốc vào trong bụng sôi lụp bụp, Mã Tịnh “ụa” lên một
tiếng, mửa ra mấy búng nước đen, lật mình ngồi dậy hét to:
- Hay cho
con tiện tì, mi hại ta khổ đến bực nào.
Tế Ðiên
nói:
- Chú
đừng vội nóng, hãy lại xem vợ chú hiện nguyên hình đàng kia kìa.
Mã Tịnh
chạy lại xem, “á” lên một tiếng ngạc nhiên…*
- o0o -
Hồi thứ 64 | Mục Lục |
Hồi thứ 66
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002