TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Hai
Hồi thứ 58
Ðổng gia
điếm, hai anh hùng bị hại
Tế Thiền sư
báo ứng kẻ tặc nhân
Vương
Quý nói gạt cho Lôi Minh và Trần Lượng tâm thừa cơ bỏ chạy. Trần Lượng tức
tốc đuổi theo sau, nói:
- Hay
cho thằng giặc này, ta để mi chạy thoát, đừng kể ta là anh hùng!
Vương
Quý cứ cắm đầu chạy thục mạng, như cá vừa thoát lưới, ước gì có thêm đôi
cánh để chạy nhanh hơn nữa. Chạy ra khỏi khu rừng, gặp con rạch chắn ngang
rộng hơn 3 trượng, Vương Quý nhảy ùm xuống nước lội qua chạy trốn. Trần
Lượng thấy nếu chạy vòng kiếm chỗ vượt qua, Vương Quý cũng chạy xa rồi,
nên không đuổi theo nữa. Cao Quảng Thụy đi đến nói:
- Nhờ
có hai vị đại gia cứu giúp. Nếu không, tánh mạng tôi kể như đi đứt về tay
tên độc ác đó rồi.
Trần
Lượng hỏi:
- Chú
họ tên là gì? Quê quán ở đâu mà lại đi chung với tên cướp như vậy?
- Tôi
họ Cao, tên Quảng Thụy.
Nói
rồi bèn việc ăn cơm ở Thiên Gia Khẩu thuật lại. Lôi Minh nói:
-
Chúng tôi cũng không phải là người lục lâm đâu. Ðây, tôi trả bạc lại cho
chú nè!
Nói
rồi lấy 30 lượng bạc đưa ra. Quảng Thụy cám ơn rối rít và nói:
- Hai
vị cứu mạng tôi thật là tích đức vô lượng! Gia đình chúng tôi mở tiệm đổi
bạc ở ngoài cửa Bắc thành Long Du. Hai vị có dịp nào ngang qua Long Du,
xin ghé qua tệ xá để gia đình chúng tôi được ngàn muôn lần tiếp đón hai
vị.
Trần
Lượng nói: Vâng, thôi chú về đi!
Cao
Quảng Thụy bèn cáo từ về nhà. Trần Lượng có tâm thương người, mới nói với
Lôi Minh:
- Này
nhị ca, Cao quảng Thụy thiệt thà quá mà đi đường có một mình. Thảng như
gặp trường hợp vừa rồi chỉ có khổ thôi. Bây giờ bọn mình không có việc
chi, ngại gì mà không ngầm đưa anh ta một đoạn đường?
- Cũng
được.
Hai người bèn thủng thỉnh
đi cách Quảng Thụy một đoạn xa xa để bảo hộ. Tới một quảng đường, Lôi Minh
và Trần Lượng cảm thấy đói bụng, bên ngoài trời mưa lất phất. Trần Lượng
nói:
- Nhị
ca, bọn mình tới đầu kia tìm một quán trọ ăn cơm. Bây giờ cũng đã chiều
tối rồi đấy.
Lôi
Minh nói:
-
Phía trước có một tòa Ðổng gia điếm cách đây không xa. Nơi này tiếp đãi
rất lịch sự, hồi trước ta đã từng trọ ở đó. Cách đây hai năm, ta có trọ ở
điếm này dưỡng bệnh. Trong điếm có vị Ðổng lão chưởng quỹ tánh tình rất
khẳng khái, không biết bây giờ còn ở đó hay không? Hay là đã thay người
khác rồi?
- Vậy
thì chúng ta cùng đến Ðổng Gia điếm sẽ biết.
Ðến
một tòa thôn trang, trên đường Nam Bắc có một cái điếm day mặt về hướng
Ðông. Hai người bước tới kêu cửa. Bên trong có một người đi ra mở cửa.
Người này độ khoảng 30 tuổi, gương mặt vàng ệch, mặc áo cánh lam, chiếc
quần xanh để lộ đôi vớ trắng trên đôi giày xanh, có dáng vẻ là một phổ ky.
Người ấy thấy Lôi Minh và Trần Lượng bèn hỏi:
- Hai
vị đến mướn phòng trọ phải không?
-
Vâng, chúng tôi đến trọ.
