TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Hai
Hồi thứ
64
Lý Bình thương bạn thỉnh Tế Công
Mã Tịnh bắt gian chùa Tỳ Lô
Sau khi
mẹ được Tế Ðiên chữa hết bệnh, Mã Tịnh rất mừng và vâng lời mẹ cảm tạ Tế
Ðiên rồi mời ra nhà trước đãi rượu. Tế Ðiên đi với Mã Tịnh ra Ðông phối
phòng, thấy ở đó một mâm rượu thịt ăn dở với bốn bộ chén đũa, Tế Ðiên hỏi:
- Ai vừa
ăn uống ở đây nhỉ?
Mã Tịnh
đáp: Tôi đấy.
- Chú
uống một mình sao đến 4 phần ly đũa vậy kìa?
- Tôi
uống vòng vòng, hết cái này tới cái kia.
Lập tức
kêu dẹp mâm cũ, dọn mâm mới lên và cùng Tế Ðiên ngồi uống rượu. Tế Ðiên
hỏi:
- Quý
danh của chú là chi?
- Tôi tên
là Mã Tịnh.
- Ta muốn
hỏi thăm chú một người mà không biết chú có quen không?
- Ai vậy?
- Ta có
một đứa đồ tôn tên là Mã Nguyên Chương không biết chú có quen nó không?
Mã Tịnh
nghĩ bụng: “Cái ông Hòa thượng này thật dễ giận! Nhè chú mình mà ổng kêu
là đồ tôn”. Trợn mắt ngó Tế Ðiên một cái rồi nói:
- Tôi
không có quen với ông Mã Nguyên Chương đó.
Tế Ðiên
hỏi:
- Ta trị
cho mẹ chú hết bệnh, chú cám ơn ta cái gì nào?
- Thưa sư
phó, ngài muốn bao nhiêu tiền thuốc, bao nhiêu vàng bạc xin cứ nói, tôi sẽ
vâng theo ý ngài.
- Ta lại
chẳng cần tiền, ta rất khoái những bức tự họa.
- Sư phó
khoái bức tự họa nào, nếu tôi có thì sư phó cứ cầm lấy.
- Những
bức khác ta lại không thích, ta chỉ khoái bức Phú quý mẫu đơn này thôi.
- Cũng
được, lát nữa chừng sư phó về cứ mang nó đi.
- Ta nói
khoái thì lấy liền hà!
Nói rồi
đứng dậy định lấy bức tranh xuống. Mã Tịnh lật đật cản lại:
- Sư phó
đừng động đến! Bức tranh có quá nhiều bụi rớt tùm lum thì ăn uống sao
ngon? Hãy đợi ăn uống xong rồi lấy xuống cũng được mà.
Tế Ðiên
nói:
- Như vậy
cũng được, để hôm nay ta không ra khỏi phòng, coi mi chạy đàng nào cho
biết.
Lúc đó,
Lôi Minh, Trần Lượng cùng Hoa Vân Long đang trốn ở trong vách đôi, nghe
không sót một tiếng, sợ đến nổi run lẩy bẩy. Mã Tịnh nghĩ bụng: “Cái ông
Hòa thượng này, để lại không được mà! Chi bằng mình cho ổng một nhát về
Tây phương. Sau khi ổng chết rồi, mình xây cho ổng một cái tháp để đền đáp
công ơn chữa bệnh cho mẹ! Hàng năm đúng ngày giỗ Tết, mình đốt cho ổng một
mớ giấy tiền là xong”. Nghĩ xong, bèn vào trong giắt ngầm một ngọn đơn đao
rồi trở ra tiếp rượu Hòa thượng. Rót rượu đãi Tế Ðiên tính mượn rượu phục
cho say, cứ rót chén nào Tế Ðiên uống hết chén ấy, uống cho tới đỏ đèn, Tế
Ðiên tự nói một mình:
- Rượu
này uống mãi chẳng hề say, mà say cũng tốt, khỏi phải uống nữa.
Tế Ðiên
ngồi ở bàn tiệc rên hì hì, Mã Tịnh hỏi:
- Sao sư
phó lại rên hì hì, bộ say rồi hả?
- Ta muốn
ra ngoài.
- Sư phó
muốn đi ra ngoài thì cứ đi.