Nói
rồi hai người từ từ tiến vào. Vào thẳng bên trong đụng ngay tấm vách ngăn.
Qua khỏi vách ngăn là Bắc thượng phòng, hai dãy hai bên là những thượng
phòng chiếc. Ở nơi hành lang có đặt một chếc bàn với ngọn đèn nhỏ, một
người đang ngồi nơi bàn uống rượu. Thấy Lôi Minh, Trần Lượng bước vào,
người ấy đưa tay tắt ngọn đèn đi. Hai người cũng không để ý, vả lại cũng
không thất rõ người ấy là ai. Phổ ky mời hai người lên thẳng Ðông phối
phòng.
Tòa
Ðổng gia điếm này bây giờ không còn thuộc Ðổng gia nữa. Khi vị lão chưởng
quỹ chết đi, hai vị thiếu chưởng quỹ không lo việc buôn bán, chỉ cặp kè
với Thanh miêu thần Vương
Quý uống rượu đánh bạc. Một hôm Vương Quý nói:
- Hai
vị thiếu chưởng quỹ nè, hai vị nhường điếm này lại cho tôi, mỗi năm tôi sẽ
chu cấp cho hai vị mấy trăm điếu tiền!
Hai vị
tiểu chưởng quỹ bèn đem điếm ấy giao cho Vương Quý. Vương quý vốn xuất th
ân từ phái mãi võ, bèn đi tìm mấy tên phổ ky trong giới lục lâm, dạy họ
quen việc buôn bán. Gặp khách thương nào đi lẻ loi mà hành lý dầy cộm, bọn
họ bèn mưu hại rồi chia chác. Vương Quý bình thường nói phách với các phổ
ky, tự xưng mình là người nổi tiếng trong giới lục lâm. Tất cả thuộc h àng
em cháu, đều gọi y là đại thúc cả. Bọn phổ ky cũng không biết Vương Quý
tài năng đến bực nào. Hôm nay, Vương Quý từ bên ngoài trở về, áo quần trên
người ướt mem, tai lại thiếu mất một cái, máu còn rỉ rỉ chảy. Có một phổ
ky họ Ngô tên Kỷ Phương, tánh hay đùa cợt, hỏi:
- Trại
chủ hôm nay đi đâu mà tai rớt mất một chiếc? Áo quần lại ướt mem thế?
- Ôi,
không nói thì thôi, nói ra thêm tức! Ta đang ăn cơm ở trong tiệm ở tiểu
trấn kia, gặp lúc bọn họ đang đánh nhau, hai phe chơi toàn đao cả, không
ai dám can hết, ta mới nhảy vào can ra, bị hớt nhằm một đao đứt nghiến cái
tai đó. Ta đâu có để yên! Tên ấy xách đao chạy trốn, ta quyết rượt tới
cùng. Tên ấy nhảy xuống nước lội qua sông, ta cũng nhảy xuống rượt theo
mới ướt nhem như vậy. Biết bao nhiêu người quỳ xuống năn nỉ ta xin tha cho
hắn, đâu lẽ ta chấp nhất mà không nể tình. Mọi người khuyên ta trở về, thế
nào ngày mai tên ấy cũng đến rập đầu xin tội. Thôi, ngươi hãy vào lấy quần
áo khô để ta thay nhanh lên!
- Phổ
ky nghe nói tin là chuyện thật nên không hỏi thêm nữa, vội lấy quần áo khô
đem ra. Vương Quý thay đồ xong rồi bảo:
- Ðem
cho ta ít rượu và tí đồ nhắm.
Phổ ky
đem ra hai bầu rượu và hai đĩa thức ăn. Vương Quý ngồi ngay ở hàng lang
uống rượu, vừa uống vừa nghĩ bụng: “May nhờ cặp giò của mình khá tốt, nếu
không chắc phải chết về tay Lôi Minh, Trần Lượng rồi!”. Ðang nghĩ tới đó,
bỗng nghe bên ngoài có tiếng gọi cửa. Vương Quý định bảo phổ ky đừng mở
cửa mà phổ ky đã ra mở rồi và mời hai người khách vào trong. Vương Quý
thấy mặt hai người khách hồn phi phách tán, vội tắt ngay ngọn đèn, chuồi
vào một thượng phòng khác, tim đập thình thình. Thấy phổ ky đưa hai người
khách vào thượng phòng Ðông xong trở ra, Vương Quý kêu Kỷ Phương lại hỏi:
- Hai
người khách mới vừa vào đó, ngươi có biết họ là ai không?
-
Không, tôi không biết.
- Một
người là Phong lý vân yên Lôi Minh, còn người mặt trắng kia là Thánh thủ
bạch viên Trần Lượng.
- Hai
vị ấy là người có tiếng tăm, chúng ta phải tiếp đãi họ tử tế, thế nào cũng
được họ thưởng tiền hậu hĩ.
- Ta
nói cho ngươi biết, hai người ấy là kẻ thù của ta đó!
- Tại
sao lại có thù với ông?
- Hôm
nay ta dụ con mồi từ Thiên Gia Khẩu vào trong cánh rừng, sửa soạn làm thịt
thì Lôi Minh, Trần Lượng chạy tới làm bộ vấn an ta: - Vương đại thúc, lâu
nay vẫn mạnh giỏi chứ? Ta trừng mắt hỏi: - Hai thằng nhỏ này, tụi bay muốn
gì đây? Có mặt xin chia một nửa . Ta đâu có chịu. Bọn họ ỷ đông gây sự
động thủ với ta, bị ta cho mấy nhát. Rủi ro ta bị rớt gói bạc, ta mắc lo
lượm lại, thừa cơ đó nó hớt của ta một cái tai. Bữa nay tụi nó tới số rồi.
Lát nữa tụi bây phải hại cho được nó để trả thù cho ta. Có bao nhiêu tiền
tụi bây chia nhau đi, ta không cần đâu.
- Thế
thì được.
Vương
Quý kề tai phổ ky nói nhỏ: “Ngươi phải làm như vầy. . như vầy. . .”.
- Phổ
ky gật đầu lia lịa rồi lên Ðông phối phòng hỏi:
- Hai
vị cần ăn uống món gì không?
Trần
Lượng hỏi: Ở đây có món gì nào?
- Có
đậu hủ xào, đậu hủ ram, đậu hủ khô, đậu hủ sợi.
- Còn
có món nào khác nữa không?
-
Không có; đầu bếp của tiệm chúng tôi bữa nay đi nấu đám cho người ta rồi.
Hiện có gà xé phay, thịt trắng mà ăn với nước chấm thật tuyệt. Còn rượu
thì không có bầu sẵn, muốn uống thì lấy bình chiếc ra hai cân một mà thôi.
- Thôi
cũng được, lấy bình hai cân, cân cho hai cân rượu rồi đem hai con gà quay
lên đây.
Lát
sau rượu thịt đem lên đầy đủ. Lôi Minh, Trần Lượng uống vào mấy hớp rượu.
Trần Lượng nói:
Không xong rồi, nhị ca
ơi! Sao tôi cảm thấy ngầy ngật khó chịu quá!
- Ừ,
ta cũng cảm thấy như vậy.
- Ái
chà chà, chữ Hợp bỏ cái gì trong đây vậy kìa?
Mới
nói tới đó thì Lôi Minh đã ngã vật xuống. - Phổ ky thấy vậy kêu:
- Trại
chủ ơi, hai người này sụm rồi!
Vương
Quý đáp: Ðược.
Trần
Lượng lúc ấy còn bình tĩnh, nghe Thanh miêu thần Vương Quý nói như vậy,
chắc mẻm phen này đi đứt rồi.
Phổ ky
thấy lát sau Trần Lượng cũng gục luôn liền đi gọi Vương Quý, Vương Quý
bảo:
-
Trong mình của bọn họ có gói bạc 30 lượng là của ta lấy của con mồi, còn
một bao 5 lượng nữa, đó là của ta. Trong mình họ có bao nhiêu tiền bạc, ta
không cầu đâu, tụi bây cứ chia nhau xài.
Phổ ky
nghe nói, lòng rất bất mãn. Giấu của thì không, chia phòng thì có! Lúc
trước chỉ nói đến việc báo thù thôi, bây giờ lại đòi chia tiền bạc. Phổ ky
không có cách gì chống lại, cũng không dám nói.