Tế Ðiên
bèn đứng dậy, Mã Tịnh đi theo ra, Tế Ðiên vừa đi vừa nói:
- Mã Tịnh
nè, chú thấy thuốc của ta có hay không?
- Hay
lắm.
- Mã Tịnh
nè, chú đoán thử thuốc ta đáng bao nhiêu tiền?
- Bao
nhiêu tiền hả?
- Thuốc
của ta cứ mỗi văn tiền là một hoàn thuốc đấy.
- Thuốc
đó rẻ quá!
- Rẻ thì
rẻ thiệt, từ nay về sau ta tính không làm nữa! Bữa nay có người không có
lương tâm chút nào, Hòa thượng ta trị hết bệnh cho họ, trái lại họ muốn
nhẫn tâm giết chết Hòa thượng ta! Ta chết đi rồi, họ muốn xây cho ta một
ngọn tháp, hằng năm đến ngày giỗ Tết họ sẽ đốt cho ta một ít giấy tiền để
đền ơn tạ đó.
Mã Tịnh
nghe nói như vậy, trong bụng nghĩ thầm: “Ông Hòa thượng này lạ thiệt!”.
Hai người vừa đến đầu thôn Ðông, Tế Ðiên bèn ngồi xổm xuống, Mã Tịnh đi
vòng lại đến sau lưng Tế Ðiên liền rút dao nhắm Tế Ðiên chém xuống. Tế
Ðiên lấy tay chỉ một cái, dùng pháp định thân giữ chặt Mã Tịnh lại. Mã
Tịnh bị ở trong tư thế đứng yên dơ dao lên mãi. Tế Ðiên bỗng hô lớn:
- Không
xong! Bớ người ta nó muốn giết Hòa thượng ta đó.
Dân chúng
ở thôn trang tại Tiểu Nguyệt Ðồn rất nhiều, nghe tiếng kêu cứu, lật đật
đốt đèn chạy ra xem. Mã Tịnh sợ hết hồn, trong bụng nghĩ: “Mình cầm dao
chết trân như vầy, người ta hỏi tới rồi mình trả lời làm sao đây?”. Nào
ngờ Tế Ðiên lại làm phép cho mọi người không thấy Mã Tịnh, chạy lướt qua
hết. Mã Tịnh năn nỉ:
- Bạch sư
phó, tôi thiệt bậy bạ quá! Xin sư phó từ bi tha thứ cho!
- Chú cầm
dao muốn giết ta sao không đi kiếm kẻ tình nhân của vợ chú mà giết?
- Tôi
không biết bọn nó ở đâu!
- Vậy thì
đi theo ta mà bắt kẻ gian.
Mã Tịnh
liền đi theo Tế Ðiên đến chùa Tỳ Lô. Tế Ðiên nói:
- Bọn nó
ở trong chùa này nè.
Mã Tịnh
nói:
- Ðể tôi
đi kêu cửa.
- Chú sao
khờ quá! Ði bắt gian mà lại kêu cửa à?
- Bắt
gian còn có cách nữa à, từ hồi nào tới giờ tôi chưa đi bắt gian đâu có
biết. Vậy chớ không kêu cửa làm sao bắt?
- Thì chú
cứ nhảy tường vào.
- Tôi
nhảy vào thì được, còn phần sư phụ thì sao?
- Ta cũng
có thể qua được.
Mã Tịnh
bèn phóng mình nhảy lên tường, dòm lại, Thấy Tế Ðiên đã ngồi xổm phía bên
trong tường rồi. Mã Tịnh hỏi:
- Sư phó
làm sao qua được?
- Ta chui
qua đấy.
- Sư phó
chui qua ngả nào vậy?
- Ta chui
đại qua tường.
- Sư phó
chui qua cho tôi xem thử.
Tế Ðiên
bèn đứng trước tường, miệng niệm chân ngôn “Án sắc lịnh hích”. Mã Tịnh dòm
lại không thấy Tế Ðiên ở đó. Tế Ðiên lại niệm “Án sắc lịnh hích”. Mã Tịnh
dòm lại thấy Tế Ðiên vẫn đứng ở chỗ cũ. Mã Tịnh khen:
- Phương
pháp chun qua vách này hay quá, ngày mai tôi sẽ xin học mới được.