Vương
Quý cầm đao đi ra khỏi thượng phòng muốn đến giết Lôi Minh và Trần lượng.
Vừa đến thềm của phòng Ðông bỗng nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa kêu:
- Mở
cửa, mở cửa, khách đến ngủ trọ đây!
Vương
Quý nghe nói, bảo:
- Kỷ
phương, mi ra trước bảo cho người bên ngoài đó đi đi, đừng để họ quấy rầy
ta!
Phổ ky
ra đến cửa, hỏi:
- Ai
đó?
- Ta
đến ngủ trọ đây!
-
Trong điếm không có phòng trống.
-
Thượng phòng không có thì phối phòng cũng được mà!
- Phối
phòng cũng không có nốt.
- Phối
phòng không có thì nhà bếp!
Phổ ky dòm qua khe cửa
thấy bên ngoài là một ông Hòa thượng. Hòa thượng ấy chính là Tế Ðiên!
Nguyên lúc ban ngày, trong tiệm cơm nơi tiểu trấn,Tế Ðiên cùng Trịnh Hùng,
Mã Tuấn, hai vị Ban đầu vầy tiệc mới, ăn uống tới tiệc tan mà mưa vẫn chưa
tạnh. Trịnh Hùng nói:
- Thưa
Sư phụ, hôm nay chúng ta dừng lại quán này nghỉ qua đêm rồi tính nữa.
- Ừ!
Mọi
người cùng kéo vào sau quán, nói chuyện một hồi rồi chia nhau đi ngủ. Ngủ
đến canh hai, Tế Ðiên thức dậy gọi:
- Này
Sài đầu, Ðỗ đầu! hai vị mau theo tôi bắt Hoa Vân Long, nó đang treo trên
cây đàng kia kìa.
- Có
thiệt không?
-
Thiệt mà!
Hai
người lật đật choàng dậy, cùng Tế Ðiên đi ra khỏi điếm. Trời hãy còn mưa
lác đác. Sài đầu hỏi:
- Thưa
sư phó, Hoa Vân Long treo ở đâu?
- Ta
cũng chả biết!
- Chớ
không phải là sư phó vừa nói đó sao?
- Ta
kêu các ông thức dậy đi dạo cảnh mưa với ta, Trên đầu mưa rơi lác đác,
dưới chân bùn đất lép nhép kêu vang, há chẳng khoái hơn là nằm ngủ trong
quán hay sao?
Sài,
Ðỗ tức giận cành hông, nhưng không tiện nói ra. Tế Ðiên đến cổng Ðổng gia
điếm, sửa sang lại túi đựng, làm cho bao gồ lên, có vẻ nặng thêm ra, rồi
mới đến ngõ cửa.
Phổ ky
nói: Không có phòng.
Tế
Ðiên nói: Phòng chật cũng không ngại, miễn là ngủ trọ được thôi. Tôi đang
làm bảo tiêu, sợ mất của người ta ngoài đường đền không nổi, mới năn nỉ
xin ngủ đỡ đấy mà.
Phổ ky
dòm qua kẹt cửa nói:
- Ông
là Hòa thượng, Làm sao nói là đi bảo tiêu?
- Ta
bảo tiêu hàng ngầm mà.
- Ông
bảo tiêu vật gì thế?
- Thủy
tinh mắt mèo, cây san hô hoàn chỉnh và đồ cổ ngoạn. Phổ ky nghe nói, Chạy
vào bảo với Vương Quý:
-
Ngoài trước có ông Hòa thượng đi bảo tiêu hàng ngầm. Toàn là thứ hàng quý
giá đắt tiền không. Chúng ta lo “tính” món này có được không? Lần này nếu
trót lọt có tới mấy vạn, Mỗi người có thể chia được 7, 8 ngàn lượng.
Vương
Quý nói:
- Cũng
được! nhưng phải khóa Ðông phòng lại đã rồi rước ông ấy lên thượng phòng!
Phổ ky
ra ngoài mở cửa mời vào. . . Tế Ðiên thi triển Phật Pháp, đại hiển thần
thông, báo ứng kẻ tặc nhân, cứu thoát Lôi Minh và Trần Lượng.
- o0o -
Hồi thứ 57| Mục Lục |
Hồi thứ 59
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002