Tế Ðiên
nói:
- Thôi
chúng ta đi nào!
Tế Ðiên
dẫn Mã Tịnh đi thẳng ra sau. Ngôi chùa này nguyên có ba tầng điện, vượt
qua đại điện phía trước lại đến đại điện ở tầng hai. Từ cửa ở góc Ðông đi
qua thì đến Ðông phối viện. Ở trong ngôi viện này trồng các thứ tòng, trúc
rất là thanh nhã. Thượng phòng ở phía Bắc đèn đuốc sáng trưng, bóng người
lay động. Mã Tịnh đến ngoài cửa sổ, lấy nước miếng thấm ướt giấy, xoi một
lỗ nhỏ nhìn vào. Thượng phòng này mặt trước là hành lang, mặt sau thông
với nhà lớn, bên trong một cái giường lớn kê sát vách tường phía Bắc, dưới
đất có mấy cái bàn và mấy cái ghế. Trên giường kê một cái bàn nhỏ, bên
trên cháy lung linh một cây bạch lạp. Ngồi ngay chính giữa là một người
đàn bà ăn mặc rất đẹp, dồi phấn thoa son rất tươi tắn. Mã Tịnh xem ra
chẳng phải ai xa lạ mà là Hà thị vợ mình. Ngồi hai bên là hai vị hòa
thượng. Vị ngồi phía trên mập béo, mặc áo cánh hở lưng đỏ thẫm, chân đi vớ
trắng hài xanh, da mặt hơi đen, mày rô mắt lộ, không ai khác là Thái hoa
lang Cao Khánh. Vị ngồi phía dưới là một hòa thượng mặt vàng ệch, thân
hình gầy đét, mặc tăng bào màu xám tro, đi vớ trắng giày xanh, chính là
Tiểu bạch hổ Châu Lan. Lại nghe Cao Khánh và Châu Lan hỏi:
- Hôm nay
tẩu tẩu làm sao được rảnh? Bọn tôi nghe nói Mã đại ca đã về rồi, tẩu tẩu
không ra đây được, báo hại bọn tôi đêm nhớ ngày mong! Chẳng dè hôm nay tẩu
tẩu lại đến được!
Hà thị
đáp:
- Chẳng
phải như vậy đâu, tôi cũng không thể đến được; nhân vì hôm nay trong nhà
tôi có vị Tế Ðiên Hòa thượng đến trị bệnh cho lão thái thái, anh Mã Tịnh
mắc lo đãi cơm rượu cho Hòa thượng. Tôi bảo mấy người trong nhà là về nhà
thăm mẹ mới đến được đây đó. Ðến để hai vị hết nhớ mong! Bữa nay tôi không
về nhà, vì có nói về nhà thăm mẹ sáng ra mới về. Hai vị có cái gì dọn lên
cho ăn đi. Tôi chưa ăn gì cả.
Mã Tịnh
nghe nói tức giận tràn hông, tự nghĩ: “Thiệt là đại trượng phu khó tránh
khỏi việc vợ chẳng hiền, con bất hiếu. Hay cho con tiện tì! Mi dám làm
những việc mặt dày mày dạn như thế ư?”. Tức thì nhảy vào trong nhà rút dao
ra, phụp một cái, Thái hoa lang Cao Khánh chết ngay tức khắc. Tiểu bạch hổ
Châu Lan lật đật thối lui vọt qua cửa sổ chạy mất. Hà thị đứng dậy chạy ra
ngoài. Mã Tịnh rượt theo bén gót. Chạy vào trong viện, Hà thị đứng lại đưa
tay vuốt mặt một cái, hai tròng mắt ló dài ra đến cả thước. Mã Tịnh sợ
điếng cả hồn! Người đàn bà ấy nói:
- Hà hà,
sao mi dám xen vào việc của ta?
Nói rồi
há miệng phun ra một luồng khí đen. Tức thì Mã Tịnh ngã lăn xuống đất. Hà
thị vợ Mã Tịnh sao lại phun khí đen? Việc ấy có một đoạn sự tình. Thực ra
Hà thị là người rành rẽ tam tùng tức đức, hiểu thấu thất tinh cửu liệt,
luôn giữ phận con nhà. Nàng có người anh tên là Luận lịnh quỷ Hà Thanh,
chính là một anh hùng hiệp nghĩa trong 36 anh em kết bái ở huyện Ngọc Sơn.
Lúc đầu Mã Tịnh và Hà Thanh là anh em kết nghĩa, trước là bằng hữu, sau
đi đến kết thân. Một hôm Hà Thanh đến thăm Mã Tịnh, hai người đang ngồi
trong thư phòng nói chuyện, bỗng Hà Thanh nói:
- Này
dượng nó, trong 36 anh em chúng ta có một người xuất gia tu Tiên, dượng có
biết không?
Mã Tịnh
hỏi:
- Ai xuất
gia vậy?
Ðó là Dạ
hành quỷ Tiểu Côn lôn Quách Thuận ở Hắc Sa Lãnh, anh ta xuất gia rồi. Một
hôm ta gặp hắn, thấy hắn đội mũ đạo sĩ, mặc đạo bào, ta mới nói: Bộ anh
điên hả? Hắn trả lời; Có điên đâu!-Tại sao anh lại mặc y phục của lão đạo
thế?-Tôi chán cõi hồng trần, con người ta ở đời giống như một giấc mộng
dài mà thôi. Hắn đã xuất gia rồi. Thầy hắn là một vị đạo trưởng ở Thượng
Thanh cung trên núi Thiên Thai có họ kép là Ðông Phương, tên đôi là Thái
Duyệt, người ta gọi ông là Lão tiên ông với ngoại hiệu là Côn lôn tử. Ông
ấy có một món bửu bối tên là Càn khôn áo diệu đại hồ lô. Chiếu hồ lô này
có thể thâu cả tam sơn, ngũ nhạc, bất luận là một sinh linh nào, bị thâu
tóm giờ ba khắc, sẽ hóa làm máu mủ hết. Tương lai lão tiên ông ấy chết đi
rồi thì hồ lô sẽ thuộc về tay hắn. Sư phó hắn có cho ba đạo bùa: một đạo
bắt yêu an trạch, một đạo tịch trừ ủy mị, một đạo có thể bảo hộ thân thể
khỏi sợ cọp beo lang sói làm hại. Ta đã lấy trộm của hắn một đạo bùa bắt
yêu đây.
Nói rồi
lấy đạo bùa đưa cho Mã Tịnh xem và nói:
- Ta
không biết đạo bùa này có linh nghiệm không?
Mã Tịnh
nói:
- Ðể
chúng ta thí nghiệm xem.
- Thí
nghiệm ở đâu?
- Hiện
nhà Vương viên ngoại ở Khánh Phong Ðồn có người con trai bị yêu tinh mê
hoặc. Ông ấy dán bố cáo: Nếu ai trị hết bệnh cho con ông sẽ đền ơn 200
lạng bạc. Ðể tôi tiến cử anh, anh sẽ đóng vai thầy pháp làm việc đó.
- Cũng
được, nếu chuyện thành công có được 200 lạng bạc cũng đỡ.
Mã Tịnh
bèn đến nhà Vương viên ngoại ở Khánh Phong Ðồn tiến cử người bắt yêu.
Vương viên ngoại mừng như người bắt được vàng, vội mời Hà Thanh đến. Vương
viên ngoại hỏi:
Thầy bắt
yêu bằng cách nào? Cần những vật dụng chi?
- Theo
cách của tôi thì không cần thứ chi cả.
- Sao lạ
vậy? Người ta bắt yêu đều dùng giấy vàng chu sa đủ thứ, sao pháp sư không
dùng thứ gì cả?
- Viên
ngoại hãy cho người đưa công tử sang chỗ khác, tôi sẽ vào phòng ngủ của
công tử bắt yêu ở đó.
Viên
ngoại lập tức sai bảo gia nhân đưa công tử sang phòng khác. Sau khi cơm
tối xong, có người đưa Hà Thanh đến phòng ngủ của công tử ở hậu viên. Hà
Thanh bèn lấy đạo bùa dán phía trong cửa rồi lên nằm trên giường của công
tử chờ yêu quái tới. Chờ đến trống đổ canh hai, bên ngoài bỗng nhiên cuồng
phong nổi dậy, Hà Thanh căng mắt ra nhìn, sợ đến dựng tóc gáy…*
- o0o -
Hồi thứ 63 | Mục Lục |
Hồi thứ 65
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002